CÔNG LÝ's profileTÒA KHÂM SỨ HÀ NỘI : BIỂ...PhotosBlogLists Tools Help

Blog


    January 31

    Sắp có một giải pháp êm thắm về vụ Tòa Khâm Sứ Hà Nội?

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 17:02)
     
    Sắp có một giải pháp êm thắm về vụ Tòa Khâm Sứ Hà Nội?

    LOS ANGELES – Trong 2 ngày qua 30-31/01/2008 đang có những nỗ lực và cũng có thể nói là áp lực từ nhiều phía để UBND thành phố Hà nội và phía Tòa Tổng giám mục cần ngồi lại với nhau hầu tiến tới một giải pháp tốt đẹp cho vụ việc Tòa Khâm Sứ.

    Theo nguồn tin riêng của chúng tôi thì phía chính quyền Hà nội cũng chỉ mong sao thoát ra được cái tròng càng ngày càng xiết chặt mà không có nút gỡ cho đẹp, nghĩa là làm sao giữ được “thể diện” hay như có người trước đây đã nói là “biểu hiệu quyền uy” của mình.


    Không nói ra nhưng ai cũng hiểu được, chắc hẳn Đức TGM Hà Nội, từng đêm, từ căn phòng của Ngài, nhìn ra sân Tòa Khâm Sứ, nghe tiếng cầu kinh tiếng hát của dàn con đang cầu nguyện, dưới trời rét thấu xương, thì lòng người Cha nào mà không cảm thấy xót xa, trăn trở?

    Nguồn tin từ một vị sống tại Tòa Giám Mục đã cho chúng tôi biết: có mấy lần Đức Tổng đã gợi ý nói với một linh mục đề nghị với giáo dân tạm về nhà rồi tìm cách giải quyết sau, hay vào Tòa giám mục mà nghỉ chứ ngoài lạnh lẽo thì chịu làm sao được? Vị linh mục này đưa ra lời đề nghị với một vài giáo dân thì lập tức giáo dân phản đối quyết liệt và hết sức bực mình với linh mục đó, vì tưởng đó là ý kiến riêng tư của linh mục kia muốn bàn rùn và đầu hàng vô điều kiện. Linh mục đó thấy vậy cũng không muốn giải thích ỳ kiến từ đâu đến và cũng không dám trở lại đó nữa!

    Tuy nhiên chúng ta hãy nhìn lại một vài sự kiện trong 2 ngày qua thì thấy đang có những biến chuyển và tín hiệu để nhất quyết đi tới một giải pháp nào đó, nếu không xẩy ra tước Tết Mậu Tý thì cũng trong một thời gian ngắn trong tương lai.

    Ngày 29.1, nhân việc phái đoàn TGM Hà nội đến chúc Tết UBND thành phố, theo như tường thuật của báo “Hà Nội Mới” thì “Bà Phó Chủ tịch UBND đã ngỏ lời mong muốn ngài Tổng Giám mục hãy vận động, thuyết phục giáo dân bình tĩnh chấm dứt những hành vi quá khích, sống phúc âm trong lòng dân tộc, cùng với chính quyền giải quyết những khúc mắc, trên cơ sở phát huy dân chủ, đối thoại, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng pháp luật”.

    Cũng cùng trong buổi gặp gỡ này, theo ban tin chúng tôi nhận được từ Tòa Giám Mục Hà Nội và đã đăng trên VietCatholic thì “Đức Tổng Giám Mục đáp lời rằng phải tôn trọng trật tự kỷ cương nhưng khi con nó khóc thì cha mẹ cũng phải xem đến. Hơn nữa, đối thoại phải bắt đầu bằng việc tôn trọng sự thật, chấm dứt vu cáo và xuyên tạc Toà Giám Mục. Đối thọai phải dựa trên căn bản thực tế và pháp lý. Không nên mệnh lệnh cửa quyền, duy ý chí. Phải biết lắng nghe nhau chứ không phải chỉ có một bên nói. Không thể nào quy trách nhiệm cho một bên, chỉ có nhìn phía mình mà không nhìn phía bên kia thì không thể đối thọai được.

    Truớc khi ra về, “Đức Tổng Giám Mục kết thúc rằng: Ngày xuân nên nói chuyện vui, nhưng vì Bà Phó Chủ tịch đề cập đến vấn đề thì chúng tôi xin có mấy lời như vậy để sau này có các cuộc đối thoại thực sự hữu ích.

    Nguồ tin riêng của chúng tôi cũng cho biết rằng vào ngày 30.1, trong cuộc họp của quan chức chính quyền Thành phố Hà nội, có cả Ban Tôn giáo thành phố và Ban Công an. Các viên chức đã thảo luận những giải pháp có thể chấm dứt cuộc khủng hoảng. Trong đó họ chia sẻ và rút kinh nghiệm sự kiện mấy ngày qua. Cũng có người nêu lên rằng: “công văn 673 là một sai lầm về chính trị nhất là đối sách với Công giáo. Chính công văn này đổ thêm dầu vào lửa làm cho tình hình xấu đi vì giáo dân lo nhà nước định trấn áp họ”. Vị được hỏi ý kiến này còn phát biểu nhậ định như sau trong phiên họp: “việc báo chí Hà nội làm rùm beng nói xấu Tòa giám mục và giáo sĩ, giáo dân, tuyên truyền sai sự thật như việc nói chị dân tộc người Mường là giả mạo, nói luật sư Quân cầu tài chạy mau ra để ăn vạ... thì không ai tin và càng nói thì báo chí và Nhà nước càng mất uy tín hơn nữa. Làm thế chỉ là ‘phong thánh’ cho Giáo hội mà thôi, nó không giống như hồi LM Lý chỉ là đơn thương độc mã hành động, không phải là tiếng nói của Giáo hội, thế mà mọi tờ báo khi đó phải có nghĩa vụ viết 2 bài phê bình và phản tác dụng, trái lại còn là cớ cho cơ quan ngôn luận ngoại quốc làm tung hô lên”.

    Trong buổi họp đặc biệt này cũng đưa ra giải pháp là định nhờ Ủy Ban Đoàn Kết thì có người cho biết ngay, cái Ủy ban Đoàn kết này có người công giáo nào có ảnh hưởng gì đâu mà dùng được! Ủy ban này nói ai tin!

    Có một số các cuộc đàm thoại khác khá hay ho mà chúng tôi được nhân vật kia kể lại như sau: Có một vi phó Chủ tịch Mặt trận tôn giáo đưa ra lời nhận định rằng “Đất của người ta lấy bán đút túi bạc tỉ ai chẳng bực!”

    Một công an đeo quân hàm đại tá của Bộ tuyên bố: “Đất của người ta trả lại cho xong truyện”.

    Hiện nay từ chính quyền trung ương cho tới địa phương như ai cũng biết vẫn có hai phe. Phe

    cấp tiến muốn mềm mỏng nhưng phe bảo thủ muốn cương quyết trấn áp. Riêng Bà Thanh Hằng dính vào vụ này để giải quyết thì lại bất tài, chỉ vì là cùng học lớp với con dâu ông Đỗ Mười nên mới được cất nhắc vào chức vụ này. Bà nghe theo nhóm tham quan nên hai cái công văn để đời vừa qua làm chính phủ mất mặt! Quốc tế đang nhìn vào đó để đánh giá nền hành chánh Việt Nam. Cơ quan hành pháp, lập pháp, tòa án nằm cùng trong một sồ người, công an thuộc UBND thành phố truy tố, UBND thành phố ra luật, rồi cũng chính UBND này ra án lệnh!

    Tự chung trước những áp lực từ trung ương (thủ tướng Nguyễn tấn Dũng) và một số Bộ muốn giải quyết cho xong để khi Thủ đô ăn Tết, thế giới không còn thấy cái cảnh người Hà nội ngàn năm văn hiến mà phải nằm ngoài trời ăn Tết!

    Những sự kiện sau đây vừa là lý do thúc đẩy phải giải quyết và cũng là áp lực càng ngày càng tăn độ mà hai bên phải đi đến thỏa hiệp.

    Ngày 25.1 vừa qua cả Quân đội và Công an đã từ chối đànn áp giáo dân cầu nguyện khi thời khắc giờ “G” đã tới. Xét thế thì thấy không ai muốn thò tay vào lửa cả.

    Báo chí thế giới đang đã biết về sự kiện Tòa Khâm Sứ và đang tìm hiểu sâu xa hơn về xã hội và tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam. Trước đây các nhà báo ngoại quốc chỉ thấy được rằng Chùa chiền, Thánh thất và Nhà thờ có đông người tham dự các nghi lễ tôn giáo và cho đó là đã có tiến bộ về mặt tự do tín ngưỡng. Nhưg sự kiện cả từng ngàn người giáo dân Công giáo trong suốt một tháng qua cầu nguyện trong hòa bình dưới thời tiết khắc nghiệt và sự kiên trì đó đang đánh thức lương tâm nhân loại. Diễn biến này nói lên 2 điều quan trọng: 1/ ở Việt Nam thực sự không có tự do tôn giáo. 2/ Người Công giáo hiên ngang không sợ sệt đòi lại công lý, dám dứng lên đòi nhân quyền. 3/ Xã hội Việt Nam còn nhiều bất công, nhất là về mặt chính quyền trưng dụng đất đai của tôn giáo và của dân chúng, nếu kéo dài thì những hồ sơ đấu tố và cướo tài sản từ thời 1945 sẽ được mở lại. Cái chết oan của cả trăm ngàn người được mệnh danh là “cường hào ác bá” sẽ được phanh phui ra. 4/ Bề mặt xã hội Việt nam đang phát triển phần nào về kinh tế, nhưng bề sâu ở dưới là một xã hội bất an, dân chúng lầm than và nghèo khổ, đang khi các quan chức sống trên xương máu của người dân, và còn nhiều đề tài khác nữa mà báo giới ngọai quốc sẽ có dịp khai thác nhân cơ hội này.

    Các tòa đại sứ ngoại quốc đã nhập cuộc và đang tìm hiểu và làm áp lực với Bộ ngoại giao Việt Nam, đan cử một tỉ dụ vừa xẩy ra mới nhất: Trong vài ngày qua nhân viên của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ đã tới phỏng vấn các cha Dòng ở Thái Hà và đã có nhận được bản tường trình về sự việc ở đây. Một số Tòa Đại Sứ ngoại quốc khác cũng đã tiếp xúc với Tòa Giám Mục và họ cũng đã có những báo cáo riêng của họ.

    Đặc biệt sáng Tòa Tổng Giám Mục Hà nội cũng đã nhận được lá thư do Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh gửi vào ngày 30.1.2008

    Những diễn biến khác là Đại diện cơ quan Đống Đa, trưởng phòng PA 38 và Ông Trưởng Công an cũng đã ới gặp các nơi liên hệ đang có tranh chấp đất đai thuộc Tòa Tổng Giám Mục Hà nội.

    Bản tường trình của Đức Cha Nguyễn Văn Sang vào ngày hôm nay cũng đã nói tới nỗ lực của chính phủ Trung ương và thành phố Hà nội đang đi tìm con đường nào tốt đẹp nhất để đi đến một giải pháp “đẹp đời tốt đạo”.

    Cái khó nhất bây giờ UBND đã trót nói mình có chữ ký do LM Quản Lý dâng Tòa Khâm Sứ cho chính quyền. Và vì nói như vậy nên trong bao nhiêu năm nay đã kinh doanh trên khu đất này. Trước đây UBND thành phố đã nói linh mục Nguyễn Tùng Cương đã dâng đất cho chính quyền, nhưng thực ra việc này là chỉ do UBND nói với nhau như vậy chứ không hề có một bằng chứng nào cả. Vào năm 2001 Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng và 40 linh mục giáo phận Hà Nội đã làm dơn phản kháng xây cao ốc tại Tòa Khâm Sứ. Lúc đầu UBND thành phố cũng bác bỏ như lập luận hiên nay là LM Cương đã ký giấy hiến cho Nhà nước, Lúc đố LM Cương còn sống và ngài nói sẵn sàng đối chứng với UBND. Thế là Nhà nước không dám nên đành phải san lập trả lại mặt bằng trong Khu Tòa Khâm Sứ, không dám xây cao ốc tại đây.

    Trước những diễn biến như trên, tin hành lang cho biết, nay mai có thể đi đến một giải pháp là:

    • Về phía chính quyền sẽ rút hết: nhân viên, bảo vệ, đồ đạc trong Tòa nhà Khâm Sứ, bỏ quán phở, thôi ngân hàng...
    • Về phía Tòa Giám Mục thôi không có những cuộc cầu nguyện ngoài trời trước Tòa Khâm Sứ nữa.
    • Chìa khóa Tòa Khâm Sứ sẽ do cả hai bên giữ.
    • Sau đó ngồi lại nói truyện với nhau, đồng ý trả lại Tòa Khâm Sứ cho TGP Hà nội, tách rời ra khỏi các vụ việc như Thái hà hay Hà đông, vì đây là nội bộ địa phương thành phố chứ không phải là giải pháp đất đai cho toàn Giáo hội, hay toàn quốc.

    Mách nước:

    • Bên Giáo hội đã có thư từ Vatican cũng muốn giải quyết cho tốt đẹp. Do vậy cho dù ngưòi giáo dân hay một số vị trong linh mục đoàn của Hà nội không đồng ý, nhưng giáo dân Việt nam rất vâng lời các vị bề trên, nhất là Bề trên đó lại là đức Giáo hoàng thì họ sẽ vâng lời vác màn vác chiếu mà về nhà ngay.

    • Bên phía chính quyền cũng giữ được thể diện, có thể biện minh rằng không phải do áp lực mà phải trả Tòa Khâm Sứ, nhưng là vì bên Tòa Giám Mục Hà Nội đã được Vatican khuyên nên ngồi nói truyện, nên chính quyền tỏ thiện chí tối đa.

    • Thêm nữa đây là lý do chính đáng: LM Cương đã về “chầu Chúa”, và chữ ký của Ngài nay “con chuột” nó đã gặm dấm mất tiêu rồi, nên nay thấy Giáo hội Hà nội có nhu cầu nên chính phủ thương mến giáo dân Hà nội, như lời Bà phó chủ tịch Thanh Hàng mới phát biểu hôm 19.1 rằng bà mong ước giáo dân “sống phúc âm trong lòng dân tộc, cùng với chính quyền giải quyết những khúc mắc, trên cơ sở phát huy dân chủ, đối thoại, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng pháp luật. Đó cũng là trách nhiệm của mỗi tổ chức, công dân vì Thủ đô văn minh giầu đẹp, tiến tới kỷ niệm Thăng Long – Hà Nội 1000 tuổi.”

    Amen
     
    VietCatholic
     
     
     
    Công Lý : Đúng là hãy dẹp bỏ cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo yêu nước đó đi, nó vừa làm xấu mặt nhà nước và Giáo hội . Mỗi lần họp quốc hội, thấy quý vị ngồi "lẻ loi" thật tội nghiệp !
     

    Văn Nô thiệt... đáng sợ lắm thay!

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 15:44)
     
    Văn Nô thiệt... đáng sợ lắm thay!

    Theo báo Tiền Phong đưa tin ngày 30/01/2008 ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đã gặp mặt thân mật các cơ quan báo chí của Trung ương và Hà Nội sáng 29/1. Nơi đây ông khẳng định: „Xử lý quyết liệt những vấn đề gây bức xúc cho nhân dân“. Tờ báo này đưa tin thêm những ưu tư của giới báo chí cộng sản: „Tuy nhiên các nhà báo cũng bày tỏ những trăn trở với lãnh đạo Hà Nội về nhiều vấn đề gây bức xúc nhân dân như: tình trạng vi phạm trật tự xây dựng, tình trạng quản lý lòng đường, vỉa hè lỏng lẻo, tình trạng rườm rà trong giải quyết thủ tục hành chính; việc giải quyết khiếu nại, tố cáo còn chưa đáp ứng được mong đợi của nhân dân.“


    Không biết ông Bí thư thành ủy lắng nghe thế nào rồi vội vàng „tâng bốc“ đám bồi bút một cú ngoạn mục: “Mỗi bài báo đều thể hiện trách nhiệm và tâm huyết của các nhà báo đối với Hà Nội”. Đoàn tùy tùng vội vàng dùng kịch bản „vũ như cẩn“ đã hơn 50 năm cầm quyền, qua ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND TP Hà Nội ban phát bằng khen về „lộng kiếng“ cho 10 tập thể, cá nhân của các cơ quan báo chí đã có những đóng góp tích cực trong việc tuyên truyền 5 nhiệm vụ trọng tâm của thành phố năm 2007. Chắc chắn tờ Hà Nội Mới nhận được giấy ban khen to nhất. Thế là cả đám “văn nô“ dạ vâng rồi về chờ đến năm sau diễn trò này lại.

    Quá bái phục với lương tâm nhà báo cộng sản! Trơ trẽn! Bởi vậy khi các báo chí quốc tế trích dẫn điều gì của nhà nước Việt Nam phát biểu đều phải „châm“ vào một câu bên cạnh „state media“, hiểu theo dân dã là „nhồi sọ quốc gia“ những tin tức ít khi có thật.

    Nhóm văn nô Tiền Phong mới nhận được bằng khen xong trở về nhà tức thì „lật lọng, xảo trá“ ngay những tin tức về Tòa Khâm Sứ với danh người „giáo dân Hà Nội“ tên Phùng Nhân Quốc phát biểu những điều tưởng tượng: „Là những giáo dân luôn kính Chúa, yêu nước, chúng tôi thấy chính mình bị xúc phạm khi một số người đã đặt tượng Đức Mẹ và gắn Thánh giá trong khuôn viên 42 Nhà Chung, mà nơi ấy đang là trụ sở của Nhà Văn hóa quận. Có lẽ nào hình ảnh Đức Mẹ luôn được tôn kính và phải đặt tại nơi trang nghiêm thì nay lại được mang đến đặt tại nơi công sở; để rồi mượn cớ hô hào những người nhẹ dạ cả tin dồn về đó thực hiện cái gọi là "cầu nguyện hòa bình".

    Đúng là tên giáo gian đại diện cho một nhóm văn nô hạ cấp, cúi cúi dạ dạ. Tên giáo gian này chắc vừa mới nhận được bằng khen „thơm phức“ vội vàng bồi tiếp: „Chúng tôi hoan nghênh những ý kiến chân tình, thẳng thắn của ông Huỳnh Đảm - Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, của bà Ngô Thị Thanh Hằng - Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội trong cuộc tiếp xúc với Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt.“ (http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=109999&ChannelID=2)

    Ông Táo ơi! Sắp đến Tết có khác, bọn văn nô này phải được đảng phát thêm vài giấy ban khen "pháo liên thanh" nữa mới đủ bộ. Chúng nó nổ tưng bừng và lung tung khiến mọi người rát cả tai.

    „Chân tình“ đối với nhóm văn nô là gì? Đó là xảo trá, tâng bốc, luồn cúi, tham nhũng, cơ chế gọi dạ bảo vâng, v.v…

    Trong cuộc gặp gỡ với Bà Ngô Thị Thanh Hằng, PCT.UBND.TPHN, Đức Tổng Giám Mục Giuse ngô Quang kiệt đã khẳng định rõ ràng trước UBND, ông Phó Chủ tịch MTTQ Thành Phố, ông Trưởng Ban Tôn giáo Thành phố và đông đảo các cán bộ các cơ quan, đại diện của các báo đài của TP Hà Nội và linh mục đoàn Hà Nội rằng: „Phải tôn trọng trật tự kỷ cương nhưng khi con nó khóc thì cha mẹ cũng phải xem đến. Hơn nữa, đối thoại phải bắt đầu bằng việc tôn trọng sự thật, chấm dứt vu cáo và xuyên tạc Toà Giám Mục. Đối thọai phải dựa trên căn bản thực tế và pháp lý. Không nên mệnh lệnh cửa quyền, duy ý chí. Phải biết lắng nghe nhau chứ không phải chỉ có một bên nói. Không thể nào quy trách nhiệm cho một bên, chỉ có nhìn phía mình mà không nhìn phía bên kia thì không thể đối thọai được.“

    Khi Bà Phó Chủ tịch đề cập đến chuyện đổi mới, Đức Tổng Giám Mục cũng nói: “Phải đổi mới và đối mới bên ngoài thôi thì chưa được, quan trọng hơn là phải đổi mới con người từ bên trong, từ trong cái đầu, trong tư tưởng.“

    Đức Tổng Giám Mục kết thúc rằng: “Ngày xuân nên nói chuyện vui, nhưng vì Bà Phó Chủ tịch đề cập đến vấn đề thì chúng tôi xin có mấy lời như vậy để sau này có các cuộc đối thoại thực sự hữu ích.“

    Những lời phá biểu „chân tình“ cho sự thật và công lý như vậy của Đức TGM Ngô Quang Kiệt thì không thấy đám văn nô hiện diện nhắc đến một chữ (http://vietcatholic.net/News/Html/51785.htm). Bọn văn nô chỉ biết „tâng bốc“ đảng là bố mẹ, ngược lại những góp ý „chân tình“ của người dân thì ngòi bút của họ khi đặt xuống viết được một mẫu tự đã bị bẻ quặt lại.

    Văn nô thiệt... đáng sợ này, họ biết rằng họ đang giữ thế thượng phong chơi trên sân cỏ với khán giả và có trọng tài riêng của họ. Họ có thể đè bẹp đối phương trong mọi tình huống, tuy nhiên một điều họ không thể thắng được là: tư cách, nhân phẩm và lòng tự trọng. Đó là nỗi lo sợ lớn lao nhất của họ.

    Kết thúc tôi lấy lời của một trong số cán bộ (từ Bí thư Đảng ủy đến Chủ tịch, nhân viên UBND phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, TP HCM, lần lượt nộp đơn từ chức để ra làm cho các công ty kinh doanh trong vòng vài tháng), vừa từ chức „làm quan“ ở phường Nguyễn Cư Trinh không muốn nêu tên, tâm sự với VnExpress ngày 30/1/2008 (http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2008/01/3B9FEEA4/): "Nay tôi biết chia tay hành chính để về làm dân thực sự là phải bắt lại từ đầu sự nghiệp; nhưng đã đến lúc dứt khoát vì cơ chế nhà nước khó mà thay đổi".

    Như vậy một lần văn nô cộng sản thì muôn đời mãi là văn nô, nếu không biết chia tay với cơ chế cộng sản què quặt để có thể vươn thẳng ngòi bút của mình lên với đời.

    Văn Nô cộng sản thiệt... đáng sợ lắm thay!
     
    Hà Long
     
     

    THƯ NGỎ GỬI ÔNG “GIÁO GIAN” PHÙNG NHÂN QUỐC

     
     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 15:33)
     
    THƯ NGỎ GỬI ÔNG “GIÁO GIAN” PHÙNG NHÂN QUỐC

    Thưa ông Phùng Nhân Quốc (nếu có)

    Tôi viết lá thư này gửi đến ông, nếu có một ông Phùng Nhân Quốc nào đó, hoặc gửi đến tác giả bức thư mang tên “Giáo dân Phùng Nhân Quốc”.

    Vì phương tiện truyền thông Nhà nước được “sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng” thì chắc là không thể nói sai (?!) nên tôi vẫn cứ tạm tin là có một ông Phùng Nhân Quốc nào đó để tiện trao đổi qua lá thư này, ngõ hầu chúng ta nói được với nhau những điều còn chưa hiểu.

    Tôi cũng xin được giới thiệu là một giáo dân, cùng sống ở Hà Nội, nên muốn trao đổi với ông vài dòng qua bài viết của ông. Hi vọng rằng bức thư này cũng được đăng trên các đài, báo ở Việt Nam, để thực hiện điều mà ông Tổng Bí thư Đảng CS đã nói từ lâu là “Chấp nhận sự khác biệt”, ít nhất là trong tranh luận.

    Đọc bài viết ông gửi đến các báo, đài Nhà nước, tôi cảm thấy vui, vui vì lần đầu tiên, một “giáo dân Hà Nội” được cơ hội lên tiếng trên phương tiện truyền thông nhà nước về vụ đất đai, tài sản ở 42 Nhà Chung, mà người Công giáo Hà Nội và cả thế giới gọi chung là Khu vực Tòa Khâm sứ. Vui, vì dù sao, các phương tiện thông tin đại chúng Việt Nam đã lên tiếng để nhắc nhở mọi người Việt Nam rằng: Đang có một sự kiện trong xã hội Việt Nam đáng quan tâm hơn việc xe cán chó, việc Tổng thống Mỹ hé lộ chuyện nghiện rượu, chuyện các “đồng chí” Trung Quốc ngày hôm nay làm gì, chuyện cán bộ mua dâm trẻ vị thành niên bị bắt…

    Đó là chuyện hàng ngàn giáo dân Việt Nam, công dân Việt Nam, đồng loại của mình đang ngày đêm chịu vất vả gió sương rét mướt để tập trung về Tòa Khâm sứ cầu nguyện, nói lên nguyện vọng của mình là: “Xin lại” Tòa Khâm sứ - Nơi người Công giáo Việt Nam xem như là một vùng đất Thánh - đã bị chiếm đoạt từ lâu mà họ cho rằng sự chiếm đoạt đó không có cơ sở pháp lý.

    Thưa ông,

    Chuyện Tòa Khâm sứ xảy ra không phải đến ngày ông lên tiếng trên báo đài Nhà nước mới có, mà đã có cả chục năm nay, với những đơn xin gửi lần này đến lần khác tới Nhà nước. Đặc biệt, những buổi cầu nguyện ôn hòa trong hòa bình của Giáo dân ở Tòa Khâm sứ cũng đã hơn một tháng nay, giữa Thủ đô Hà Nội văn minh, thanh lịch có ngàn năm văn hiến. Trong một nhà nước dân chủ, pháp quyền, ưu việt hàng đầu thế giới với “Nhà nước ta là nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, hoạt động báo chí của Nhà nước ta là thực hiện tốt nhất ý chí của nhân dân nhằm xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ và văn minh”.
    http://www.tapchicongsan.org.vn/print_preview.asp?Object=4&news_ID=21661314

    Trong một nhà nước mà chỉ một đoạn văn như trên, chữ “dân” đã được nhắc đến 6 lần, thì lẽ ra, ông là người dân, chắc không phải đến bây giờ mới được lên tiếng mới đúng.

    Còn những người đang cầu nguyện kia, có lẽ họ không phải là người dân, hoặc họ cũng là “dân” nhưng không phải là những người nằm trong cái định nghĩa trên? Vì vậy, đã hơn một tháng nay, họ vẫn âm thầm cầu nguyện, chịu vất vả gió sương, lạnh lẽo nơi màn trời chiếu đất mà báo chí Xã hội Chủ nghĩa đã bỏ quên họ để phó mặc cho… công an?

    Nhưng chúng ta chỉ nói về những điều liên quan đến bài viết của ông được Đài, báo của Đảng và Nhà nước hết sức trân trọng đăng nhiều nơi.

    Thưa ông,

    Đọc đoạn đầu bài viết của ông, tôi đã hơi nghi ngờ về ông khi ông giới thiệu: “Tôi là một giáo dân ở ngay Hà Nội đã chăm chú theo dõi sự kiện này từ mươi hôm nay” . Quả thật là như trên đã nói, sự việc xảy ra ở Tòa Khâm sứ cũ, không phải chỉ mới bắt đầu từ mươi hôm nay, mà đã có một quá trình cả một thế hệ. Những chuyện đó, bất cứ giáo dân nào ở xa xôi đến đâu, cũng đều biết huống chi ông “ là một giáo dân ở ngay Hà Nội” lại còn “chăm chú theo dõi sự kiện này”?

    Tiếp theo, ông nói rằng: “một số giáo dân, hầu hết từ các địa phương xa Hà Nội đã tụ tập về 42 Nhà Chung” căng lều, dựng bạt trên đất của Nhà Văn hoá, phòng Văn hoá thông tin và Trung tâm Thể dục thể thao quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Bị lợi dụng và kích động, họ đã dùng kìm cộng lực, gậy sắt phá cổng và đánh bị thương một số cán bộ, nhân viên đang làm nhiệm vụ”? thì tôi e rằng nghi ngờ của tôi là có cơ sở, bởi mấy lẽ sau:

    Ông “chăm chú theo dõi”, nhưng ông không biết được rằng, đa số những người vẫn đang ngày đêm ngồi bên tượng Đức Mẹ sầu bi, biểu tượng của Giáo hội Việt Nam kia, là những GIÁO DÂN ở Hà Nội. (Xin nhắc lại GIÁO DÂN – không phải giáo gian) và lực lượng công an nhân dân đang canh giữ, theo dõi họ. Tôi cũng không hiểu ông có nằm trong lực lượng đang “chăm chú theo dõi” này không?

    Ông nói rằng: “trên đất của Nhà Văn hóa, phòng Văn hóa thông tin quận Hoàn kiếm và Trung tâm thể dục thể thao quận Hoàn Kiếm” thì tôi lại e rằng hoặc ông dốt nát về pháp luật, hoặc ông “giả chết để bắt quạ” theo cách nói của dân gian. Nếu ông nghe được lời ông Doanh, trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, thì đất đai không có của ai hết, mà là đất đai là sở hữu của toàn dân. Vậy thì đây không thể là đất của Nhà Văn hóa hay cơ quan nào ông liệt kê trên.

    Có lẽ vì dốt nát về pháp luật, hay bị căn bệnh nói lấy được, nên có một điều ông đã không nhắc tới, đó là QUYỀN SỬ DỤNG đất này, xưa nay, vẫn thuộc Tòa Tổng Giám mục Hà Nội từ trước khi có cái Nhà nước này. Việc các cơ quan trên nhảy vào chiếm giữ, sử dụng mà không có văn bản pháp lý có hiệu lực, không có cơ sở pháp lý, thì đều là bất hợp pháp.

    Bởi mảnh đất và tài sản đó chưa được bán, chưa được cho, tặng, biếu hay bất cứ hình thức chuyển nhượng nào. Vấn đề này, đơn giản để xác định thôi, bên Giáo hội đã có văn bản chứng minh là của mình. Vậy các cơ quan này, hay nhà nước thử chứng minh xem sao? Có khó gì đâu chuyện đó mà để thành rắc rối?

    Tôi cũng nghi ngờ hơn, khi ông đã nhắc tới quyền sử dụng đất, nhưng lại không nói rõ, ai là người có quyền sử dụng đất đó đúng pháp luật?

    Quả là tôi cũng giật mình khi đọc những hàng chữ này của ông: “Mặt khác, mảnh đất ở 42 Nhà Chung từ năm 1960 đã được các chức sắc đứng đầu Toà Giám mục tự nguyện bàn giao cho chính quyền Hà Nội quản lý”?

    Vì vậy tôi đã tìm xem các thông tin về vấn đề này thực hư ra sao? Trên các báo của Nhà nước, có nói “sau khi đã tìm hiểu”? rằng: “ngày 24-11-1961, linh mục Nguyễn Tùng Cương (đại diện quản lý) đã bàn giao cơ sở nhà đất 40a, nay là số nhà 42 phố Nhà Chung để Nhà nước thống nhất quản lý”? Nếu ông là giáo dân, chắc ông hiểu rằng: Đứng đầu Tòa Giám mục, không ai khác mà phải là Giám mục. Vậy linh mục Nguyễn Tùng Cương đã đứng đầu Tòa Giám mục Hà Nội những năm 1960 tự bao giờ?

    Thưa ông! Cha ông có câu “Đường đi hay tối, nói dối hay cùng” có lẽ trong cơn lúng túng và hoảng loạn thần hồn nát thần tính, hoặc bị căn bệnh bịa mà không tìm hiểu với ý thức “báo đài Nhà nước đã nói thì dân phải tin” nên ông đã nhầm lẫn ngay cả trong các dữ kiện bịa đặt chăng? Năm 1960, khác với ngày 24-11-1961, linh mục Nguyễn Tùng Cương, khác với người đứng đầu Tòa Giám mục HN.

    Mặt khác, không có bất cứ linh mục nào được bán, chuyển, hiến, dâng tài sản của Giáo hội cho bất cứ ai mà hợp pháp. Bởi lẽ về pháp lý, các linh mục không phải là chủ sở hữu tài sản đó. Và Giáo luật không bao giờ cho phép làm điều đó? Xin ông “Giáo dân Hà Nội” hãy đọc một chút Giáo luật đi ông. Điều này để nói lên rằng: Dù linh mục đó có là một linh mục “quốc doanh” đi nữa, thì cũng không có quyền hành để làm việc đó thành công. Huống chi, Linh mục Nguyễn Tùng Cương sau này đã trở thành Giám mục, thì điều ông nói càng không bao giờ có cơ hội là hiện thực.

    Cũng đã có người sử dụng cách như trên, để nói rằng: Đất nhà xứ Hà Đông cũng đã được một chánh trương tặng không cho nhà nước. Hài hước thay là những người đẻ ra câu chuyện vui này.

    Đến đây, tôi thấy cần phải nói thẳng điều không muốn nói với ông rằng: Với một giáo dân, mà không hiểu được những điều đơn giản đó, thì tôi khẳng định ông đích thị là một GIÁO GIAN hạng xịn, một cái lưỡi mà cứ đổ cơm vào thì nói theo ý chủ mà thôi.

    Tôi lấy ví dụ đơn giản nhất cho ông có thể hiểu được vấn đề như sau: Giả sử nhà ông có mấy đứa con, trong đó có một đứa bị nghiện, nó túng bấn khi đã xài hết tiền, một hôm nó bán nhà ông, đất đai của tổ tiên ông, trong khi ông vẫn còn sống nhăn nhở, vợ con ông vẫn chưa chết hết, thì việc mua bán có thành không, thưa ông?

    Hoặc nữa, khi nhà ông bị cướp vào, gí dao vào cổ bắt ông viết thư vay nợ, hiến nhà, đưa bút vào tay, súng kề tận mang tai, ông phải ký, thì khi mọi người đến cơ quan công quyền, ông có công nhận rằng chữ ký của ông khi đó có giá trị không?

    Nhân câu chuyện pháp lý về ông Chánh trương cho Nhà nước đất nhà xứ, tôi cũng liên hệ với ông một câu chuyện về chính đất nước mình như sau:

    Sau khi Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố chiếm đoạt lãnh thổ đất nước chúng ta là Hoàng Sa, Trường Sa. Những cuộc biểu tình của mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam thể hiện lòng yêu nước của mình, đã bị trấn áp, nhiều người đã bị bắt giữ. Chuyện đó cả thế giới cũng đã biết.

    Nhưng có một chi tiết rằng: Trên mạng lại xuất hiện rất nhiều hình ảnh một bức Công hàm được cho là của ông Phạm Văn Đồng, ký ngày 14 tháng 9 năm 1958, gửi Tổng lý Trung Quốc, ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Trung Quốc về hải phận.

    Người ta cho rằng, với văn bản đó, có nghĩa là Hoàng Sa, Trường Sa đã được “bàn giao về Trung Quốc thống nhất quản lý” từ năm 1958? Và đó thực sự mới là chức sắc đứng đầu chính phủ tự nguyện bàn giao cho chính quyền Trung Quốc quản lý?

    Vậy tại sao Việt Nam vẫn tuyên bố là của Việt Nam? Trường Sa, Hoàng Sa vẫn là lãnh thổ thiêng liêng của đất nước này, không một thế lực nào bán hay dâng nổi? Điều cơ bản ở đây, là công hàm đó không có giá trị pháp lý về hiệp ước lãnh thổ giữa hai bên, mà nó chỉ chứng minh một thái độ.

    Vậy trường hợp Tòa Khâm sứ ở đây có khác gì mấy thí dụ trên chăng? Nếu một linh mục nào đó có thể bàn giao đất đai, tài sản cho Nhà nước? Với cả Giáo hội Công giáo Việt Nam hiện nay, cái văn bản của Linh mục Nguyễn Tùng Cương mà nhà nước đã nói trên, cũng chưa ai thấy mặt ngang mũi dọc nó thế nào, vậy sao ông biết rành rẽ? Hay ông chỉ nói theo Nghị quyết?

    Suy nghĩ của riêng tôi ở vấn đề này, là Hoàng Sa, Trường Sa quý hơn hay khu đất Tòa Khâm sứ cũ của Giáo hội Công giáo quý hơn mà hai vấn đề được Nhà nước xử lý ngược nhau đến thế?

    Thưa ông,

    Quả là tôi thấy ngượng thay, khi ông tự xưng là một Giáo dân “kính Chúa yêu nước” mà đã cố tình bịt tai, nhắm mắt không nhìn những đoạn video, những hình ảnh, đã được cả thế giới biết đến một sự việc diễn ra trước hàng ngàn người trong và ngoài nước, giữa thanh thiên bạch nhật để nói rằng: “đã có một số người hung hăng quậy phá, gây rối trật tự an ninh, nhảy qua hàng rào để xông vào hành hung một số cán bộ phòng văn hoá, dùng gậy đánh bị thương một số người, trong đó có một người bị trọng thương”.

    Vụ việc ngày 25 tháng 1 năm 2008 tại Tòa Khâm sứ, đã có quá nhiều hình ảnh, băng video được đưa lên quá đầy đủ trên mạng internet, cả thế giới đã hiểu tường tận vấn đề đâu là nguyên nhân, ai là thủ phạm, nếu ông có thời gian quan tâm vấn đề này mà chưa được xem, mời ông chịu khó nhờ con cháu hàng xóm mở cho ông xem để khỏi bàn luận nhiều.

    Đọc đoạn này, tôi không khỏi bật cười về sự nói năng của ông: “Điều thật đáng buồn là trong khi báo chí thông tin kịp thời những ý kiến có trách nhiệm của những người đứng đầu Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam và chính quyền Hà Nội, người trong cuộc là Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt không phản ứng gì” . Chắc ông chưa có điều kiện để kiểm tra về cái “kịp thời” đó của báo chí, và ông cũng chưa đọc tờ đơn Khiếu nại của Tòa Tổng Giám mục Việt Nam đã được đưa ra dán đầy cổng Nhà Chung Hà Nội và lưu truyền trong cộng đồng dân chúng? Hay ông cho là Linh mục Gioan Lê Trọng Cung, chánh văn phòng Tòa Tổng Giám mục Hà Nội là người ngoài cuộc?

    Bài viết của ông còn đề cập đến những điều khác nữa, như vụ đất đai Thái Hà, Hà Đông… nhưng thiết nghĩ chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để mọi người hiểu được cái bộ mặt thật của ông là ai.

    Sự việc trắng đen đã rõ mười mươi không cần nói thêm thì ai cũng hiểu. Nhưng điều cần nói với ông là: Dù là một bút nô, ông cũng nên có một kiến thức logic và một lòng tự trọng tối thiểu để có thể gọi là con người. Dù là một Giu-đa, thì vẫn phải nhớ đến ngày phải treo cổ trước ruộng máu sau khi con Thiên Chúa đã chịu nộp mình để mà tự vấn lương tâm.

    Thật tâm mà nói, những dòng viết của ông và những kẻ như ông trên các báo, đài Nhà nước, đã là một thứ cực kỳ nguy hiểm cho chế độ và Nhà nước hiện nay. Nó đã thể hiện một não trạng biến trắng thành đen ngay trên diễn đàn thông tin của Nhà nước. Qua đó, người Công giáo nói riêng, người dân Việt Nam và thế giới nói chung hiểu thế nào về một Nhà nước đã để cho những sự trắng đen thay đổi ngang nhiên trên diễn đàn của mình? Qua đó, ông đã bôi xấu bộ mặt đất nước Việt Nam văn minh, dân chủ và yêu chuộng hòa bình như lời Nhà nước vẫn tự ngợi ca. Nhất là trong giai đoạn hiện nay, khi mà xã hội thông tin đã là hiện thực trên toàn thế giới.

    Cũng qua đó, người ta hiểu những “Giáo dân”, những “công dân” đã có tiếng nói trên các diễn đàn Nhà nước lên án Giáo hội và các chức sắc tôn giáo với những lời lẽ xuyên tạc quy kết, kết tội thay các Tòa án như vẫn thường làm là ai.

    Chính ông và những người như ông, đã đi ngược lại đường lối của Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam trên giấy về đoàn kết dân tộc, tạo nên sức mạnh toàn dân xây dựng đất nước. Chính những điều đó, đã phá hoại tinh thần “kính Chúa, yêu nước của giáo dân đã được Nhà nước công nhận trong những năm tháng qua.

    Cũng chính ông và những người như ông, đã đi ngược lại đường lối xây dựng một Nhà nước dân chủ, pháp quyền.

    Sự dốt nát nào cũng có giá của nó. Sự dối trá nào cũng có giá của nó. Không thể để sự dối trá ngự trị cuộc sống xã hội chúng ta, nếu muốn xã hội và đất nước đi lên, tiến theo gần thế giới.

    Đọc báo Việt Nam hôm nay, có tin thế giới: “Tổng thống Bush và 7 vị lãnh đạo trong chính phủ của ông đã có ít nhất 935 lời tuyên bố sai lệch về Iraq kể từ sau vụ khủng bố ngày 11/9/2001” , tôi cũng thấy đất nước và Chính phủ Mỹ xấu xa, dối trá.

    Nhưng, xem đến bài báo của ông, chỉ trong một bài thôi, đã bao hàm quá nhiều sự dối trá. Vậy nếu tính một giai đoạn dài của một người như ông, một chính phủ, một nhà nước, thì con số đó sẽ là bao nhiêu? Nếu có thời gian, mong ông tính lại điều này.

    Chúc ông sang một năm mới bình tĩnh, sáng suốt hơn, có tính nhân bản hơn, lương thiện hơn trong nghề nghiệp kiếm cơm của mình.

    Hà Nội, Ngày 1 tháng 2 năm 2008.
    J.B. Nguyễn Hữu Vinh

    Thử « can thiệp vào nội bộ » của Vatican

     
     
    Tâm tình độc giả :
     

    THIỆN đang chế ngự ÁC?

     

    Sau những băn khoăn lo lắng, không biết sự cố gì đã xảy ra nơi toà Khâm Sứ ở Hà Nội sau khi có tin báo KHẨN CẤP trưa hôm qua 29/01, hôm nay vào trang mạng thăm dò tin, tôi thở phào nhẹ nhõm khi đọc được những hàng chữ của  Nhóm Phóng viên VietCatholic:

     

    ĐÊM 29.01: BÃO TÁP CHỢT ĐÃ QUA NHƯỜNG CHO ĐÊM HỘI CỦA GIÁO DÂN THÀNH PHỐ

     
    Kính Anh/ Chị PV VietCatholic
     
    Đọc bài tường thuật của Anh/ Chị về những sinh hoạt nơi toà Khâm Sứ Hà Nội trong hai ngày (30 & 31/01/2008) thật là sống động, rất tiếc vì ở xa quá nên chúng tôi không thể đến chia sẻ với Đức TGM và bà con ta được, nhưng trong lòng thì rất là hồi hộp, thèm khát được xem những hình ảnh hay một đoạn phim, dù chỉ đôi ba phút cũng đủ để chúng tôi được liên kết và hợp nhất với những người đang cầu nguyện. Nếu trong mỗi bài tường thuật mà có được vài tấm hình hoặc đoạn phim đính kèm thì hay biết mấy. Chân thành cám ơn sự cố gắng của Anh/ Chị rất nhiều.
     
    Một người dân
     
     
     
     
     

    Thử « can thiệp vào nội bộ » của Vatican

     

    Xin lỗi quý vị vì một đầu đề xem ra giật gân như vậy, nhưng thật ra trong bài viết này chúng tôi chỉ muốn thử đưa ra vài nhận định cá nhân lien quan đến bức thư của ĐHY Bertone gởi cho Đức Cha Ngô Quang Kiệt mà thội. Đầu đề như thế chỉ nhằm nhắc lại một thành ngữ khá quen thuộc trên môi miệng của nhà cầm quyền VN khi bị thế giới bên ngoài chỉ trích. Nhưng trong trường hợp bức thư của DHY Bertone  này, thì các đồng chí nhà ta phải nói là cám ơn Vatican vì đã “can thiệp vào nội bộ” của chúng tôi! Thế mới biết là thuật ngữ này là một lựa chọn của đang cầm quyền và nó chỉ là một chiến thuật chứ tự nó là trống rỗng !

    Trở lại với bức thư của ĐHY Bertone, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, chúng ta có thể đặt câu hỏi tại sao bức thư xuất hiện vào thời điểm này và Vatican muốn gởi đến TGM Hà Nội cũng như nhà cầm quyền VN “sứ điệp” gì ?

    Trước hết đọc bức thư này, chúng ta có thể ghi nhận ngay sự “khôn ngoan và thận trọng muôn thuở” của Vatican được biểu qua ngôn từ và sứ điệp của bức thư. Bức thư không nhằm gây nản chí cho các buổi cầu nguyện đòi công lý của người giáo dân Hà Nội, nhưng trái lại lấy làm “thán phục” vì long đạo đức và sự găn bó sâu xa của họ đối với Giáo Hội.  Bức thư chỉ lưu ý một nguy cơ đang tiềm tang qua việc đòi hỏi công lý này, đó là nguy cơ “vượt thoát khỏi sự kiểm soát và có thể biến thành bạo động ngôn từ hay cả thể lý”. Chúng ta có thể nhận thấy thời điểm xuất hiện của bức thư này khi các buổi cầu nguyện chuyển sang một giai đoạn mới, cho dù người giáo dân vẫn đang còn tiếp tục làm chủ và kiểm soát được tình hình. Điều đó được chứng tỏ qua những mảnh giấy nhỏ chuyền tay nhau giữa các giáo dân Hà Nội là cầunguyện, chấp nhận bị đàn áp chứ không bạo động. Vatican thừa hiểu tinh thần hòa bình đòi công lý của giáo dân Hà Nội, nhưng góp them một tiếng nói chính thức từ phía Giáo hội Mẹ thiết nghĩ không thừa, nhưng trái lại có trọng lượng rất lớn đối với các giáo dân Hà Nội. Vả lại, qua lời nhắc nhở đó, Vatican cũng muốn gởi đến nhà cầm quyền sứ điệp rằng họ cần hiểu đúng thái độ của Giáo Hội Công Giáo cũng như tôn trọng đòi hỏi chính đáng của giáo dân HàNội. Sự kiện xảy ra xô xát nhẹ ở TKS không được lợi dụng để xuyên tạc và phóng đại vấn đề, và lại, trong trường hợp này, giáo dân làngười đứng ra bảo vệ trật tự chứ không phải là an ninh bảo vệ, là nguyen nhân và là tác nhân của xô xát. Sự xuất hiện của nhà bất đồng chính kiến, Ls Quân, không phải là do ý muốn của giáo dân Hà Nội, nhưng ông ấy xuất hiện bất ngờ cũng chỉ muốn góp phần đòi hỏi công lý của người giáo dân. Lợi dụng sự kiện này để vu cáo Tòa GM làm chính trị là một việc làm thiếu khôn ngoan và cố tình làm gia trọng vấn đề không cần thiết. Ls Quân bây giờ có lẽ đã hiểu được rằng các giáo dân Hà Nội có chính nghĩa trong việc đòi hỏi công lý và sự có mặt của ông ở đó cũng không thêm đựoc gì!

    Nếu bức thư không nhằm gây nản chí giáo dân đang khi “báo động “ trứoc về nguy cơ tiềm tàng “bạo động”, thì buắc thư cũng chẳng tạo cớ cho sự hung hăng của nhà cầm quyền trước sự kiện này, như họ đang thể hiện. Lời mời gọi ngồi lại đối thoại để “tìm ra một giải pháp phù hợp với vấn đề tế nhị này” mới chính là sứ điệp trọng tâm của bức thư. Và thật là trùng hợp, đó chính là sứ điệp của Đức Cha Thái Bình, của Đức Tổng Giám Mục Hà Nội ngay từ buổi đầu, thế nhưng các ngài chỉ được đáp lại bằng sự “thể hiện uy quyền” từ phía nhà chức trách. Người ta không đối thoại với sung đạn, dùi cui, thép gai …, nhưng là với thiện chí và với lý trí  tôn trọng công lý và chân lý.

     

    Một câu hỏi quan trọng được đặt ra vào lúc này : Phải chăng qua việc kêu goi Đức GM Hà Nội “can thiệp, hầu tránh được những hành vi có thể xáo trộn trật tự công cộng và để cho tình hình được trở lại bình thường”, Vatican muốn giáo dân hãy ngưng cầu nguyện tại TKS ? Không có gì trong bức thư có thể giúp giải thích theo hướng như vậy. Bức thư không ra lệnh rằng giáo dân hãy rút lui và ngưng cầu nguyện. Bức thư chỉ lưu ý giáo dân về nguy cơ bạo động có thể diễn ra mà  thôi, và khi xin Đức Cha Ngô Quang Kiệt “can thiệp”, đó không phải là bảo giáo dân ngưng hay rút lui nhường bước cho bất công, nhưng là kêu gọi Đức Cha hãy lưu ý với giáo dân để kiểm soát sự bạo động. Đức Tổng Giám mục Hà Nội như thế phải trở nên biểu tượng của sự đòi hỏi công lý trong tinh thần bất bạo động. Giáo dân Hà Nội hẳn đã hiểu điều đó có ý nghĩa như thế nào đối với vị Giám Mục của họ và tôi tin chắc giáo dân sẽ lắng nghe đến cùng mối lưu tâm này của Giáo Hội Mẹ. Để làm được điều đó, người giáo dân cần phải sáng suốt trước những kẻ đực nước thả câu, những kẻ giả danh giáo dân len lói giữa họ để kích động. Họ hiểu rằng chỉ có sự đấu tranh đòi công lý trong sự bất bạo động mới đem lại cho họ chiến thắng và như thế tiếp tục bảo vệ được chính nghĩa của họ.

    Sau hết vơi bức thư xuất hiện vào thời điẻm này, Vatican dường như cũng gởi đến cho nhà cầm quyền VN một sứ điệp quan trong khác nữa. Trong những ngày vừa qua, truyền thong nhà nước đã vào cuộc bôi nhọ và xuyen tạc Tòa Giám Mục và giáo dân Hà Nội, vì thế bức thư xuất hiện như là mời gọi nhà cầm quyền hãy chân thành ngồi lại đối thoại để tìm ra giải pháp cho vấn đề tế nhị này , chứ huy động cả một bộ máy chính trị để làm những chuỵện bất chính như thế thì chẳng bao giờ đem lại kết quả tốt đẹp. Tiếp đên, bức thư cho thấy, Tòa Thánh sẵn sàng trở thành ngừoi “giải bày các nguyện vọng chính đáng của tín hữu công giáo Việt Nam”  đối với chính quyền VN. Như thế , Tòa Thánh sẵn sàng vào cuộc để xúc tiền sự đối thoại này. Tòa Thánh đã khởi xuớng và giao lại quả bóng cho bên phần sân củanhà cầm quyền VN. Ý định sâu xa của sứ điệp Vatican như thế đã rõ “chúng tôi sẵn sàng đối thoại chân thành, xin mời quý vị bỏ súng xuống bước vào dối thoại”. Như vậy độc giả có thể hiểu được rằng, nàh cầm quyền VN không thể tiếp tục vu cáo và bôi nhọ giáo dân HN nữa, và họ cũng chẳng có lý do gì để lên án hành vi “can thiệpvào nội bộ “ của VN, và cũng không thể tiếp tục vu cáo Vatican là kích động giáo dân dược nữa. Quả đúng là một bức thư với nhiều ý nghĩa, biểu lộ sự khôn ngoan và thận trọng ngàn đời của Giáo Hội Mẹ.

    Giáo dân sẽ tiếp tục cầu nguyện bất bạo động, đó là con đường tốt nhất hiện nay để đòi lại công lý. Xin kinh chúc Đức Cha Giuse và toàn thể giáo phận Hà Nội được long tin, can đảm và nghị lực trong cuộc đầu tranh vì công lý này. Mùa xuân sẽ đến không phải vì chỉ những cánh hoa mai, hoa đào nở ra, nhưng là cánh hoa công lý được ngự  trị. Ước gì ngày đó sẽ đến không xa.

    Công Lý

    Xin hãy sống thật với chính mình và với con cái của chính mình

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 12:19)
     
    Ý kiến độc giả: Xin hãy sống thật với chính mình và với con cái của chính mình

    Xin VietCatholic cho tôi, một người ở TP.HCM, có vài lời phát biểu với các vị biên tập của báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô, đài truyền hình Hà Nội.Tôi đã theo dõi việc Tòa Khâm Sứ từ những ngày đầu, trên nhiều trang Web khác nhau: không chỉ VietCatholic mà còn Google Catholic, cả các trang của Giáo Hội Phật Giáo, các blogs cá nhân….với rất nhiều ý kiến kác nhau và cả những cảm xúc, ngôn từ, lời lẽ, … từ nóng nảy phản đối, cay cú chửi bới, ganh ghét thóa mạ, đến đồng tình ủng hộ, động viên khu ến khích… Tôi không lấy làm lạ về các chuyện đó, vì làm sao trước một ấn đề mà ai ai cũng có chung một cách nhìn duy nhất được?... Nhưng dù có khác về cách nhìn nhận vấn đề, thì điều mà mọi người cần phải có: đó là tôn trọng sự kiện đúng như chúng là, đúng như chúng đã xảy ra, không được bóp méo sự kiện, vì làm như thế là gian trá, lươn lẹo, lừa đảo và nhất là vô lương tâm.

    Chính vì thế tôi không đồng tình với những thông tin sai lệch mà báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô, đ i truyền hình Hà Nội đăng tải về những việc liên quan đến Tòa Tổng Giám Mục và bà con giáo dân Hà Nội, là những người đang ôn hòa cầu nguyện một cách hoàn toàn tự nguyện cho những gì là sự thật.

    Tôi tha thiết đề nghị các biên tập viên của báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô, đài truyền hình Hà Nội sử dụng cây bút của mình có lương tâm đi tìm lẽ phải, có trách nhiệm trước độc giả của thời đại thông tin bùng nổ, của thời đại toàn cầu hóa, vì một chuyện cỏn con ở bên nửa kia trái đất vừa xảy ra chưa lâu thì bên nửa này đã có thể biết rõ ràng rồi.

    Xin quí vị đừng tự bịt mắt bịt tai của chính mình! Đừng tự huyễn hoặc mình rồi cố giết chết lương tâm của chính mình để nói ra những điều sai trái. Tôi nghĩ, chính con cái của quí vị là những người đầ u tiên lãnh những hậu quả khó lường, về những sự dối trá đó, trong chính gia đình của quí vị.

    Hãy đi đến tận nơi, hãy hỏi thăm từng người đang cầu nguyện tại Tòa Khâm Sứ, hãy quan sát thật kỹ, hãy ghi âm, hãy ghi hình:
    bị bắt buộc bằng cách nào, áp lực nào, vũ khí nào, đe dọa nào... mà sao người ta cầu nguyện tự tin, sốt sắng, thành tâm, lâu dài, đoàn kết, nhiệt tình đến thế? Nếu bị bắt buộc, với ngần ấy người, họ lại không hề có một động thái nào vùng lên à? Đức Giám Mục Nguyễn văn Sang cũng bị bắt buộc và bị chia phiên phải cầu nguyện sao? Mà Ngài là ai, đã làm gì tốt lành cho công việc này thì hẳn Quí vị phải biết rồi! Còn vị đại diện của sứ quán Hoa Kỳ cũng đến đó cầu nguyện thì sao? Tôi còn thấy cả hình chụp một thanh niên nước ngòai ngồi đọc kinh rất tự nhiên bên cạnh một cô bạn. Họ cũng bị

    người Việt chúng ta bắt buộc và phân công sao? Thế thì chúng ta đã có thể điều khi n họ rồi. Quí vị không nhận ra mình đang nói ngược sao? Ngược rồi!


    Chính quí vị đang bị bắt buộc bóp chết tâm hồn của chính mình để bẻ cong ngòi bút, trở thành bồi bút cho một lối tư duy một chiều phiếm diện, mưu mô đầy ác ý.

    Xin hãy dừng bút ngay lại, hãy sống thật với chính mình và với con cái của chính mình. Và hãy nghĩ đến ông bà tổ tiên của quí vị đang linh thiêng trên bàn thờ, đang cầu mong quí vị sống thật là người, mọi nơi mọi lúc, nhất là trong dịp Tết truyền thống đầy tình tự dân tộc này.

    Tôi còn có thể tin vào lương tâm của quí vị được không? Mong thay!

    (Saigòn ngày 31.1.2008)
    Phạm Văn Trung
     
     

    LỜI CHÂN TÌNH GỞI ĐẾN BÀ PCT. UBND. TP HÀ NỘI

     
     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 10:18)
     
    LỜI CHÂN TÌNH GỞI ĐẾN BÀ PCT. UBND. TP HÀ NỘI

    Trong bài viết trước đây, với tựa đề: Thủ Tướng cần có quyết định chủ động trong lúc này, tôi cũng có phần nào đó chưa dám khẳng định là Thủ Tướng có quyền để giải quyết rốt ráo. Nhưng tôi cũng nêu lên như là sự góp ý xây dựng của mình và để tìm thêm sự khẳng định từ những người khác. Nay thì đã rõ như khẳng định của tác giả “Thợ Gặt” là Thủ Tướng cũng không có thực quyền, mà là “Người khác”. Có lẽ quyền hạn của Thủ Tướng, Chủ Tịch và Tổng Bí Thư chủ yếu là lãnh vực đối ngoại. Còn trong nước thì chỉ có ý kiến chỉ đạo, còn thực hiện thì tùy thuộc phần lớn ở mỗi địa phương. Có điều chắc chắn là cuộc viếng thăm của Thủ Tướng vào ngày 31/1272007 vừa qua có thể là có 1 ý nghĩa nào đó nhưng không có hiệu quả. Tôi không bàn luận gì thêm, phần này xin rộng đường dư luận.

    Với những sự kiện xảy ra đã hơn 1 tháng và nhất là sự kiện lịch sử nổi bật từ ngày 25/1/2008 cho đến nay, bản thân tôi xin có đôi lời chân tình gởi đến Bà Ngô Thị Thanh Hằng PCT. UBND. TPHN như sau:

    Trước hết phải cám ơn Bà về sự quan tâm và nhiệt tình trong giải quyết vụ việc suốt thời gian qua, tuy rằng khả năng của Bà cũng có những hạn chế nhất định.

    Kế đến xin thưa với Bà rằng không thể nào nói là Bà không có những sai lầm đáng tiếc. Những ý kiến ở đây chỉ nhằm xây dựng và cùng nhau tìm cách gỡ rối, vì thế xin đừng hiểu lầm là có ý nào khác và nếu có gì cũng xin Bà và các bên có liên quan lượng thứ và chỉ bảo cho.

    Điểm đáng tiếc lớn nhất theo tôi là sự lẫn lộn trong Trách Nhiệm chuyên nghành.

    Sở dĩ tôi nói vậy là vì khi xảy ra việc thắp nến cầu nguyện để mong Chính quyền các cấp quan tâm đến nguyện vọng của người dân đã đề đạt từ rất nhiều năm nay nhưng không có câu trả lời, trái lại các nhân viên nhà nước trong vụ này không biết thừa hành lệnh của ai đã tự động đến tháo dỡ căn nhà và biến thành bãi gởi xe. Đó là nguyên nhân khiến người giáo dân phải thắp nến cầu nguyện.

    Bà PCT phụ trách văn xã, vì thế sự việc đòi Bà phải có hướng giải quyết.

    Sụ khởi động của Bà đã có phần trễ, vì khởi sự sau cuộc viếng thăm của Thủ Tướng. Nhưng cũng không đáng trách vì Bà cũng cần quan sát tinh hình trước khi có hướng giải quyết sự việc.

    Nhưng tiếp theo sau là 2 sai lầm nghiêm trọng được thể hiện qua 2 công văn của Bà.

    Hai sai lầm kế tiếp đó là đưa đài THHN, 2 tờ báo vào cuộc và đòi khởi tố vụ án hình sự.

    Điểm đáng tiếc gần đây như mọi người đã biết trong chuyến viếng thăm chúc Tết của Đức Tổng Giám Mục và đại diện các linh mục thuộc TGPHN.

    Kể ra không phải để trách Bà, vì cư trách cứ lẫn nhau cung không giải quyết được vấn đề mà chỉ làm cho thêm rối tung lên.

    Như trên tôi có nói là Bà đã có sự lẫn lộn trong nghiệp vụ chuyên môn, vì sự việc lúc đầu xem ra là thuộc phần vụ văn xã của Bà, nhưng Bà cần xem nguyên nhân nào đã dẫn đến sự việc. Đây là điểm tôi lưu ý để từ đây chúng ta có thể cùng tìm ra hướng giải quyết thỏa đáng. Riêng phần Bà cũng có thể đón Năm Mới cách thoải mái hơn.

    Nguyên nhân chính là KHU ĐẤT và CĂN NHÀ, cùng với hậu quả của những người nắm quyền trước Bà từ rất lâu. Bà là PCTVX, phần vụ của Bà theo như hiểu biết của tôi thì không thể giải quyết được sự việc. Nhưng trách nhiệm chính là PCT phụ trách về kinh tế cùng với Sở Nhà đất và xây dựng TPHN. Hơn nữa các văn bản mà Bà đã ra rõ ràng cũng đã vượt quá trách nhiệm và quyền hạn vì Bà không phải là Thẩm Phán để có thể đưa ra lời kết Tội người khác.

    Bây giờ cũng chưa muộn nếu Bà làm đúng theo Chức Vụ của Bà là trình bày bằng văn bản nguyện vọng của Tòa Tổng Giám Mục và toàn thể giáo dân Hà nội đến các nơi có “trách nhiệm chính yếu” cùng những bên có liên quan. Đồng thời Bà sẽ làm đúng Trách Nhiệm của Bà hơn nữa khi trực tiếp mở ra cuộc gặp gỡ đối thoại của Ba Bên làm tiền đề cho các giai đoạn kế tiếp. Xin Bà cố gắng làm ngay trong những ngày cuối năm này chứ đừng chờ đầu Năm Mới sẽ không tốt cho tất cả mọi người. Vì mọi người đều biết rằng những người giáo dân đến Nhà Thờ hoàn toàn tự nguyện. Không ai có thể bắt buột được họ. Vì thế không nên cứ nại vào việc Giáo Dân rất nghe lời Các Chủ Chăn để rồi cho là có sự kích động từ phía giáo sĩ. Rồi lại cứ khăng khăng muốn là Đức Tổng Giám Mục khuyên họ trở về nhà. Những người giáo dân “họ biết cần phải làm gì”. Vâng Lời trong Giáo Hội Công Giáo không có nghĩa “là cứ bảo sao làm vậy” như nhà nước vẫn hiểu và tuyên truyền trong khắp cùng các đảng viên và quần chúng. Vâng Lời trong Giáo Hội Công Giáo có nghĩa là “cái không làm được thì nói không” “mọi người vâng lời trong sự thật” . Hy vọng từ đây chính quyền các cấp nên hiểu rõ và đúng hơn (cũng như các báo đài nên dựng tuồng cho ra vẻ thật một chút. Chứ nếu bảo là “Họ” đang hành hạ các con chiên của Chúa.. .. thì chính những người không Công Giáo cũng phát hiện ra và biết là cần phải hiểu chữ HỌ mà báo đài đã dùng cần hiểu ngược lại). Những người đưa ra luận cứ này theo tôi thì họ đang đổ trách nhiệm cho người khác. Phần họ chỉ là tới cuối tháng thì lãnh lương. Các Thánh Tử Đạo VN rõ ràng là chỉ một thân một mình, trước cái sống và cái chết nào có ai có thể khích động hay bắt buột được các Ngài. Các Ngài sẵn sàng chịu Nhà Cầm Quyền mang đi giết mà không oán hận hay than trách vì Các Ngài chọn “sống theo sự thật”. Một điều mà trước đây người VN chúng ta chỉ đọc thấy trên sách vở và theo lời chứng của người này người khác thì nay tất cả mọi người đều có thể chứng kiến tận mắt.

    Nói vậy để thấy rằng cái nút có tháo gỡ được hay không là tùy thuộc nơi cách hành xử của các cấp chính quyền trong lúc này.

    Giờ đã đến lúc cho thấy là cách “hành xừ theo thói thế gian” đã không hiệu quả thì khôn ngoan hơn hết trong lúc này là “hành xử theo Sự Thật và Công Lý”. Cả Thế Giới đang theo dõi đến thót tim. Và giờ thì đến Tổng Thống và Quốc Hội Mỹ cũng rất quan tâm. Cho thấy hậu quả cách hành xử rất đáng tiếc vừa qua là như thế nào. Cũng mong sao Bài Học này không chỉ cho hôm nay mà còn cho chính việc cải cách hành chánh và lề lối làm việc của Chính Quyền tại Việt Nam có sự cải thiện toàn diện, không còn gây nên biết bao oan khuất cho người dân, như có nhiều người vẫn nói với nhau là: Ở trong tay nhà nước thì không phải Tội cũng thành có Tội!

    Theo những gì đã nói ở trên thì đúng như Các Cụ xưa thường nói: “sai một ly đi một dặm!” Và Bà đang trở thành nạn nhân gánh đỡ cho “việc không chu toàn trách vụ” của những người có trách nhiệm và có thẩm quyền chính yếu. Tôi xin cụ thể hơn để Bà thấy rõ:

    Trước tiên là trách nhiệm của PCT phụ trách về kinh tế cùng với Sở Nhà đất và xây dựng.

    Kế đến, UBND và Công an của Quận và Phường nơi xảy ra vụ việc cũng không thể đùn đẩy cho Bà. Nếu những Cán Bộ này làm đúng trách nhiệm thì họ phải là những người trước tiên chịu trách nhiệm về vụ việc xẩy ra 25/1 vừa qua, vì đã không giữ an toàn cho giáo dân về tham dự Thánh lễ mừng thọ của Đức Hồng Y. Hơn nữa hôm đó rất quan trọng vì khách mời có cả Đại Diện của Ngoại Giao và Đại Sứ Quán của các nước khác đang đóng tại Hà Nội. Như vậy là điều tắc trách. Khi xảy ra việc Nhân Viên nhà nước bên trong sân rượt đánh người dân vào dâng hoa cho Đức Mẹ (trong khi cổng khóa chặt) lại càng đáng trách hơn. Không lẽ Công an không thể “leo rào vào” để ngăn cản Nhân Viên nhà nước đang đánh người bên trong hay sao? Nghiệp vụ Công an không lẽ không có dạy leo rào. Tôi xem phim thấy cảnh sát leo rào ầm ầm để cứu người, để phá án. Hơn nữa nếu nhân viên nhà nước bên trong bị đánh mà Công an bên ngoài lại làm ngơ. Việc này nghe không được. Hay những người bên trong cũng là Công An thường phục? Có đầy đủ hình ảnh và cả Video rất rõ ràng cho cả thế giới chứng kiến nay lại đổ cho người dân là đánh người của nhà nước do các linh mục xúi giục??? Và giả sử, hôm đó có vị ngoại giao hay đại sứ nào đến dự mà bị hành hung thì cũng đổ cho TGM???

    Trong khi đó thật đáng hoan nghênh vì Quân đội đã từ chối tham gia hành động tội ác nhắm vào những người giáo dân yếu đuối chỉ đáp trả bằng lời cầu nguyện với những cử chỉ Hòa Bình. Và cũng thật đáng hoan nghênh lệnh ngưng hành động cho công an vào “giờ G” của Ông Thứ trưởng Công an vừa về kịp lúc.

    Cứ theo sự thường mà nghĩ, thì quân đội và công an cũng còn phải cẩn thận, họ cũng không dại gì để cứ nai lưng đem sức ra giữ giùm những khoản ăn chia hàng tháng của những người đang lợi dụng chức vụ trong chính quyền giờ đây có nguy cơ mất trắng chạy đến ra lệnh cho họ!

    Nay nếu những người có trách nhiệm trong chính quyền các cấp muốn đổ trách nhiệm cho Bà và những người vô tội trong cái gọi là “khởo tố hình sự” như Công an quận Hoàn Kiếm đã tiến hành thì tôi thiết nghĩ những hành động này sẽ còn làm cho sự việc diễn tiến tồi tệ hơn. Tư thế của các cấp chính quyền hiện nay rõ ràng không chỉ lúng túng mà còn bị động. Nếu càng cử động thì sợ sẽ càng bị động hơn và càng không thể lấy lại được sĩ diện như Nhà Nuớc vẫn mong muốn. Mấy ngày này đây thì cả thế giới đã hướng hết về Việt Nam. Vì thế một lần nữa xin được đề nghị cách chân tình với Bà PCT như đã nói ở trên khi hãy còn kịp để thế giới không phải nhìn thấy Chính Quyền Việt Nam đang đày ải Dân Mình trong mưa gió và cái rét thấu xương của mùa đông đang diễn ra rất khắc nghiệt, cũng không phải chứng kiến “bản án” nào đó rơi xuống cho những người vô tội.

    Bà cũng là một Người Mẹ trong một gia đình thì chắc hẳn Bà cũng hiểu khi con khóc là có phần lỗi của Người Mẹ đã chăm sóc không chu đáo đến nỗi con phải khóc thay vì ngon giấc (chữ Mẹ này không chỉ riêng Bà mà cho tất cả những ai đang hành quyền trên mọi người dân trong xã hội vì chúng ta vẫn nói: Dân như Con và Quan như Phụ Mẫu). Bà cũng là một Người Mẹ trong một gia đình thì mọi người cũng có hy vọng Bà sẽ thực hiện quyền bính của mình trong sự khôn ngoan, khéo léo và đầy “tình người”. Kính chúc Bà sức khỏe và bình an!

    Nhân đây con cũng xin được hiệp thông với Đức Tổng Giám Mục, Quý Linh Mục, Quý Tu sĩ và toàn thể Cộng đoàn Dân Chúa trong Tổng Giáo Phận Hà Nội, cách riêng tại Tòa Khâm Sứ cùng với giáo xứ Thái Hà và Hà Đông, trong lời cầu nguyện, trong những khốn khó đang trải qua.

    Vài dòng thơ sau đây như câu trả lời cho mọi người đang thắc mắc tại sao người giáo dân Hà Nội nói riêng và người Công Giáo nói chung vẫn đang bình thản trước và sau giờ G.

    XIN NGUYỆN

    Xin nguyện làm Ngọn Nến,
    Hao tổn chẳng nệ hà.
    Chỉ mong được góp sức
    Thắp sáng ánh Công Minh!

    Xin nguyện làm Ánh Lửa
    Thắp sáng vạn lòng sầu,
    Nói thay lời Cầu Khẩn
    Của vạn tiếng Than Oan!

    Xin nguyện làm Bông Hoa,
    Nêu cao lòng Thanh Sạch.
    Giúp đời khơi trong lại
    Mạch Sống của Nhân Tâm!

    Xin nguyện làm Nước Trong
    Khơi dòng mạch tuôn trào,
    Giúp tìm về Nguồn Sống
    Trong Hạnh Phúc An Vui!

    Xin nguyện làm Tia Nắng
    Gieo trong sớm ban mai,
    Nắng Hồng xua Đêm Tối
    Chân Lý thắng Tâm Tà.

    Xin nguyện làm Ngọn Gió
    Xua tan những Oi Nồng,
    Cho bền Tâm sáng Trí
    Muôn Thế Hệ mai sau!

    Xin nguyện làm Chứng Nhân
    Đỡ nâng vạn Lòng Thành.
    Cho Tình Yêu tìm được
    Lời đáp trả Tin Yêu!

    Xin nguyện làm Lời Ca
    Hát vang Khúc Ngàn Trùng,
    Đây Bài Ca Chiến Thắng
    Không khuất phục Cường Gian!

    (một độc giả từ Sài Gòn)
    Nguyễn Thái Bình

    THƯ CỦA TÒA THÁNH VATICAN GỬI GIÁO PHẬN HÀ NỘI VỀ VỤ TÒA KHÂM SỨ

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 09:55)
     
    THƯ CỦA TÒA THÁNH VATICAN GỬI GIÁO PHẬN HÀ NỘI VỀ VỤ TÒA KHÂM SỨ
     
     
    Phủ Quốc Vụ Khanh
    Số 915/08/RS/FAX

    Kính gởi
    Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt
    Tổng Giám Mục Hà Nội

    Vatican ngày 30 tháng Giêng 2008

    Thưa Đức Cha,

    Như Đức Cha có thể đã đoán biết, Phủ Quốc Vụ Khanh chú tâm theo sát các diễn biến những ngày gần đây ở Hà Nội, gắn liền với các căng thẳng đã có từ rất lâu giữa Tổng Giáo Phận của Đức Cha với Chính quyền thành phố về quyền sở hữu và sử dụng tòa nhà nằm cạnh tòa Giám Mục và nơi mà trong nhiều năm trời là Tòa Khâm Sứ tại Việt Nam.

    Tôi thật ngưỡng mộ trước các tâm tình đạo đức và lòng gắn bó sâu xa với Giáo Hội và với Tòa Thánh được biểu lộ bởi hàng ngàn tín hữu mà - ngày qua ngày - tụ họp trong ôn hòa để cầu nguyện trước Tòa Khâm Sứ, nơi trở thành biểu tượng, để đòi hỏi giới hữu trách dân sự lưu ý đến nhu cầu của cộng đoàn công giáo.

    Nhưng, đàng khác, sự kiện các biểu dương như thế cứ tiếp tục thì không thể không gây nên vài lo âu, bởi lẽ, như điều vẫn thường xảy ra trong những hoàn cảnh tương tự, có một nguy hiểm thực tiễn, đó là tình hình vượt thoát khỏi sự kiểm soát và có thể biến thành bạo động ngôn từ hay cả thể lý.

    Vì thế, nhân danh Đức Thánh Cha - vẫn liên tục được thông báo về tình hình diễn tiến - tôi xin Đức Cha vui lòng can thiệp, hầu tránh được những hành vi có thể xáo trộn trật tự công cộng và để cho tình hình được trở lại bình thường. Chỉ như thế, trong bầu khí thanh thản hơn, mới có thể mở lại cuộc đối thoại với Chính Quyền, hầu tìm ra một giải pháp phù hợp với vấn đề tế nhị này.

    Tôi có thể đoan chắc với Đức Cha rằng, Tòa Thánh, về phía mình, như Tòa Thánh vẫn luôn luôn làm, sẽ không thiếu sót trong việc giải thích cho Chính Phủ của đất nước Đức Cha biết các nguyện vọng chính đáng của tín hữu công giáo Việt Nam.

    Tôi chân thành cám ơn sự hợp tác của Đức Cha và xin đoan hứa sẽ cầu nguyện cho Đức Cha. Xin Đức Cha nhận nơi đây các tâm tình qúy mến và lòng thành của tôi.

    (đã ký)
    Ký tên Hồng Y Tarcisio Bertone,
    Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh

    (Bản dịch của LM Trần Công Nghị)

     
     
     
     
     
     

    Gíám mục Lạng Sơn đếm thăm và cầu nguyện tại Tòa Khâm Sứ và những diễn tiến ở đó

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 08:56)
     
    Gíám mục Lạng Sơn đếm thăm và cầu nguyện tại Tòa Khâm Sứ và những diễn tiến ở đó

    Tường trình ngày 30-31.01.2008 của Nhóm phóng viên VietCatholic

    Buổi sáng chúng tôi thấy phái đoàn của MTTQ Trung ương từ Tòa TGM đi ra. Chắc là họ vào chúc tết Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội.

    Khá đông giáo dân từ một số giáo xứ về Tòa Giám Mục để chúc tết Đức TGM và cầu nguyện ở Tòa Khâm Sứ.

    Chẳng biết ở đâu thế nào chứ ở khu vực TGM-TKS chúng tôi thấy vui như hội. Mọi người gặp nhau tay bắt mặt mừng và trao đổi về tình hình đây đó. Một số giáo dân tính cùng nhau tổ chức gói bánh chưng và nấu tại đây, vì đang sẵn nhân sự và củi lửa.

    Sáng nay một nhóm các ông của Giáo xứ Lưu Xá, Hà Tây vừa về, thì lại có một nhóm khác ra thay còn đông hơn, vừa đàn ông vừa đàn bà. Tinh thần cầu nguyện và hy sinh của họ khiến chúng tôi, những người sống Hà Nội, còn phải hổ thẹn. Họ cùng với nhóm giáo dân của Giáo xứ Thái Hà trong thành phố là những người giữ lửa hôm nay.

    Mưa hầu như cả ngày. Hôm nay mưa to hơn hôm qua. Mặc dù vậy lời cầu nguyện vẫn không khi nào dứt và mấy đống lửa vẫn không lúc nào thôi đỏ rực.

    Chúng tôi thấy anh Giám đốc Nhà Văn hóa đi lại phía sau các giáo dân đang cầu nguyện. Anh đang nhìn ngắm xem mấy cái máy quay phim tự động gắn ở trên lầu chiếu xuống theo dõi bà con thế nào. Lúc anh đi ra, một linh mục vẫy anh lại. Linh mục này vừa nói gì đó thì một anh khác đến lôi anh này đi vào bên trong.

    Đức Giám Mục Lạng Sơn, Giuse Đặng Đức Ngân, người có tiếng nói ủng hộ mạnh mẽ trong việc đòi đất Tòa Khâm Sứ, hôm nay cũng về Hà Nội cùng một đoàn khá đông linh mục và giáo dân. Ngài cùng cha Trần Duy Lương ra cầu nguyện trước Đức Mẹ Sầu Bi và trước Thánh Giá rồi thăm hỏi giáo dân.

    Hôm nay báo đài vẫn tiếp tục vu khống và xuyên tạc. Không chỉ là cấp thành phố nữa mà cả báo đài cấp trung ương. Giáo dân xem xong các chương trình này lòng càng bức xúc hơn nữa.

    Buổi chiều các công an đến lắp thêm mấy máy quay phim tự động, loại hiện đại mà theo các chuyên viên hiểu biết thì loại này có thể theo dõi hiện trường từ trung tâm rất xa.

    Buổi tối một nhóm công an quen mặt đi vào trong tòa nhà Tòa Khâm Sứ và không thấy ra. Chắc họ cũng đi canh thức và nghe cầu nguyện cùng Đức Mẹ đây. Cũng phải nói thêm rằng ai chẳng biết Tòa Khâm Sứ từ khi bị chiếm dụng đến nay đã trở thành một phòng làm việc và theo dõi của Phòng An ninh Chính trị.

    Có một cụ già trong ban hành giáo kia phát biểu rằng: “Chính quyền có những động thái giám sát giáo dân cầu nguyện nhiều hơn và gia tăng vu khống, xuyên tạc, bôi nhọ Giáo Hội trên diện rộng là dấu hiệu của chuyện gì đây? Những dấu hiệu này khiến chúng tôi nghi ngờ thiện chí của chính quyền muốn hòa giải và đối thoại như họ tuyên bố”.

    Trong khi đó, một người đến nói với chúng tôi rằng anh nghe thấy một anh công an thành phố nói rằng: " Quân Công giáo biểu tình đòi đất. Nhưng không thể trả được! vì nếu vậy sẽ còn phải trả nhiều chỗ khác. Vì thế chính quyền đang tìm mọi cách để đánh bại chúng nó!".

    Chúng tôi thấy ai đó đã bỏ nhỏ nói xấu LS Lê Quốc Quân đủ điều và xuyên tạc cả nhân thân của Luật sư. Chúng tôi thừa biết phía sau những trò bẩn thỉu này, kẻ xấu đang muốn kết án hay làm giảm chính nghĩa trong công việc đấu tranh cho công lý của Giáo Hội mà thôi.

    Thỉnh thoảng lại có kẻ xấu len lỏi vào giữa giáo dân vận động hay đe dọa buộc người ta về. Chúng không dám nói to. Nhưng những lời ấy giáo dân phớt lờ như không nghe thấy.

    Đêm nay, trời rét hơn, số lều bạt không đủ chỗ cho người nghỉ đêm, cho nên họ cứ ngồi quanh đống lửa cầu nguyện. Lúc khoảng 22 h đêm, một ca đoàn đến hát thánh ca và dâng hương rất hoành tráng và sốt sắng. Giáo dân thay nhau say sưa cầu nguyện suốt đêm không lúc nào ngừng.

    Suốt đêm chúng tôi vẫn thấy bóng một số sinh viên âm thầm phục vụ. Hơn 2 giờ sáng họ còn đi xúc than hồng đổ quanh các lều bạt để giữ ấm cho những giáo dân đang ngủ bên trong lều. Họ đi kiếm những tấm chắn về để chặn cho lều được chắc hơn và gió bớt lùa vào hơn. Họ giữ trật tự vệ sinh và hương nến trong đêm cũng như nhắc nhở mọi người những chuyện cần thiết. Họ thật là thiên thần của khu vực Tòa Khâm Sứ về đêm. Đấy là những người hiểu hơn ai hết nỗi lòng và mong muốn đối với Giáo Hội và quê hương của các giáo dân đến nơi đây cầu nguyện. Hiện tại và tương lai Giáo Hội có lẽ sẽ thuộc về những con người như họ.
     
    PV VietCatholic
     
     

    Thắp Nến hiệp thông với Giáo Hội Việt Nam

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 07:33)
     
    Thắp Nến hiệp thông với Giáo Hội Việt Nam
     
    Mỗi độ xuân về theo phong tục tốt lành chúng ta chúc nhau năm mới những điều tốt đẹp. Với người cao niên chúc thêm sức khoẻ trường thọ. Với thương gia chúc thêm tài lộc. Với học sinh chúc thành đạt. Với nông gia chúc mưa thuận gió hoà dấu chỉ của được mùa. Với đại chúng chúc an khang, thịnh vượng, phúc lộc chan hoà.

    Năm nay xuân về đúng ngày thứ Tư lễ tro, bắt đầu mùa chay thánh. Là Kitô hữu lời chúc mừng xuân năm nay đặt trọng tâm vào tinh thần chay tịnh chuẩn bị cho Tuần Thánh và mừng Đức Kitô khải hoàn chiến thắng ma quỷ khởi đầu một thời đại mới, thời đại của bình an, hoà bình thật sự. Trong tâm tình đó tôi đề nghi mỗi thành viên, mỗi gia đình trong cộng đoàn biến những lời chúc thành lời cầu nguyện, cầu cho mình và cho mọi người, đặc biệt liên kết với lời kinh anh chị em Kitô hữu tại quê nhà và trên toàn thế giới đang tha thiết cầu cho quê hương.

    Thắp nến dù dưới nhiều hình thức khác nhau nhưng có chung một mục đích, chung cách biểu lộ lòng tin, liên kết với các Kitô hữu khác. Phân cách địa lí, không gian và thời gian không làm giảm mối liên kết trái lại làm tăng mối liên kết, tình liên đới và tình thương chung một Chúa là Đức Kitô, Ngài sống lại từ cõi chết. Ngài không bị ngăn cách bởi không gian và thời gian. Để thể hiện tình liên kết trong Đức Kitô chúng ta cùng khuyến khích nhau thắp ngọn nến tin yêu, biến mùa xuân năm nay thành mùa cầu nguyện. Không phải chỉ thắp nến một lần rồi thôi mà thắp liên tục, thắp mỗi ngày chung lời cầu với anh chị em Kitô hữu nơi quê nhà.

    Tùy theo thời gian và hoàn cảnh mỗi người có thể chọn một vài hình thức thắp nến sau.

    Thắp nến bằng lời kinh Mân Côi.

    Thắp nến bằng việc lành phúc đức.

    Thắp nến bằng việc chay tịnh.

    Thắp nến bằng việc tham dự thánh lễ.

    Thắp nến bằng việc tham dự các bí tích.

    Thắp nến bằng lời kinh Mân Côi là điều chính Mẹ Maria hiện ra tại Phatima dậy chúng ta. Ăn năn đền tội, cải thiện đời sống và siêng năng tham dự các bí tích và lần chuỗi Môi Khôi sẽ thay đổi được lòng người. Người thắp nến hưởng hoa quả đầu mùa giúp họ cải thiện đời sống mình. Không đổi được mình sẽ không thay đổi được người. Muốn người thay đổi chính mình phải bắt đầu trước.

    Thắp nến cầu nguyện và việc bác ái phải đi đôi với việc chay tịnh. Thánh Mathêu 17,21 ghi lại sự kiện các tông đồ hỏi Chúa. ‘Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy. Ngài đáp giống quỷ này không chịu ra nếu người ta không ăn chay, cầu nguyện.’

    Tự nguyện giữ chay một cách chân thành, lần chuỗi, chay tịnh, việc bác ái là cách hữu hiệu nhất làm trong sáng tâm hồn, tiêu diệt ý đồ đen tối.

    Ước mong hai ngàn thành viên trong cộng đoàn tham dự chương trình thắp nến mùa chay. Nếu mỗi thành viên đọc một kinh Kính Mừng một ngày thì cộng đoàn có hai ngàn kinh dâng Mẹ. Đọc mười ngày sẽ có hai chục ngàn kinh và đọc một trăm ngày có hai trăm ngàn kinh Mân Côi.

    Nếu mỗi người tham dự thánh lễ một tuần một lần với ý chỉ hiệp thông với Giáo Hội Mẹ thì một tuần có hai ngàn thánh lễ dâng Chúa làm của lễ giao hoà. Tham dự mười tuần sẽ có hai chục ngàn thánh lễ.

    Chúng ta không thắp nến một mình riêng rẽ nhưng nên tạo thành chuỗi đèn cầy quanh thế giới. Để làm được công việc này thành viên trong cộng đoàn vừa khuyến khích nhau tham dự việc thắp nến vừa mời gọi thân hữu khắp nơi. Thành viên thắp nến không nhất thiết phải gần nhau. Có thể gọi điện thoại về quê hương, email vòng quanh thế giới mời gọi thân hữu tham gia thắp nến. Nếu có một triệu người tham gia mỗi ngày sẽ có một triệu kinh dâng Mẹ.

    Làm được công việc này tôi in là mùa xuân năm nay sẽ là mùa xuân cầu nguyện, mùa xuân mang tinh thần của bài giảng Tám Mối Phúc thật.

    Phúc cho ai hiền lành, khao khát sự công chính, xót thương, xây dựng hoà bình, bị bách hại vì lẽ công chính họ sẽ được nước Chúa làm gia nghiệp.

    Còn gì cao quý hơn là chúc xuân bằng sống tinh thần bài giảng Tám Mối Phúc Thật.

    Chương trình thắp nến hiệp thông với Việt Nam ở Giáo Xứ St Mark Inala - Úc Châu vào khởi đầu mùa Chay. 7 giờ tối thứ Ba ngày 5 tháng Hai, ngày giáp năm cũ chuẩn bị sang năm mới.


    Lm Vũđình Tường
     

    Công Báo Tòa Thánh lên tiếng về những tranh tụng liên quan đến tài sản Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 07:19)
     
    Vatican - Dưới đây là bản dịch từ tiếng Ý Công Báo Tòa Thánh ngày 30/01/2008.

    Trong những ngày qua, hàng ngàn người Công Giáo, có lúc lên đến hơn 3000 người, đã tụ tập cầu nguyện trên sân của Tòa Khâm Sứ cũ tại Hà Nội để phản đối việc thương mại hóa và yêu cầu tòa nhà đã bị nhà nước chiếm dụng này phải được trả lại cho Giáo Hội Công Giáo.

    Giáo Hội tại địa phương đã nhiều lần yêu cầu nhà nước trả lại ngôi nhà đã bị quốc hữu hóa vào năm 1959 này. Bên cạnh những cuộc phản đối tại Tòa Khâm Sứ cũ, còn có những cuộc phản đối diễn ra tại các địa phương khác để yêu cầu nhà nước trả lại tài sản cho Giáo Hội.

    Thông Tấn Xã Asia-News cho biết hiện nay trong khu vực Tòa Khâm Sứ cuộc biểu tình vẫn tiếp diễn hết ngày này sang ngày khác với đông đảo người Công Giáo ngủ cả đêm ở đó bất chấp lệnh của nhà cầm quyền phải giải tán khỏi khu vực nếu không muốn phải gánh chịu những biện pháp mạnh.

    Tổng Giám Mục Hà Nội, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, trong một thư phản bác đã bảo vệ cho quyền được lên tiếng và cầu nguyện của giáo dân trong khu vực này.

    Tòa Tổng Giám Mục cũng đã đưa ra một thư phản kháng lại những hành động xuyên tạc sự thật của các phương tiện truyền thông nhà nước.

    Truyền thông nhà nước trong những ngày qua đã tố cáo giáo dân Hà Nội nhiều điểm, tiêu biểu là tụ tập cầu nguyện bất hợp pháp, phá rối trật tự công cộng và tán phát những điều xuyên tạc nhà nước trên Internet.

    Đặc biệt, Asia News cho biết là truyền thanh, truyền hình và báo chí của nhà nước đã cho rằng Tòa Giám Mục Hà Nội không thể tranh tụng tài sản này vì “Ngày 24/11/1961 cha Nguyễn Tùng Cương, quản lý của tổng giáo phận lúc bấy giờ, đã hiến cho nhà nước”.

    Thư phản kháng của Tòa Giám Mục đã trưng dẫn bộ Giáo luật [điều 1292 - chú thích của người dịch] theo đó chỉ có Giám Mục giáo phận với sự thỏa thuận của Hội đồng Kinh tế, Hội đồng Tư vấn và những người quan thiết mới có quyền chuyển nhượng một tài sản của Giáo phận. Bên cạnh đó, Tòa Giám Mục cũng khẳng định Cha Cương đã không bao giờ hiến tài sản đó cho nhà nước.

    Tòa Tổng Giám Mục cũng đã viện dẫn hiến pháp và đặc biệt pháp lệnh số 21/2004/PL-UBTVQH11 ngày 18 tháng 6 năm 2004 về tín ngưỡng, tôn giáo theo đó tài sản hợp pháp thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, nghiêm cấm việc xâm phạm tài sản đó.

    Thư của Tòa Giám Mục Hà Nội cũng minh xác rằng tài sản đang tranh chấp, nơi đã từng được sử dụng tạm làm Tòa của Khâm Sứ Tòa Thánh chưa bao giờ cho, nhượng, hay bán vào bất cứ thời điểm nào cho bất cứ ai. Thậm chí nhà nước cũng không có văn bản tịch thu. Vì thế, đây vẫn là tài sản của Tòa Giám Mục, của Giáo Hội Công Giáo.

    Từ quan điểm này, cần phải nhìn nhận rằng việc tụ tập và cầu nguyện trên mảnh đất thuộc Giáo Hội Công Giáo này phải được xem là hợp pháp.

    Về những cáo buộc liên quan đến những bài đăng trên Internet, lá thư cũng đã minh xác là do nhiều người đưa lên, Toà Tổng Giám mục Hà Nội không chịu trách nhiệm. Đồng thời, Toà Tổng Giám mục khẳng định đa số thông tin này là chính xác và là quyền của công dân được Hiến pháp và Pháp luật bảo vệ.
     
    Đặng Tự Do dịch
     
     

    Người Công Giáo Việt Nam tại Úc châu hiệp thông với TGP Hà nội

     
    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 22:38)
     
    TUYÊN UÝ ĐOÀN CỘNG ĐỒNG CÔNG GIÁO VIÊT NAM ÚC CHÂU
    VÀ NGUYỆT SAN DÂN CHÚA ÚC CHÂU
    XIN HIỆP THÔNG, CẦU NGUYỆN, VÀ ĐỒNG HÀNH
    VỚI ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC GIUSE NGÔ QUANG KIỆT
    VÀ TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI.


    Australia, ngày 29 tháng 1 năm 2008

    Kính thưa Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, Tổng Giáo Phận Hà Nội, Việt Nam,
    Quý Cha, Quý Tu Sĩ Nam Nữ,
    Và Cộng Đồng Dân Chúa Tổng Giáo Phận Hà Nội,

    Từ tháng 12 năm 2007, khi được biết những khó khăn, phức tạp, với những thách đố với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam của Đức Tổng và toàn thể Cộng Đồng Dân Chúa tại Hà Nội, qua các cơ quan truyền thông Công Giáo nói riêng và các cơ quan truyền thông Quốc Tế nói chung, Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Úc Châu chúng con đã liên tục theo dõi, đồng hành, và cầu nguyện hiệp thông với Đức Tổng, Quý Cha, Quý Tu Sĩ Nam Nữ, và toàn thể Cộng Đồng Dân Chúa tại Tổng Giáo Phận Hà Nội. Đặc biệt khi chúng con biết được sự kiện xảy ra việc bạo hành của nhân viên an ninh trấn áp đối với những giáo dân vô tội tại Toà Khâm Sứ, trong dịp Đại Lễ Kỷ Niệm thượng thọ 90 tuổi, Kỷ Niệm 60 năm Linh Mục, 45 năm Giám Mục, và 15 năm Hồng Y, để mừng Đức Hồng Y Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng, do Đức Tổng, Tòa Tổng Giám Mục và Tổng Giáo Phận Hà Nội tổ chức vào ngày 25 tháng 1 năm 2008 vừa qua. Đau buồn hơn, khi chúng con đọc được Văn Thư 273 của Uỷ Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội ngày 11.1.2008, có tính cách kết tội Toà Tổng Giáo Mục Hà Nội, và Văn Thư 673 ngày 26.1.2008, với những ngôn từ đe doạ đàn áp, để yêu cầu Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội phải dẹp bỏ các tượng ảnh và Thánh Giá đang được giáo dân tôn kính tại Tòa Khâm Sứ vào trước 5 giờ chiều Chúa Nhật ngày 27 tháng 1 năm 2008, nếu không sẽ có biện pháp mạnh. Những sự kiện này đang gây nên những phẫn uất và bất bình nơi những người dân Úc Châu nói chung, và đặc biệt nơi những người Úc gốc Việt nói riêng.


    Trong tâm tình hiệp thông, cầu nguyện, đồng hành, và hỗ trợ cho Đức Tổng và Tổng Giáo Phận Hà Nội, Tuyên Uý Đoàn chúng con đã thông tin cho nhau qua các Cộng Đồng và Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Úc Châu, qua các cơ quan truyền thông báo chí, những tin tức, và khuyến khích các Cộng Đồng và Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam hiệp ý cầu nguyện và hiệp thông với Đức Tổng, Quý Cha, Quý Tu Sĩ Nam Nữ, và Cộng Đồng Dân Chúa Tổng Giáo Phận Hà Nội trong hoàn cảnh khó khăn đặc biệt này, với các Thánh Lễ, các buổi cầu nguyện cho Công Lý và Hoà Bình tại Việt Nam, và cách riêng cho Đức Tổng và Tổng Giáo Phận Hà Nội. Một số đông anh chị em Giáo Dân của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam chúng con đã ký thỉnh nguyện thư trong cuối tuần 26 và 27 tháng 1 năm 2008, để gửi đến Chính Quyền Liên Bang Úc Châu và Hội Đồng Giám Mục sở tại, để xin quý vị can thiệp trực tiếp với nhà cầm quyền Việt Nam chấm dứt những hành động đàn áp và đòi hỏi nhà cầm quyến Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền và tự do Tôn Giáo tại Việt Nam.

    Tuyên Uý Đoàn và Nguyệt San Dân Chúa của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Úc Châu chúng con qua lá thư này, khẳng định sự Hiệp Thông và Đồng Hành hoàn toàn với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam nói chung, đặc biệt với Đức Tổng, với Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, và với toàn thể Quý Cha, Quý Tu Sĩ và Giáo Dân của Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng, trong hoàn cảnh khó khăn, phức tạp, và nhiều thách đố trong giai đoạn hiện tại.

    Chúng con hoàn toàn tán thành và ủng hộ đường lối đối thoại ôn hòa, trong sự tôn trọng Hiến Pháp và Quyền Tự Do Tôn Giáo, cũng như tôn trọng sự thật và công bằng do Đức Tổng nêu lên, dựa vào đường lối chung của Giáo Hội với chủ trương theo đúng Tin Mừng.


    Đồng thời, Tuyên Uý Đoàn và Nguyệt San Dân Chúa Úc Châu chúng con cũng tha thiết kêu gọi Quý Cộng Đồng, Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam, Quý Phong Trào Đoàn Thể, Quý Cơ Quan Nhân Quyền, Quý cơ quan truyền thông báo chí, và toàn thể Quý Đồng Hương Việt Nam tại Úc Châu và trên toàn thế giới, cùng hiệp thông với chúng con, cầu nguyện, đồng hành, và hiệp thông đặc biệt với Giáo Hội Việt Nam, với Đức Tổng và Tổng Giáo Phận Hà Nội trong lúc khó khăn và đầy thách đố gian nan này. Chúng con mong mỏi và ủng hộ các buổi tổ chức Cầu Nguyện và Thắp Sáng trong các Giáo Xứ, các Cộng Đồng, các Cộng Đoàn địa phương mình đang phụ trách, đồng thời, tổ chức cho giáo dân ký Thỉnh Nguyện Thư gởi các cấp Chính Quyền Liên Bang Úc Châu và Hội Đồng Giám Mục Úc Châu, can thiệp với chính quyền Việt Nam chấm dứt những hành vi đàn áp và tôn trọng Nhân Quyền cũng như Quyền Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam.

    Xuân Mậu Tý đang đến, chúng con cầu nguyện cho tất cả những tranh chấp và những bất hòa, được giải quyết trong công lý hoà bình và yêu thương. Nguyện xin Chúa của Mùa Xuân Vĩnh Cửu và Mẹ La Vang, Mẹ Quê Hương Việt Nam, ban hoà bình, hạnh phúc, yêu thương trong công lý trên mọi người Dân Việt Nam nói chung, và đặc biệt cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam nói riêng, nhất là cho Tổng Giáo Giáo Phận Hà Nội và Đức Tổng thương mến.

    Trong Chúa Kitô.

    Trân trọng,

    LM. Phêrô Bùi Xuân Mỹ, Phó Đại Diện Tuyên Uý Đoàn, CĐCGVN Úc Châu.
    LM. Phaolô Chu Văn Chi, Tổng Thư Ký Tuyên Uý Đoàn, CĐCGVN Úc Châu.
    LM. Anthony Nguyễn Hữu Quảng, Chủ Nhiệm Nguyệt San Dân Chúa Úc Châu.
     
    Tuyên Úy Đoàn và Dân Chúa
     
     

    Chính quyền gửi người tới vấn kế Giám mục Thái Bình về giải pháp cho Tòa Khâm Sứ

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 01:51)
     
    NHẬT KÝ CỦA ĐỨC CHA FX. NGUYỄN VĂN SANG
    GIÁM MỤC GIÁO PHẬN THÁI BÌNH
    Ngày 30/01/2008


    Suốt buổi sáng hôm nay, theo tục lệ đã có từ nhiều năm, tôi và các linh mục giáo phận đội trời mưa trong cái lạnh thấu xương “lóc cóc” đi tới các cơ quan: Đảng ủy, Ủy Ban Nhân dân, Mặt trận, Tôn giáo vv… để chúc tết các vị lãnh đạo tại Hưng Yên và Thái Bình. Hai địa bàn này không có nhiều khó khăn phải giải quyết, nếu có thì cũng đối thoại được với nhau để dần dần thu xếp êm đẹp. Đó là điều mọi người đều ước muốn.


    Buổi chiều, Tòa Giám Mục Thái Bình được đón tiếp một phái đoàn Sở Công an đến đáp lễ và chuyển quà cũng như bức thiệp chúc tết của các vị lãnh đạo trên Bộ. Sau vài câu chúc mừng lẫn nhau, vị đại diện Công an tỉnh Thái Bình cho biết: “Trên” muốn hỏi cụ Giám mục xem ai đã viết hộ bức thư ngỏ mới đây gửi Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt? Tôi trả lời: Chả lẽ tôi lại không viết được một bức thư nhỏ như vậy sao, sau khi đã trải qua cuộc đời viết lách! Tôi khẳng định bức thư ngỏ do tôi biên soạn và ký tên đóng dấu đàng hoàng. Vị đại diện lại cho biết: Vụ xô xát ngày 25 tháng 1 vừa qua có thể do một vài thành phần phản động, như chị phụ nữ người Mường, thực ra không phải là người dân tộc, lại có bàn tay của ông luật sư Lê Quốc Quân… Tôi có trả lời: Những khuynh hướng chính trị nào khác có thể gián tiếp, có thể trực tiếp gây ra, song khởi đầu như tôi đã viết: do sự thiếu kiềm chế của một số nhân viên bảo vệ và một vài người dân đã dẫn tới sự nóng nảy của hàng ngàn người dân, khiến tình hình an ninh trở nên phức tạp, không kiểm soát được - việc đó thật đáng tiếc.

    Chúng tôi lại đổi đề tài để nói tới diễn biến của những liên hệ tốt đẹp giữa Chính quyền và Tòa Giám Mục. Rồi đột nhiên vị cán bộ cho biết (có lẽ đây mới là lý do của cuộc thăm viếng này): trên Bộ muốn biết ý kiến của cụ xem cụ có phương pháp nào để giải quyết vấn đề đất Tòa Khâm Sứ cũ không?

    Tôi giải thích cho các vị hiện diện rằng: Tôi không phải là trung gian của nhà nước cũng như của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội. Nhưng cách đây mấy tuần, vì lo lắng cho sự ổn định an ninh của đất nước, cũng như cuộc sống tốt đẹp của đồng bào Công giáo và của các vị cán bộ các cấp, nhất là dịp đón Xuân sắp tới, tôi tự đề ra giải pháp trong bài viết: “Bước đầu hòa giải đã sớm thất bại”. Các đề nghị đó nhằm xin hai bên tự chế, rút bớt củi cho đống lửa không bốc lên cao. Nhưng lại không được sự đáp ứng tích cực nào của đôi bên, nên tôi đã thưa với Đức Tổng Giám Mục rằng: từ nay con ước mong các đề nghị của hai bên nên trao đổi trực tiếp thì tốt hơn; đồng thời, tôi cũng từ chối lời mời của Ủy Ban Nhân dân Thành phố Hà Nội tới trụ sở chúc Tết và bàn những giải pháp tốt đẹp. Tiếc thay đã xảy ra sự kiện ngày 25/1/2008 và sau đó ngọn lửa cứ ngày một bùng lên mãnh liệt.

    Vị cán bộ đại diện đã thúc ép tôi đưa ra một giải pháp thực tế. Tôi nói: phía Đức Tổng Giám mục Hà Nội và Hội đồng cố vấn chắc đã có những giải pháp tốt đẹp. Riêng đối với Nhà Nước, đặc biệt với UBND Thành phố Hà Nội và UBND quận Hoàn Kiếm nên tự chế, đừng “diễu võ giương oai” tỏ vẻ khiêu khích đối với bà con giáo dân Hà Nội cũng như cộng đồng thế giới, bởi qua các hình ảnh, các bài viết trên mạng Internet… những thông tin về Tòa Khâm Sứ đã loan truyền khắp nơi trên thế giới. Chính bản thân tôi nhiều lần đi qua phố Nhà Chung, phố Nhà Thờ, nhất là ngày 27/1/2008, tôi nhận thấy có rất nhiều xe của các lực lượng an ninh, truyền thông; thêm vào đó còn có sự góp mặt của nhiều cán bộ mặc quân phục đi đi lại lại. Họ bố trí các loại máy camera, các thiết bị truyền thông khác, thậm chí trong mảnh đất của Tòa Khâm Sứ cũ nhiều vị đứng túm tụm, mũ bảo hiểm đội sùm sụp trên đầu, nét mặt đằng đằng sát khí khiến cho bà con và dư luận hình dung ra một cuộc xung đột giữa người cùng một mẹ Việt Nam sắp xảy ra. Đứng trước tình hình căng thẳng như vậy, lại thêm những hình ảnh và báo chí đưa tin một cách không trung thực, cả trong lẫn ngoài nước… (Tòa Tổng Giám Mục đã có văn thư phản bác), tất cả những sự kiện đó xem ra thách thức lòng tin của bà con giáo hữu, càng đẩy ngọn lửa bừng cháy lên cao hơn. Chính tôi đã có kinh nghiệm như vậy khi đến Tòa Khâm Sứ cũ vào ngày 28/1/2008, chỉ thấy lèo tèo vài chục phụ nữ, dăm ba cụ già, mươi vị trung niên, ấy vậy mà sau hai công văn “cứng rắn” của Ủy Ban Nhân dân Thành phố Hà Nội và quận Hoàn Kiếm, cộng với những quyết định của Công an khu vực muốn điều tra khởi tố… tôi thấy bà con giáo hữu lại tập trung con số càng đông hơn, có lúc lên tới hàng nghìn người. Họ đến cầu nguyện cả ngày lẫn đêm, bất chấp rét mướt, đói ăn, thiếu mặc như một số các báo chí trong nước đã “thương hại dùm”.

    Những cụ già hiểu được ý nghĩa của công lý hơn hai quan tham là bà Thanh Hằng và ông Khôi của UBND HN

    Do đó theo ý kiến của tôi chứ không phải vị trung gian nào khác là:

    Về phía chính quyền: Nên tự kiềm chế, rút bớt những phương tiện mang tính “diễu võ giương oai”, hoặc bất cứ áp lực tâm lý nào khác, kể cả các bài phát biểu, phát thanh, truyền hình cũng như báo chí, những công văn cứng rắn… bởi tất cả những việc làm kể trên chẳng những không giải quyết được vấn đề, trái lại còn như “đổ thêm dầu vào lửa”. Tôi bảo đảm phía bà con tín hữu cũng sẽ cầu nguyện trong an bình, trật tự và sốt sắng, chắc chắn sẽ không xảy ra điều gì đáng tiếc. Các chiến sĩ an ninh có thể an tâm trở về ăn tết vui vẻ cùng gia đình.

    Tôi cũng được biết có vị cán bộ cao cấp trong Bộ Công an đi công tác nước ngoài về, thấy tình hình “nóng bỏng” như vậy đã ra lệnh không được hành động vào giờ “G”, mà phải tìm cách tháo gỡ trong trật tự và bình an. Rồi từ đó hai bên ngồi lại bình tĩnh giải quyết thấu tình đạt lý chắc sẽ đi tới giải pháp tốt đẹp như lòng mong muốn. Dũng cảm và khoan dung thay tấm lòng của người cán bộ, hết mình vì nước vì dân, thật đáng làm gương cho mọi người.

    Theo nhận định của cá nhân tôi: Nhìn chung cả hai bên đều cứng nhắc trong cách dùng từ để giải quyết mọi việc. Bên Tòa Tổng Giám Mục thì muốn xin hoặc trả lại đất đai của Tòa Giám Mục. Còn bên Chính quyền muốn để cho chính quyền sở tại giải quyết v.v… Thiết nghĩ, nếu hai bên cùng ngồi lại để giải quyết chính căn nguyên sự việc là làm cho Tòa Giám Mục sở hữu lại một cách thực tế mảnh đất đang tranh chấp. Còn việc xin lại, hoàn lại, cấp lại v.v… đó chỉ là những cách nói, cần gì phải tranh chấp. Chúng ta có ngồi ở hiệp định Giơ-ne-vơ hay Pa-ri với các mưu sĩ nước ngoài nào đâu mà phải cẩn thận từng li, từng tý, từng chấm phẩy, từng câu … kẻo phải thiệt thòi danh dự hoặc đất đai của tổ quốc đâu?! Mong các vị lưu ý với ước vọng như vậy.

    Tiễn chân phái đoàn ra cửa, tôi lại tiếp phái đoàn của mấy người thân ở Hà Nội. Họ cũng đưa ra một tin khiến tôi phải viết thêm mấy dòng nữa vào bài nhật ký này.

    Có lần một số giáo hữu xôn xao khi nghe một ông công an tên là Sơn nào đó cho biết: “Ông Sang đã viết Nhà thờ lớn Hà Nội xây trên đất chùa Báo Thiên”.

    Thực ra trong bài “Hồi ức về Đất đai….” Tôi có trưng lại ý kiến của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, tác giả cuốn lịch sử tiểu thuyết “Mẫu Thượng Ngàn” từ trang 315 - 318 nói về lai lịch việc xây Nhà Thờ Lớn Hà Nội.

    Sau đó, tôi kết luận: “Xem như vậy (có nghĩa là do ông Nguyễn Xuân Khánh tường thuật lại, chứ không phải tôi) Ngôi nhà thờ Chính tòa Hà Nội đã được xây trên mảnh đất của NGÔI CHÙA VÔ CHỦ, đã có đơn xin của các bô lão cho giỡ bỏ chùa, rồi được chính quyền (dù lúc đó người Pháp còn cai trị) chấp nhận trao cho Đức Cha Phước. Cũng như vô số đất đai ngày nay, vốn của ai, do ai, mà trên đó mọc lên các dinh thự, nhà cửa, của cả chính quyền cũng như dân chúng, nếu đòi lại, phá bỏ… thì tình hình thủ đô của chúng ta có còn được khang trang và sạch đẹp như ngày hôm nay?

    Trước đây chính quyền cũng đã giải quyết vụ việc khi một số chủ đòi lại đất của thánh địa La Vang (Huế) và đã trấn an HĐGMVN và Đức Tổng Giám mục Huế rằng: những vụ việc ấy thuộc lịch sử không được giải quyết.

    Tiễn chân khách ra về, ngoài trời mưa nặng hạt và nhiệt độ xuống thấp, cơn giá lạnh ập tới làm tôi xót xa nhớ tới đám người đang cầu nguyện và hát thánh ca trên khu đất Tòa Khâm Sứ cũ. Vây quanh họ là các chiến sĩ an ninh cũng đang co ro trong tấm áo mưa chống chọi với mưa gió. Họ đứng đó chỉ để canh mấy ông bà cụ già, vài thanh niên nam nữ trong tay không một tấc sắt. Họ có biết đâu rằng, những người tín hữu ấy đang sốt sắng cầu nguyện cho đất nước, cho chính quyền, cho bản thân và cho cả những nhân viên an ninh đang trông coi mình nữa…

    Ôi! phải chăng đó là hình ảnh “đẹp” của mùa Xuân khi những ngày Tết đã cận kề?

    Xin Chúa ban ơn, giúp những người hữu trách biết tìm ra hướng giải quyết tốt đẹp cho dù vấn đề có phức tạp đến đâu, để thay vì những căng thẳng, nghi kị, họ đem lại cho nhau vui mừng và hạnh phúc.

    Thái Bình ngày 31/1/2008
    GM. FX. Nguyễn Văn Sang
    Giám Mục Thái Bình

     
     

    MỘT PHÚT NÓI THẬT CỦA BÁO HÀ NỘI MỚI !!!

     
    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 22:15)
     
    MỘT PHÚT NÓI THẬT CỦA BÁO HÀ NỘI MỚI !!!

    Tôi, một người Hà Nội, nhưng ít khi đọc Báo Hà Nội Mới và càng ít đọc báo An Ninh Thủ Đô. Mấy ngày nay, chính xác từ ngày 26/1/2008, tôi mới chịu khó xem hai tờ báo này, cũng chỉ để xem hai tờ báo này viết gì về vụ Toà Khâm sứ.
    Đức Cha Ngân, GM Lạng Sơn viếng thăm TKS, có cha sở chính Tòa HN, Trần Duy Lương, tháp tùng ngài


    “Vu khống”, “đặt điều”, “bôi nhọ”, “thiếu công tâm”, “gian xảo trong ngôn từ”, “cố tình bóp méo sự thật”, “coi thường dư luận”.... Đó là nhận xét chung của tất cả mọi người đọc báo này trong mấy ngày qua.

    Tuy nhiên, Báo Hà Nội Mới số ra ngày 30/1/2008, ngay trang nhất lại đưa ra một tin “hơi bị thật” liên quan tới chuyện Tòa Khâm sứ, làm “trật” ra nhiều vấn đề. Nguyên văn bài báo viết như sau:

    “Chiều 29/1, tại Phòng Khánh tiết UBND TP, Phó Chủ tịch UBND TP Ngô Thị Thanh Hằng đã tiếp đoàn đại biểu Toà Tổng Giám mục do Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt dẫn đầu đến thăm và chúc tết thành phố nhân dịp Tết Mậu Tý.

    Tại buổi tiếp, Phó Chủ tịch UBND thành phố Ngô Thị Thanh Hằng đã gửi lời chúc tết an lành đến cá nhân ngài Tổng Giám mục cùng toàn thể các giáo sĩ và giáo dân Giáo phận Hà Nội. Phó Chủ tịch UBND TP cũng ghi nhận sự đóng góp của Toà Tổng Giám mục và cộng đồng giáo dân vào sự phát triển, hoà bình của thành phố Hà Nội trong những năm qua và lấy làm tiếc vì những hành vi quá khích, vi phạm pháp luật, kỷ cương của một số giáo dân tại 42 Nhà Chung trong những ngày gần đây đã làm ảnh hưởng tới sự yên bình của Thủ đô ngàn năm văn hiến và quan hệ giữa cộng đồng giáo dân với chính quyền và nhân dân thủ đô.

    Vì sự ổn định chính trị và bình an, hạnh phúc của mọi nhà trong đó có các gia đình và cộng đồng giáo dân, nhân dịp Tết Mậu Tý đang đến gần, Phó Chủ tịch UBND mong muốn ngài Tổng Giám mục hãy vận động, thuyết phục giáo dân bình tĩnh chấm dứt những hành vi quá khích, sống phúc âm trong lòng dân tộc, cùng với chính quyền giải quyết những khúc mắc, trên cơ sở phát huy dân chủ, đối thoại, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng pháp luật. Đó cũng là trách nhiệm của mỗi tổ chức, công dân vì Thủ đô văn minh giầu đẹp, tiến tới kỷ niệm Thăng Long – Hà Nội 1000 tuổi.

    Đây là giây phút nói thật hiếm hoi của Báo Hà Nội Mới về vụ Toà Khâm sứ trong những ngày qua. Tuy nhiên, không biết điều mong ước rằng "cùng với chính quyền giải quyết những khúc mắc, trên cơ sở phát huy dân chủ, đối thoại, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng pháp luật. Đó cũng là trách nhiệm của mỗi tổ chức, công dân vì Thủ đô văn minh giầu đẹp, tiến tới kỷ niệm Thăng Long – Hà Nội 1000 tuổi" có thật sự là ước mong của chính quyền không?

    Lời đáp từ được Hà Nội Mới tường trình là "Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt cũng bày tỏ mong muốn cùng chính quyền thành phố có sự đối thoại hữu ích, cùng lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau và đi đến thống nhất vì sự bình an, hạnh phúc của mọi nhà.”

    Câu trả lời của Đức Tổng Kiệt đã nói lên sự đáp ứng cho một giải pháp về một cuộc đối thoại "đối thoại thẳng thắn, trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau, và vì sự bình an và hạnh phúc của mọi nhà" đã rất là rõ ý.

    Ngày tết nhất, người Việt đến với nhau trong tình thân hữu để cầu chúc cho nhau một năm mới tốt đẹp hơn. Toà Tổng Giám mục Hà Nội, cụ thể là Đức Tổng Giám mục đã thể hiện một cách văn hoá nét đẹp truyền thống này.

    Thế nhưng không hiểu tại sao bài báo lại bồi thêm những lời như răn đe, giảng dậy Tòa Giám Mục từ môi miệng của vị đại diện của chính quyền Hà Nội về: "hành vi phạm pháp". Thế là kết tội rồi chứ đâu còn phải là ngồi xuống nói truyện trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau?

    Bà Phó chủ tịch phụ trách Văn Xã, không biết có hiểu nét văn hoá ấy không mà lại nhân dịp này "tố cáo" và "giảng đạo" cho người đến chúc tết mình; đã vậy lại còn đưa lên mặt báo cho bàn dân thiên hạ thấy. Không biết vị phóng viên đã đưa tin này có hỏi ý kiến bà Phó chủ tịch không? Nếu tác giả đã hỏi mà bà Phó cho đăng, thì thật khó hiểu. Còn nếu tác giả chưa hỏi mà đã đăng thì quả thật anh ta đang có ý chơi xỏ bà Phó Chủ tịch phụ trách Văn Xã, bởi ai đọc tin này thì cũng thấy bà Phó Chủ tịch phụ trách Văn Xã “hơi bị kém về văn hoá”.

    Phút nói thật này cũng cho thấy một sự thật hiển nhiên, đó là khi con người không sống theo sự thật, khi báo chí không loan tin “thật”, thì sẽ có lúc “trật” kiểu “gậy ông lại đập lưng ông”. Trong chuyện này, từ ngày xảy ra vụ Toà Khâm Sứ, nhất là trong mấy ngày qua, cơ quan truyền thông Hà Nội liên tục “thông tin sai sự thật”, “bóp méo sự thật”..., đến lúc cần nói thật thì lại nói “trật”, không phải “trật sự thật”, mà khi báo nói thật mới “lòi ra những gian dối”.

    Chẳng hạn, có một số người như giáo sư Thợ Gặt, thương bà Phó Chủ tịch phụ trách Văn Xã vì nghĩ rằng bà chỉ biết ký những công văn rất phản cảm vừa qua chứ bà không soạn những công văn này. Thực tế, phút nói thật của Báo Hà Nội Mới lại cho thấy không phải như vậy. Những luận điệu vu khống ấy không chỉ thể hiện tại công văn 673/UBND-VX mà bà đã ký, nhưng nó còn được bà nhắc lại một cách công khai trước mặt những vị khách tới chúc tết mình. Do đó, không thể nói bà không biết chuyện xảy ra tại Toà Khâm sứ. Càng không thể bảo bà ngu ngơ không biết gì. Cái chính là tâm bà không thẳng.

     
    Phút nói thật này cũng cho thấy, việc “vu khống”, “bóp méo sự thật” về vụ việc Toà Khâm Sứ đã trở thành hệ thống và là một việc làm cố ý của UBND thành phố Hà Nội. Việc một cơ quan nhà nước cố tình “bóp méo sự thật” cho thấy chưa có sự công bằng, dân chủ và văn minh thật sự trong xã hội; cho thấy lời bà Phó Chủ tịch nói với đoàn đại biểu Toà Tổng Giám mục, mong muốn Toà Giám mục “cùng với chính quyền giải quyết những khúc mắc, trên cơ sở phát huy dân chủ, đối thoại, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng pháp luật” chưa bao giờ là sự thật. Thực tế, trong những ngày qua, UBND thành phố Hà Nội mà cụ thể bà Phó Chủ tịch chưa bao giờ dựa trên cơ sở phát huy dân chủ để giải quyết vấn đề; bà Phó chỉ độc thoại chứ không đối thoại và nhất là đã không tôn trọng những cơ sở pháp lý mà Toà Giám mục đưa ra liên quan tới tài sản và đất đai thuộc sở hữu của Toàn Giám mục.

    Trên đây chỉ là tường trình về cuộc "chúc Tết" giữa hai bên đước tờ "Hà Nội Mới" đăng tải, nhưng vừa rồi được đọc lại bài tường trình từ phía Phái đoàn Đức TGM Hà nội vào chúc tuổi và những lời đối đáp như thế thì không hề thấy bào "Hà Nội Mới" nhắc tới. Những lời đơn sơ chân thành của Đức Tổng Giám Mục trả lời Bà Phó Chủ tịch thì không thấy "Hà Nội Mới" đăng gì cả. Mà chính những lời này mới là những lời cần phải nói ra và cần được suy nghĩ và đưa ra thực hành. Chúng tôi khỏi cần bình luận mới qúi vị độc giả hảy xem
    "bài tường thuật về cuộc chúc Tết này ở đây" và tự rút ra phán đoán cho mình.

    Việc tôn trọng “sự thật” là căn bản của việc tôn trọng lẫn nhau và của việc tôn trọng pháp luật. UBND thành phố Hà Nội đã không tôn trọng sự thật, thì cũng có nghĩa UBND không tôn trọng pháp luật. Pháp luật được lập ra vì con người chứ không vì một chính thể. Đặt chính thể lên trên pháp luật thì đó là vi hiến.

    Tóm lại ngay từ ngày 18.12.2007 bài hát chỉ đạo cho buổi cầu nguyện đầu tiên là "Kinh Hòa Bình". Mục đích của giáo dân Hà Nội khi cầu nguyện tại Tòa Khâm Sứ là muốn "đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem chân lý vào chốn lỗi lầm..." Nếu đã có những sai trái, thì chúng ta sửa sai. Sửa sai đây tức là trả lại phần đất Tòa Khâm Sứ cho Tổng giáo phận Hà nội. Nếu được như vậy thì mọi sự sẽ an bình, và như lời Đức tổng nói:
    "vì sự bình an và hạnh phúc cho mọi nhà"<.i>. Amen

    Hà Nội, ngày 31 tháng 1 năm 2008
    Hà Thạch
     

    Tại sao Chính quyền Hà nội lại ngây ngô đến như vậy?

     
    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 22:03)
     
    Tại sao Chính quyền Hà nội lại ngây ngô đến như vậy?

    Kính thưa quý vị:

    Tôi đặt câu hỏi trên là bởi vì chúng ta đang sống ở thế kỷ XXI, một thế kỷ được mệnh danh là "Thế kỷ Của Sự Bùng Nổ Thông Tin". Với sự bùng nổ về thông tin thì hầu như chẳng chuyện gì xảy ra trên thế gian này mà không ai lại không biết, dầu nó có xảy ra tại những nơi xa xôi hẻo lánh như ở Sơn La và Đồng Đinh, hay nó được xảy ra giữa một Thủ Đô 1000 năm Văn Hiến như ở Toà Khâm Sứ Hà Nội chẳng hạn. Từ những chuyện tưởng như là rất bẩn thỉu và kín đáo như chuyện một Vị Nữ Công An kia sau khi vô cớ đánh người đã chạy vào phòng Vệ Sinh để trốn, hay như chuyện một Ngài Cán Bộ kia quát tháo trong "PHÒNG VĂN HOÁ" rằng: "Đánh Chết Nó Đi", thế mà cả Thế Giới còn biết, thì huống hồ là những chuyện xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật như chuyện các Ngài Công An tổ chức đánh một phụ nữ người Mường tại trung tâm của thủ đô Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà thì làm sao mà giấu nổi ai!

    Tôi đang ở cách xa Hànội hơn 1000 cây số về hướng Tây Nam, nơi được coi là xa xôi hẻo lánh và nghèo nàn nhất Việt Nam, ấy thế mà những gì xảy ra tại Toà Khâm Sứ Hà Nội trong hơn một tháng qua tôi đều được biết. Sự kiện Tổ Chức Công An vồ lấy chị phụ nữ người Mường giống như "một đàn hổ đói bị nhốt trong chuồng lâu ngày vồ lấy con mồi" mới chỉ xảy ra có ít phút sau là tôi đã được biết. Tôi nghĩ bụng rằng, tôi đang ở một nơi xa xôi hẻo lánh như thế này vậy mà các thông tin còn đến với tôi nhanh nhảu và đầy đủ như thế thì huống hồ là những người đang ở tại những trung tâm văn minh như tại Huế, Nhà Trang, Đà Nẵng và Sài Gòn, ấy là chưa kể tới những trung tâm văn minh nằm ở ngoài nước Việt Nam.



    Vâng, những gì đã và đang xảy ra tại Toà Khâm Sứ Hà Nội thì hầu như mọi người trên thế gian này đều biết, chỉ có những người trong bộ máy chính quyền Hà Nội thì tỏ ra không biết và nghĩ rằng cũng chẳng có ai biết mà thôi.

    Sự việc tại Toà Khâm Sứ đã diễn ra hơn một tháng nay rồi, ấy vậy mà chỉ mấy ngày gần đây, các cơ quan truyền thông do chính quyền Hà nội quản lý, mới "được biết" để đề cập tới. Tuy nhiên, những gì mà họ thông tin thì đó lại là một sự "TRUYỀN THÔNG NGƯỢC". Sự kiện một anh Luật Sư và một Chị Người Mường bị bọn công an đánh hội đồng giữa thanh thiên bạch nhật, giữa một thủ đô ngàn năm văn hiến và giữa sự chứng kiến của mấy ngàn người, thì các cơ quan ấy lại thông tin rằng, người giáo dân tụ tập gây mất trật tự, quậy phá và đánh người thi hành công vụ… Quả là một sự truyền thông ngược.

    Trước sự truyền thông ngược của các cơ quan truyền thông do nhà cầm quyền Hà nội quản lý như thế, một vấn nạn cứ vẩn vơ mãi trong đầu óc của tôi: Tại sao chính quyền Hànội lại ngây ngô đến như vậy nhỉ? Họ nghĩ là mọi người sẽ tin vào những lời thông tin dối trá của họ sao? Với vấn nạn ấy, tôi chẳng thể nào tự giải đáp cho mình được, nên đành phải đi thắc mắc với những người chung quanh.

    Một người bạn trả lời cho tôi rằng, tại mắt của họ được đặt ở dưới mông.

    - Ở mông á? – Tôi hỏi.

    - Đúng vậy !

    - Tôi thấy hình của Ngô Thị Thanh Hằng đăng trên mạng cũng có cặp mắt trên trán như mọi người mà?

    - Không đâu ! Đó không phải là cặp mắt của y thị đâu, mà chẳng qua đó chỉ là vết tích của một thời kỳ đã qua, của một quá trình "TIẾN HOÁ" lâu dài mà thôi. Mắt của y thị đựơc đặt ở dưới mông ấy.

    - Thật thế sao?

    Thấy tôi hoài nghi, người bạn ấy giải thích thêm rằng: Cái trán tượng trưng cho sự tinh anh và thượng đẳng của con người; còn cái mông thì ngược lại, nó tượng trưng cho sự hèn ha(...). Cặp mắt là cửa ngõ giúp con người nhận thức sự vật và thế giới xung quanh qua thị giác. Nó rất dễ dàng bị điều kiện hóa. Nếu cặp mắt được đặt trong một điều kiện tốt, như đặt ở trán chẳng hạn, thì nó sẽ có khả năng nhận thức tốt; nhưng nếu nó bị đặt trong điều kiện xấu, như đặt ở mông chẳng hạn, thì nó sẽ có một khả năng nhận thức rất tồi.



    Theo thuyết TIẾN HOÁ (một loại giáo thuyết mà nhà cầm quyền Hà nội hết lòng sùng bái), thì bộ phận hay cơ quan nào trong cơ thể mà không được sử dụng hay sử dụng ít thì dần dà nó sẽ bị teo đi. Ngay khi được sinh ra thì những người cầm quyền ở Hà Nội đều cũng có một cặp mắt ở trán giống như mọi người. Nhưng vì họ đã không sử dụng cặp mắt này để nhận thức sự vật; họ không bao giờ nhìn về Trời Cao, không bao giờ nhìn ra thế giới chung quanh, nên đôi mắt trên trán của họ dần dà bị đui. Trái lại, họ chỉ dán mắt vào những sự vật thấp hèn dưới chân, chỉ chăm chú tới những "Cái Ghế" mà họ muốn ngồi, chỉ để ý tới những đống của cải kếch xù mà thôi. Chính vì thế mà một cặp mắt khác của họ được hình thành và phát triển. Đó là cặp mắt được mọc ra ở dưới mông.

    Mà vì mọc ra ở dưới mông, cộng với việc cái mông của họ luôn được đặt trên ghế, nên mắt của họ đâu có mấy khi được nhìn thấy những sự vật chung quanh. Chẳng lạ gì chuyện khi những việc xảy ra tại Toà Khâm Sứ mà cả hàng tỷ người trên thế giới đều biết, còn họ thì không. Chỉ khi họ nhổm mông khỏi ghế, lúc ấy cặp mắt đáng thuơng của họ mới có cơ hội được nhìn một chút các sự vật chung quanh mà thôi. Ngặt nỗi, cái ghế họ đang ngồi quá to, đôi mông của họ cũng to nốt, nên đôi mắt của họ bị chắn hết tầm nhìn. Chỉ có cái ghế là nó nhìn thấy rõ hơn cả vì nó ngày ngày đựơc dán vào đấy. Muốn nhìn thấy rõ các điều khác thì họ phải cắm đầu xuống đất và chổng mông lên không trung. Chính vì thế mà những chuyện xảy ra tại Toà Khâm Sứ thì hầu như họ không nhìn thấy, mà có thấy thì chỉ là thấy ngược mà thôi. Nên việc họ truyền thông ngược có gì đâu mà khó hiểu. Như thế cũng là sắc sảo chán ! Nếu mắt của ông mà mọc ở dưới mông thì có khi ông còn ngây ngô bằng mấy họ ấy!

    - À ! Thì ra là thế ! Nhưng chẳng lẽ thật như vậy sao?

    Thấy tôi có vẻ chưa tâm phục khẩu phục trước lời giải thích trên, một ông bạn khác bèn vào cuộc:

    - Giải thích như ông bạn vừa rồi theo tôi thì có thể đúng nhưng chưa đủ.

    - Thế còn thiếu điều gì? – Tôi hỏi lại.

    - Còn thiếu một chi tiết nữa, đó là mắt của họ thuộc về loài Cú Vọ.

    - Ong hãy giải thích thêm !

    - Đối với con người thì ánh sáng là điều kiện không thể thiếu trong việc nhận thức bằng thị giác. Càng có đầy đủ ánh sáng, con người càng nhìn thấy rõ; không có ánh sáng, con người có mắt cũng như không. Nhưng đối với loài Cú Vọ, hay còn được gọi là con Cú Mèo, thì ngược hẳn lại. Bóng tối là điều kiện cần thiết để loài thú ăn thịt này nhìn thấy đựơc sự vật. Trời càng tối thì mắt của nó càng tinh. Sở dĩ nói mắt của các nhà cầm quyền Hà nội thuộc họ Cú Mèo là vì tôi thấy họ rất tinh anh trong bóng tối nhưng lại tỏ ra mù tịt trước ánh sáng. Họ giỏi "ĐI ĐÊM" lắm ông ạ ! Nhưng giữa ban ngày thì họ lại hay lạc đường. Ong không tin, cứ thử đến các Hộp Đêm mà xem, họ ra vào đó thường xuyên. Các vũ trường, các quán bar, các tụ điểm ăn chơi nằm tít đâu trong các con hẻm, thế mà trong đêm thâu, chẳng cần phải ai soi đèn dẫn lối cả, họ vẫn đi tới đó vèo vèo. Các sự việc xảy ra tại Toà Khâm Sứ trong hơn một tháng qua mà họ vẫn không nhìn thấy là bởi vì nó xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, nó sáng tỏ quá, nên con mắt Cú Vọ của họ không thể nào nhận thức được. Họ chỉ nhìn thấy khi ánh sáng không còn nữa. Mà khi ánh sáng không còn nữa thì mọi sự sẽ biến hoá khôn lường: người như ma, ma như người; đen như trắng, trắng như đen. Nên họ nhìn người đang bị đánh mà tưởng rằng đó là người đang đánh lại người thi hành công vụ, thì âu cũng là chuyện bình thường. Họ truyền thông ngược với những truyền thông của con người thì đâu có phải đó là một điều ngây ngô khó hiểu !

    Giải thích như ông bạn vừa rồi, nghe cũng có lý nhưng vẫn còn thế nào ấy!

    Thấy tôi tư lự, một người bạn khác a-giua. Anh ta nói rằng, có thể những nhà cầm quyền ở Hà nội thuộc về một nhánh khác của loài vượn tiến hoá lên. Anh ta nói thêm rằng, theo thuyết tiến hoá thì con người do loài vượn tiến hoá mà ra. Mà nếu thuyết này đúng thì cũng không có gì ngăn cản người ta nghĩ rằng, có một loài khác nữa cũng được tiến hoá từ loài vượn. Loại động vật ấy có thể trông rất giống con người nhưng lại không phải là loài người. Mà nếu không phải là loài người thì làm sao mà nhận thức và nói năng như loài người được. Và anh bạn này cho biết thêm, một tác giả của một bài báo được tung trên mạng đã gọi các nhà cầm quyền ở Hà nội là loài không đi bằng hai chân, càng củng thêm cho anh ta niềm xác tín rằng, những nhà cầm quyền ấy không phải là loài người, nhưng thuộc về một nhánh khác của loài vượn tiến hoá. Việc nhà cầm quyền Hà nội cho truyền thông ngược không làm cho anh ta phải thắc mắc nhiều vì anh ta biết rằng, đó không phải là cách truyền thông của loài người.

    Các người bạn đang ngồi quanh thì xem ra có vẻ tâm đắc trước lời giải thích vừa rồi, nhưng tôi thì vẫn cảm thấy chưa thoả mãn. Thế là một anh bạn khác nữa đành phải bày tỏ chính kiến.

    Theo anh này thì những nhà cầm quyền Hà nội vẫn có thể ghi vào trong thẻ căn cứơc rằng mình thuộc giống người. Nhưng đây là giống thuộc cấp hạ đẳng. Sở dĩ họ ngồi được vào cái ghế cầm quyền là bởi vì họ là những người theo chủ nghĩa cơ hội và tiến thân theo triết thuyết của ốc (bò bằng miệng). Cứ nhìn những công văn do họ soạn thảo thì biết trình độ văn hoá của họ thế nào. Rất có thể bNgô Thị Thanh Hằng chưa đọc thông tiếng Việt nên y thị mới liều mạng ký tên vào cái văn bản do một đồng chí mà có lẽ đã phải học tới 3 năm lớp bảy soạn thảo ra. Với một trình độ văn hoá kém cỏi như thế thì làm sao mà nhà cầm quyền Hà nội có thể nhận thức đúng được sự việc. Ngây ngô trong việc truyền thông là điều tất yếu phải xảy ra.

    Vâng, lời giải thích của anh bạn này xem ra có vẻ dễ hiểu hơn các lời giải thích của ba anh bạn trên kia, nhưng nó vẫn chưa làm tôi thoả mãn. Vấn nạn của tôi vẫn còn đó.

    Ai có thể giải thích cho tôi hiểu hơn Tại sao Chính quyền Hà nội lại ngây ngô đến như vậy không?

     
    Thợ Cầy
     
     

    Ba Ngàn Giáo Dân Cầu Nguyện Trước Tòa Khâm Sứ ở Hà Nội

     
    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 19:20)
     
    Ba Ngàn Giáo Dân Cầu Nguyện Trước Tòa Khâm Sứ ở Hà Nội

    Người Công Giáo Việt Nam đòi trả lại các tài sản Giáo Hội


    (Báo L’osservatore Romano (Báo của Tòa Thánh Vatican, số ra ngày 31 tháng 1 năm 2008)

    VATICN CITY - 30 tháng 1 năm 2008 -- Trong những ngày qua, hơn ba ngàn người Công Giáo đã tập trung cầu nguyện trong khu đất trước Tòa Khâm Sứ cũ tại Hà Nội, Việt Nam, để phản đối chính quyền thành phố trong quyết định mới đây đã muốn sử dụng tòa nhà cho việc kinh doanh trong thời gian còn đang bị quốc hữu hóa.

    Từ lâu, giáo hội địa phương ở đây đã xin để được trả lại những cơ sở đất đai thuộc quyền sở hữu của Giáo Hội mà chính quyền đã trưng dụng từ năm 1959. Việc phản đối xảy ra tại các thành phố khác cũng luôn liên hệ đến vấn đề trả lại các tài sản tôn giáo.

    Trong khu vực nói trên—theo tường thuật của hãng thông tấn Tin Tức Á Châu—có rất nhiều giáo dân đã canh thức suốt đêm, bất chấp việc chính quyền đã yêu cầu họ phải rời khỏi khu đất và chấm dứt cuộc biểu tình.

    Trong một thông cáo chính thức, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội đã mạnh mẽ bênh vực quyền biểu tình của người giáo dân. Tổng giáo phận Hà Nội cũng đã công khai chỉ trích hành động của giới truyền thông nhà nước. Các cơ quan này đã đồng loạt cáo buộc giáo dân Hà Nội, điển hình như việc tụ tập và cầu nguyện trái phép ngoài trời, gây rối trật tự công cộng và đăng tải tin tức xuyên tạc qua Internet. Đặc biệt hơn, như hãng thông tấn Tin Tức Á Châu còn cho biết, bản tin của đài truyền hình, đài phát thanh và các nhật báo đều cho rằng tổng giáo phận không thể đòi lại quyền sở hữu của tòa nhà vì “vào ngày 24 tháng 11 năm 1961, Linh Mục Nguyễn Tùng Cương, khi ấy là giám quản của giáo phận, đã hiến tặng tòa nhà đó cho chính quyền.”

    Một văn bản chính thức của tổng giáo phận đã bác bỏ sự việc này, xác định rằng nhà chức trách duy nhất có thẩm quyền bàn giao là “vị giám mục địa phận, với sự đồng thuận của hội đồng kinh tế và ban cố vấn giáo phận.” Văn bản còn quả quyết rằng “chắc chắn cha Cương đã không hiến tặng bao giờ.”

    Trong nội dung văn bản cũng nhắc lại việc hiến pháp Việt Nam bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng và các nơi thờ phượng, và đề cập đến đạo luật ban hành ngày 18 tháng 6 năm 2004, theo đó các tài sản hợp pháp của các tổ chức tôn giáo đều được bảo vệ bởi luật pháp và mọi vi phạm về quyền ấy đều bị nghiêm cấm.

    Văn bản của tổng giáo phận nêu rõ rằng tài sản đang liên quan, tức cơ sở của Tòa Khâm Sứ cũ, không phải là của chính quyền: “Chính quyền không hề có một bằng chứng—hay giấy tờ nào để chứng minh rằng Giáo Hội Việt Nam đã hiến tặng, mà cũng không có một lệnh tịch thu nào.” Do đó, cơ sở này vẫn thuộc về quyền sở hữu của tổng giáo phận.

    Văn bản còn nói thêm: “từ quan điểm này, việc tụ họp cầu nguyện trong phạm vi đất đai của Giáo Hội là hoàn toàn hợp pháp.” Sau hết, về những cáo buộc đã loan tải tin tức xuyên tạc trên Internet, văn bản kết luận rằng “các bài viết đã được rất nhiều người đưa ra và tổng giáo phận không có trách nhiệm trong việc này.”
     
    LM Phạm Mạnh Cường (dịch)
     

    Lời chia sẻ chân thành của một người bên lương về Ngọn nến của "Công Lý và Hòa Bình"

     
    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 18:48)
     
    Lời chia sẻ chân thành của một người bên lương về Ngọn nến của "Công Lý và Hòa Bình"

    Kính gửi Quý Tu Sĩ cùng toàn thể Quý anh chị em tín hữu thân mến!

    Trong những ngày vừa qua tôi rất quan tâm sự kiện các anh em Công giáo thắp nến cầu nguyện cho "Công lý và hòa bình" kêu gọi nhà nước trả lại những đất đai của Giáo hội đã bị chiếm đoạt một cách bất hợp pháp; mặc dù tôi là người không có Đạo nhưng tôi cảm thấy rằng tôi phải có trách nhiệm đứng bên các bạn và cùng các bạn thắp lên ngọn nến của Công lý, một thứ quý giá đã bị suy đồi trong xã hội ngày nay khi mà sự độc tài, dối trá và bạo lực đã làm lu mờ đi Công lý.

    Tôi rất khâm phục Đức Tin của các anh em tính hữu; trong thời gian qua, bất chấp thời tiết khắc nghiệt, bất chấp cái lạnh thấu xương, bất chấp sự đe dọa của bạo quyền các bạn vẫn hiên ngang bảo vệ ngọn nến Đức tin của mình; ngọn nến Đức tin mà các bạn đang bảo vệ cũng chính là ngọn nến của Công lý, cũng chính là ngọn nến Hòa bình trong một xã hội đầy bất công và đầy bất ổn. Chính vì thế tôi xin gửi đến các bạn lời cảm ơn chân thành vì các bạn đã dũng cảm đứng lên để thể hiện Đức tin của mình qua đó đi tiên phong trong phong trào vực dậy ý thức của các tầng lớp nhân dân Việt Nam nhìn nhận lại cái công lý đang ngày càng bị lu mờ.

    Trong những ngày vừa qua trên Internet đã có một thế lực đen tối nào đó xuyên tạc phong trào cầu nguyện cho Công lý và hòa bình mà các bạn đang theo đuổi, đồng thời kích động, chia rẽ các bạn với các tổ chức, cá nhân khác trong xã hội nhằm cô lập các bạn; đây là một âm mưu đê hèn đã bị rất nhiều trí thức tiến bộ phát hiện và lên án gay gắt. Trong đó tôi và các bạn tôi đã vận động thành lập được một nhóm nhỏ cùng nhau tỏa ra trên các blogs và các website để vạch mặt âm mưu đó đồng thời giải thích rõ ràng, thật tế và đúng đắn phong trào cầu nguyện của các bạn để kêu gọi sự sự ủng hộ của mọi người, mọi tầng lớp.

    Tôi và các bạn tôi đã và đang và sẽ tiếp tục làm tất cả những gì có thể để cùng đồng hành với các bạn Công giáo, bảo vệ cho ngọn nến "Công lý"vừa mới được các bạn thắp sáng và tôi tin rằng có rất nhiều người có cùng suy nghĩ như tôi đang ầm thầm cầu nguyện cùng các bạn. Và tôi cũng tin rằng các bạn sẽ tiếp tục giữ vững Đức tin và chiến thắng vẻ vang cũng như sự thật chiến thắng dối trá, cái thiện chiến thắng cái ác, công lý chiến thắng bạo quyền!

    Một lần nữa tôi xin đại diện các bạn của tôi gửi đến Quý Tu Sĩ, Quý anh chị em Giáo Dân, lời cảm ơn chân thành! Xin kính dâng lên Thiên Chúa, Đức Mẹ Maria và Các Thánh những bó hoa tưoi thắm để tòa lòng thành kính. Có người đã nói rằng Sự Khác biệt giữa các bạn và chúng tôi có chăng chỉ là một Thiên Chúa tối cao với một lý tưởng khởi phát từ lòng yêu nước, yêu Tự do, yêu Hòa bình nhưng tất cả đều có một hướng đi chung để đem lại công bằng xã hội, đem lại hạnh phúc cho toàn thể nhân dân Việt Nam, và tôi tin là như vậy!
     
    Châu Dương
     
     

    Hoa Kỳ rất quan tâm đến những gì đang xảy ra ở Toà Khâm Sứ Vatican cũ

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 31/01/2008 00:10)
     
    WASHINGTON DC -- Theo nguồn tin đáng tin cậy (30/1/2008), Bộ ngoại giao và Quốc hội Hoa Kỳ đang rất quan tâm về vụ việc xảy ra ở Toà Khâm Sứ cũ tọa lạc tại 42 Nhà Chung, khu trung tâm thành phố Hà Nội. Bộ ngoại giao và Quốc hội Hoa Kỳ đang yêu cấu Toà Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội báo các chính xác ngay những gì đã xảy ra liên quan đến vụ việc này.

    Tưởng cũng nên biết 3 tuần trước đây, VietCatholic đã phát động phong trào các Cộng Đồng CGVN trên tòan nước Hoa Kỳ ký Thỉnh nguyện Thư trong đó tố cáo nhà cầm quyền Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo của Công dân Việt Nam và yêu cầu Hoa Kỳ mau chóng can thiệp để chính phủ Việt nam không được đàn áp những buổi cầu nguyện trong hòa bình của người giáo dân Hà nội khi họ đòi hỏi việc trả lại Tòa Khâm Sứ lại cho giáo phận Hà nội. Đồng htời cũng nói lên những nguyện vọng về tự do, dân chủ và nhân quyền của mọi ngưòi Việt nam, mà sự biểu dương của người Công giáo Hà nội trong những buổi cầu nguyện là bằng chứng hiển nhiên. Sau 2 tuần phát đông chiến dịch này, tổ chức VNUSAcalltoAction đã thu thập được trên 40,000 lá thư và chữ kí và họ đã đệ đạt lên Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ, Hội Đồng Giám Mục các Quốc gia có người Việt nam định cư, đệ đạt lên Chính phủ Hoa kỳ, các vị nghị sĩ, Dân biểu Hoa Kỳ, Liên Hiệp Quốc, và thông báo cho tất cả các cơ quan ngôn luận lớn trên thế giới biết về cuộc tranh đấu chính nghĩa của người Côn giáo Việt Nam.

    Báo The Washington Post tại thủ đô Hoa Kỳ đã hai lần đưa tin diễn biến tại Toà Khâm Sứ. Trong bài báo ngay sáng 25/1/2008 giờ Hoa Kỳ với tựa đề: Công Giáo Việt Nam Canh Thức Cầu Nguyện cho Đất Đai (Vietnam Catholics Hold Vigils for Land) phóng viên Margie Mason cho biết: “Nhân viên ngoại giao và cả đại diện của Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Hà Nội cũng có mặt tại buổi cầu nguyện.” Tức là buổi cầu nguyện ngày 25/1/2008 sau khi mừng lễ thượng tho của ĐHY Phạm Đình Tụng mà người phụ nữ người Mường và LS Quân bị đánh đập bởi nhân viên bảo vệ trong tòa nhà.

    http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2008/01/25/AR2008012500887.html

    Lần thứ hai báo The Washington Post cũng đăng ngày 29/1/2008 với tựa đề: Công An Khởi Sự Truy Tố Điều Tra Vụ Giáo Hội Tranh Chấp Đất Đai (Vietnam Police Probe Church Land Dispute) . Bài báo đã trích dẫn truyền thông của nhà nước tố cáo lãnh đạo giáo hội lợi dụng tín đồ chống đối nhà nước để nhằm mục đích cho mình. Ngoài ra giáo dân còn bị truy tố về tội: phá hại tài sản nhà nưóc, gây rối trật tự, hành hung và ngăn cản nhân viên công lực nhà nước.

    http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2008/01/29/AR2008012900170.html

    Được biết ông Đại sứ Michael Michalak rất quan tâm tự do tôn giáo ở Việt Nam. Tòa đại sứ tại Hà Nội đang đúc kết báo cáo để gửi về Bộ ngoại giao và Quốc hội tại Washington DC.
     
    James Phan
     
     
    January 30

    TRUYỀN THÔNG NHÀ NƯỚC VÀ THÔNG TIN VỀ VỤ TÒA KHÂM SỨ


    TRUYỀN THÔNG NHÀ NƯỚC VÀ THÔNG TIN VỀ VỤ TÒA KHÂM SỨ
     

    JB Nguyễn Hữu Vinh

    Vụ việc đã kéo dài, giờ báo đài lên tiếng

    Truyền thông nhà nước Việt Nam những năm gần đây phát triển khá rầm rộ. Hàng trăm tờ báo muôn màu muôn sắc hàng ngày khoe hàng trên các sạp, trên xe đạp, trên tay người bán dạo, trong mỗi gia đình, công sở…

    Với số lượng hơn 700 tờ báo, tạp chí trên 84 triệu dân, người thì cho rằng đang rất ít, kẻ cho là đã quá nhiều.

    Người cho là ít thì: Bảy trăm tờ báo đủ loại kia, từ báo nói, báo hình, báo viết, báo điện tử… đủ cả, nhưng nếu tôi cần một thông tin, hoặc cần phản ánh một thông tin, đó là điều cực kỳ khó khăn. Nhiều thành phần xã hội là một bộ phận không thể thiếu, không thể tách rời của dân tộc Việt Nam là các cá nhân, các tổ chức, nhưng không thể nói lên một tiếng nói riêng của mình trên các phương tiện thông tin đại chúng một cách trung thực, dù đó là một bộ phận không nhỏ của đất nước. Ví dụ: Từ lâu, người Công giáo và không Công giáo trong cả nước muốn biết về vụ đất đai Tòa Khâm sứ, đất đai xứ Thái Hà, đất nhà xứ Hà Đông như thế nào, mà tịnh không có bất cứ một dòng nào trên hệ thống báo chí trong nước. Những chuyện đó, giống nhưng những chuyện đã xảy ra ở thế kỷ trước bên châu Phi dù việc đó đã xảy ra hơn cả 1 tháng nay ngay giữa Thủ đô Hà Nội với hàng ngàn con người, hàng vạn lượt người.

    Người cho là quá nhiều với lý luận: Quá nhiều, vì mấy trăm tờ báo, nhưng nội dung chính vẫn là những điều hàng ngày đã đăng trên trang nhất tờ Nhân Dân, Quân đội nhân dân là chính. Ngoài ra là chuyện tham nhũng, thất thoát ngân sách, con chửi mẹ, cháu đánh bà, ông già cưỡng hiếp trẻ em, thầy giáo lợi dụng quấy rối tình dục học sinh nữ, học sinh đánh thầy ngay trên bục giảng và… tai nạn giao thông là nhiều. Đó là những nội dung ăn khách, được các bác, các cô bán báo dạo tóm lược nội dung thật giật gân, phát om sòm từ sáng sớm đến tối mịt, từ bến xe đến trường học, từ công sở tới nhà thờ…

    Người ta có thể tìm thấy trên báo chí Việt Nam những câu chuyện của phương Tây xa xôi, bẩn thỉu như chuyện con gái Tổng Thống Mỹ say rượu, con gái Tổng thống Mỹ bị cướp… đến chuyện Quốc hội Trung Quốc họp phiên thường kỳ: Chú trọng đến nông dân…

    Nhưng, những vụ việc nổi cộm, ảnh hưởng đến đất nước, đến đồng bào, đồng loại, đến dân tộc, thì hầu như hệ thống truyền thông, báo chí Việt Nam cùng chờ đợi chỉ thị, kế hoạch “từ trên” và chờ đợi nhau để xếp hàng đi “đúng lề đường bên phải”. Điển hình như vụ nhân dân Thái Bình những năm trước đây đã nổi dậy hay phản loạn thế nào, đồng bào Tây Nguyên hai lần trước đây “đã nghe theo lời bọn xấu” ra sao… thì hầu như báo chí Việt Nam coi đó là chuyện ở “thế giới bên kia”.

    Đến lúc, báo chí quốc tế đưa tin ngược trở lại, đồng bào trong nước mới hiểu tình hình, thì ông Lê Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao đã ngao ngán thừa nhận “Chúng ta bị cướp loa trên sân nhà”.

    Vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Hà Đông, hình như cũng là chuyện xảy ra ở đâu đó xa xôi, nên báo chí không có tin tức, không hề đả động đến dù đã xảy ra đến cả tháng. Và lần này, báo chí Việt Nam cũng đã bị “cướp loa” – theo ngôn ngữ ông Lê Dũng- trên sân nhà hơn một tháng?

    Khi những hình ảnh, những đoạn video, những ý kiến của nhiều người đã được đưa lên mạng internet về vụ việc, mà khi đã nóng đến lúc không thể nóng hơn được nữa, thì báo chí Việt Nam bắt đầu lên tiếng. Những thông tin qua báo chí Việt Nam, không hiểu được phản ánh qua “lăng kính” nào, nó đặt xuôi hay đặt ngược, mà những thông tin đưa ra so với sự thật được những người trực tiếp chứng kiến sự việc phải kinh hoàng. Người ta kinh hoàng bởi lẽ những người làm công việc truyền thông đã can đảm, đã gan dạ và dũng cảm bóp sự thật đến độ không còn có thể méo hơn.

    Để hiểu điều này, chúng ta nghe một đoạn tâm sự của ông Lê Dũng:

    “À, chuyện “ta bị cướp loa trên sân nhà gần một tuần” chứ gì? Không sai chút nào! Ngay sau khi chuyện đó xảy ra được vài giờ, chúng tôi đã có cuộc họp để nhận định tình hình, và tôi đã đề xuất được phát ngôn luôn, bức xúc lắm. Nhưng phải thông cảm một điều, khi mọi chuyện đã rõ rồi thì nói dễ thôi, chứ lúc đó thật sự ta cũng chưa biết tình hình sẽ diễn biến theo hướng nào. Thận trọng là cần thiết để đảm bảo được lợi ích an ninh quốc gia. Cũng phải hiểu thêm một điều thuộc về tập quán của ta nữa, báo nói là dân tin, nên càng phải thận trọng. Không như ở các nước khác tính chất tham khảo nhiều hơn, cùng một sự kiện nhưng cách đưa tin của các báo nhiều khi trái ngược nhau.

    Nói gì thì nói, việc phóng viên nước ngoài có mặt ở Tây Nguyên chỉ hơn một tuần sau vụ bạo loạn xảy ra là một cố gắng lớn của chúng tôi, nếu như so với năm 2001 họ chỉ có mặt ở đó sau 4, 5 tháng. Đối với dư luận bên ngoài, sự khẳng định của AP, Reuters... rõ ràng được coi là “khách quan” hơn. http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2005/02/375112/


    Phải chăng, họ cho rằng đã báo chí nhà nước nói ra, thì ai cũng phải tin và ai cũng tin? Xin chớ có chủ quan đến thế. Người dân bây giờ không còn là người dân của những năm 60 của thế kỷ trước. Phương tiện truyền thông bây giờ không còn là phương tiện truyền thông của những năm 60 của thế kỷ trước. Và lòng tin của người dân đã hơn nửa thế kỷ nay được thử thách, nên họ có nhận xét khách quan hơn và có lý trí hơn thế kỷ trước.

    Việc các phương tiện truyền thông Việt Nam chỉ đưa một chiều, mà thực sự chưa hẳn đã là “một chiều” mà là sự bịa đặt, xuyên tạc ác ý, có đúng nghĩa của truyền thông hay không? Có phải các nhà báo Việt Nam đã không có đạo đức nghề nghiệp nên nhiều khi viết những điều dối trá mà không hổ thẹn với lương tâm, không suy nghĩ về những hậu quả của những việc làm thất đức với con cháu khi nói sai sự thật?

    Xin đừng có vơ đũa cả nắm, trong số những người đã được gọi là “bút nô”, là “cave chính trị”, thì cũng có những người có nhân cách, thậm chí là rất nhiều. Nhưng họ biết làm sao, ngòi bút trong tay họ, nhưng viết ra điều gì, viết thế nào lại ở chính những người lãnh đạo và nồi cơm của con họ đầy hay vơi, là ở chỗ họ có làm công cụ trên mặt trận tư tưởng văn hóa đúng nghĩa “công cụ” hay không mà thôi.

    Rất nhiều người, thường xuyên ca ngợi những điều họ không tin, viết những điều họ không cho là đúng, nhưng con ở nhà còn đói, mẹ già ở quê còn chờ, thì họ đành “nhắm mắt đưa chân”.

    Để hiểu thêm điều này, chúng ta lại nghe ông Lê Dũng tâm sự: “Gần đây, chúng tôi đã cố gắng là chỉ sau khi kết thúc sự kiện chừng nửa tiếng đến một tiếng là có tin báo chí ngay. Nhưng vì cơ chế cung cấp thông tin của chúng ta lâu nay là đưa theo diện hẹp, thông qua TTXVN rồi các báo khác dùng lại. Có hai bất lợi ở đây: Thứ nhất là họ phải chờ TTXVN; thứ hai là phải đưa lại tin qua “lăng kính” của TTXVN. Tôi cho rằng việc cải tiến là cần thiết, vừa bảo đảm tính kịp thời, vừa làm cho thông tin đến với độc giả đa dạng hơn, tuỳ theo cách xử lý của từng báo”

    Vậy là đã rõ cách truyền thông Việt Nam, nên những thông tin về vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Hà Đông, cũng đã được dựng lên qua “lăng kính” của ai đó, tiếc rằng, cái lăng kính này đặt ngược.

    Tôi thấy thật buồn cười, khi chiều nay, trên Đài tiếng nói Việt Nam, có đọc một bức thư được cho là của một “giáo dân” về những chuyện đất đai, không ai là người công giáo và cả không công giáo không phải bật cười về sự ngây ngô của “giáo dân” nọ. Họ cho rằng; báo chí Việt Nam mấy ngày qua nói về những vụ việc xẩy ra ở Tòa Khâm sứ, ở Thái Hà như thế là còn “quá nhẹ nhàng”? Họ cho rằng chính quyền Hà Nội đã tỏ ra rất thiện chí với Giáo hội và ông TGM Ngô Quang Kiệt đã làm khổ dân, cần phải “kính Chúa yêu nước hơn”?

    Tôi nghi ngờ đây là một giáo dân, hoặc có thể là một “Giáo gian” nào đó. Chính họ đã không nhìn thẳng vào sự thật một cách dũng cảm bằng con mắt sáng của mình. Không cần nói đến nhiều, chỉ cần chi tiết của người “Giáo dân” đưa ra: “Khu đất 42 Nhà Chung, từ những năm 1960, đã được những người có trách nhiệm cao nhất trong Tòa Giám mục Việt Nam hiến cho nhà nước” cũng đã thấy họ đang lúng túng về cách đặt vấn đề về nguồn gốc khu đất để hợp pháp hóa sự chiếm đoạt đến nay.

    Thực ra, trong việc tuyên truyền của báo chí Việt Nam về những vấn đề liên quan đến Công giáo, đến những vấn đề nhạy cảm giữa Giáo hội và nhà nước, bao giờ họ cũng tìm được hoặc nặn ra được những cái lưỡi như thế. Có thể cái lưỡi đó, được một phóng viên nào đó nặn lên, thổi vào đó những ngôn từ bất xứng.

    Trước đây, vụ Linh mục Nguyễn Văn Lý, cũng có một bài báo lên án, thóa mạ nặng nề, lời lẽ như có thể ăn tươi nuốt sống của một “giáo dân Thừa Thiên Huế”? Nhưng tôi đánh cược là đến hỏi tòa soạn xem người giáo dân Thừa Thiên Huế kia ở đâu, thì chắc khó hơn lên sao Kim. Tôi đã được nghe một linh mục kể lại câu chuyện hài hước như sau: Trong khi chuẩn bị bắt Linh mục Nguyễn Văn Lý, ở một tỉnh nọ, Mặt trận đã mời tất cả các Linh mục, các Trưởng ban Hành giáo các xứ lên họp với lý do: Tổng kết phong trào Người Công giáo yêu nước. Cả buổi họp, không có một lời nào về Linh mục Lý. Khi buổi họp gần trưa, một danh sách các cụ tham gia được đưa xuống đề nghị ký tên, để “báo ăn trưa”. Tối hôm đó, các cụ té ngửa khi được nhìn hình ảnh và chữ ký của mình được đưa lên truyền hình tỉnh, “tất cả phản đối những hành động của Linh mục Nguyễn Văn Lý”.

    Vụ này, cũng có một hoặc nhiều “Giáo gian” nào đó được dựng lên, được “chế biến, cải tiến” là điều không khó hiểu. Nhưng, chú ý một điều thì có thể biết, chưa bao giờ, những “Giáo dân” phát biểu kia, được nêu rõ hình ảnh hay địa chỉ cụ thể.

    Trên truyền hình, cũng chưa có một giáo dân thật sự nào được phỏng vấn.

    Cũng như việc cho rằng: Một số cán bộ nhà nước đã bị đánh trọng thương, đang phải cấp cứu tại bệnh viện”? Tiếc rằng, điều này họ đưa ra đã muộn, khi mà hình ảnh chị người Mường và thanh niên vào cứu chị đã bị đánh ngang nhiên trước không chỉ giáo dân, giáo sỹ, mà cả rất nhiều phóng viên các hãng quốc tế chứng kiến và được lan truyền đi khắp thế giới. Nhưng có ai tò mò mà hỏi xem vị “cán bộ bị đánh trọng thương” đó tên gì, hiện đang điều trị ở đâu, thì chắc không thể có được câu trả lời. Vì trưa 25/1/2008, khi bị chất vấn về những người đã “ra tay” với giáo dân thì người đại diện nhà nước lúc đó chối quanh: “Chúng tôi không biết vì ở đây có đến 3 cơ quan và cả nhà dân”?

    Việc đưa tin không trung thực, là một căn bệnh trầm kha trong hệ thống báo chí Cộng sản cũng như hệ thống các báo cáo ở các cơ quan công quyền. Để chứng minh điều này, chúng ta nhớ lại những năm 1976, Đại hội 4 ĐCS đặt cho nhân dân cái mốc 21 triệu tấn lương thực vào năm 1980. Nhưng đến 1980, tổng sản lượng đạt chỉ có 13 triệu tấn, cả nước đói lả và kiệt quệ. Khi nói đến điều này, người ta đã giải thích rằng “do hệ thống báo cáo từ dưới lên đã nâng khống khả năng nên ĐH Đảng 4 đã đặt nhầm mục tiêu”!? Hoặc cách đây hơn 7 năm, đã có một số tuyên bố cho biết “đến năm 2005, ngành công nghiệp phần mềm Việt Nam sẽ có doanh số xuất khẩu đạt 500 triệu USD, tuy nhiên tuyên bố này đã chính thức phải “rút lời”, chỉ vì đã đặt ra các con số trên qua tổng kết khả năng do cấp dưới báo lên.

    Với một sự kiện quan trọng như vậy của Đảng, và một định hướng lớn lao với đất nước, mà còn đến thế, thì ba cái chuyện bịa đặt láo toét khác có hề chi.

    Tôi cũng thấy thực sự buồn cho việc một số báo chí truyền thông đã cố gượng ép, nặn ra những điều hết sức vô lý, nhằm ám chỉ, áp đặt những điều thêu dệt khác mà quên mất đi sự tự trọng, cũng như không giấu được sự ngờ nghệch của mình. Một trong ví dụ đó là trên báo Hà Nội mới 27/01/2008, có đăng bài viết về vụ Tòa Khâm sứ có đoạn: “Thoạt nhìn bên ngoài chúng tôi tưởng tất cả đều đang chú tâm cho việc cầu nguyện, nhưng khi vừa thấy chúng tôi bước vào, nhiều người đã quay ra, vẻ mặt rất phấn khởi nói: "May quá, các bác đã đến thay phiên để chúng em về". Nhiều người đã lầm tưởng chúng tôi là những giáo dân từ các giáo xứ khác đến thay phiên "trông" khu đất 42 Nhà Chung để họ được về nhà, nhưng khi biết chúng tôi chỉ là khách qua đường tò mò vào xem, họ tỏ ra vô cùng chán nản”.(http://www.hanoimoi.com.vn/vn/12/157642/

    Thật sự tôi cũng không hiểu phóng viên đó có đến khu đất để chứng kiến những ánh mắt, những người giáo dân đang bất chấp cái rét cắt da dưới trời đêm lạnh lẽo bên tượng Mẹ Maria sầu bi hay không? Hay họ có đến gặp những người ở đó, và người nói với họ là “quân xanh” hay “quân đỏ” trong ván cờ này?

    Nếu họ hiểu rằng: Với người Công giáo, thì cầu nguyện, đến nhà thờ hay làm bất cứ việc gì trong đạo, tất cả đều bằng sự tự nguyện gần như tuyệt đối, không có ai có thể bắt ép họ kể cả Đức Tổng Giám mục, thì chi tiết này chắc họ sẽ không đưa vào bài viết tuyên truyền để bớt sự ngây ngô, dù được giấu dưới vỏ bọc thương đến “nỗi khổ của giáo dân”!

    Trước hết, cần khởi tố một vụ án chiếm đoạt tài sản trái phép?

    Nhiều tờ báo đã đưa tin, nhiều công văn của Thành phố và các cấp đã được phát hành, cũng như nhiều văn bản xin lại, đòi lại tài sản đất đai từ phía Giáo Hội. Phía Giáo hội đã đưa ra những bản văn làm bằng chứng về tài sản đất đai của họ. Nhưng chưa có một tờ báo, một văn bản nào của chính quyền đưa ra được những chứng cứ có sức thuyết phục là khu đất và tài sản ở Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Hà Đông… đã được chuyển, nhượng, cho, tặng, hiến… một cách hợp pháp và có cơ sở pháp luật để trả lời câu hỏi: Nguồn gốc nào để Nhà nước có đất đai và tài sản trên?

    Tại sao có sự lúng túng đó mà tất cả văn bản, báo chí lại chỉ nhằm quy kết một bên vi phạm pháp luật trong việc đòi lại tài sản, đất đai. Trong khi một bên luôn khẳng định mình có đủ cơ sở pháp lý cho việc đòi lại?

    Vụ việc sẽ hết sức đơn giản, nếu biết tôn trọng nhau, biết tôn trọng những ý chí và nguyện vọng của người dân mà cho đến nay, các cấp chính quyền từ Thủ tướng đến cấp thấp nhất đã thấy. Cả trăm ngàn chữ ký đề nghị đã nói lên ý nguyện này.

    Nếu biết chấp nhận những ý kiến giáo dân và cả Giáo hội, hai bên có thể ngồi lại, hoặc trên bàn làm việc, hoặc trên một phiên tòa độc lập và trung thực (Tất nhiên – phải là một phiên tòa không bị áp lực của những vụ án bỏ túi). Để xem xét những chứng cứ hai bên đưa ra và đi đến một kết quả thống nhất?

    Nếu phía Giáo hội không thể đưa ra được chứng cứ chứng minh những tài sản đó là của mình, thì Giáo hội phải chịu trách nhiệm về những hành vi khi đòi lại tài sản.

    Ngược lại, nếu Nhà nước, Chính quyền không thể đưa ra được chứng cứ pháp lý, nguồn gốc tài sản, đất đai đang chiếm giữ là của mình, thì Nhà nước, Chính quyền phải chịu trách nhiệm về việc chiếm đoạt trái phép tài sản của tổ chức, cá nhân theo các điều luật Việt Nam và các điều luật quốc tế mà Việt Nam đã long trọng cam kết.

    Và phải khởi tố vụ án chiếm đoạt tài sản một cách bất hợp pháp này?

    Vụ việc đã đến lúc cần tìm một giải pháp, nếu không nói là quá muộn, để có thể hiểu nhau và thông cảm, giúp đỡ tạo điều kiện để mối quan hệ giữa các bên ngày càng tốt đẹp, xây dựng khối Đại đoàn kết dân tộc. Để có điều đó, cần nhất vẫn là sự thật, sự công bằng và công lý.

    Chẳng có một sự giải pháp nào khác có thể giúp chúng ta đạt được sự bình an, hòa bình đích thực và niềm vui đoàn kết mà không phát xuất từ sự thật. Bởi chưng: “Anh em sẽ biết sự thật và sự thật sẽ giải phóng anh em”. (Ga 8,32).

    Hà Nội, Ngày 31 tháng 1 năm 2008

    Tin DCCT VN

    Đức TGM Hà Nội và UBND Hà Nội chúc Tết nhau và những lời thật tự đáy lòng


    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 17:14)

    HÀ NỘI -- Khoảng 4 h chiều ngày 29.01.2008, Toà Tổng Giám Mục Hà Nội đã sang chúc tết UBND TP HN. Dẫn đầu phái đoàn là Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, TGM Hà Nội. Cùng đi với ngài có cha Chánh Văn phòng Gioan Lê Trọng Cung và khoảng hơn một chục linh mục khác đến từ các giáo xứ trong ngoài thành phố.

    Bà Ngô Thị Thanh Hằng, Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội, ông Phó Chủ tịch MTTQ Thành Phố, ông Trưởng Ban Tôn giáo Thành phố và đông đảo các cán bộ các cơ quan và đại diện của các báo đài của TP Hà Nội.

    Đức Tổng Giám Mục đã đại diện Toà Tổng Giám Mục gửi lời chúc sức khoẻ và thành công tới Bà Phó Chủ tịch và các vị trong UBND Thành Phố. Bà Phó Chủ tịch cảm ơn Đức Tổng Giám Mục và các linh mục trong đoàn.

    Nhân dịp này, Bà nói qua và nói chung chung về sự đóng góp của Toà Tổng Giám Mục và của đồng bào Công giáo vào sự phát triển của TP Hà Nội. Theo lời Bà Phó Chủ tịch thì Thành phố đang rất quan tâm tới các sự kiện đang diễn ra ở Toà Khâm Sứ. Vì sự an ninh trật tự của thành phố Bà xin Toà Tổng Giám mục cho chấm dứt các sự việc đang diễn ra tại Toà Khâm Sứ. Bà cũng đề nghị Toà Giám Mục tôn trọng kỷ cương và cùng chính quyền đối thoại để giải quyết vấn đề.

    Đức Tổng Giám Mục đáp lời rằng phải tôn trọng trật tự kỷ cương nhưng khi con nó khóc thì cha mẹ cũng phải xem đến. Hơn nữa, đối thoại phải bắt đầu bằng việc tôn trọng sự thật, chấm dứt vu cáo và xuyên tạc Toà Giám Mục. Đối thọai phải dựa trên căn bản thực tế và pháp lý. Không nên mệnh lệnh cửa quyền, duy ý chí. Phải biết lắng nghe nhau chứ không phải chỉ có một bên nói. Không thể nào quy trách nhiệm cho một bên, chỉ có nhìn phía mình mà không nhìn phía bên kia thì không thể đối thọai được.

    Khi Bà Phó Chủ tịch đề cập đến chuyện đổi mới, Đức Tổng Giám Mục cũng nói: phải đổi mới và đối mới bên ngoài thôi thì chưa được, quan trọng hơn là phải đổi mới con người từ bên trong, từ trong cái đầu, trong tư tưởng.

    Đức Tổng Giám Mục kết thúc rằng: Ngày xuân nên nói chuyện vui, nhưng vì Bà Phó Chủ tịch đề cập đến vấn đề thì chúng tôi xin có mấy lời như vậy để sau này có các cuộc đối thoại thực sự hữu ích.

    Linh mục Đoàn Hà Nội



    Việt Nam liên tục lên đài truyền hình Mỹ


    Tin Mừng Matthêu 5, 1-12:

    Tám mối phúc


    (1) Thấy đám đông, Ðức Giêsu lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. (2) Người mở miệng dạy họ rằng:

    (3) "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,

    vì Nước Trời là của họ.

    (4) Phúc thay ai hiền lành,

    vì họ sẽ được Ðất Hứa làm gia nghiệp.

    (5) Phúc thay ai sầu khổ,

    vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.

    (6) Phúc thay ai khát khao nên người công chính,

    vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.

    (7) Phúc thay ai xót thương người,

    vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.

    (8) Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,

    vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.

    (9) Phúc thay ai xây dựng hòa bình,

    vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

    (10) Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,

    vì Nước Trời là của họ.

    (11) Phúc cho anh em khi vì Thầy

    mà bị người ta sỉ vả, bách hại

    và vu khống đủ điều xấu xa.

    (12) Anh em hãy vui mừng hớn hở,

    vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.

    Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.


    VietCatholic News (Thứ Tư 30/01/2008 16:52)

    Việt Nam liên tục lên đài truyền hình Mỹ

    Tensions are rising as Catholics in Hanoi continue their sit-in protests while the city police accuse the clergy of “lying to their flock” and forcing the laity to demonstrate. In response, Archbishop Joseph Ngô has said, “I’m prepared to go to jail for my flock.”

    Xem video ở đây


    A local source informed CNA that he believes the state-run newspapers are trying to prepare the locals for a crackdown on the Catholic protestors.

    Despite cold rains and biting winds, hundreds of protesters have camped out in the residence garden since last Friday.

    At the moment, in the lawn of the building, hundreds religious and lay people are praying. Large numbers of security police, in uniform and in plain-clothes, are on the site, surrounding the protestors and mingling in their ranks, taking photos and filming with video cameras.

    As the Vietnamese Catholics continue to pray and demonstrate refusing to leave the land, it is said that a local authority threatens to use extreme actions against them

    CNA Television