CÔNG LÝ's profileTÒA KHÂM SỨ HÀ NỘI : BIỂ...PhotosBlogLists Tools Help

Blog


    August 31

    Sau vụ xịt hơi cay: các nạn nhân và diễn biến tại Linh địa Đức Bà đêm 31/8/2008

     
     
    THÁI HÀ - Thường lệ, khu nhà của Dòng Chúa Cứu thế bị phá dở dang phía bên phải linh địa có một tốp công an trực khoảng 7 -8 người. Nhưng hôm nay, khu vực đó đã bị cắt điện từ tối. Khi đoàn rước đã đi qua vào khu nhà bên cạnh và trở ra, còn một số giáo dân, đa số là các phụ nữ và các em nhỏ vào bên tượng hai ảnh Đức Mẹ đặt hai bên cột để cầu nguyện.

    Bất chợt, bị xịt hơi cay vào mặt, một số người hoảng loạn chạy ra khỏi đó. Linh mục Nguyễn Văn Khải đã bị xịt vào mặt nhưng còn chạy được ra ngoài để báo cha bề trên. Một số em nhỏ nằm ngất tại chỗ, số công an từ trong bóng tối chạy lủi theo bờ tường ra ngoài.

    Ngay sau khi bị xịt hơi cay, các phụ nữ đã nôn mửa chóng mặt và nhiều người bị những triệu chứng khác. Một số được đưa ra chỗ thoáng, tỉnh lại và nôn mửa, mờ mắt…

    Lực lượng công an đã đứng im, một công an đã mang bao tải chứa bình xịt chạy vào phía trong Công ty may Chiến Thắng và đã được đồng đội ra hỗ trợ khi giáo dân đuổi theo để giữ lại. Sau đó, điện được bật sáng và một tốp công an đến khu vực xịt hơi cay. Mọi người đến đó còn bị hơi cay còn sót lại nồng nặc. Giáo dân yêu cầu lập biên bản, nhưng tất cả công an bỏ chạy.

    Sau đó, một Công an Phường Quang Trung, tên Hùng đã đến, thấy lượng giáo dân bị nạn quá nhiều và trong tình trạng nôn mửa, mặt mũi bị đỏ gay gắt. Ông này bảo linh mục Phong làm dánh sách nạn nhân và đưa họ ra ngoài. Giáo dân đã đưa họ về nhà xứ chăm sóc. Nhưng khi linh mục Phong lập danh sách, yêu cầu ký tên vào danh sách, ông ta lại tráo trở cho rằng: Không đúng quy trình nên không ký. Các giáo dân hết sức bất bình nhưng vâng lời các linh mục họ yên lặng. Đến khi các linh mục yêu cầu ông Hùng ký xác nhận việc ông nói với Cha Phong đưa nạn nhân về mà thôi, ông cũng không ký.

    Một phóng viên nước ngoài đã trực tiếp vào phỏng vấn và chụp hình khi đang làm việc.

    Biên bản lập, các linh mục yêu cầu mỗi bên ghi ý kiến của mình, sau đó photocopy thành hai bản để giữ lại một bản, nhưng công an không đồng ý, họ bảo rằng họ giữ là được? Giáo dân đã phản đối dữ dội, yêu cầu ký biên bản, nhưng họ nhất định không. Sau đó, ông Long, phó Công an Quận Đống Đa đến, vẫn bài cũ: Ai xịt hơi cay, họ đâu… nhưng giáo dân đã phản đối rằng họ là nạn nhân, và việc truy tìm ai xịt là việc của công an. Tai sao chỉ có mỗi việc xác nhận nạn nhân mà không chịu? Bao nhiêu Công an ở đó làm gì, nếu không đồng phạm thì sao để sự việc ngang nhiên xảy ra?

    Việc trở nên căng thẳng, sau đó có một thanh niên đại diện công an đến xin lỗi, rồi bỏ đi.

    Đến khoảng 11 giờ, một tốp “thanh niên tình nguyện” được điều đến hiện trường. Họ có những lời nói xấc xược, khiêu khích, nhưng các linh mục yêu cầu bà con giáo dân ngồi xuống, họ không thể làm gì. Gặp một nhóm trong số thanh niên đó vừa được Công an dặn dò, họ bảo nhau hôm nay Hoa hậu hay thế mà thấy điện thoại điều đi nên phải mặc áo đi ngay?

    Đến gần 12 giờ đêm, các giáo dân vẫn còn hàng trăm người tại Linh địa, các linh mục đề nghị họ ký vào giấy công nhận sự việc rồi về nghỉ, để các linh mục làm việc với bên công an.

    Việc dùng hơi cay tấn công đám đông cầu nguyện, tấn công phụ nữ và trẻ em lại thêm một tội ác mới của nhà cầm quyền Hà Nội.

    Chúng ta đã biết, Nhà nước đang hình sự hóa sự việc và bây giờ đang chính trị hóa sự việc dân sự. Mục đích là bằng mọi cách chiếm bằng được đất đai của Nhà thờ cho bọn quan tham. Thực chất cúa sự việc này chỉ là việc tranh chấp đất đai thông thường như muôn vàn vụ tranh chấp đât đai trên đất nước Việt Nam hiện nay.

    Chúng ta cần tố cáo tội ác này trước dư luận quốc tế, yêu cầu Hà Nội sớm trả lại công bằng, công lý cho nhóm nhỏ giáo dân Thái Hà đang bị đàn áp bằng mọi phương tiện của Cộng sản Việt Nam.

    Xin hiệp thông với Thái Hà.

    24h giữa đêm ngày 31-08-2008
    PV VietCatholic
     
     
     

    Vài lời xin gởi đến chính quyền Hà Nội + Biên bản vụ việc công an dùng hơi cay xịt vào giáo dân đã được lập xong, nhưng...

     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 15:25)
    Vài lời xin gởi đến chính quyền Hà Nội của một giáo dân Sàigòn

    - “Chính quyền đã dùng đến hơi cay để giải tán giáo dân”, thật ư? Sao lại thế nhỉ, vì chỉ mới hai hôm trước, để bác bỏ chuyện dùng vũ lực với giáo dân hôm 28/8 tướng Nhanh của Sở CA-TP.HN đã khẳng định trong buổi họp báo quốc tế, rằng công an không được phép dùng vũ lực trừ phi bị tấn công trước, chẳng nhẽ giáo dân…?

    - Hay… VietCatholic lại đưa tin giựt gân? mà để làm gì chứ? xưa nay có báo tôn giáo nào dám làm vậy?

    - Vậy không biết hiện trường nay ra sao…?

    - Không biết giờ phút này có bao nhiêu người đang ngời trước máy tính theo dõi tin tức vụ Thái Hà? Tâm trạng họ thế nào…?

    ………..

     

    Bản tin VietCatholic vừa đăng tải cách đây vài giờ, hẳn khiến mọi người chắc chưa hết bàng hoàng!

    Sau vụ trấn áp xảy ra tối 28/8 họ bị dư luận quốc tế và giáo dân khắp nơi phản đối, ở Sàigòn đã có những ý kiến đồn đoán và e ngại chính quyền Hà Nội sẽ không từ bỏ dùng vũ lực vì “tự ái” họ bị tổn thương, vì vậy có thể họ sẽ phản ứng dữ dội hơn để tái khẳng định vị thế ‘ông trời con’ của mình.

    Tình hình này có vẻ như đúng là phe “diều hâu” đang thắng thế chăng?

    Vì thông tin qua VietCatholic rất ít ỏi, lại quá khuya, Sàigòn bây giờ hơn 2 giờ sáng, nên người viết xin chưa vội bàn chuyện đúng sai cũng như hậu quả của hành động, mà chưa biết rồi nó sẽ đẩy vụ Thái Hà ‘trôi’ tới đâu?

    Nhưng mọi sự lạm dụng vũ lực để giải tán các hoạt động tôn giáo, chắc chắn Hà Nội sẽ không bao giờ nhận được sự tán thành một cách công khai của bất kỳ chính phủ hay tổ chức quốc tế nào, dù đó là đồng minh thân cận.

    Tuy nhiên nguy cơ xảy ra lại hoàn toàn có thể.

    Bởi có một nghịch lý tồn tại trong thế giới cộng sản là, lãnh đạo của họ ở mọi cấp rất giỏi chịu đựng bom đạn, gian khổ trong chiến khu… nhưng khi chiếm được chính quyền rồi, họ lại không chịu nổi ‘bom’ dư luận!

    Không giống như tổng thống, thủ tướng các nước dân chủ, các lãnh đạo cộng sản chỉ thích bàn dân thiên hạ khen và tôn vinh muôn năm mà không muốn nghe bất cứ lời phàn nàn nào về ‘thiên đường’ của họ. Chính vì vậy mà ở VN, TQ cho đến nay đảng cộng sản vẫn nhất quyết không dành cho báo chí một khe hở nào, dù chỉ một chút để ‘hóng mát’.

    Vì thế hễ gặp chuyện hơi ‘nhức đầu’ một chút, trước giờ không quen sống trong dư luận căng thẳng ở giáo xứ Thái Hà mấy ngày qua, mấy quan chức Hà Nội rất dễ bị… nổi khùng! Sẵn súng đạn, dùi cui, lưu đạn cay cùng với quyền hạn trong tay, chuyện gì đều rất có thể xảy ra.

    Có vẻ như lời của Đức Cha Ngô Quang Kiệt TGM-HN “Hạnh phúc không có sẵn, nhưng phải phấn đấu mới đạt được” đang thành sự thật… ?

    Nhưng trước khi hành động, xin Qúi vị Chính quyền hãy nhớ cho rằng:

    Bài học Thiên An Môn của ‘người anh em’ TQ các người vẫn còn đang sờ sờ ra đó!

    Vết thương ấy mới chỉ gần 20 năm trước thôi, nên hiện nay hằng năm mỗi khi chính quyền Bắc Kinh thấy con số “4/6” tức Ngày 4 Tháng 6 (1989) xuất hiện trên các tờ lịch, họ cảm thấy sợ hãi, vì là ngày giỗ của hàng trăm gia đình TQ.

    Chúng tôi mong rằng sẽ không có ngày nào như thế ở VN, nhất lại là chỉ vì chuyện đất đại của giáo hội công giáo.

    Và điều này nữa, dù Quí vị có đang nắm giữ quyền sinh sát kẻ khác trong tay nhưng xin nhớ đó chưa phải đã là tuyệt đối mới chỉ là cái thân xác họ, xác ấy mọi người đều giống nhau, ai cũng có lúc chết.

    Chúa thì có thể Quí vị bảo không biết, chẳng tin, nhưng ‘Luật Nhân Quả’ thì chẳng thế nào cũng lại lắc đầu bảo không biết.

    Chúng tôi không có ý định hăm dọa mà chỉ xin phép nhắc nhở. Vì đều là con người sống chung trong một thế gian hơn nữa dù gì cũng đều là người Việt Nam với nhau. Nếu đảng cầm quyền của quí vị có khả năng tự ban cho phép mình những quyền hạn trên cả số phận người khác, quyền ấy vẫn không thể cao hơn Luật Trời Đất.

    Người công giáo chúng tôi tin có ngày phán xét, sau khi con người nhắm mắt xuôi tay chúng tôi về với Chúa Trời, Đấng đã ban cho chúng tôi cuộc sống trần gian này. Những gì chúng tôi bị kẻ khác cướp mất trên thế gian này sẽ được Ngài đền bù xứng đáng, những vết thương vì roi điện, những thương tật vì hơi cay và cả mạng sống này nữa.

    Vậy có bao giờ Quí vị tự hỏi, “mình sẽ đi đâu, về đâu sau ngày ấy”? Những cái cướp của giáo xứ Thái Hà liệu có ai đem theo được qua bên kia thế giới chăng?
     
    Alfonso Hoàng Gia Bảo
     
     
     
     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 15:23)
     
    Biên bản vụ việc công an dùng hơi cay xịt vào giáo dân đã được lập xong, nhưng...
     
    THÁI HÀ - Bây giờ là 12h, nửa đêm 31.08.2008. Biên bản vụ việc công an dùng hơi cay xịt vào giáo dân đã được lập. Ban đầu một vị lãnh đạo công an cấp quận không chịu xuất đầu lộ diện, mà ngồi trong một chiếc ô tô đỗ bên ngoài linh địa, gọi điện thoại chỉ đạo cho đàn em không được ký vào biên bản xác nhận vụ việc. Nhưng dưới sức ép của dân chúng đang hiện diện, vị này đã phải lộ diện và phán một câu xanh rờn: “Sự việc này liên quan đến công an phường…” Nói thế rồi ông ta bỏ đi luôn để mặc cấp dưới chịu trận trước sức ép của dân chúng.

    Biên bản được lập nhưng công an phường dứt khoát không cho phía các linh mục của tu viện và giáo dân được quay phim chụp hình và cũng cố tình không cho phôtô biên bản. Không hiểu tại sao nhân viên chính quyền lại sợ sự thực như vậy! Không biết mai đây trên các bào và TV của Nhà nước có lòi ra các chứng cớ giả khác hay không?!

    Trước sự ngoan cố của kẻ cầm quyền, các linh mục và dân chúng hiện diện đã lập biên bản khác với chữ ký của mọi người xác nhận rằng có sự việc đánh hơi cay khi giáo dân cầu nguyện.

    Sự hiểm ác của kẻ cầm quyền bị phơi bày. Không còn cách nào khác, hơ lại huy động một đám đông thanh niên có nam có nữ mặc áo màu xanh với dòng chữ “sinh viên tình nguyện”, trà trộn vào giáo dân để quấy phá, không cho các linh mục làm việc.

    Ngay lập tức một linh mục lên tiếng nói: “Ai là giáo dân thì ngồi xuống”. Khi ấy đám thanh niên phá bĩnh bị vạch mặt. Những sinh viên “giả hiệu” này được cho uống rượu say, mặt đỏ tía tai hết cả. Chúng liền tiếp tục quấy rối bằng cách hát lên: “Như có Bác Hồ trong ngày vui…”

    Một linh mục khác nói một cách thẳng thắn: “Chẳng lẽ cháu của Bác mà lại mất lịch sự, thiếu văn hóa đến thế sao!” Khi ấy bọn này mới chịu im tiếng.

    Có lẽ đài báo nhà nước ngày mai lại được dịp xuyên tạc rằng giáo dân đến cầu nguyện gây mất trật tự trị an tới tận 12h đêm! Nhưng kỳ thức những kẻ phá bĩnh, gây rối lại là những kẻ được chính quyền thuê mướn. Và tác giả của sự việc gây lộn xộn lại là chính quyền!

    Quả thật giáo dân Thái Hà cho đến giờ đã phải chịu quá nhiều đau khổ, thiệt thòi, bị chèn ép tư bề! Chứng kiến cảnh giáo dân vẫn cố gắng hát lên một cách tha thiết: “Mẹ ơi cứu giúp chúng con, Mẹ ơi cứu giúp chúng con..” khi họ xịt hơi cay vào mặt, mà nhiều người chứng kiến lòng quặt thắt lại!

    Cho đến giờ này 5 giáo dân vẫn đang trong tình trạng nguy kịch phải nằm trong phòng cấp cứu của một bệnh viện. Gần 20 người khác được chữa trị tại tu viện Thái Hà và mấy chục người còn lại đã được bình ổn.
     
    PV VietCatholic
     
     
     

    Công an tấn công Thái Hà bằng lựu đạn cay : nhiểu trẻ em và phụ nữ bị thương

     
     
    Công an tấn công Thái Hà bằng lựu đạn cay : nhiểu trẻ em và phụ nữ bị thương. Lên án tái độ man rợ phi nhân tính này của chính quyền Hà Nội
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     

    S.O.S Công an cộng sản dùng lựu đạn cay tấn công vào Thái Hà! + Thư hiệp thông của các linh mục Hà Nội + Thái Hà kiên cường và cháy ngời tình hiệp thông

     
     
     
     
    S.O.S Công an cộng sản dùng lựu đạn cay tấn công vào Thái Hà!
     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 10:16)
     
    THÁI HÀ - Vào lúc 8h50 tối nay (giờ Hà nội, tức 5g50 sáng giờ Los Angeles), trong mưu toan giải tán giáo dân cầu nguyện tại linh địa Đức Bà tại Thái Hà, công an cộng sản đã tấn công vào khu vực bằng lựu đạn cay.

    Trong màn khói dày đặc nhiều trẻ em hoảng loạn và nôn mửa. Tin tức từ Thái Hà gọi điện thoại qua cho biết trong số những người đang cầu nguyện tại Thái Hà đa số là đàn bà và trẻ con.

    Nhiều anh chị em đã được đưa về trong khuôn viên nhà thờ để cứu cấp, một số vẫn còn kẹt bên trong khu vực tranh chấp. Trong số những người cần cấp cứu có một số nữ tu và một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế.

    Cuộc tấn công được ghi nhận là có tính cách khiêu khích nhằm đẩy anh chị em giáo dân đến chỗ bạo lực xô xát với công an. Các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã có mặt tại hiện trường, gặp gỡ các nhân viên công an phường, và yêu cầu các nhân viên công an thường xuyên có mặt tại hiện trường ký vào biên bản về cuộc tấn công này.

    Xin anh chị em cầu nguyện cho Thái Hà trong giờ phút thử thách nghiêm trọng này.

    Tối 31/8/2008, khoảng 20 giờ, sau khi đoàn nguời Cầu nguyện trên linh địa Đức Bà vào cầu nguyện trong khu nhà có ảnh Đức Mẹ đã bị Công an xịt hơi cay. Nhiều trẻ em và cụ già bị ngất tại chỗ phải đưa đi cấp cứu.

    Hiện nay, rất đông giáo dân và linh mục đang yêu cầu lập biên bản, nhưng các công an đã bỏ chạy. Trước áp lực của nguời dân và nguời bị hại, một Công an Phường đã phải đến cùng lập biên bản. Hiện nay, biên bản chưa lập xong. Tin đưa lúc 21 h40. Chúng tôi sẽ cập nhật tiếp.

    Hình ảnh Các nạn nhân được đưa về nhà xứ cấp cứu- Nơi bị xịt hơi cay, các công an đang đứng truớc giáo dân, sau đó bỏ đi.- Giáo dân đang yêu cầu lập biên bản. - Phóng viên nuớc ngoài đến chứng kiến và phỏng vấn.
     



     
    PV VietCatholic
     
    Sự đàn áp chỉ gia tăng thêm sức mạnh đoàn kết, ý chí quyết tâm đòi hỏi công lý.
     
     
    Audio phỏng vấn cha Vũ Ngọc Bích
     
     
           Boomp3.com
     
     
     
    Thư hiệp thông của các linh mục Hà Nội
     
     
     
     
     
     
     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 17:42)
     
    Thái Hà kiên cường và cháy ngời tình hiệp thông

    Hôm nay, chúng tôi đến Thái Hà, nhiều nhóm người từ nhiều nơi đã gặp nhiều cảnh cảm động, nhất là khi tràn ngập linh địa là nến cháy và dòng người như bất tận. Hàng ngàn người sau thánh lễ tối đã ngập tràn khu đất. Những ánh nến lung linh bùng cháy trong đêm khi tiếng Thánh ca vang lên không dứt “Lạy Chúa, con đường nào Ngài đã đi qua, con đường nào Ngài ra pháp trường… làm rơi lệ biết bao người đang đứng trong linh địa.

    Càng ngày, số người về Linh địa Đức Bà ngày càng tăng, số người đến từ khắp nơi đã chứng minh bạo lực, bạo quyền không làm cho họ khiếp sợ như những kẻ đã muốn gây ra. Hôm nay, báo chí, TV trong nước đã mang đến cho họ những thôi thúc cá nhân phải về với Linh địa Mẹ. Nơi đó, những con cái Mẹ đang bị các thế lực thế gian, bạo quyền đàn áp, khủng bố.

    Đến với những người anh em Thái Hà, chúng ta thấy được ở họ sự kiên cường trong từng ánh mắt và cử chỉ, trong sự thống nhất của những con người dũng cảm bên những chủ chăn nhân lành.

    Câu chuyện của họ cứ râm ran và chia sẻ với nhau trước giờ lễ thật đa dạng, chứng tỏ người dân không phải là không hiểu biết, không phải như nhà nước nói là ‘dân trí thấp, nên chưa thể đưa dân chủ vào được như các nước khác’.

    Nói về vụ án đã khởi tố, những người giáo dân được hỏi đều cho rằng họ đã bị phân biệt đối xử nặng nề. Chứng minh điều này, một giáo dân đến từ Bắc Giang nói: "Tôi biết có nhiều nơi, nhiều vụ án tranh chấp đất đai, đặt mìn phá nhà phá cửa, chém giết lẫn nhau hỗn loạn đường phố. Chẳng hạn gần đây tại Bắc Giang nhà nước tranh chấp với dân định lấy đất đai của họ, cả làng bị đánh đến mấy chục người phải vào viện, rất lớn, rất khốc liệt nhưng báo chí đã im re".

    Một giáo dân đến từ Thái Bình nói: "Tôi nghe báo chí, TV nói đến Thái Hà. Ngày trước đi học thường đến cầu nguyện, nên tôi tranh thủ lên xem tình hình thế nào, chứ tin vào cái đài cộng sản thì có mà giết bố mình cũng thấy không có tội. Ở quê tôi, có xã Tiền Phong người ta còn chiếm cả trụ sở xã cả mấy tháng, nhưng có báo đài nào nói gì đâu. Nếu ở đó mà có người Công giáo, thì chắc là đã được dọn sạch từ lâu rồi."

    Một giáo dân đến từ Hà Tây: "Ối giời ơi, trong quê tôi có mà đầy dân khiếu kiện, chỗ nào mà chẳng có các quan cướp đất của dân, mà có báo chí nào nói đâu, họ đều im lặng để chém giết, bỏ tù mà không ai biết. Có như thế thì Việt Nam mình mới là nơi ổn định nhất. Ổn định an toàn cái kiểu Cộng sản này thì giết dân".

    Nhiều người hiểu vì sao vụ việc bé tí này được nhà nước quan tâm, chẳng qua là vì họ sợ sệt vì đã trót gây quá nhiều tội ác cướp đoạt tài sản đất đai tôn giáo. Bây giờ họ sợ bị dây chuyền đòi lại không dứt, nơi này ra nơi khác mà thôi với lại các quan tham đã ăn chia, xí phần rồi nên mới quyết tâm đến thế.

    Những giáo dân nơi xa đến đều gặp gỡ, hỏi thăm những giáo dân tại Thái Hà đều có chung nhận xét, chúng ta đang bị nạn cộng sản bách hại đạo rõ ràng. Nếu việc này chỉ là của người dân không công giáo, có kêu khản họng cũng không ai thèm nhìn.

    Một cụ ông nói: "Tại sao việc tranh chấp giữ hai đơn vị, mà thành phố và nhà nước tích cực như thế, họ chuyển thành việc đối đầu giữa nhà nước và tôn giáo để làm gì! Họ sợ đối mặt với sự thật và dùng sự gian, sự ác để lấp liếm tội lỗi của mình, dùng tội ác để che giấu tội ác, có ngày con cháu chúng phải đền nợ mà thôi.".

    Cả thế giới đã biết đến Thái Hà qua những hành động vô nhân tính của nhà nước Cộng sản khi đã đối xử hết sức phân biệt với người Công giáo Việt Nam. Không thể hiểu nổi tại sao những người Công giáo Việt Nam luôn được đảng và nhà nước coi là những phần tử dân chúng cần trừng trị.

    Các hãng báo chí nước ngoài đã liên tục gọi điện hỏi thăm và phỏng vấn các giáo dân. Ngay trước buồi lễ, khi một người được gọi điện thoại hỏi tình hình đã chuyển điện thoại và đọc số của nhiều người cùng làm chứng sự đàn áp bạo tàn của công an tối hôm trước như thế nào. Họ đã kể vanh vách và tố cáo sự dã man của các công an hôm đó. Một em bé bị một dùi cui điện hôm trước, nhưng hôm qua và hôm nay lại đến cầu nguyện với Đức Mẹ xin tha cho những kẻ làm điều ác với cháu.

    Khi tôi hỏi nếu vài ngày tới, công an sẽ đàn áp ngay tại khu đất, bà con làm sao chịu được bạo lực, một cụ bà nói: Tôi già rồi,đất này là đất Thánh, tôi sẽ quyết chết để gìn giữ nó cho con cháu có nơi thờ phượng. Một học sinh nói: " Ở trường cháu, người ta hỏi tên Thánh của cháu báo hiệu trưởng, bảo cháu không được đi cầu nguyện nhưng cháu vẫn đi. Nếu bị cướp đất bằng súng đạn, cháu thà chịu chết chứ không để chúng nó cướp được. Mà cháu chết ở đó, thì đứa nào ra lệnh cháu cắt cổ nó ngay". Một thanh niên mộc mạc: " thôi thì cũng một lần chết, đâu phải ai cũng có phúc được tử đạo". Một thanh niên khác vui cười: "có lẽ đến khi đó, em cũng sẽ xung phong, dù em không phải là người ở đây. Nếu cần, em sẽ tự thiêu trước cửa lăng Hồ Chí Minh cho chúng nó biết."

    Chưa biết những ngày sẽ đến thì nhà nước giở chiêu gì nữa, nhưng tinh thần Thái Hà đang hết sức vững vàng. Cả giáo hội đang hiệp thông, sẻ chia với họ trong cơn khốn khó.

    Thái Hà ngày 30-8-2008.
    PV VietCatholic

    Quyền hành của ông Phó CT Tp Hà nội Vũ Hồng Khanh to quá mà sao xuất đầu lộ diện trễ quá vậy? + GIẢI PHÁP CHO VỤ GIÁO XỨ THÁI HÀ

     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 01:09)
     
    GIẢI PHÁP CHO VỤ GIÁO XỨ THÁI HÀ:
    MỞ THÊM NHÀ TÙ VÀ TUYỂN THÊM NHÀ BÁO


    Kính gửi:
    - Ô. Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam
    - Ô. Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam
    - Ô. Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
    - Ô. Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam


    Kính thưa quý ông,

    Vụ giáo xứ Thái Hà (178 Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội) đến nay đã kéo dài hơn 8 tháng và đặc biệt căng thẳng trong 2 tuần qua.

    Chính quyền địa phương và bộ máy chuyên chính của chế độ dân chủ ngàn lần ưu việt (gồm lực lượng công an và ngành thông tin – truyền thông) đã thực thi công vụ rất có trách nhiệm, nhằm khôi phục trật tự, vãn hồi kỷ cương cần phải có của một xã hội dân chủ - công bằng – văn minh – theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

    Các cấp thẩm quyền đã áp dụng những biện pháp đặc trưng của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa. Những biện pháp vốn đã góp phần xây dựng nền móng cho các chế độ dân chủ ở Liên Xô của đồng chí Xta-lin, ở Trung Quốc của đồng chí Mao Trạch Đông, ở Triều Tiên của đồng chí Kim Nhật Thành, ở Ru-ma-ni của đồng chí Ceaucescu, ở Cuba của đồng chí Fidel Castro, nhất là ở nước ta thời cải cách ruộng đất, đấu tố bọn địa chủ Việt gian.

    Trong những ngày qua, bộ máy chuyên chính đã sử dụng các biện pháp: nào vận động các “quần chúng tốt, có giác ngộ cao” lên tiếng vạch trần âm mưu, thủ đoạn của “bọn xấu”, “bọn đội lốt tôn giáo”, "bọn bị thế lực hải ngoại giật giây"; nào dùng báo chí, truyền hình, phát thanh tạo dư luận và phát động đấu tranh; nào dùng các công cụ trấn áp bọn tội phạm là dùi cui, roi điện, kể cả quyết định khởi tố vụ án, họp báo quốc tế nói cho thế giới biết nhà nước hiện nay là rất biết pháp luật và hành động theo pháp luật.

    Tuy vậy, các biện pháp trên, nói cho cùng, vẫn chưa đủ làm chùn bước đám giáo dân và tu sĩ – linh mục Thái Hà.

    Họ vẫn kiên quyết đòi công lý. Họ vẫn dứt khoát yêu cầu chính quyền ta phải tôn trọng sự thật về hơn 60.000 m2 đất.

    Trong suốt ngày 28-08-2008, ngày áp lễ của người công giáo kỷ niệm “Ông thánh Gioan bị bạo chúa Hêrôđê giết” , các công cụ chuyên chính vô sản đã dùng roi điện quất vào người và giầy đinh đạp vào mặt, đã tống vào nhà giam, đã viết bài lên báo, đã phát tin trên truyền hình làm cho mọi người biết bản mặt các thày tu chuyên xúi giục dân biểu tình, gây “rối loạn trật tự công cộng”, “phá hoại tài sản”, “ngang ngược đòi lại đất đã hiến cho nhà nước” .

    Nhưng họ không hề lùi bước.
    Dường như họ quyết theo gương gã thảo dân Gioan và ngầm liên tưởng, so sánh chúng ta với bạo chúa, hôn quân Hêrôđê!
    Tình thế này buộc toàn bộ hệ thống chính trị của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa phải vào cuộc.

    Nghĩa là phải phát huy mạnh mẽ kinh nghiệm dập tắt mọi biểu hiện muốn vượt ra khỏi khuôn khổ của nền tự do “phải đạo” (chữ của giáo sư văn học Hoàng Ngọc Hiến), muốn ra ngoài kỷ cương của chế độ vì dân-do dân, duy nhất ưu việt của chúng ta.

    Do đó, tôi viết bản kiến nghị này với mong muốn góp phần bẻ gãy ý chí của những kẻ ngoan cố và củng cố niềm tin vào nền dân chủ xã hội chủ nghĩa; nêu cao ngọn cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa Mác-Lênin và con đường tất yếu của lịch sử là xây dựng nền chuyên chính vô sản, đem lại độc lập – tự do - hạnh phúc cho mọi người đi theo Đảng.

    Tôi tha thiết kiến nghị:

    1. Củng cố và tăng cường sức mạnh của công an-quân đội, lực lượng đáng tin cậy, chỗ dựa vững chắc của nền chuyên chính vô sản, nguồn lực mạnh mẽ của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, với phương châm ĐÁNH NHANH – ĐÁNH MẠNH – ĐÁNH KHÔNG NƯƠNG TAY:

    a/ Bắt ngay các linh mục, tu sĩ Thái Hà:

    Cần ra tay bằng mọi cách, kể cả dựng chứng cớ giả, ngụy tạo hiện trường (như công an vẫn thường làm: đem quần lót phụ nữ, bao cao su ngừa thai, súng ống, lựu đạn… giấu trong phòng ở của linh mục), cài người vu cáo để có chứng cớ bắt các linh mục tu sĩ Thái Hà.

    b/ Huy động lực lượng trấn áp hùng hậu:

    Gồm công an, quân đội, các đơn vị dân quân – tự vệ; sử dụng các phương tiện, khí tài hiện đại (xe cứu hỏa, xe tăng, xe bọc thép; súng phóng lựu; lựu đạn cay…).

    Giáo dục các đơn vị tham gia trấn áp đám giáo dân Thái Hà về tinh thần ngoan cường bảo vệ chế độ, noi theo tấm gương của các lực lượng vũ trang Trung Quốc trong sự kiện Thiên An Môn: ĐÁNH NHANH – ĐÁNH MẠNH – ĐÁNH KHÔNG NƯƠNG TAY.

    Hiện nay, chúng ta mới chỉ sử dụng lực lượng công an và dân quân địa phương. Chúng ta chưa huy động lực lượng quân đội ở thủ đô. Mặc dù, Quân khu Thủ đô vừa có tập thể lãnh đạo mới – một tập thể có khuynh hướng hợp tác về quân sự với quân đội Hoa Kỳ, dị ứng với phái thân Trung Quốc vốn rất hà khắc, chống lại nhân dân, đặt lợi ích của chế độ cao hơn nhân dân - và trong lịch sử, quân đội rất được lòng dân, chưa hề nhúng tay vào bất kỳ cuộc trấn áp nào, kể cả thời cải cách ruộng đất. Nhưng chúng ta vẫn nuôi hy vọng, khi có lệnh của Đảng, quân đội cũng sẽ ra tay sát cánh với lực lượng công an trấn áp những cuộc tụ họp đưa thỉnh nguyện.

    Tuy vậy chúng ta cũng cần nêu cao tinh thần cảnh giác, bởi vì trong hàng ngũ giáo dân Thái Hà, có rất nhiều cựu chiến binh đã từng hy sinh xương máu trong hai cuộc kháng chiến. Nhiều người được huân chương chiến công. Nhiều anh hùng liệt sĩ vốn là giáo dân Thái Hà.

    Do đó, cần hết sức cân nhắc khi đưa quân đội tham gia cuộc trấn áp Thái Hà.

    Quân đội không dễ dàng thỏa hiệp với công an, lực lượng đáng tin cậy nhất của nền chuyên chính.

    c/ Gấp rút xây dựng thêm nhà tù:

    Ngày 27-08-2008, chúng ta đã ra quyết định khởi tố vụ án, đã bắt một số giáo dân. Trong đêm 28-08, chúng ta đã đánh vỡ mặt một số phụ nữ già có trẻ có, kể cả một thầy dòng, nhưng chúng vẫn chưa chịu khuất phục. Ngày 29-08, họ còn tụ tập đông hơn trước.

    Tình thế này buộc ta phải mạnh tay hơn nữa.

    Quần chúng có đạo ở Thái Hà xuống đường. Ta cũng sẽ xuống đường với lực lượng cơ động, sử dụng các khí tài hiện đại nhất, kể cả vũ khí hóa học, quyết dập tắt mọi hình thức tuần hành dù ôn hòa, dù chỉ đọc kinh, hát thánh ca.

    Nếu quần chúng cầu nguyện trước trụ sở công an và các Ủy ban nhân dân, chúng ta sẽ thẳng tay giải tán, nếu cần sẽ đưa thẳng họ vào trại giam. Ở đó họ sẽ có thời giờ nghiền ngẫm bài học: trên mảnh đất này, không tồn tại bất cứ linh địa thánh địa nào, chỉ có những mặt bằng có giá trị kinh tế trên sàn giao dịch bất động sản.

    Do đó, không thể không mở thêm nhà tù. Nếu cần, sẽ “lập ra nhà tù nhiều hơn trường học” (Hồ Chí Minh – Tuyên ngôn Độc lập 2-09-1945) . Bởi vì, chắc chắn, ngày càng thêm đông đảo giáo dân xuống đường cầu nguyện đòi tôn trọng nhân quyền và công lý. Hơn nữa, cũng sẽ có không ít người vào hùa với giáo dân. Số người này, tuy không phải công giáo nhưng cũng có chung nguyện vọng công lý và nhân quyền, vốn không ít trên đất nước này, sẽ toa rập với giáo dân Thái Hà và nhiều nơi khác nữa.

    Giáo dân đòi đất cho nhà thờ, mà sau đó, nếu có đòi được, họ -gồm giáo dân và linh mục- thì cũng chẳng có một chút lợi lộc kinh tế nào cho bản thân. Vậy mà họ vẫn xả thân. Huống chi biết bao người bị mất đất, phần tài sản xương máu của tổ tiện, sẽ còn hăng hái đi đòi đất đến đâu!

    Nếu chúng ta không ra tay, thì thế giới sẽ không thể tìm đâu ra một bằng chứng hùng hồn cho một định nghĩa chính xác và toàn vẹn về dân chủ, tự do, pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

    Vì thế, không thể không xây thêm nhà tù.

    Xây thêm nhà tù ở Sài Gòn, Vĩnh Long. Xây thêm ở Lâm Đồng, Tiền Giang, Bình Phước. Xây thêm ở Hà Nội, Thái Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh... Khắp 64 tỉnh thành, nơi nào mà không có dân kêu ca bị oan khiên, bị trù dập!

    Bởi vậy không thể không xây nhà tù cho những kẻ dám tỏ bày nỗi oan khiên, làm xấu hổ chế độ trước cộng đồng thế giới.

    Chúng ta vẫn biết, hiện đang còn nhiều oan khiên và bất công, nhưng đó chỉ là hiện tượng nhất thời, không phản ánh đúng bản chất của nền dân chủ hiện nay của chúng ta, như các vị sáng lập chế độ đã chỉ ra, qua các khẩu hiệu được treo khắp phố phường, xóm thôn! Hơn nữa việc tô đậm oan khiên và bất công, nói cho cùng, chỉ là luận điệu xảo trá của bọn thù địch… nhân dân.

    Chúng ta đã kịp thời trấn áp, đưa vào nhà tù hai tên cầm bút Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) và Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên). Nhờ vậy cuộc đòi hỏi công lý và cái gọi là mệnh lệnh chống tham nhũng đã bị đập tan.

    Nhà tù, vì thế, đang là vấn đề thời sự, là công cụ hữu hiệu của quản lý nhà nước. Cần phải đưa nhà tù vào danh mục các công trình công cộng cần được xây dựng ưu tiên.

    Chúng ta không thể không nêu cao ý thức: Nhà tù, một công cụ không thể thiếu của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa.

    2. Tuyển mộ thêm nhà báo với phương châm SỐNG VÀ VIẾT THEO CHỈ THỊ:

    a/ Viết báo như người đi trong lề đường đã được quy định:

    Rút kinh nghiệm vụ Tòa Khâm sứ, báo chí phải tích cực hăng hái phổ biến quan điểm chỉ đạo của Ban Tuyên huấn trung ương và Bộ Thông tin – Truyền thông.

    Vụ Tòa Khâm sứ, chỉ có tờ Hà Nội MớiĐài Phát thanh – Truyền hình Hà Nội vào cuộc. Kết quả là tiếng nói tuyên truyền yếu ớt. Chúng ta đã phải tạm lùi một bước, ngồi vào bàn thương lượng. Tuy nhiên, chúng ta đã kịp điều chỉnh đối sách. Chúng ta chọn phương cách “im lặng là vàng”, “để lâu cứt trâu hóa bùn” nhằm giải quyết vụ Tòa Khâm sứ.

    Đối sách này đã bắt đầu có tác dụng. Các nhà lãnh đạo Giáo hội, vốn hiền lành và tin người, đã đặt hy vọng vào lời hứa của chúng ta. Tất nhiên, chúng ta hứa thì cứ hứa, còn làm như thế nào, thì “cứ đợi đấy”.

    Đồng thời chúng ta nhanh chóng nhận ra khe hở chết người trong hàng ngũ của mình. Đó là việc báo chí quên mất “lề đường bên phải” (mượn ý của các đồng chí Tuyên huấn trung ương và Bộ TT-TT). Cái lề đường bên phải chính là nền tự do báo chí có định hướng, được lãnh đạo và thực hiện nhiệm vụ minh họa cho những chủ trương của Đảng.

    Chúng ta đã kịp thời điều chỉnh, không để cho báo chí đi ngoài lề.

    Chúng ta đã cách chức 2 Phó Tổng biên tập, bắt giam 2 phóng viên nội chính.

    Kết quả là báo chí đã ngoan ngoãn, biết vâng lời.

    Do đó, hiện nay, khi giải quyết vụ Thái Hà, chúng ta có một thuận lợi lớn. Báo chí nhất loạt nói theo ý Đảng và quyết sách của chính quyền. Báo chí không thể không ngoan ngoãn và cũng không còn dám ngang ngạnh, nếu không muốn nếm thử mùi vị của cái gọi là tự do báo chí, tự tiện đi ngoài lề, như Thanh NiênTuổi Trẻ đã từng phải nếm qua vụ tổn thất nhân sự vừa qua.

    Các báo Hà Nội Mới, Sài Gòn Giải phóng, các đài truyền hình VTVHà Nội đã làm tốt nhiệm vụ MINH HỌA chủ trương của Đảng và chính quyền. Các cây bút của chúng ta đang làm cho bậc tiền bối là Nguyễn Minh Châu phải xét lại lời kêu gọi “Hãy đọc lời ai điếu cho một nền văn nghệ/báo chí minh họa” . Lời kêu gọi của Nguyển Minh Châu 20 năm trước đã trở nên quá nguy hiểm cho nền báo chí của chúng ta. Đó là suy nghĩ bốc đồng của một nhà văn. Suy nghĩ này có nguy cơ đưa báo chí đến những bến bờ khó lường và xa khỏi tầm kiểm soát.

    Nói cho cùng, báo chí không MINH HỌA ý Đảng và chính quyền, thì không còn là nền báo chí phục vụ cho chế độ.

    b/ Viết báo như học trò chép chính tả:

    Chúng ta chủ trương, trước sau như một, không cho tư nhân làm báo, vì không thể buông lỏng trận địa tư tưởng cho kẻ khác.

    Chúng ta cũng không vì thế mà sợ dư luận thế giới phê phán chế độ ta không có tư do dân chủ.

    Bởi, ngày trước, cố Tổng bí thư Trường Chinh đã nói rõ: “Ai bảo Việt Nam không có tự do báo chí? Hãy xem các phóng viên được tự do viết bài chống Mỹ và tự do viết ca ngợi sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng! Viết để chống Mỹ và nêu cao vai trò lãnh đạo của Đảng, đó mới là nhận thức đúng đắn về tự do, mới thực sự là có tự do báo chí!” (Theo lời kể của Vũ Kỳ, thư ký của Chủ tịch Hồ Chí Minh).

    Ngày nay, chúng ta có Luật Báo chí đã được Quốc hội thông qua. Qua văn kiện này, chúng ta cho phép người cầm bút được thông tin, phản ánh dư luận trong khuôn khổ và nhằm mục đích tối hậu là “Tuyên truyền, phổ biến đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước” (Luật Báo chí, điều 6.2).

    Vì thế, sau khi bắt giam các phóng viên cứng đầu và cách chức hai phó Tổng biên tập “có vấn đề”, đội ngũ nhà báo cần được bổ sung bởi những công chức cầm bút tuyệt đối trung thành và tuân thủ yêu cầu “tuyên truyền, phổ biến đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước” .

    Cần đào tạo và tuyển mộ phóng viên theo tiêu chuẩn trên.

    Rất may cho nền báo chí của chúng ta. Trong 2 tuần qua, các báo (vừa nêu tên ở trên) đã có những bài viết theo đúng văn bản soạn sẵn của công an, nhờ đó vụ Thái Hà được thông tin theo đúng như điều giáo sư Hoàng Ngọc Hiến mô tả là thông tin “phải đạo”.

    Các đồng chí nhà báo của chúng ta đã viết như học trò chép chính tả.

    Đó là điều chúng ta mong chờ nơi đội ngũ cầm bút hiện nay.

    c/ Viết như những nghệ sĩ có tài ảo thuật:

    Từ ngày 17-08-2008 đến nay, đội ngũ làm báo, nhất là VTV, Hà Nội Mới, Truyền hình Hà Nội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tuyên truyền, xứng đáng được biểu dương bằng những danh hiệu cao quý nhất, vì các đồng chí phóng viên của các cơ quan nêu trên đã tỏ ra mình là công cụ hữu hiệu của nền chuyên chính vô sản. Mỗi dòng tin, mỗi lời bình luận của các đồng chí tựa như súng đạn, mã tấu bắn và chém vào những kẻ gây rối.

    Quả thật, bằng kỹ thuật viết rất hiệu quả, không khác gì các ảo thuật gia đổi trắng thành đen, biến con gà thành con chim quốc, các đồng chí phóng viên đã làm được những việc lớn, có tác dụng tuyên truyền, giúp nhiều người tin vào sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước trong việc thực thi nền dân chủ ở quận Đống Đa, trên phần đất Thái Hà ấp. Cụ thể như sau:

    - Quả quyết đất Thái Hà đã được cụ Vũ Ngọc Bích hiến dâng cho Nhà nước. Nhà nước năm 1961 hoàn toàn không có ý xin xỏ cũng chẳng hề có kế hoạch trưng dụng. Linh mục Bích rất tự nguyện, tự giác, tự ý đến cơ quan Nhà nước làm đơn thỉnh nguyện, xin Nhà nước cho mình, một viên quản lý của Nhà dòng Chúa Cứu thế, được tặng không cho Nhà nước phần đất của Tu viện để Nhà nước mặc sức sử dụng.

    - Quả quyết Công ty May Chiến Thắng là một đơn vị đang trên đường làm ăn hiệu quả, tạo công ăn việc làm cho dân chúng Thái Hà.

    Công ty đang sản xuất ổn định trên phần đất cụ Bích ngày xưa từng khẩn khoản nài xin cho được hiến dâng, vậy mà linh mục Hiên, rồi linh mục Phụng, vô cớ đòi lại để xây nhà thờ.

    Thật đáng thương cho Công ty! Bỗng chốc cơ nghiệp ra tay trắng. Phần đất bỏ hoang kia đâu phải là không có giá trị trong sản xuất kinh doanh của công ty. Nó được để hoang, cỏ mọc um tùm, nhằm tạo không gian thoáng cho… công nhân hít thở khí trời lành mạnh của ban ngày và tụ họp hẹn hò trăng hoa khi đêm về; hơn nữa còn có giá trị marketing thu hút các nhà kinh doanh bất động sản!

    - Báo chí đã thành công khi quả quyết đám giáo hữu đi đọc kinh cầu nguyện kia, thực chất chỉ chăm chắm lo việc đấu tranh, gây rối. Họ rất kém lòng đạo.

    Báo chí ta đã dạy cho giáo dân Thái Hà bài học sâu sắc về cách đọc kinh, hành lễ thế nào cho sốt sắng, hầu đẹp lòng Thiên Chúa đồng thời cũng vừa lòng nhà đương cục!

    Một vài kiến nghị xin mạo muội dâng lên quý vị lãnh đạo, với mong muốn thiết tha là được góp phần giải quyết rốt ráo vụ Thái Hà.

    Giải quyết vụ này xong xuôi êm thắm, nghĩa là san bằng mọi khiếu nại khiếu kiện, ắt nền tự do dân chủ tiến lên thêm một bước vững chắc, ghi vào lịch sử một nét son ngời ngời, xứng tầm vóc Thiên An Môn của người láng giềng Trung Quốc vĩ đại.

    Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 30-08-2008
    Người kiến nghị Lý Hành Giả
    Lý Hành Giả
     
     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 18:01)
     
    Quyền hành của ông Phó CT Tp Hà nội Vũ Hồng Khanh to quá mà sao xuất đầu lộ diện trễ quá vậy?
     
    THÁI HÀ - Nhìn vào báo chí Việt Nam tôi như lâm vào thâm cung bí sử không biết lần đầu nào ra cho tốt. Chẳng là hôm quan VnMedia đưa tin chiều 29/8/2008 có cuộc họp báo quốc tế, theo như tin đưa đi thì độc giả nghĩ rằng ông Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội là vị chủ tọa về việc liên quan đòi lại đất tại Thái Hà (http://www.vnmedia.vn/newsdetail.asp?newsid=142733&catid=23). Trong toàn bài tường trình họp báo đều xoay chung quanh lời phát biểu của ông Nhanh qua phóng viên AFP.

    Đùng một cái vào ngày hôm sau, 30/8/2008 theo tin của Hà Nội Mới lòi ra một tên khác chưa bao giờ được nhắc đến ngày trước đó: Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Hồng Khanh (
    http://www.hanoimoi.com.vn/vn/41/178792/ ). HNM cho biết ông Vũ Hồng Khanh đã chủ trì cuộc họp báo. Cùng dự có gần 100 phóng viên các cơ quan thông tấn báo chí trong nước và quốc tế, đại diện một số tổ chức nước ngoài tại Hà Nội.

    À há! Cuộc họp báo quốc tế quan trọng như thế, nhưng những gì 82 triệu dân Việt Nam muốn biết thì chỉ qua thông tin độc quyền của cộng sản, ngay cả người điều khiển buổi họp khi nào cho biết thì dân mới được phép biết đến. Chuyện này hơi quái đản cho những ai đang sống trong thế giới tự do, nhưng có lẽ trong xã hội tuyên truyền 1 chiều chẳng có ai thắc mắc vì được phó thác hết cho đảng.

    Hôm nay HNM được bơm theo nhuệ khí của bạo lực dùi cui điện, giáng thêm các đòn chí tử theo lời kể tội của quan Vũ Hồng Khanh: Tại cuộc họp báo, Phó Chủ tịch Vũ Hồng Khanh đã thông báo về tình hình vi phạm pháp luật của một số công dân tại giáo xứ Thái Hà xảy ra tại khu đất Công ty Vật tư vận tải xi măng, Công ty Điện lực Hà Nội (thuộc phường Quang Trung, quận Đống Đa) từ ngày 11-11-2007 và tại khu đất Công ty cổ phần may Chiến Thắng, bắt đầu từ ngày 5-1-2008. Đặc biệt vào đêm 14-8 và ngày 15-8 vừa qua có hàng chục công dân do một số đối tượng quá khích cầm đầu đã đập phá tường rào của Công ty cổ phần may Chiến Thắng rồi hàng trăm người tràn vào, dựng tượng thánh giá, treo ảnh Đức Mẹ, tổ chức cầu nguyện, hát thánh ca... (À! Quan Khanh đã thông minh hơn 1 chút đỉnh khi dùng chữ "hát thánh ca" thay cho "hành lễ" mà báo chí đài đã rêu rao sai lạc cả tuần nay!).

    Theo đà của tối 28/8/2008, ông Khanh mở công xuất dối trá tối đa: "ông Khanh cũng thông báo về nguồn gốc, quá trình quản lý của nhà nước đối với khu đất Công ty Điện lực Hà Nội, Công ty Vật tư vận tải xi măng Việt Nam, Công ty cổ phần may Chiến Thắng (178 Nguyễn Lương Bằng) cũng như chủ trương chỉ đạo của thành phố và quận Đống Đa. Khanh cho biết, ngay từ khi có những hoạt động vi phạm pháp luật tại khu đất của Công ty may Chiến Thắng, mặc dù, các đoàn công tác của quận Đống Đa, các phường Quang Trung, Ô Chợ Dừa đã liên tục dùng nhiều biện pháp tiếp xúc nhưng các linh mục giáo xứ Thái Hà vẫn né tránh, từ chối hợp tác với chính quyền."

    Bồi bút HNM ăn hôi tố cáo bêu xấu thêm cha Vũ Khởi Phụng: "Việc các cơ quan truyền thông trong nước liên tục đăng tin, bài viết, ảnh, chương trình truyền hình có nội dung tố cáo, tạo dư luận rộng rãi lên án những hành vi vi phạm pháp luật tại 178 Nguyễn Lương Bằng đã tác động mạnh đối với linh mục giáo xứ Thái Hà. Từ việc từ chối, trốn tránh tiếp xúc với chính quyền các cấp, sau đó linh mục Vũ Khởi Phụng đã phải tiếp xúc với lãnh đạo quận Đống Đa, Giám đốc Công an thành phố."

    Theo cách đánh hội đồng thiếu văn hóa khi các nạn nhân hoàn toàn vắng mặt thì "theo ông Vũ Hồng Khanh, qua tình hình thực tế diễn ra từ sau ngày 14-8 đến nay, có thể khẳng định, linh mục và một số công dân tại giáo xứ Thái Hà vẫn tiếp tục có những hành vi coi thường pháp luật, thể hiện quyết tâm chiếm đất bằng mọi cách. Linh mục giáo xứ thường xuyên có những bài viết, bài nói kích động giáo dân, tạo dư luận, kêu gọi sự tham gia của các đối tượng khác ủng hộ việc chiếm đất tại 178 Nguyễn Lương Bằng. Thường xuyên tổ chức hành lễ tại khu vực này với số lượng hàng trăm người (số lần và số lượng người tham gia tăng lên), đặc biệt đã tổ chức cho các em học sinh ra làm lễ và cắm hương tại những nơi có ảnh Chúa, Đức Mẹ... tại khu đất của Công ty cổ phần may Chiến Thắng."

    Cuối cùng HNM ngắm nghé đến nền tự do báo chí do người Việt hải ngoại điều hành, có thể ghen tị vi nét đẹp tự do văn minh chăng. HNM viết thêm như sau: "Trên một số trang thông tin điện tử nước ngoài như: Dòng Chúa cứu thế, Mẹ Hằng cứu giúp... liên tục xuất hiện các bài viết có nội dung xuyên tạc, nói xấu nhà nước, chính quyền thành phố Hà Nội, quận Đống Đa và các cơ quan báo chí trong nước, đặc biệt đã công khai công bố những văn bản, ghi âm trả lời phỏng vấn của Linh mục giáo xứ Thái Hà với nội dung ngụy biện cho những hành động vi phạm pháp luật, kích động, kêu gọi sự ủng hộ, tham gia của giáo dân tại các nơi khác."

    Như thế HNM hoàn toàn chứng nhận 1 điều quan trọng là các trang website này đang làm lũng đoạn truyền thông 1 chiều của cộng sản Việt Nam ngay tại thủ đô Hà Nội. May là HNM không nhắc đến một trang có tầm vóc quốc tế và có số lượng hàng 100.000 lượt người vào theo dõi hàng ngày. Hay là HNM sợ trước tầm ảnh hưởng lớn lao trong Công giáo cũng như ngoài Công giáo của trang website www.vietcatholic.net

    Ngược ngạo quá đáng khi phóng viên AFP hiện diện nơi họp báo viết bài tường thuật cho độc giả thế giới, hoàn toàn không nhắc đến tên ông Khanh đến 1 lần. Chúng ta có thể phỏng đoán lời nói của ông Khanh như nước đổ lá khoai đối với AFP hoặc là sự dối trá của ông Khanh đã được AFP lật tẩy. Theo tường trình của AFP (
    http://afp.google.com/article/ALeqM5gkF12kTbAUNUQw7IqqgurLIKYS3Q). thì độc giả biết ngay phóng viên này luôn có mặt ở hiện trường với tầm NHÌN – ĐÁNH GIÁ – GHI TRÊN GIẤY thật bén nhọn và xác thực. AFP đã len lỏi vào Thái Hà, nơi linh địa Đức Bà, bên đồn công an Đống Đa. Nói chung họ đã nhìn, nghe, nói chuyện với giáo dân và ghi hình ảnh.

    Ngoài ra ông Khanh đã quên 1 điều quan trọng, sau khi nghe một số giáo dân bị bắt, ông Christian Marchant - viên chức của Đại Sứ Quán Mỹ tại Việt Nam đã đến liền lập tức gặp giáo dân tại Thái Hà vào trưa 28-8-2008 để nhìn tường tận hiện trường linh địa Đức Bà. Như thế cách thông báo tin tức của giới truyền thông quốc tế tại Hà Nội quá nhạy bén và tuyệt vời. Ông Khanh đã đánh giá thấp cách thâu nhập thông tin của Tây Phương.

    Những lời đổ tội, vu oan chộn lẫn xảo trá trên của ông Khanh đã không lay động giới truyền thông quốc tế, nhưng còn làm cho họ tò mò hơn từng chi tiết về Thái Hà. Tất nhiên các bản văn phản bác của giáo xứ Thái Hà đã lọt vào tay của giới truyền thông thế giới.

    Thành Thăng Long sắp mừng đại lễ 1.000 năm dựng thành mà có những vị phó chủ tịch hơi bất bình thường và thiếu khả năng lãnh đạo làm cho đất Hà Thành phải xấu hổ, trước tiên được nhắc đến chị Ngô Thị Thanh Hằng trong vụ Tòa Khâm Sứ dịp đầu năm 2008 lúc ký vào 2 công văn 273/UBND-VX ngày 11-1-2008 của UBND thành phố Hà Nội và 673/UBND-VX ngày 26-1-2008. Nhỡ bị bể hũ, lúc ấy chị êm re, rồi bây giờ lại đến ông Khanh họ Vũ này tiếp tục đi vào quỹ đạo sai trái của chị Hằng.

    Chúng ta nhớ lại mới cách đây không lâu ông Vũ Hồng Khanh đã đặt tay ký tên 2 công văn còn chưa ráo mực ngày 30-6-2008 mang số 2476/QĐ-UBND và chỉ 2 ngày sau với công văn 4213/UBND-NNĐC ngày 02-7-2008, bắt Giáo xứ Thái Hà hiến đất tự nguyện cho tham quan cướp đất vì đơn khiếu nại "không có cơ sở để giải quyết." Từ đấy ông Khanh mới làm cho sự việc rối lên và lại không có đủ chứng từ của "cụ Bích" kèm theo mang tính thuyết phục giáo dân.

    Không hiểu được phương pháp làm việc của ông phó chủ tịch Khanh, nhưng giáo dân Thái Hà biết rõ từ 1996 chẳng ai đả động gì đến đơn khiếu kiện của Giáo xứ Thái Hà, ròng rã 12 năm được ông Khanh và các đồng chí "đắp chiếu" trong UBND thành phố.

    Đùng một cái với 1 công văn "vĩ đại" CƯỚP lại hết đất của Thái Hà (lần 2) mang số 733 gửi các cơ quan chức năng của thành phố vào ngày 27-8-2008: UBND thành phố yêu cầu Sở Tài nguyên và môi trường khẩn trương chủ trì phối hợp với UBND quận Đống Đa lập hồ sơ thu hồi toàn bộ diện tích đất của Công ty may Chiến Thắng và Công ty Vật tư vận tải xi măng đang sử dụng; giao cho UBND quận Đống Đa quản lý, nghiên cứu, điều chỉnh quy hoạch và lập dự án đầu tư xây dựng công trình phục vụ chung cho dân cư khu vực.

    12 năm đắp chiếu kỹ càng và chỉ trong vòng 2 tháng UBND thành phố muốn xử lý dứt điểm tranh chấp tại Thái Hà, nhưng nghiêng hẳn về quyền lợi của đám tham quan với dùi cui điện trong tay. Không biết người có trách nhiệm cuối cùng là đồng chí Phạm Quang Nghị, UV Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội có sáng suốt và "thanh liêm" hơn các đồng chí phó chủ tịch của ông ta không, để giải quyết vấn đề Thái Hà một cách trong sáng mang lại lợi ích cho dân và cho nước nhà.

    Chắc chắn một điều các đồng chí không được phép dùng bạo lực trên đe dưới búa đè bẹp dân nghèo trong thời bao cấp nữa rồi. Thế giới tự do, nhất là "Giặc Mỹ" đang nhởn nhơ trong lòng địch giữa Hà Nội nhằm canh gác các đồng chí về vi phạm nhân quyền và tôn giáo đấy. Một cảnh báo rõ nét qua sự hiện diện của ông Christian Marchant tại Thái Hà vào ngày 28-8-2008.

    Muốn nuốt trọn Thái Hà, một mẩu đất bé nhỏ tại Hà Nội mà để thế giới ghi danh Việt Nam vào sử sách lần thứ 2 thuộc diện quốc gia vi phạm nghiêm trọng đến quyền tự do tôn giáo và nhân quyền thì tội đồ của các đồng chí trong UBND thành phố Hà Nội không thể xóa nhòa trong lịch sử dân tộc.
     
    Hà Long
    August 30

    Câu Chuyện Cuối Đời Của Lm Giuse Vũ Ngọc Bích + Tâm thư Dòng Chúa Cứu Thế kính gởi tất cả các linh mục Công Giáo Việt Nam

     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 31/08/2008 01:18)
     
    Tâm thư Dòng Chúa Cứu Thế kính gởi tất cả các linh mục Công Giáo Việt Nam
     

    Sài Gòn, ngày 30 tháng 8 năm 2008

    Kính gửi: Quý Linh Mục Chính xứ,
    và các Linh Mục Công Giáo Việt Nam.



    Trọng kính quý Cha,

    Trước làn sóng thông tin một chiều của các báo, đài Việt Nam, Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế chúng con nhận thấy cần phải lên tiếng về một sự thật. Chúng con không có một phương tiện thông tin nào để chia sẻ do đó, chúng con xin mượn lá thư này để thưa chuyện với quý cha về vụ việc tại Thái Hà, Hà Nội.


    Vào năm 1928, Đức Giám mục Francois Chaize, Giám quản Tông toà Giáo phận Hà Nội, đứng tên mua giúp Dòng Chúa Cứu Thế một lô đất, khu đất nằm trên quốc lộ 6, nay là phố Nguyễn Lương Bằng với tổng diện tích 61.455m2. Sau đó, DCCT đã đứng tên sở hữu là Les Pères Rédemptoristes (xem bằng khoán điền thổ số 42, ngày 16/8/1944).

    Năm 1943, Nhà Dòng chuẩn bị xây dựng Nhà thờ trên khu đất mà hiện nay Công Ty May Chiến Thắng đang chiếm dụng (đã có bản vẽ và giấy phép xây dựng của Thành phố Hà Nội). Tuy nhiên, từ năm 1943-1946, xảy ra chiến tranh liên miên, và nhất là nạn đói 1945, việc xây dựng Nhà thờ đã không thể thực hiện được.

    Ngày 22/5/1944, Đức Giám mục Francoise Chaize đã làm giấy nhượng quyền sở hữu đất đai và toàn bộ bất động sản trên khu đất này cho các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế. Trên mảnh đất này, Nhà Dòng đã xây dựng Tu viện, Học viện, Nhà đệ tử, Nhà nguyện và các cơ sở khác (xin xem sơ đồ đất đính kèm).



    Trong khoảng từ năm 1961 – 1963, nhà nước bắt đầu chương trình chiếm dụng mà không có bất cứ giấy tờ nào hợp pháp: đầu tiên biến Tu viện thành trường học, sau thành bệnh viện (nay là bệnh viện Đống Đa). Không có bất cứ một chính sách nào cho phép trưng thu các cơ sở tôn giáo lúc đó. Nhưng ngày 30/1/1961, Ủy Ban Hành Chính Hà Nội đã tự ra quyết định 76/QL-NĐ giao khu đất cho Xí Nghiệp Dệt Thảm Len Đống Đa (khu vực đang tranh chấp hiện nay) mà DCCT không được biết.

    Hiện tại, ngoài một số lớn nhà dân chiếm dụng trên phần đất Nhà Dòng, còn có các cơ sở của nhà nước như Trạm 4, Hội Chữ Thập Đỏ, Uỷ Ban Nhân Dân Phường Quang Trung cũ và mới, Kho Bạc Nhà Nước, Trường Học…

    Tất cả những cơ sở bị chiếm dụng trên không hề thuộc diện cải tạo XHCN hay bất cứ chính sách nào thời điểm đó. Chúng con xin khẳng định rằng Cha Giuse Vũ Ngọc Bích là người quản lý, chưa bao giờ bán, cho, hiến, biếu tặng bất cứ cá nhân hay tổ chức nào, và ngay chính Cha Giuse Vũ Ngọc Bích khi còn sống cũng đã khẳng định điều này nhiều lần công khai trước mặt giáo dân (có ghi âm).

    Năm 1994, Xí Nghiệp Thảm Len được sát nhập vào Công ty Cổ Phần May Chiến Thắng. Khu đất của chúng con bị tư nhân hoá. Vì thế, ngày 8/8/1996, Cha Giuse Vũ Ngọc Bích làm đơn gửi tới các cấp chính quyền phản đối việc tư nhân hoá này. Đơn thư đã không được trả lời.

    Những năm sau đó, Dòng Chúa Cứu Thế– Gx Thái Hà tiếp tục gửi đơn khiếu nại tới các cấp chính quyền đề nghị chính quyền tôn trọng quyền sở hữu và giao lại khu đất cho Nhà Dòng và Giáo xứ. Kể từ đó tới nay, 12 năm đã trôi qua (8/8/1996 – 30/8/2008), nhưng chưa bao giờ các cơ quan Nhà nước đã nghiêm túc thực hiện những yêu cầu chính đáng, hợp pháp của DCCT – Gx Thái Hà.

    Ngày 5/1/2008, nhận thấy Công ty Cổ Phần May Chiến Thắng vi phạm trên khu đất đang tranh chấp: phá các cơ sở vật chất của Nhà Dòng, làm đường, tiến hành xây dựng, giáo dân Giáo xứ Thái Hà ý thức được đây là tài sản chung của Giáo Hội nên đã bảo vệ và phản đối bằng cách dựng lều bạt, treo ảnh tượng và cầu nguyện bên ngoài khu đất này.

    Suốt tám tháng qua, kể từ ngày 5/1/2008, dù phải chứng kiến không ít lần Công ty May Chiến Thắng, dưới sự bảo trợ của một số cơ quan chính quyền địa phương, cố tình vi phạm pháp luật, nhưng người giáo dân vẫn tuân thủ những qui định của luật pháp, không manh động, giữ gìn ổn định trật tự trị an trong khu vực. Mỗi khi Công ty May Chiến Thắng vi phạm pháp luật thì giáo xứ luôn báo cáo các cấp chính quyền giải quyết. Về phần mình, giáo dân luôn thể hiện một tinh thần tôn trọng luật pháp cao độ, yên tâm chờ đợi một tin vui tốt lành thể hiện tinh thần tôn trọng tự do tín ngưỡng, công bằng và sự thật của các cơ quan Nhà nước. Nhưng, thiện chí và sự chờ đợi ấy đã không được đền đáp một cách thoả đáng. Trái lại, liên tiếp các ngày 30/6/2008 và 2/7/2008, chính quyền đã ra các Quyết định 2476/QD-UBND của UBND thành phố Hà Nội và Công văn 4213/UBND/NNĐC thiếu cơ sở pháp lý, không tôn trọng sự thật.

     Đứng trước nguy cơ bị tước đoạt những quyền lợi chính đáng, đứng trước thiện chí bị chà đạp và đứng trước việc sự thật không được chính quyền nhìn nhận, người giáo dân đã phải cậy đến Chúa và Đức Mẹ đi tìm công lý cho mình.

    Ngày 14/8/2008, nhân ngày lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, giáo dân đã cung nghinh tượng Mẹ vào ngự tại khu đất và đặt tượng Mẹ chính tại nơi xưa kia Nhà Dòng và Giáo xứ đã cung hiến cho Mẹ. Cuộc cung nghinh ấy đã không hề bị bất cứ cản trở nào từ phía lực lượng bảo vệ tại Công ty May Chiến Thắng và từ phía các cán bộ an ninh, không có bất cứ biên bản vi phạm nào được lập.

    Ngày 15/8/2008, nhận thấy bức tường đối diện với tượng Mẹ có nguy cơ sụp đổ do trận mưa kỷ lục tại các tỉnh Miền Bắc vừa qua, có thể gây những tai nạn đáng tiếc cho người giáo dân tới cầu nguyện, anh chị em giáo dân đã gỡ bỏ, tạo một lối đi thông thoáng thuận tiện cho việc vào cầu nguyện. Chiều cùng ngày, dưới sự chứng kiến của các vị lãnh đạo địa phương và các cán bộ an ninh, các giáo dân trong Giáo xứ đã cung nghinh Thánh giá và một tượng Mẹ lớn hơn vào khu đất, đặt trên một bể nước, và cũng không có bất kỳ biên bản vi phạm pháp luật nào được lập.

    Ngày 19/8/2008 các Linh mục tu sĩ DCCT - Gx Thái Hà đã gửi Đơn Khiếu Nại, số 06/2008/DCCTHN, tới Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ và các cơ quan hữu quan đề nghị trao lại quyền sử dụng đất của Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà.
    Ngày 19/8/2008 Đài Truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội mới, báo An Ninh Thủ Đô và báo Nhân Dân đã đưa tin xuyên tạc sự thật về những gì xảy ra tại Thái Hà để có cớ giải tán việc đòi lại công bằng của bà con giáo dân. Đài Truyền hình Hà Nội và Đài Truyền Hình Việt Nam chiều tối ngày 19/8/2008 và trước đó đã đưa tin kết án việc làm của bà con giáo dân, thậm chí còn vu khống cho các linh mục tu sĩ chúng con. Chưa hết, báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 20/8/2008, trên trang 1 đăng bài “Không chấp nhận hành động vi phạm pháp luật, kích động giáo dân” của tác giả Nam Việt để một lần nữa kết án một cách bất công bà con giáo dân và các linh mục tu sĩ tại Thái Hà.

    Ngày 20/8/2008, Linh mục Giuse Cao Đình Trị, Phó Giám Tỉnh DCCT Việt Nam đã gửi Đơn Khiếu Nại tới Thủ Tướng và các cơ quan chức năng về việc đưa tin xuyên tạc sự thật của một số báo, đài Việt Nam (linh mục Giám Tỉnh đi công tác).

    Ngày 27/8/2008, chính quyền đã quyết định khởi tố vụ án gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản công cộng và đã gửi giấy triệu tập cho một số giáo dân để điều tra.

    Ngày 28/8/2008, không theo trình tự của luật pháp, Cơ Quan Điều Tra Quận Đống Đa tiến hành bắt tạm giam một số giáo dân ngay tại nhà của họ; lực lượng công an cơ động sử dụng sức mạnh đàn áp, đánh đập gây đổ máu và bắt đi một số giáo dân.

    Kính thưa quý cha,

    Về phần mình, chúng con khẳng định rằng Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà có đầy đủ bằng chứng pháp lý và lịch sử để chứng minh khu đất đó thuộc quyền sử dụng của mình và đã sở hữu, sử dụng từ khi chưa thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.

    Khu đất hiện đang tranh chấp là thuộc quyền sử dụng của Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà, không có bất cứ văn bản sang nhượng, chuyển quyền sử dụng, cho, biếu tặng bất cứ tổ chức hoặc pháp nhân nào. Bởi theo Giáo luật, không có ai, với tư cách cá nhân, được tự ý sang nhượng, chuyển đổi đất đai, tài sản Giáo hội Công giáo.

    Chúng con khẳng định kiên quyết yêu cầu việc trả lại sự công bằng, công lý và lẽ phải với những tài sản của Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, đúng với tinh thần hiến pháp, luật pháp Việt Nam đã qui định, cũng như những luật lệ quốc tế mà Việt nam đã cam kết và có nghĩa vụ tôn trọng (xem Đơn Khiếu Nại, số 06/2008/DCCTHN của các Linh mục tu sĩ DCCT tại Giáo xứ Thái Hà).

    Chúng con kiên định đeo đuổi công lý và sự thật vì “sự thật sẽ giải thoát chúng con” như Chúa Giêsu đã nói.

    Kính thưa quý cha, trên đây là vắn tắt quá trình vụ việc tại Thái Hà. Trong hoàn cảnh không có phương tiện để tự bảo vệ mình và làm sáng tỏ công lý. Kính xin quý cha thương cầu nguyện và nâng đỡ chúng con.

    Chúng con chân thành cám ơn quý cha.

    Văn phòng Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam
    Lm. Giuse Đinh Hữu Thoại, C.Ss.R
    Thư ký Tỉnh Dòng

    Dòng Chúa Cứu Thế
     
     
     
     
    CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ
     
    Câu Chuyện Cuối Đời Của Lm Giuse Vũ Ngọc Bích, DCCT với Một Đệ Tử (CĐT) DCCT đã Từng Sinh Sống Và Học Tập Tại Thái Hà (14.2.2003)

    Sau hiệp định Geneve 1954 chia đôi Đất Nước, cộng đoàn DCCT Hà Nội vẫn còn lại 3 linh mục và 2 tu sĩ :

    Tu sĩ Clemet Đạt bị bắt đi tù năm 1962
    Tu sĩ Marcel Văn bị bắt đi tù và bị chết trong tù.
    Cha Paquette, quốc tịch Canada, bị tống xuất qua cửa Khẩu Lạng Sơn ngày 19.10.1958
    Cha Côté, quốc tịch Canada ,bị trục xuất  năm 1959 cùng với các thừa sai  ngoại quốc cuối cùng còn ở lại Bắc Việt.
    Còn lại một mình Cha Giuse Vũ Ngọc Bích kiên trì giữ Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nằm liệt trên giường, hai mắt đã mù lòa nhưng đầu óc còn minh mẫn, Cha Bích chậm rãi trò chuyện với người học trò của 50 năm về trước.

    Rồi Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích qua đời ..

    Dưới đây là cuộc phỏng vấn được một cựu đệ tử thực hiện vào ngày 14.3.2003 khi Cha già Bích còn sống.

    Cựu Đệ Tử :
    Sau khi chỉ còn một mình cha thì năm nào họ lấy nhà dòng, nhà đệ tử?
    Cha Vũ Ngọc Bích:
    Cũng năm 1959, khi Cha Coté đi rồi, nó vào và nói là bây giờ chúng tôi thiếu trường học, ở đây không còn các Cha, nhà rộng, chúng tôi xin mượn, chỉ nói miệng vậy thôi. Tôi thấy lý do cũng chính đáng, một mình thì ở làm gì. Thế là bắt đầu trao cái nhà bên kia.
    CĐT:
    Nhà dòng? Rồi họ xây cái nhà này cho cha?
    Cha VNB:
    Chưa, bắt đầu nó lấy bên nhà Đệ Tử. Rồi tôi cứ dồn sang bên nhà dòng học sinh học được đúng một năm. Sang năm sau, nó nói: Bây giờ có một nhu cầu cấp bách hơn, là y tế. Chúng tôi xin mượn làm bệnh viện. Chính cha Michaud đã xây cái nhà đệ tử ấy. Tôi chỉ còn giữ hai phòng để ở, gần nhà ngang nối Nhà Dòng với Nhà Đệ Tử.
    CĐT:
    Như vậy là năm đầu (1959) họ lấy nhà Đệ Tử làm trường học. Sang năm sau đổi thành bệnh viện.
    Cha VNB:
    Đúng vậy. Cái cửa nối giữa hai nhà được đóng kín. Năm 1972, nó lại vào và nói là bây giờ bệnh viện đông lắm xin linh mục cho chúng tôi mượn tất cả, rồi chúng tôi sẽ xây cho linh mục một cái nhà ở bên cạnh nhà thờ. Rõ ràng như thế. Nói vậy mà không có giấy tờ gì cả. Nó lấy để làm bệnh viện thì lấy nốt cái nhà bên này. Năm 1973 xây xong nhà cho tôi. Ngày lễ thánh Phêrô, 2h, tôi dọn sang đây. Lúc đầu chỉ có một cái nhà nhỏ này. Tôi cho xây một nhà ngay hang đá, năm 1992 kỷ niệm kim khánh của tôi. Rồi cứ xây dần dần dãy nhà nối “nhà xứ” của tôi với cái nhà gần hang đá.
    CĐT:
    Như vậy cái nhà gần hang đá là do cha xây, còn dãy nhà nối liền nhà gần hang đá và nhà xứ cha đang ở là do Cha Thành, do Tỉnh Dòng xây?
    Cha VNB:
    Không phải, tôi cho xây hết. Và tất cả chuyện mượn nhà mượn cửa là chỉ nói miệng vậy thôi.
    CĐT:
    Thưa cha, còn cái ao ở đằng sau Nhà Dòng, khu nhà nuôi bò, cái hồ tắm của bọn con, sân đá banh…?
    Cha VNB:
    Còn cả đấy, cứ mơ mơ hồ hồ vậy.
    CĐT:
    Như vậy, bệnh viện chỉ mượn hai nhà đệ tử và nhà dòng, còn từ sân đá banh, hồ tắm mà chú Vinh chết đuối ở đó, nhà bò, nhà Préau. Trong đó có mấy cái phòng dành cho bà Paul, bà An nấu cơm cho chúng con … Tất cả đều trao cho hợp tác xã Thảm Len ?
    Cha VNB:
    Nó cứ làm một mình nó có nói gì đâu. Cái nhà bò bây giờ còn bỏ không.
    CĐT:
    Đó là cái nhà mà hiện nay cha đang đòi lại phải không? Còn cái ao ở đằng trước Nhà Dòng, vẫn thuộc Giáo Xứ chứ ? Cha đã xây tường xung quanh. Đã có lần nọ định xây cái gì đó bên bờ ao mà cha không cho ?
    Cha VNB:
    Đúng rồi! Nó muốn xây một cái nhà… Người ta gọi là cái nhà… tiếng Pháp có từ hay lắm, cái nhà ăn, gọi là cái gì?
    CĐT:
    Cantine
    Như vậy, việc đất đai của Nhà dòng Hà Nội này thì, họ chỉ nói mượn mà không có giấy tờ gì cả.
    Cha VNB:
    Phải .

     

    Tin : trungtammucvudcct


     
    EIN: 38-3427714

    Ngày 30 tháng 8, 2008

    Liên Đoàn Hiệp Thông Cầu Nguyện Cho Thái Hà

    Kính thưa:

    - Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
    - Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội
    - Đức Cha Mai Thanh Lương, Giáo Phận Orange County
    - Linh Mục Bề Trên Tu Viện Thái Hà
    - Quý Đức Ông, Linh Mục, Phó Tế, Tu Sĩ và Giáo Dân Công Giáo VN tại Hoa Kỳ

    Mấy hôm nay chúng con được biết tình hình tại Thái Hà, Giáo Phận Hà Nội, Việt Nam, có vài sự kiện không được tốt đẹp diễn ra; đáng tiếc lại có cả bạo động gây thương tích và bắt bớ cho một số giáo dân, trong khi họ đọc kinh cầu nguyện xin chính quyền địa phương giao hoàn đất đai cho Giáo Xứ, để đáp ứng với nhu cầu sinh hoạt tôn giáo hiện đang quá tải.

    Cùng hiệp ý với lời mời gọi của Đức Tổng Hà Nội cầu nguyện cho quý Cha, quý Tu Sĩ Dòng Chúa Cứu Thế và cho giáo dân Giáo Xứ Thái Hà, chúng con xin mời gọi quý Đức Ông, Linh Mục, Phó Tế, Tu Sĩ và Giáo Dân Liên Đoàn Công Giáo VN tại Hoa Kỳ cùng hiệp thông Cầu Nguyện cho việc tranh chấp này sớm được giải quyết thấu tình và đạt lý, mang lại lợi ích chung cho mọi người.

    Xin Thiên Chúa và Đức Mẹ La Vang chúc lành cho thiện chí của chúng ta.

    Trân trọng,
    LM. Giuse Nguyễn Thanh Liêm,
    Chủ Tịch Liên Đoàn CGVN tại Hoa Kỳ
    LM Giuse Nguyễn Thanh Liêm

    TÂM TÌNH CÙNG THÁI HÀ + Linh mục, tu sĩ và cả mấy ngàn người về Thái Hà ủng hộ tinh thần và cầu nguyện

     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 13:54)
     
    TÂM TÌNH CÙNG THÁI HÀ

    Seattle ngày 30 tháng 8 năm 2008

    Anh chị em giáo dân xứ Thái Hà rất qúy mến,

    Từ xa xôi, cách nửa vòng trái đất, tôi gửi lời kính thăm anh chị em và kính chúc anh chị em an bình trong Chúa và Mẹ Maria.

    Ngày hôm qua, hình ảnh anh chị em bị lực lượng công an cảnh sát của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt bớ đánh đập đã làm biết bao nhiêu người trên thế giới ngậm ngùi đau xót. Tấm hình chị Bùi Thị Kén, người dân tộc Mường, bị đánh vào đầu, mặt mũi bê bết máu đã xé nát lương tâm của hàng triệu triệu con tim nhân lọai. Dưới ánh sáng mặt trời, ngay giữa thủ đô của một quốc gia, bên cạnh sự hiện diện của ngọai giao đoàn, các tổ chức và giới truyền thông quốc tế mà sắt máu đã thay chỗ đứng của công lý, bạo lực đã chiếm chỗ ngồi của hòa bình. Anh chị em chỉ có lời kinh như là một nguyện vọng đòi hỏi bọn tham ô núp dưới bóng xã hội chủ nghĩa phải ngừng tay vơ vét. Anh chị em chỉ có tiếng hát như là một khí cụ để thực thi công bằng và lẽ phải. Thế nhưng quyền lợi phe nhóm và lòng tham vô đáy của bọn người cầm quyền đã xô đẩy anh chị em phải đứng lên tranh đấu cho công lý trong hòa bình.

    Đã hơn mười năm rồi, anh chị em đã phấn đấu không mệt mỏi để đòi lại miếng đất hương hỏa của cộng đồng giáo dân xứ đạo Thái Hà. Anh chị em không chỉ đòi lại một miếng đất đã bị cướp đi một cách trắng trợn nhưng anh chị em còn đòi lại những lời kinh tiếng hát với bao kỷ niệm buồn vui còn vương vấn nơi cỏ cây trên mảnh đất mà cha ông chúng ta để lại cho con cháu. Anh chị em đã ngạo nghễ đứng lên nói cho thế giới biết khát vọng của những người bị coi là công dân hạng hai và cộng đòan giáo dân của anh chị em bị liệt kê vào danh sách những thế lực thù địch của đảng cộng sản Việt Nam.

    Tiếng kêu của anh chị em đã vang vọng khắp nơi trên thế giới. Tấm hình chị Bùi Thị Kén bị công an cộng sản đánh vào đầu, mặt mũi bê bết máu đã làm cho biết bao nhiêu người yêu chuộng công lý và hòa bình trên thế giới có một cái nhìn rất xấu xa đối với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Từ đó nhân lọai đã và sẽ sánh vai bước đi với anh chị em để cùng nhau nắm tay ca vang tiếng hát của yêu thương và bác ái. Bên cạnh anh chị em là vòng tay của nhân lọai. Đằng sau anh chị em là thế giới của hòa bình và công chính. Anh chị em hãy vững tin và mạnh dạn tiến lên. Cha ông chúng ta đã chiến đấu vô cùng dũng mãnh chống lại kẻ thù truyền kiếp từ phương bắc để lại cho con cháu một giang sơn gấm hoa thì mảnh đất này sẽ không bao giờ là nơi nuôi dưỡng của hận thù và sắt máu. Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đã mang cả mạng sống mình ra vì Đức Tin nơi Thiên Chúa thì con cháu có phải cam go thách thức cũng sẽ sinh ra hoa trái xinh tươi.

    Với tâm tình ngưỡng phục và yêu thương, tôi xin gửi lời chào và kính chúc bình an đến tất cả anh chị em giáo dân xứ Thái Hà rất qúy mến của tôi.
     
    Trương Phú Thứ
     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 13:42)
     
    Linh mục, tu sĩ và cả mấy ngàn người về Thái Hà ủng hộ tinh thần và cầu nguyện
     
    Nhật ký Thái Hà ngày 30/08/2008

    Nước mắt của tình hiệp thông

    Lúc 6h15 -10h Giờ cầu nguyện sáng nay tại linh địa Thái Hà vừa kết thúc, hiện tượng lạ lại tiếp tục xảy ra. Giáo dân nhìn thấy liền quỳ gối, vừa khóc vừa kêu lên: Mẹ ơi, Mẹ cứu chúng con!

     
     
    Trên bầu trời, hình người nữ đầu đội vương miện bồng hài nhi bên tay trái hiện ra, đứng trên mặt trời vừa mọc; hai luồng sáng từ mặt trời tỏa vút lên. Sau hiện tượng đó là hiện tượng những hình tròn trắng nhỏ với viền màu đỏ xung quanh bắn ra từ mặt trời mới mọc. Tiếp nữa, ngay tại tượng Đức Mẹ Ban Ơn được đặt trước linh đài, hiện tượng lạ cũng xảy ra: Trên đầu Đức Mẹ, những vòng hào quang với đủ sắc màu cứ tỏa ra liên tục. Hiện tượng lạ diễn ra trong vòng 15 phút. Các hiện tượng này lặp lại lúc 9h30 – 10h.

    Được biết, cho đến thời điểm này một số người bị đánh bằng dui cui điện vẫn chưa đi lại được. Một số khác đi đến bệnh viện khám, nhưng không được bác sĩ cho giấy chứng thương. Bác sĩ hỏi: làm gì mà bị đánh bằng dùi cui điện thế này? Con cái Chúa thành thật trả lời: Tối qua ra đồn công an cầu nguyện để xin trả người oan khuất, liền bị công an đánh cho. Nghe thế, bác sĩ nói thẳng: đụng đến công an rách việc lắm! Bởi thế, bác sĩ chỉ khám mà không cho giấy chứng thương.

     
    Lúc 11h trưa - Giáo dân đổ về Thái Hà như trảy hội, người thì đi ra linh địa cầu nguyện, người thì ở lại nhà thờ gặp gỡ, chuyện trò động viên nhau trước những gian nan, thử thách. Buổi hành hương kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được bắt đầu. Giáo dân ngồi chật kín trong nhà thờ, ngoài sân và vào tận tầng trệt của tu viện. Sau đó là thánh lễ. Các linh mục đồng tế hầu hết là linh mục đoàn của giáo phận Hà Nội trở về hiệp thông với anh chị em Thái Hà. Bài giảng của cha chánh xứ Thái Hà về thập giá Chúa Kitô đã làm cho rất nhiều người rơi lệ khi biết đến nỗi oan khiên, đau khổ của anh chị em giáo dân Thái Hà. Thánh lễ kết thúc, mọi người tuốn ra cầu nguyện tại linh địa bất chấp trời đang nắng chang chang.



    Lúc 20h15 -Tối nay, số giáo dân các nơi trở về Thái Hà còn đông hơn cả ban trưa. Dương như không còn một chỗ nào trống trong khuôn viên nhà thờ. Sau thánh lễ, đoàn người đông đảo lại nườm nượp tuốn ra linh địa cầu nguyện. Đầu đoàn rước đã đi được một vòng xung quanh linh địa, vậy mà cuối đoàn rước vẫn còn ở trong nhà thờ. Giờ cầu nguyên tối nay kéo dài khoảng hai mươi phút. Lực lượng công an mặc quân phục có mặt tại linh địa thì rất ít, nhưng công an mặc thường phục đi lẫn với giáo dân thì khá đông. Không biết tới đây anh chị em giáo dân Thái Hà sẽ còn phải gặp tai bay vạ gió gì nữa?!
     
    PV VietCatholic
     
    Độc giả viết :
     
    Hai bài vừa rồi cháu đã chia sẽ những bài Thánh Vịnh để cùng cầu nguyện với giáo xứ Thái Hà. Hôm nay cháu xin chia sẻ thêm một số đoạn Kinh Thánh để cùng tiếp tục cầu nguyện. Cháu cũng mong "Vì Giáo Hội Công giáo Việt Nam" gửi đến giáo xứ Thái Hà.
    Trước tiên là Ngôn sứ Kha-ba-cúc 1, 2-4:
    "2 Cho đến bao giờ, lạy ĐỨC CHÚA,
    con kêu cứu mà Ngài chẳng đoái nghe,
    con la lên: "Bạo tàn! " mà Ngài không cứu vớt?

    3 Sao Ngài bắt con phải chứng kiến tội ác hoài,
    còn Ngài cứ đứng nhìn cảnh khổ đau?
    Trước mắt con, toàn là cảnh phá phách, bạo tàn,
    chỗ nào cũng thấy tranh chấp và cãi cọ.

    4 Vì thế, Luật không được tuân giữ,
    công lý chẳng còn thấy xuất hiện,
    vì kẻ gian ác bủa vây người công chính
    nên chỉ còn thứ công lý vạy vọ."

    Và Ngôn sứ I-sai-a:
    "1Khốn thay những kẻ đặt ra các luật lệ bất công,
    những kẻ viết nên các chỉ thị áp bức,
    2để cản người yếu hèn hưởng công lý,
    tước đoạt quyền lợi người nghèo khó trong dân tôi,
    để biến bà goá thành mồi ngon cho chúng, và bóc lột kẻ mồ côi.
    3Các người sẽ làm chi khi đến ngày trừng phạt,
    khi bão tố từ xa ập tới?
    Các người sẽ chạy đến với ai mà xin giúp đỡ?
    Các người sẽ để vinh hoa phú quý nơi đâu?
    4Chỉ còn có việc khom lưng giữa đám tù
    và ngã gục giữa những người bị giết.
    Dầu thế, Người vẫn chưa nguôi cơn thịnh nộ,
    và tay Người vẫn còn giơ lên."

    Xin Chúa gìn giữ và chúc lành cho các lin mục, tu sĩ và giáo dân DCCT-Thái Hà. Xin Chúa thực hiện những điều Ngài đã hứa để dân Chúa được sống những ngày bình an.

    Hàng ngàn giáo dân Công Giáo Tây Úc cầu nguyện và ký thỉnh nguyện thư ủng hộ Thái Hà

     
    Hàng ngàn giáo dân Công Giáo Tây Úc cầu nguyện và ký thỉnh nguyện thư ủng hộ Thái Hà
     
    Chiều tối thứ Bẩy 30/08/2008, cộng đoàn Công Giáo Tây Úc đã tham dự buổi cầu nguyện đặc biệt cho các nạn nhân bị công an cộng sản bạo hành khi đang cầu nguyện đòi công lý trong hoà bình tại Thái Hà, Hà Nội.

    Trong phần đầu lễ, cha chủ tế Phêrô Nguyễn Kim Sơn, đã kêu gọi anh chị em hướng lòng về quê cha đất tổ, về Giáo Hội Mẹ Việt Nam đang đứng trước những thử thách cheo leo trong một chế độ nơi người dân không được hưởng các quyền tự do, đặc biệt là tự do tôn giáo.

    Anh chị em đã được xem những hình ảnh đàn áp tại Hà Nội với những phụ nữ máu me đầy mặt vì bị công an cộng sản đánh đập túi bụi.

    Thánh lễ đã rất dài với phần trình chiếu những hình ảnh cập nhật về Hà Nội nhưng anh chị em vẫn kiên nhẫn xếp những hang dài để chờ đến lượt ký thỉnh nguyện thư gởi cho thủ tướng Úc, ông Kevin Rudd, để tố cáo những hành động đàn áp bất công người Công Giáo đang diễn ra tại Thái Hà, và kêu gọi chính phủ Úc ngăn chặn những hành động đàn áp trong tương lai của cộng sản Việt Nam.
     
    Đồng Văn Vượng
     
     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 08:28)
     
    Thái Hà: Đâu là sự thật?

    Tôi có biết sơ về internet nên có thể biết hơn chút đỉnh những gì nhà nước VN muốn cho người trong nước biết. Nhà nước muốn nhân dân nghĩ về Thái Hà như thế nào thì bộ máy truyền thông khổng lồ vô cùng tốn kém của chế độ đã ầm ĩ đưa ra. Không những thế, họ còn có các công cụ phá sóng truyền thanh, có các chuyên gia tin học tạo nên những bức tường lửa, có các ý kiến như của bạn Minh Hiếu, Saigon:

    Tôi không hiểu nhiều về chủ quyền của khu đất này nên không dám có ý kiến gì về việc tranh chấp. Tuy nhiên, mặc dù tôi không phải là người theo đạo Thiên Chúa, nhưng khi đi ngang Nhà thờ tôi đều cúi đầu để tỏ lòng thành kính, mỗi lần qua những chỗ tôn nghiêm đều phải hạ mình. Mỗi khi lựa nữ trang, nếu có lỡ cầm trên tay cây Thánh Giá thì cũng phải nâng niu kính trọng. Vậy nên tôi thật sự thất vọng khi thấy các Linh mục và giáo dân lại sử dụng Linh Đài Đức Bà để đòi chủ quyền đất. Họ không xứng là con chiên của Chúa. Nếu so với họ, tôi phải là con chiên ngoan đạo hơn nhiều dù chưa bao giờ đến nhà thờ hành lễ, chưa bao giờ rửa tội cũng như cầu nguyện. (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080822_thaiha_update.shtml)

    Theo kinh nghiệm bản thân của một người đang sống ở VN, đã nghe nhiều, tin nhiều, nhiều khi trong bụng không hề tin nhưng ngoài mặt phải làm bộ “thông suốt” để còn được để yên mà sống tiếp, dù chỉ là sống mòn, để đến khi gần đất xa trời, mới thấy rõ ràng như nhà văn cộng sản nổi tiếng Nguyễn Khải (đại tá quân đội, giải thưởng Hồ Chí Minh) đã nhận xét (và chỉ dám cho công bố sau khi đã qua đời vì nhà nước chẳng bắt người chết đi cải tạo được):

    Trong nửa thế kỷ sống dưới sự lãnh đạo của một Đảng theo học thuyết Mác Lê, tôi luôn luôn được nhắc nhở phải tôn trọng quần chúng, sức mạnh của quần chúng có thể thay đổi dòng chảy của lịch sử và số phận của nhiều cá nhân. Nhưng cũng thật trớ trêu, không có một chế độ cộng hoà nào ở thế kỷ 20 lại dám coi thường quần chúng như tại các nước xã hội chủ nghĩa. Sống trong thể chế này suốt mấy mươi năm không có một cuộc biểu tình nào được tổ chức để phản đối một chính sách nào đó của nhà nước. Như thời làm cải cách ruộng đất hay thời huy động nông dân vào các hợp tác xã nông nghiệp. Giám đốc xí nghiệp nhà nước tham ô, mức sống của công nhân giảm sút cũng không có đình công. Nông dân bị kẻ cường quyền đàn áp, làm nhiều việc trái pháp luật, vừa mới nhen nhóm bày tỏ sự bất bình liền bị giập tắt ngay. Vì người lãnh đạo đã nhận định rất đúng rằng, nhân dân ta rất tốt, rất dễ bảo, bỗng dưng họ dám nói xược, dám đòi hỏi này nọ là do có mấy thằng cán bộ về hưu bất mãn cầm đầu. Cứ nhắm mấy thằng đó mà đe, nếu cần thì bắt là đâu vào đấy ngay. Quả nhiên thế thật. Tức là người cầm quyền chả coi dân chúng vào đâu…

    Tôi cũng được giải thưởng văn chương cao nhất cấp quốc gia, nhưng tôi biết chỉ mươi năm nữa, thời thế đổi thay chắc chả còn ai nhớ tới mình nữa. Tôi là nhà văn của một thời, thời hết thì văn phải chết, tuyển tập, toàn tập thành giấy lộn cho con cháu bán cân…

    Bất cứ cái gì xa lạ với bản tính của mình, với thói quen của mình, nói một câu, với những gì làm nên lai lịch của mình, chả sớm thì muộn đều bị đào thải để mình lại được trở về với cái nguyên gốc. Tôi được biết có một cụ linh mục yêu nước và cấp tiến được cách mạng tín nhiệm mời lên khu làm việc cho kháng chiến thời đánh Pháp. Những khi ngồi một mình cụ vẫn rất buồn vì ở trong rừng không có nhà thờ để cụ đi lễ và làm lễ. Cụ nhớ Chúa, nhớ bày chiên và nhớ cả những lời nói của đấng chăn chiên với bày chiên trong công việc của mỗi ngày. Khi cụ sắp mất cụ thiết tha yêu cầu được một linh mục đang coi sóc một xứ đạo nào đó tới rửa tội và xức dầu Thánh cho cụ...

    Một xã hội không tự hiểu mình, mỗi cá nhân cũng không tự hiểu mình, vàng thau, phải trái, cao quý ti tiện lẫn lộn, các giá trị lẫn lộn bắt đầu từ sự không chuẩn xác của ngôn từ. Câu mở đầu kinh thánh Cựu ước “Thoạt Tiên Là Ngôn Ngữ…” (Au conmmencement était le Verbe). Ngôn ngữ làm nên văn minh này, vì nó có thể lưu giữ và truyền lại toàn bộ kinh nghiệm của nhiều đời trước cho nhiều đời sau, càng ngày cái khả năng nhận thức càng gần đúng như nó có, khiến sự lựa chọn của con người khách quan hơn, có hiệu quả tích cực trong quá trình chủ động thích ứng với mọi đổi thay của môi trường sống và môi trường xã hội. Vậy mà ngôn từ lại là cái mặt yếu nhất trong các lãnh vực thuộc thượng tầng kiến trúc ở các nước xã hội chủ nghĩa. Công dân của các nước ấy dùng ngôn từ để che đậy chứ không nhằm giao tiếp, hoặc giao tiếp bằng cách che đậy, “nói vậy mà không phải vậy”! Nó là cái vỏ cứng để bảo vệ mọi sự bất trắc, chống lại thói quen hay xét nét lời ăn tiếng nói của công dân của mọi chính quyền chuyên chế. Cái cách tự bảo vệ ấy lại càng rõ rệt ở cấp lãnh đạo và các viên chức nhà nước làm việc ở các cơ quan quyền lực. Họ nói bằng thứ ngôn ngữ khô cứng đã mất hết sinh khí, một thứ ngôn ngữ chết, ngôn ngữ “gỗ”, nói cả buổi mà người nghe vẫn không thể nhặt ra một chút thông tin mới nào. Các buổi trả lời phỏng vấn báo chí, diễn văn tại các buổi lễ kỷ niệm, báo cáo của Đảng, của chính phủ, của quốc hội, tất cả đều dùng các từ rất mơ hồ, ít cá tính và ít trách nhiệm nhất. Người cầm quyền cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi nói về cần kiện liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ vì người nghe không có thói quen hỏi lại, không có thói quen lưu giữ các lời giải thích và lời hứa để kiểm tra. Hoặc giả hỏi lại và kiểm tra là không được phép, là tối kỵ, dễ gặp tai hoạ nên không hỏi gì cũng là một phép giữ mình. Người nói nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng cũng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết, nói để mà nói, chả lẽ làm người lại không nói. Thật ra nói thế mà vẫn hiểu nhau cả. Người cầm quyền thì biết là nhân dân đang rất bất bình về nhiều chuyện, nhân dân thì biết người cầm quyền đang nói dối, nhìn vào thực tiễn là biết ngay họ đang nói dối. Nhưng hãy mặc họ với những lời lẽ dối trá của họ, còn mình là dân chả nên hỏi lại nói thế là thật hay không thật. Mình cứ làm theo ý mình và mình cũng sẽ nói dối, nói che đậy nếu như có dịp được người cầm quyền hỏi…
    (Trích: "Đi tìm cái tôi đã mất", tuỳ bút chính trị 2006, Nguyễn Khải).

    Xin cám ơn những giọt nước mắt, mồ hôi và cả những giọt máu tại Thái Hà đã giúp tôi thấm thía ra lời thánh Phao-lô mà Đức Thánh Cha Gioan-Phao-lô II chọn làm chủ đề cho Năm Thánh 2000: “Đức Giê-su Ki-tô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời” (Dt 13:8).

    Khi mừng Năm Thánh 2000 tôi cứ nghĩ lời này nói về vinh quang của Đức Ki-tô. Không vinh quang sao được? Có ai khác trong nhân loại mà mỗi dịp kỉ niệm ngày sinh đều là một dịp lễ vui mừng trọng đại nhất trong năm trên toàn thế giới? Có ai mà năm sinh được chọn làm cột mốc phát xuất của thời gian như thế? Có ai mà hàng tỷ người trong nhân loại trong 2000 năm qua đã tin theo và chọn làm cho ý nghĩa của cuộc đời mình khi sống và nhất là sau khi chết?

    Những giọt nước mắt và máu ở Thái Hà còn nói lên rằng Đức Ki-tô hôm qua, hôm nay và ngày mai ở đây chính là Đức Ki-tô luôn đổ máu trên thập giá, không phải một lần rồi xong, nhưng chính là máu của Người ở trong máu của những thai nhi bị giết chết trong bụng mẹ, chính là máu của Người ở trong máu của những người tin và làm theo Lời của Người, biết rằng Lời Người là chân lý nhưng lời của thế gian lại có loa có kèn có dao có búa có tiền có quyền có danh có lợi và có vẻ như có tất cả để ban cho ta nếu ta chịu quỳ xuống tôn thờ nó.
     
    John Chang
     
     
    NGHE-NHÌN-XÉT-LÀM

    Cổ nhân có câu: “Trời sinh ra mọi người có hai tai để nghe, hai mắt để nhìn, bộ óc để suy nghĩ, nhưng chỉ có một cái miệng để nói. Vì thế, nói là ít nhất, mà cần nghe nhiều, nhìn nhiều và nghĩ nhiều”.

    Chân lý ấy không biết có tự bao giờ, và con người ta cần nói khi nào, và nói làm sao. Nói và làm là những hành động hệ quả từ nghe (lắng nghe) – nhìn (quan sát) – xét (suy nghĩ).

    Mỗi ngày tôi ngồi đọc sách, sách nghiên cứu, tin tức (nghe), đi công vụ các nước (nhìn), đem so sánh đối chiếu với cuộc sống, nhất là cuộc sống con người (xét). Càng ngày tôi càng thấy nhiều vấn đề trong xã hội Việtnam. Và tôi lại tự hỏi: Đã đến lúc mình nói chưa, nghĩa là nghe đủ chưa, thấy đủ chưa, xét (nghĩ) đủ chưa để rồi nói (làm) một hành động gì đó với bàn dân thiên hạ?

    Nhân tiện vụ việc Thái Hà, tôi xin nói (làm) vài ý nghĩ:

    1. Điều quan trọng và tất yếu sẽ xảy là cho một Đất nước Việt Nam, cái gì tới, thì nó sẽ tới.

    Tham nhũng, hối lộ là tất yếu của một nền giáo dục gian dối: Ở bậc Tiểu học, đã có tới 22% “sinh viên đại học chữ to” biết... nói dối cha mẹ, còn ở bậc THCS và THPT thì có tới 50% và 64% học sinh “lừa cha dối mẹ”. Và ở bậc ĐH, CĐ có đến hơn 80% sinh viên sẵn sàng nói dối để qua mặt phụ huynh. (http://kenh14.vn/home/20080807125951117_tm,1cat4/64-hoc-sinh-cap-3-noi-doi-cha-me.chn; http://www.giaoducvn.net/news/content/view/495/49/; www.dantri.com.vn).

    Chủ nghĩa vô thần, tự nó là không đủ để đứng vững, nó ví như cái máy vi tính chỉ có phần cứng (hardware) mà không có phần mềm (software), đi xa hơn như con người chỉ có xác mà không có hồn. Nghĩa là chúng chỉ sống đời này, chết là hết. Vì thế, vơ vét mọi sự cho mình dựa trên quyền lực độc tài. Người có tôn giáo thực thụ không bao giờ làm hay sống kiểu như thế. Họ có làm thì chỉ 1 số nhỏ, rồi sẽ bị xã hội khai trừ. Cả một bộ máy Vô Thần thì tham nhũng, hối lộ là tất yếu vì không còn sợ ai trên đời này, cộng với cái lối biện luận mục đích biện minh cho phương tiện của họ.

    Thật là buồn, đến hôm nay 8.2008 mà Sân bay Quốc Tế Tân Sơn Nhất còn phải chịu cảnh bỏ tiền vào passport cho công an an ninh. Có 5-10 usd, vui vẻ, cười nói, 30 giây đóng dấu, đi ngay. Không có đồng nào, mặt xịu xuống, nhìn loanh quanh, đứt dây thần kinh xấu hổ rồi, 5-10 phút mới cho qua một người không “đút lót”. Một hình thức răn đe người đi sau, muốn qua mau thì bỏ tiền vào passport. Ăn bẩn. Không tin, các bạn cứ về Sân Bay Tân Sơn Nhất, tinh ý một chút, để ý một chút, sẽ thấy điều đó, hết chỗ nói.

    Thối mọi nơi, mọi chỗ. Gian xảo, lừa lọc, trộm cắp, là con đẻ của “Chủ Nghĩa Cộng Sản Vô Thần”, nó là cha của ma quỷ mà.

    2. Dân được ấm no, hạnh phúc khi Chủ Nghĩa Vô Thần không tồn tại, nghĩa là người lãnh đạo phải có lương tâm, có tôn giáo, trong cái tư duy của lãnh đạo để cho Tôn Giáo hướng dẫn lương tâm, lương tri con người.

    Một lần đến Úc, Mỹ… bạn sẽ thấy điều đó. Thiên Chúa, Ông Trời, Đấng luôn hiện hữu trong tâm trí con người, họ biết làm lành lánh dữ, để hưởng hạnh phúc đời sau.

    Có câu chuyện vui, mà giới trẻ chuyển cho nhau đọc qua yahoo messenger:

    “Nhân chuyến viếng thăm của Thủ Tướng VN đến Mỹ, sau một hồi bàn chuyện kinh tế, chính trị…

    Tổng thống Mỹ kể chuyện nước ông: Nước tôi, người bình thường lương tháng khỏang 1.500 USD, nhưng họ ăn uống khỏang 500 USD. Thủ tướng VN hỏi lại: Thế 1.000 USD đó họ để đâu. Tổng thống Mỹ đáp: Tôi không biết.

    Thủ tướng VN đáp lại bằng cách giới thiệu về dân nước mình. Nước tôi người dân chịu khó làm việc lắm. Nhưng còn nghèo. Mỗi người mỗi tháng thu nhập thấp nhất chỉ 500.000 vnđ. Mà họ phải dùng để ăn uống đủ sống phải là 2.000.000 vnđ. Tống thống Mỹ trợn mắt hỏi: Thế họ lấy đâu ra 1.500.000 vnđ để ăn mà sống. Thủ Tướng VN trả lời: “Tôi không biết!”
    .

    Có gì đâu mà không biết: Hối lộ vòng tròn. Là chính sách ngu dân và trị của Cộng Sản. Lo cho đồng lương không đủ. Thì Ai cũng có hối lộ để sống cho đủ. Mà đó là tội, đụng chuyện, bọn bây bị kỷ luật. Chạy đâu thóat. Nên chịu khó làm việc cho “Đảng” Tao, cho dù phải làm chuyện bất lương, dã man với đồng lọai. Chịu khó mà làm dụng cụ cho Đảng.

    Nói như thế, nhưng đã đến lúc bạn làm điều cần làm chưa, còn tùy vào suy xét của bạn. Đã đến lúc nghe đủ chưa, nhìn đủ chưa, nghĩ đủ chưa để đưa đến hành động?

    Sài Gòn, ngày 30.8.2008
    Thiên Thời

    CÂU CHUYỆN BÊN ẤM TRÀ

     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 07:08)
     
    CÂU CHUYỆN BÊN ẤM TRÀ

    Sáng nay, bên ấm trà, tôi và anh bạn hàng xóm vừa tán gẫu vừa xem chương trình thời sự trên truyền hình. Đến đoạn nói về chuyện đất đai tại Thái Hà, ông bạn tôi nói với vẻ rất bực mình:

    - Không biết cậu nghĩ thế nào chứ tôi thấy mấy ông thầy tu lợi dụng tôn giáo này ngoan cố quá. Chính quyền đã dùng đủ mọi cách giải thích từ nửa tháng nay mà vẫn không chịu nghe.

    Tôi liền nói:

    - Tớ nghĩ chắc phải có lí do gì họ mới làm như thế chứ. Tớ đọc thông tin trên internet thì thấy chính quyền đã không thuyết phục cho hợp tình hợp lí, mà lại cứ liên tục ra điều kẻ cả áp đặt, thành ra họ không chịu nghe theo đấy thôi.

    - Thì chính quyền là cha mẹ. Cha mẹ nói thì con phải nghe chứ.

    - Cậu moi ở đâu ra cái suy nghĩ cũ rích ấy vậy? Tớ tưởng chính quyền là đầy tớ của dân đấy chứ. Trong một chế độ dân chủ thì người làm cha mẹ phải là dân mới phải chứ. Mà nói thật với cậu, tớ chưa từng thấy ở đâu đám đầy tớ lại giầu có, lại cậy quyền cậy thế, lại tham nhũng như xứ sở mình. Chắc đó là tính ưu việt của chế độ XHCN. Đến mức người ta chạy chọt, luồn lách đủ kiểu để đi làm đầy tớ.

    - Cậu ăn nói cứ như là bọn phản động ấy.

    - Thế cậu chỉ ra cho tớ xem tớ nói sai chỗ nào? Cậu không thấy chuyện tham nhũng, ức hiếp, chạy chọt nhan nhản ra đấy. Chính báo chí nhà nước ngày nào mà chẳng đưa tin. Nói như cậu thì báo chí nhà nước cũng phản động hết hay sao?

    - Cậu chỉ ăn nói xỏ xiên.

    - Cậu đánh giá tớ quá cao đấy. Tớ nói thật nhé, chuyện xỏ xiên thì tớ phải gọi mấy ông nhà đài nhà báo là sư phụ.

    - Cậu ăn nói kiểu gì vậy?

    - Này nhé, đất đai của người ta, mình chẳng có giấy tờ chứng minh quyền sở hữu hay quyền sử dụng gì cả, vậy mà khi người ta làm đơn đòi lại từ năm 1996 đến nay thì cứ im như thóc ngâm, rồi lại còn sang nhượng chia chác. Đến lúc người ta thấy nguy cơ đất đai của người ta bị đem bán chác, người ta quyết tâm đòi lại cho bằng được thì lại lu loa trên đài trên báo rằng: “theo Phó Chủ tịch Vũ Hồng Khanh, qua tình hình thực tế diễn ra từ sau ngày 14-8 đến nay, có thể khẳng định, linh mục và một số công dân tại giáo xứ Thái Hà vẫn tiếp tục có những hành vi coi thường pháp luật, thể hiện quyết tâm chiếm đất bằng mọi cách. » Người ta muốn dành lại đất của người ta bằng mọi cách mà lại khẳng định cứ như quan toàn rằng người ta vi phạm pháp luật. Mảnh đất của người ta ngày xưa rộng tới hơn sáu mẫu tây. Vậy mà lấy đi gần hết, chỉ chừa lại cho người ta được một mẫu ta. Rồi xây nào cơ quan chính quyền phường, nào hội chữ thập đỏ, nào kho bạc nhà nước, nào cơ quan xí nghiệp trên đó. Bây giờ lại giải thể xí nghiệp, rồi định đem đất ngấm ngầm chia lô bán đi nên người ta mới quyết tâm đòi như vậy đấy chứ.

    - Nhưng nghe đâu ông linh mục Bích ngày xưa đã có giấy nhường đất đó cho chính quyền rồi mà.

    - Đấy, thì mấy ông linh mục ở Thái Hà người ta cũng chỉ yêu cầu giải quyết vụ việc theo đúng pháp luật. Giấy tờ về đất đai họ còn giữ cả đấy. Phía chính quyền thì mãi sau khi linh mục Bích qua đời mới nói là ông ấy đã nhường đất. Trong khi mấy ông linh mục ở Thái Hà vẫn còn cả băng ghi hình và ghi âm lời nói của linh mục Bích. Chính ông linh mục Bích nói là chưa bao giờ cho mượn hay hiến bất cứ một tấc đất nào của nhà thờ. Người ta đòi đối chiếu bút tích thì mấy ông chính quyền nhà mình có dám đưa ra đâu. Đã vậy mà báo đài lại còn cứ ra rả luận điệu rằng: « Phó Chủ tịch thành phố Vũ Hồng Khanh cho biết, ngay từ khi có những hoạt động vi phạm pháp luật tại khu đất của Công ty may Chiến Thắng, mặc dù, các đoàn công tác của quận Đống Đa, các phường Quang Trung, Ô Chợ Dừa đã liên tục dùng nhiều biện pháp tiếp xúc nhưng các linh mục giáo xứ Thái Hà vẫn né tránh, từ chối hợp tác với chính quyền. »

    - Cậu nói lạ nhỉ, thế chẳng hoá ra báo đài của nhà nước mình nói điêu à?

    - Cứ cái kiểu thông tin một chiều như từ xưa tới nay thì tớ nghĩ tin là họ nói thật mới là chuyện lạ đấy. Cứ nói như kiểu mấy ông nhà báo nhà đài thì hình như mấy ông linh mục và giáo dân ở Thái Hà là cái giống quái gở lạc đến từ hành tinh xa xôi nào đó, chẳng hiểu lẽ phải là gì, chỉ nhăm nhăm ăn cướp đất của người khác. Nhưng mà cứ cái kiểu nói một chiều, chỉ có mình hoàn toàn đúng, còn người khác hoàn toàn sai, thì chỉ những người ngây thơ ngớ ngẩn mới tin thôi. Với lại, ăn nói kiểu đó là cố tình đóng kín mọi cơ hội đối thoại, là bịt miệng người đối thoại rồi còn gì. Khi các phương tiện thông tin hoàn toàn nằm trong tay mình thì muốn nói gì mà chẳng được.

    - Nhưng mà bốn năm người bị bắt rồi đấy. Nhà nước sẽ xử theo luật thôi.

    - Tớ lại nghĩ rằng nếu cứ theo luật mà xử thì phải xử chính quyền và báo đài của chính quyền trước đấy. Đối với những chuyện như vu khống, bôi nhọ, chiếm đoạt đất trái phép, xâm phạm quyền tự do thân thể của công dân …, thì hình như mấy ông đầy tớ nhà mình cứ làm như họ có quyền ngồi xổm trên hiến pháp pháp luật vậy. Cứ làm như chỉ có dân mới phải sống theo hiến pháp pháp luật vậy. Nhưng mà suy cho cùng thì khi một chính quyền có tất cả hệ thống truyền thông đồ sộ, rồi công cụ chuyên chính là công an và quân đội trong tay, nhưng lại thiếu sự thật, công lí và lẽ công bằng thì cách hành xử ấy cũng không phải là điều gì quá lạ lẫm. Đánh người ta máu me be bét ngay giữa đường phố có bao nhiêu người chứng kiến, người ta còn quay phim chụp ảnh được mà vẫn chối tỉnh bơ, vẫn nói leo lẻo rằng: « Theo luật pháp Việt Nam, lực lượng công an không bao giờ dùng công cụ hỗ trợ để đánh đập những người không vi phạm pháp luật. Lực lượng công an chỉ sử dụng công cụ hỗ trợ trong những trường hợp bị tấn công và điều này, cảnh sát tại tất cả các quốc gia trên thế giới đều thực hiện giống nhau. Hiện tại, cơ quan công an cũng chưa nhận được đơn thư nào của công dân cho là bị đánh đập chiều 28-8 vừa qua. » Hoá ra các ông ấy ăn lương của nhân dân để rồi chỉ nằm ở cơ quan công quyền đợi người ta bị ăn cướp, bị giết chết đến báo rồi mới hạch hoẹ này nọ hay sao? Hay chẳng lẽ quân đội hay công an của Trung Quốc hoặc Lào hay Campuchia đến dùng roi điện đánh dân Việt Nam giữa đường phố Hà Nội hay sao?

    - Ơ kìa, tớ nhắc cho cậu là tớ không phải chính quyền, cũng không phải công an hay quân đội đâu nhé. Sao cậu cứ đổ hết tức giận lên đầu tớ vậy?

    - Tại cậu cứ bênh mấy thằng đầy tớ mất dậy chằm chặp ấy. Cũng chỉ tại những người cứ bênh chúng nó như cậu đây mà cái đất nước này nó mới rối tung rối mù lên như bây giờ đấy.

    - Mình phải yêu nước mình, yêu chính phủ nước mình chứ cậu.

    - Này, yêu nước không phải là im lặng và đồng loã với những chuyện xấu xa của bọn sâu mọt nhé. Cứ yêu cái kiểu đó thì chẳng khác gì diệt dân hại nước. Bây giờ làm ăn với năm châu bốn bể rồi thì ít ra cũng phải giữ gìn mặt mũi cho ra giống người chứ, đàng này thì lại cứ thò ra cái bộ mặt gian manh, nói láo và cướp giật như vậy thì ai người ta tin được. Chắc là lại muốn đóng cửa rồi giam cầm cả nước thành một trại tù khổng lồ như Bắc Triều Tiên để đảm bảo ổn định chính trị, không sợ các thế lực thù địch nó dùng diễn biến hoà bình.

    - Cậu ăn nói gì mà khiếp thế. Thật là sặc mùi phản động.

    - Tớ nói thật với cậu là tớ cũng chẳng muốn chống ai đâu. Nhưng sống ở đời ít ra cũng phải nghĩ tới lẽ phải chứ. Thấy bất công mà không nói được lấy một câu thì tớ nghĩ cũng chẳng nên sống làm gì nữa.

    Tôi nhấp thêm một ngụm trà. Vị trà không ngọt mà đắng ngắt trong miệng. Tôi đành chào từ giã anh bạn trong không khí chẳng vui vẻ gì cho lắm.
     
    Hoàng Cúc
     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 30/08/2008 08:39)
     
    Trái đắng…Thái Hà!

    ‘Mật ngọt & trái đắng’ là những từ thường dùng để nói về cạm bẫy, nỗi đắng cay do yêu lầm. Mặc dù giả dối nhưng ít ra nó cũng còn có được lớp vỏ bọc đường. Còn loại trái đang đơm hoa kết quả trên đất của giáo xứ Thái Hà, thì suốt mấy chục năm qua mọi người chưa ai nếm được hương vị nào khác ngoài sự đắng nghét của nó!

    Mấy ngày nay giáo xứ Thái Hà đang trở thành điểm nóng!

    Diễn biến tuy mới, nhưng thật ra chỉ là sự tiếp nối đúng logic của một việc dở dang nửa thế kỷ trước. Cũng giống như việc một người chết oan ức không thể nhắm mắt, những khuất tất trong vụ tịch thu tài sản Dòng Chúa Cứu Thế Hà-Nội đã khiến nó chưa chịu kết thúc.

    Ngoài mớ giấy tờ nhà nước bảo là do Cha Bích ký cần được giám định bởi một cơ quan độc lập đáng tin cậy, còn một việc rất quan trọng khác cũng cần được làm cho sáng tỏ. Đó là việc bắt bỏ tù hai tu sĩ của nhà dòng, để sau đó cả hai cùng bị chết trong nhà tù Hỏa Lò, đó là thầy Văn và thầy Đạt, vì sao?

    Vào những năm 1960s ấy, xã hội miền Bắc qua mô tả của nhiều nguồn tư liệu đúng là một thứ địa ngục trần gian. Các chiến dịch chống lại các quyền căn bản của con người thời ấy do chính quyền HCM khởi xướng, gồm ‘cải cách ruộng đất, đấu tố, nhân văn giai phẩm’ mà ngày nay khi xem lại phim ảnh tư liệu, chúng ta vẫn còn cảm thấy rợn người.

    Chúng hoàn toàn khác xa với đoạn ‘copy’ vay mượn từ bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ cũng do chính ông giới thiệu trước thế giới tại Ba Đình ngày 2/9/1945, về sự ra đời của một nước VN-DCCH với bao điều tốt đẹp.

    “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

    Chuyện đàn áp và cướp bóc tài sản giáo hội đã diễn ra không lâu sau đó, ngay sau khi chế độ của ông ta ‘sát phạt’ xong các tầng lớp bị cho là ‘nguy hiểm’ là những nhà giàu và giới trí thức 1953-1958.

    Một xã hội bị chính quyền cố tình cài vào đấy những hoàn cảnh để con người ta nghi kỵ lẫn nhau, lãnh đạo về nhà lôi cả người thân ruột thịt của mình ra đấu tố để “làm gương” cho các đồng chí khác, chắc chắn những người lãnh đạo xã hội ấy không thể nào để cho những con người tu hành hiền lành tử tế kia sống yên được

    Sống trong một bối cảnh xã hội như vậy, mọi người đều có quyền hỏi, liệu đã từng có một âm mưu hãm hại tu sĩ DCCT, khiến cả nhà dòng còn đúng một linh mục già là Cha Bích, để không còn ai khác để làm nhân chứng về sau, một khi họ có ý định cướp đoạt và xóa sổ nhà dòng?

    Dẫu sao thì qua các nguồn tài liệu liên quan, không còn nghi ngờ gì nữa là cội nguồn của những bất hạnh mà giáo xứ Thái Hà đang phải gánh chịu hiện nay, đã khởi sự từ thời ông Hồ Chí Minh còn làm lãnh đạo.

    Bằng hành động cưỡng chiếm hơn 90% quần thể diện tích 60.000 mét vuông gồm nhiều công trình của dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội gần 50 năm trước (1961), chính quyền thời ấy đã cấy xuống mảnh đất này những ‘hạt độc’ của sự ác!

    Cả một Nhà Dòng nay chỉ còn mỗi một cha già Bích bơ vơ, họ đã toan tính điều gì?

    Với những loại hạt độc, dù thời gian ủ bệnh có dài bao lâu nhưng sớm muộn gì cũng có lúc, sẽ phát bệnh. Và quả nhiên, chuyện gì phải đến nay đã đến, trái đắng Thái Hà chính là ‘quả’ của cái ‘nhân’ ngày xưa, chính quyền sẽ phải nhận lại cái ngày xưa đã gieo.

    Những thông tin và hình ảnh được gởi đi từ Hà Nội tối hôm 28/8 vừa qua cho thấy, vụ việc đã bị chính quyền đẩy lên tới mức độ trầm trọng. Vũ lực được đem ra sử dụng để đàn áp, bắt bớ giáo dân. Với biến cố ấy chắc chắn ít nhiều gì sẽ khiến cho quan hệ giáo hội Vatican và nhà nước VN sau hơn chục lần thương thảo chưa đi đến đâu, càng trở nên gay go hơn.

    Khi dùng roi điện quất vào người giáo dân hiền lành trước trụ sở Công an Quận, việc họ từng làm đối với những người biểu tình cũng vì đất đai tại trụ sở Văn Phòng II Quốc Hội ở Sàigòn năm 2007, những kẻ thi hành có thể không lường trước hết hậu quả nhưng với cấp lãnh đạo ra lệnh cho họ chắc chắn biết rất rõ.

    Vì sao họ dám ‘tấn công’ giáo dân ôn hòa giữa thanh thiên bạch nhật, đến nay vẫn còn khiến nhiều người phải ngạc nhiên. Trong đó có cả Sứ Quán Hoa Kỳ, bằng chứng là ngay sáng sớm hôm 29/8 sau họ đã phải tức tốc cử nhân viên xuống tận giáo xứ gặp các giáo dân để tìm hiểu.

    Phải chăng vì đã quen với lối hành xử bắt nạt dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà nội, Văn phòng II Quốc hội tại Saigòn năm nào mà vẫn bình an vô sự, đã khiến họ xem thường chuyện này chăng?

    Họ đã lầm, tuy cùng là nạn nhân của chế độ nhưng ‘giáo oan’ rất khác với ‘dân oan’, điều giáo hội mong mỏi qua việc này là công bằng và công lý xã hội, tài sản đối với một tôn giáo (đúng nghĩa) chỉ là phương tiện cứu nhân độ thế và thuộc hàng thứ yếu.

    Tòa án: Lối thoát duy nhất cho ‘vụ Thái Hà’

    Với quyết định khởi tố giáo xứ Thái Hà, ngành Tư Pháp VN đã được Công an quận Đống Đa ghi tên giúp vào sách Guinness với kỷ lục ‘mức phá hoại của công ít gây thiệt hại nhất” vì chỉ làm đổ mỗi cái… bờ giậu!

    Tuy nhiên mới thoạt nghe, mà lại đang ở quốc gia độc tài còn ít nhiều ‘hơi hướm’ cộng sản tàn bạo như VN, ai nấy hẳn đều cảm thấy lo lắng.

    Nhưng với đức tin của người có đạo, đó chính là ý Chúa!

    Ngài đã mở một lối thoát cho tất cả những bế tắc hiện nay. Bởi nhìn cảnh con cái giáo hội, đơn khiếu nại cứ bị nhà nước cho nằm chờ im ỉm mãi, mọi người đã quá mệt mỏi, tội nghiệp nhất là các cụ già tối ngày phải lo canh tượng Đức Mẹ, mà mùa lạnh lẽo lại sắp đến nơi.

    Động thái truy tố giáo xứ, tưởng rằng oai mà thật ra chính họ mới là người đang bấn loạn, mà nói theo sách vở của họ là “đang giẫy chết!”. Vì không còn biết nên xử trí tình huống ra sao, hết đường nên mới phải dùng đến luật, chỉ tiếc rằng đấy chỉ là ‘luật rừng’ nên chẳng khiến ai sợ.

    Rất có thể mục đích của họ chỉ là ‘hù dọa’ khi nghe tin ông này bà kia cầm đầu giáo dân, bắt hết ‘đám’ này mọi chuyện sẽ yên ổn ngay.

    Không hiểu ‘quân sư quạt mo’ nào dám nhận lãnh trọng trách tư vấn đối phó với Thái Hà kiểu này?

    Có lẽ do vô thần, nên người này không hiểu cội nguồn của sức mạnh tôn giáo rất khác trần gian, muốn đối chọi với họ đâu cần phải tốn sức đến thế, chỉ cần hai chữ ‘chân lý’ rất đơn giản sẽ thuyết phục không chỉ đạo công giáo mà còn tất cả mọi tôn giáo.

    Hậu quả là quân sư đã đầy ‘thân chủ’ mình là nhà nước CH-XHCN-VN vào… rọ!

    Xin chúc mừng giáo xứ Thái Hà, một con đường thênh thanh đang mở ra trước mắt các quí Cha và giáo dân.

    Lệnh khởi tố ư?!

    Có nghĩa mọi việc từ nay sẽ buộc phải giải quyết theo đúng trình tự pháp luật. Vấn đề là còn lại là giáo hội cũng như cộng đồng Thiên Chúa Giáo thế giới gây áp lực trước công luận, buộc không còn xảy ra kiểu tòa án từng xử Cha Lý trước đây.

    Việc này chỉ cần nhìn vào bộ đếm số lượng khách vào theo dõi tin tức trên Catholic chắc Quí Cha cũng cảm thấy an tâm. Vài trăm ngàn lượt trong một ngày, một số lượng đáng kinh ngạc mà ngay cả những tờ báo lớn trên thế giới cũng phải ao ước!

    Phần chúng con, giáo dân Sàigòn và cả nước sẽ cầu nguyện xin Chúa sớm ban chân lý xuống cho giáo xứ Thái Hà, dân tộc VN và luôn đứng sát bên các quí Cha DCCT và giáo dân họ đạo này

    giaodansaigon@gmail.com
    Alfonso Hoàng Gia Bảo

    SỰ KIỆN THÁI HÀ - VÀI VẤN ĐỀ NHÌN TỪ GÓC ĐỘ KHOA HỌC PHÁP LÝ

     
     
    SỰ KIỆN THÁI HÀ - VÀI VẤN ĐỀ NHÌN TỪ GÓC ĐỘ KHOA HỌC PHÁP LÝ
     

    August 29, 2008

    .

    Linh mục Vũ Ngọc Bích có “giao đất”?

    Tạm không bàn đến các chứng cứ là văn bản này, văn bản kia do phía chính quyền đưa ra trên báo nhưng chỉ thấy báo viết mà không thấy mặt mũi cái văn bản ấy ra sao. Trong phạm vi bài này, tôi chỉ “giám định” 3 trang văn bản (giấy) được báo Hà Nội Mới ngày 26/8/2008 post lên gồm: Mẫu kê khai nhà quản lý (2 trang) ngày 3/4/1961 và mẫu giấy giao đất ngày 27/5/1963.

    Về hình thức:

    Chữ trên mẫu kê khai nhà quản lý ngày 3/4/1961 là chữ gõ từ máy đánh chữ và là bản dưới lót giấy than nên chữ nhòe, không rõ nét. Mẫu giấy giao đất cho Nhà nước ngày 27/5/1963 là mẫu chữ in bản kẽm, nét chữ sắc sảo hơn nhiều, năm lập văn bản nhìn không rõ; nhưng báo Nhân Dân ngày 27/8/2008 đưa hình chụp rõ hơn và còn cẩn thận viết thêm dòng “văn bản xin giao đất để Nhà nước quản lý do linh mục Vũ Ngọc Bích ký ngày 27-5-1963”. Cả hai loại giấy tờ trên do cùng một người ký tên là Vũ Ngọc Bích.

    Về nội dung:

    Điều gây ngạc nhiên là trong mẫu giấy giao đất ngày 27-5-1963, mục “Kèm theo đây là những giấy tờ làm bằng chứng” lại ghi là “đất nhà thờ Nam Đồng”. Ai mà chả biết là giao đất vì ở hàng trên đã in sẳn dòng chữ “Tôi đề nghị Ủy Ban Hành chính… chấp nhận cho tôi được giao lại để Nhà nước quản lý những diện tích đất và những bất động sản hiện có trên mặt đất kê khai ở trang sau”. Theo lẽ thường, trang đầu đã nói là có trang sau thì cái trang sau tiếp theo cũng phải là mẫu in có cùng hình thức giống như trang đầu, đằng này ngoài cái trang 1 (nội dung giao đất) thì trang sau hoàn toàn không có. Còn Mẫu kê khai (chữ đánh máy) ngày 3/4/1961 (có trước 2 năm) lẽ ra phải được ghi vào mục “Kèm theo đây là những giấy tờ làm bằng chứng” thì lại không ghi gì.

    Theo Dòng Chúa Cứu Thế, “Hiện nay, tất cả giấy tờ về quyền sở hữu nhà đất ở đây, Dòng Chúa Cứu thế - xứ Thái Hà đều đang nắm giữ”. Như vậy, khu đất này hoàn toàn có giấy gốc rõ ràng. Đáng lẽ các giấy tờ này cùng với Mẫu kê khai đã nói ở trên phải được liệt kê vào mục “Kèm theo đây là những giấy tờ làm bằng chứng” thì lại chỉ ghi vỏn vẹn là “đất nhà thờ Nam Đồng”. Đất làm sao là giấy tờ được? Là người quản lý, linh mục Vũ Ngọc Bích tất phải biết tài sản mình quản lý có giấy tờ gì, ai giữ, tại sao ông không liệt kê ra? Theo lý mà suy thì, giấy giao đất này do ai đó sáng tác ra, và người đó đã không biết khu đất này có giấy tờ gì kèm theo, không phải là linh mục Bích tự nguyện viết; bởi lẽ, một người được đào tạo kỹ càng để thụ phong Linh mục lẽ nào không hiểu, không biết phân biệt sự khác nhau giữa hai khái niệm “giấy tờ làm bằng chứng” và “đất”???

    Đây chỉ mới là những suy luận dựa theo quy luật khách quan. Muốn biết giấy hiến đất kia có phải do Linh mục Bích viết hay không còn phải thu thập các bản viết tay của ông cùng thời điểm năm 1963 và giấy giao đất (tất cả đều phải là bản gốc) để trưng cầu một tổ chức giám định độc lập ở nước ngoài giám định mới khách quan. Vì trong vụ việc này, phía cơ quan chính quyền bị tố cáo là “một bên” trong quan hệ tranh chấp thì các cơ quan giám định trong nước chịu sự quản lý, điều động của chính quyền, dĩ nhiên không thể “vừa đá bóng vừa thổi còi” được.

    .

    Trình tự, thủ tục thu hồi đất có đúng luật định và ai là người được hưởng đền bù?

    Bản tin từ BBCVietnamese ngày 29/8/2008 cho hay: “Song song với quyết định khởi tố vụ án hình sự của công an quận Đống Đa, Ủy ban Nhân dân TP Hà Nội cũng có lệnh thu hồi toàn bộ diện tích đất tranh chấp với giáo xứ Thái Hà để dùng cho mục đích công.

    UBND TP đã có công văn số 733 hôm 27/8 về việc mà giới chức gọi là 'tiếp tục xử lý vi phạm trong quản lý và sử dụng đất'.

    Công văn này yêu cầu Sở tài nguyên và môi trường thành phố Hà Nội thu hồi toàn bộ diện tích đất tại khu vực 178 phố Nguyễn Lương Bằng, phường Quang Trung, quận Đống Đa để giao cho UBND quận Đống Đa 'quản lý, nghiên cứu, điều chỉnh quy hoạch và lập dự án đầu tư xây dựng công trình phục vụ chung cho dân cư khu vực'.

    Hiện chưa rõ công trình phục vụ chung này sẽ là gì.”.

    Nếu ra Quyết định thu hồi đất vào thời điểm này, thì lại nảy sinh một vấn đề pháp lý khác, đó là: Căn cứ để ra quyết định thu hồi? Quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất đâu? Phương án đền bù giải tỏa như thế nào? Quyết định duyệt phương án đền bù, giải tỏa đâu? Đã triển khai cho người quản lý, sử dụng đất chưa? Đền bù bằng giá nào? Ai sẽ được hưởng đền bù từ việc thu hồi, giải tỏa khu đất này? (Công ty May Chiến Thắng hay Giáo xứ Thái Hà?).

    Đương nhiên cái sự quy hoạch, kế hoạch ấy phải được niêm yết công khai ở trụ sở UBND cấp phường, xã, thị trấn của khu đất. Và trình tự, thủ tục thu hồi đất có được thực hiện đúng quy định tại Điều 130 Nghị định 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 của Chính phủ?

    .

    Sự thật vụ tranh chấp này như thế nào thời gian sẽ trả lời. Chỉ có sự chân thành mới có thể thu phục trái tim con người, còn mọi thủ đoạn giả dối, lừa bịp đều chỉ làm cho người khác thêm căm giận.

    .

    Tạ Phong Tần

     

    ________________________

    Tham khảo:

    Giấy triệu tập được sử dụng khi nào?

    Nghị định 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 của Chính phủ

    Điều 130. Trình tự thu hồi đất đối với trường hợp quy định tại khoản 1 Điều 38 của Luật Đất đai

    1. Căn cứ quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất đã được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt, ủy ban nhân dân cấp có thẩm quyền có trách nhiệm giao cho cơ quan tài nguyên và môi trường trực thuộc chỉ đạo Văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất làm trích lục bản đồ địa chính hoặc trích đo địa chính khu vực đất thu hồi đối với nơi chưa có bản đồ địa chính, trích sao hồ sơ địa chính để gửi cho cơ quan, tổ chức có trách nhiệm lập phương án bồi thường, giải phóng mặt bằng quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều này.

    2. Trường hợp thu hồi đất sau khi quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được công bố mà chưa có dự án đầu tư thì ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương giao cho Tổ chức phát triển quỹ đất lập phương án tổng thể về bồi thường, giải phóng mặt bằng trình ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương xét duyệt.

    3. Trường hợp thu hồi đất để thực hiện dự án đầu tư thì ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh có trách nhiệm lập phương án tổng thể về bồi thường, giải phóng mặt bằng trình ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương xét duyệt.

    4. Sau khi phương án tổng thể về bồi thường, giải phóng mặt bằng được xét duyệt, ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh nơi có đất bị thu hồi thông báo trước ít nhất chín mươi (90) ngày đối với trường hợp thu hồi đất nông nghiệp và một trăm tám mươi (180) ngày đối với trường hợp thu hồi đất phi nông nghiệp cho người đang sử dụng đất biết về lý do thu hồi, thời gian và kế hoạch di chuyển, phương án bồi thường, giải phóng mặt bằng.

    5. Trước khi hết thời gian thông báo ít nhất là hai mươi (20) ngày, Tổ chức phát triển quỹ đất hoặc ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh có trách nhiệm trình phương án bồi thường, giải phóng mặt bằng và Sở Tài nguyên và Môi trường có trách nhiệm trình quyết định thu hồi đất lên ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương quyết định. Quyết định thu hồi đất phải bao gồm nội dung thu hồi diện tích đất cụ thể đối với từng thửa đất do tổ chức, cơ sở tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, tổ chức nước ngoài, cá nhân nước ngoài sử dụng và nội dung thu hồi đất chung cho tất cả các thửa đất do hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư sử dụng.

    6. Trong thời hạn không quá mười lăm (15) ngày làm việc kể từ ngày nhận được tờ trình, ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương có trách nhiệm xem xét, ký và gửi cho Sở Tài nguyên và Môi trường, ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh hoặc Tổ chức phát triển quỹ đất quyết định thu hồi đất, quyết định xét duyệt phương án bồi thường, giải phóng mặt bằng.

    Trường hợp trên khu đất thu hồi có diện tích đất do hộ gia đình, cá nhân đang sử dụng thì trong thời hạn không quá ba mươi (30) ngày làm việc kể từ ngày nhận được quyết định thu hồi đất của ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh có trách nhiệm quyết định thu hồi diện tích đất cụ thể đối với từng thửa đất do hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư sử dụng.

    7. Tổ chức phát triển quỹ đất có trách nhiệm thực hiện việc bồi thường, giải phóng mặt bằng đối với trường hợp thu hồi đất sau khi quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được công bố mà chưa có dự án đầu tư; ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh có trách nhiệm tổ chức thực hiện việc bồi thường, giải phóng mặt bằng đối với trường hợp thu hồi đất để giao hoặc cho thuê thực hiện dự án đầu tư.

    8. Sau khi hoàn thành việc bồi thường, giải phóng mặt bằng, ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương quyết định giao đất cho Tổ chức phát triển quỹ đất để quản lý hoặc giao đất, cho thuê đất cho nhà đầu tư để thực hiện dự án.

     

    Nguồn : Blog Công Lý và Sự Thật

     

    CHUYỆN BÉ XÉ RA TO !!!

     
    Nghe bài giảng của Cha Bề trên Vũ Khởi Phụng (trungtammucvu DCCTVN)
     
     05 Bai giang Cha Be Tren Thai Ha.mp3 -
     
     
     
    Hoặc nghe ở đây :
     
     
     Boomp3.com
     
     
    CHUYỆN BÉ XÉ RA TO !!!

    An Dân

     
    Mấy ngày nay, qua các phương tiện truyền thông một chiều của Nhà nước, ai cũng thấy vấn đề Thái Hà từ vấn đề khiếu kiện đất đai bình thường bỗng chốc trở thành một vấn đề đại sự lôi kéo sự quan tâm của các giới, các ngành… khiến cho báo chí quốc tế cũng nhảy vào cuộc. Chuyện đang bé tí, qua sự tô vẽ của giới chức Hà Nội, bỗng nhiên trở thành chuyện lớn. Từ vấn đề dân sự - chuyện khiếu kiện đất đai bình thường, chuyển sang chuyện hình sự và qua tin tức báo đài hôm qua (29/8/2008), bỗng nhiên được nhà nước “chính trị hoá” khi coi việc khiếu kiện đất đai này có sự nhúng tay của các thế lực nước ngoài.

    Đâu là nguyên nhân?

    Ai cũng biết kể từ năm 1996 (cách đây 12 năm), Nhà thờ Thái Hà đã chính thức làm đơn đề nghị chính quyền trao trả lại cho họ quyền sử dụng đất đai và quyền sở hữu tài sản trên đất thuộc khu vực đang tranh chấp này. Tuy nhiên, không hiểu sao chính quyền đã im lặng mà không đưa ra bất cứ lời giải thích nào.

    Theo giải trình của các linh mục Nhà thờ Thái Hà, cuối năm 2006, đầu năm 2007 phát hiện công ty Cổ phần may Chiến Thắng bán khu đất cho công ty Phước Điền - một công ty kinh doanh bất động sản, giáo dân giáo xứ Thái Hà tiếp tục gửi đơn khiếu nại tới các cơ quan công quyền.Tuy nhiên, thay vì nhận được một lời giải thích đầy đủ, chính quyền đã cố tình đứng về phía công ty May Chiến Thắng để giúp công ty này hợp pháp hoá việc mua bán trái phép trên. Chính sự việc này đã làm cho ly nước vốn đã rất đầy đã tràn ly. Các giáo dân đã ngày đêm canh gác khu đất để yêu cầu chính quyền giải quyết vụ khiếu nại 12 năm một cách thoả đáng. Sau nhiều tháng kiên trì cầu nguyện, Nhà nước cũng đã bắt đầu lưu tâm tới việc giải quyết vấn đề dựa trên những bằng chứng mà bấy lâu Nhà nước dựa vào đó để không giải quyết vấn đề đất đai của giáo xứ Thái Hà. Ai cũng tưởng Nhà Nước đã bắt đầu lưu tâm giải quyết vấn đề dân sự này dựa trên những cơ sở pháp lý mà đôi bên đã đưa ra. Tuy nhiên, ngay chiều ngày 27/8, Công an quận Đống Đa đã bắt đầu khởi tố vụ án, mà theo những người hiểu biết thì đây là một “vụ án kỳ cục”, nhỏ tí với tang chứng là dỡ một đoạn tường rào dài khoảng 6 mét. Điều đáng nói là, ngay sáng sớm ngày hôm sau 28/8/2008, sau khi áp chế những người có giấy triệu tập không được (về mặt thủ tục hành chính, theo qui định của pháp luật, phải sau ba lần triệu tập mà đương sự không tới, thì mới được áp giải), Viện kiểm soát nhân dân Quận Đống Đa đã chính thức ra quyết định khởi tố bị can và bắt giữ hai giáo dân của giáo xứ Thái Hà, đồng thời áp giải tức khắc hai giáo dân mới chỉ có giấy triệu tập lần đầu khác. Chính sự kiện này khiến người giáo dân bức xúc và kéo lên cầu nguyện tại cổng trụ sở Công an quận Đống Đa. Họ muốn chính quyền phải giải thích một cách công minh việc bắt giữ người như thế đã đúng các qui định của Pháp luật chưa và yêu cầu thả những người chỉ mới có giấy triệu tập lần đầu mà chính quyền đã tới cưỡng chế, áp giải.

    Sự kiện từ bé tí đã trở nên nóng bỏng hơn, khi chính quyền đưa cảnh sát cơ động tới giải tán những người giáo dân đang cầu nguyện ôn hoà tại trước trụ sở Công an quận Đống Đa. Theo nhiều nhân chứng, thì cảnh sát cơ động đã dùng dùi cui điện đánh ngã một linh mục và làm rách áo một linh mục khác. Trong khi đó, nhiều giáo dân đã bị đánh trọng thương, nhiều người bị ngất và bị dẫm đạp bằng giầy đinh một cách không thương tiếc. Sự kiện đó đã gây bàng hoàng, phẫn nộ đối với những người dân sống trong khu vực và những người dân lưu thông trên đường Thái Hà.

    Những người am hiểu tình hình thì cho rằng mọi tội lỗi gây nên tình trạng bi thương này là do mấy ông ở Công an Quận Đống Đa đã không tôn trọng pháp luật khi bắt người vô tội dựa theo một “thứ luật rừng”. Sâu xa của vấn đề thì lại nằm ở chỗ các vị lãnh đạo quận đã “nhúng tay quá sâu” vào việc chia chác khu đất này. Ai cũng biết khu đất này đã bị thu hồi. Công văn số 4213/UBND-NNĐC ngày 2 tháng 7 năm 2008 của UBND thành phố Hà Nội thì cho biết lý do thu hồi là vì Công ty May Chiến Thắng đã vi phạm luật đất đai. Việc khu đất bị thu hồi thì tự nó là sự thú nhận rằng việc Nhà nước lấy khu đất này để giao cho Công ty May Chiến Thắng là bất hợp pháp. Hơn nữa, trong việc Công ty May Chiến Thắng bán khu đất cho Công ty Phước Điền thì chắc chắn các quan chức quận Đống Đa và Sở Tài nguyên Môi trường cũng được chia chác một phần không nhỏ. Theo một nguồn tin đáng tin cậy, quận Đống Đa đang tìm cách hợp pháp hoá khu đất này bằng cách biến nó thành đất sử dụng vào mục đích công cộng, sau đó sẽ chuyển đổi công năng sử dụng thành đất tư nhân theo một bản đồ qui hoạch đã được dự liệu. Nếu nguồn tin này chính xác nó sẽ giải thích tại sao, chính quyền quận Đống Đa đã phải cố tình sử dụng “luật rừng” là như vậy.

    Cũng theo phân tích của những người am hiểu tình hình, vấn đề đất Thái Hà trở nên nóng bỏng một phần do phía Nhà thờ quyết tâm đến cùng trong việc bảo vệ chân lý và sự thật. Phía chính quyền bắt đầu đuối lý sau khi đã chưng ra tất cả những chứng cớ có được nhưng bị Nhà thờ phản bác. Quả thật, có một sự mâu thuẫn hết sức vô lý trong các chứng từ mà UBND thành phố Hà Nội đưa ra mà ai cũng có thể thấy được. Đó là cả bốn văn bản mà Nhà nước cho rằng “linh mục Bích đã ký giấy bàn giao” thì lại được ký vào bốn thời điểm khác nhau. Các văn bản này không có con dấu của Nhà thờ. Giả sử đây thực sự là giấy bàn giao thì phải có bên giao, bên nhận. Những văn bản này hoàn toàn chỉ có chữ ký của một mình linh mục Vũ Ngọc Bích. Không có chữ ký của người đại diện nhận bàn giao. Bên cạnh đó, Nhà nước cũng cần phải có giấy uỷ quyền của chủ sở hữu thật là Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà

    Trong số các chứng cớ mà UBND thành phố Hà Nội đưa ra cho Nhà thờ Thái Hà thiếu một văn bản quan trọng, hợp pháp, hợp lý để giải quyết tận gốc vấn đề đó là Quyết định 76/QL-NĐ - quyết định giao khu đất cho Xí nghiệp Dệt Thảm len, ký ngày 30 tháng 1 năm 1961 (tức là UBND thành phố Hà Nội đã có quyết định giao đất cho Xí nghiệp dệt Thảm len trước ngày mà được nhà nước cho rằng cha Bích đã ký giấy bàn giao 10 tháng) thì không hiểu sao lại không được UBND đưa ra và coi là bằng chứng. Có lẽ nhà nước hiểu rõ rằng khi đưa Quyết định 76 ra thì tất cả những văn bản cho rằng cha Vũ Ngọc Bích đã ký giấy bàn giao (10 tháng sau đó)  trở nên vô nghĩa.

    Bên cạnh những nguyên nhân này, thì vấn đề truyền thông đã góp phần làm cho chuyện bé như con kiến trở thành vấn đề lớn như hiện nay. Nếu phải qui trách nhiệm thì trước hết Nhà nước phải qui trách nhiệm cho các cơ quan truyền thông báo chí trong nước mà đứng đằng sau là UBND quận Đống Đa và thành phố Hà Nội - cơ quan chủ quản của Báo Hà Nội Mới. Chính việc tô vẽ, dựng chuyện, vu khống trắng trợn bất chấp đạo lý, lương tâm đã xúc phạm một cách nặng nề tới giới tu sĩ và giáo dân Giáo Hội Công giáo khiến cho giới công giáo bị tổn thương nặng nề. Hình ảnh Đài Truyền Hình Hà Nội tô vẽ, dựng hiện trường giả khiến giáo dân bất bình và người giáo dân hiểu rằng chính quyền đang cố tình dùng thông tin để đàn áp người dân vô tội. Sự vu khống ấy đã tạo nên một sự lôi cuốn rất lớn trong giới giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân không chỉ ở Hà Nội mà cả các tỉnh thành trong cả nước. Ai cũng biết mấy ngày nay, các linh mục tại Hà Nội đều đã lên tiếng hiệp thông bằng cách trở về Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp để dâng thánh lễ cầu Nguyện cho giáo xứ Thái Hà.

    Vậy đâu là lối ra cho những sự kiện nóng bỏng này?

    Chắc chắn sẽ không thể giải quyết vấn đề cách tốt nhất nếu như không đưa vụ việc trở về điểm xuất phát của nó, tức là một vụ khiếu nại đất đai bình thường. Nói cách khác, cần thiết phải đơn giản hoá mọi chuyện, không nên chuyện bé xé ra to. Phía Nhà nước nếu thật sự thấy Nhà thờ có lý thì hãy cùng nhau đối thoại dựa trên những chứng cứ pháp lý này. Không nên qui trách nhiệm cho bên nhà thờ. Đồng thời, Nhà nước cũng cần phải dừng ngay các cáo buộc vô căn cứ trên các phương tiện truyền thông báo chí để cùng nhau đưa vấn đề về với bản chất thật của nó.

    Theo một số người am hiểu tình hình, sở dĩ Nhà nước không chấp nhận những kiến nghị của Nhà thờ vì họ sợ rằng vụ việc Thái Hà sẽ là khởi điểm cho một cuộc đòi lại các cơ sở tôn giáo mà nhà nước đã chiếm dụng trước đây. Đây là một sự sợ hãi thiếu căn cứ, bởi mỗi vụ việc nó có những tình tiết và những hoàn cảnh khác nhau hoặc nếu có thì Nhà nước cũng nên cứu xét giải quyết từng trường hợp một cách hợp pháp để người dân thêm tin tưởng vào đường lối xây dựng một nhà nước pháp quyền XHCN.

    Riêng với vụ việc Thái Hà, một số người cũng đã đưa ra đề nghị rằng Nhà nước đã quyết định thu hồi khu đất từ Công ty may Chiến Thắng thì việc giao lại khu đất cho Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà cũng là hợp lý, hợp tình, hợp lẽ công bằng và hợp lòng dân. Ví dụ: “Sau khi xét thấy nguyện vọng của Nhà thờ Thái Hà là chính đáng, UBND thành phố ra quyết định thu hồi toàn bộ khu đất hiện Cổ phần may Chiến thắng đang sử dụng, giao qua cho nhà thờ Thái Hà sử dụng vào mục đích tôn giáo”.

    Chuyện dễ vậy mà sao lại cứ cố tình xé ra to! Đừng xé to thêm nữa kẻo người dân thêm khổ.

    Hà Nội ngày 30 tháng 08 năm 2008

     

    Tin DCCTVN

    BÁO CÁO CÁC SỰ VIỆC DIỄN RA Ở THÁI HÀ

     
     
    GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM
    Giáo xứ Thái Hà-DCCT Hà Nội
    180/2 Nguyễn Lương Bằng, Đống Đa, Hà Nội

    Hà Nội, ngày 29.08.2008

    BÁO CÁO CÁC SỰ VIỆC DIỄN RA Ở THÁI HÀ
    NGÀY 28-29.08.2008

    Kính gửi: Đức Tổng Giám Mục Hà Nội
    Đồng kính gửi: Cha Giám Tỉnh DCCT Việt Nam



    Như Đức Tổng Giám Mục và Cha Bề Trên Giám Tỉnh đã biết: Ngày 27.08 công an quận Đống Đa khởi tố vụ án “gây rối trật tự công cộng và huỷ hoại tài sản công cộng”. Sáng ngày 28.08, chúng con nhận được tin công an đã gửi giấy triệu tập cho một số giáo dân.

    Chúng con hiểu rằng sau khi các phương tiện truyền thông làm xong công tác chuẩn bị dư luận thì nay đã đến lúc chính quyền áp dụng bạo lực đối với giáo xứ chúng con. 

    Khoảng 9 giờ, một giáo dân báo tin rằng chồng bà đã bị bắt. Chúng con, các linh mục, tu sĩ và giáo dân liền đến gia đình ấy. Đó là gia đình ông bà Nguyễn Văn Lân ở phố Khâm Thiên, cách nhà thờ khoảng 5 phút đi xe máy. Khi đến nơi, chúng con thấy rất nhiều công an mặc quân phục và không mặc quân phục.

    Chúng con thấy Bà Lân, tức là bà Lê Thị Hợi, đang bị công an cũng cưỡng chế lên cơ quan công an. Bà cương quyết không lên vì bà nói khi nào ông về bà mới lên. Thế là họ dùng người cưỡng chế. Chúng con lập tức phản đối vì thấy họ bắt người trái luật (Xin xem video các phóng viên đã quay được và phát trên internet). Chúng con nói với công an rằng nếu các anh quả quyết là bắt người hợp pháp thì xin mời vào bắt bà đi. Công an đi ra. Khoảng gần 11 giờ họ mang các quyết định bắt giam của Viện Kiểm sát và Công an quận Đống Đa đến nhà bà Lân và bắt bà đưa đi!

    Khoảng hơn 11 giờ trưa cùng ngày chúng con thấy nhiều công an và dân phòng đến Linh địa Đức Bà, tức khu đất mà công ty May Chiến Thắng đang chiếm dụng của giáo xứ. Có một giáo dân ở Hoà Bình về Hà Nội theo lệnh “làm việc” của công an trước đó trong vụ án Toà Khâm Sứ. Chị tên Nhi. Một nữ công an yêu cầu chị Nhi theo chị về cơ quan công an. Nữ công an này nói là đã có lệnh triệu tập chị Nhi. Chị chưa muốn đi ngay, nhưng công an vào áp giải cưỡng chế đưa chị đi. Họ đưa chị đi đâu chúng con không biết. Nghe giáo dân nói rằng chị bị công an bắt vì liên quan đến vụ Toà Khâm Sứ.

    Khoảng 14 giờ 30, chúng con lại được tin ông Lê Quang Kiệm bị công an bắt tại nơi ông bán hàng sơn mài. Anh con trai của ông nói rằng họ đưa ông về nhà định khám nhà. Nhưng vì người nhà khoá cửa lại không cho công an vào thế là họ giải ông đi luôn.

    Khoảng 14 g 45 các linh mục, tu sĩ và giáo dân chúng con xếp hàng một ra trụ sở công an quận Đống Đa ở phố Thái Hà. Chúng con mong muốn được gặp ông Trưởng Công an quận để hỏi về các việc bắt các giáo dân: Tại sao chỉ là giấy triệu tập mà vừa gửi xong đã áp lực cưỡng chế bắt người ta đi ngay?  Tại sao đi bắt người không có các quyết định hợp pháp mà đến khi bị phản đối mới làm giấy chữa cháy? Tại sao chỉ bắt những người kia trong khi chúng con hành vi như nhau, thống nhất về quyền lợi và trách nhiệm? Tại sao lại coi là vi phạm pháp luật việc chúng con tiếp cận tài sản sở hữu và quản lý của mình khi có nguy cơ chiếm đọat bất hợp pháp? Lấy cái gì để chứng minh bức tường dài 6 mét kia được xây dựng hợp pháp trên đất của giáo xứ? Tại sao lại hình sự hoá việc cầu nguyện ôn hoà của giáo dân bằng cách lợi dụng cái gọi là “gây rối trật tự công cộng” để khởi tố vụ án?,… vân vân.

    Chúng con xin được vào trong trụ sở nhưng các nhân viên công an không cho, vì vậy chúng con phải đứng ngồi ở vỉa hè bên ngoài trụ sở công an quận, có hàng rào sắt di động, dây thừng vây quanh và cảnh sát vây quanh. Thỉnh thoảng chúng con đọc kinh cầu nguyện nho nhỏ tại chỗ mình đang đứng ngồi. Chúng con giơ các tấm bìa nhỏ có viết các dòng chữ “Phản đối bắt bớ dân lành”, “Chúng tôi đồng trách nhiệm”, “Phản đối bắt người vô tội”.

    Chúng con liên hệ với công an, yêu cầu cho con ông bà Lân – Hợi được trao thuốc men và quần áo cho ông  bà, vì hai người đều bị huyết áp và phải uống thuốc hàng ngày. Một cha trong số chúng con dẫn chị vào bên trong để trao đổi với công an. Các công an nói đồng ý và họ dẫn chị vào đi lòng vòng mấy lượt. Khoảng 30 phút sau chị trở ra mệt mỏi nói họ lại không cho gặp và không trao được gì cho bố mẹ chị!

    Khoảng gần 1 giờ sau ông Vũ Công Long, Trưởng Công an quận ra gặp chúng con ngoài cổng, ông nói công an chỉ tiếp các đại diện là các linh mục. Nếu đồng ý thì vào bên trong. Chúng con không đồng ý. Ông đứng đó nói chuyện với chúng con. Chúng con nói với ông là chúng con đồng trách nhiệm, bổn phận và hành vi. Nếu có bắt thì bắt các linh mục chúng con chứ tại sao lại bắt dân lành? Giáo dân cũng tham gia chất vấn khi ấy ông đi vào bên trong trụ sở.

    Trong cuộc nói chuyện chúng con cũng được ông Vũ Công Long cho biết là ông Lân mới chỉ bị tạm giữ để điều tra chứ chưa phải là bị bắt như bà Hợi, vợ ông. Biết ông đang ở đây, chúng con thống nhất cứ ở đấy đợi ông về, dù không được công an tiếp.

    Thánh lễ chiều ở nhà thờ do cha Nguyễn Văn Lý, Quản hạt Hà Nội chủ tế. Lễ chiều và cầu nguyện ở linh địa Đức Bà xong, chúng con lại xếp hàng một đi ra chỗ các anh chị em đã đứng/ngồi từ ban chiều. Có cha Giuse Vũ Ngọc Ruẩn, Chính xứ Cửa Bắc mặc thường phục cùng đi với chúng con. Khoảng 20 giờ, đoàn người đến bên ngoài trụ sở công an quận Đống Đa.

    Khoảng 20 g 15 phút chúng con thấy xe công an lao tới. Nhìn cái xe nhiều anh chị em cứ tưởng là xe chở những giáo dân bị công an bắt đến để trả tự do. Chúng con vỗ tay. Nhưng chúng con lầm. Trên các xe ấy, các cảnh sát chống bạo động trang bị đầy đủ, đội nón sắt, đi giầy đinh, tay cầm dùi cui điện. Họ xông vào nhóm giáo dân chúng con đang ngồi yên trong lòng vỉa hè tách chúng con ra và đánh đập. Cứ 5 hay 6 cảnh sát vây quanh một người rồi đánh. Nhiều anh chị em chúng con bị đánh bất tỉnh. Có cả các em thiếu nhi đi theo bố mẹ, ông bà cũng bị đánh.

    Đối với các linh mục, các cảnh sát chỉ nói các cha về đi và giơ cái dùi cui điện xẹt lửa ngang mặt các linh mục chúng con ép chúng con lùi dần. Chúng con chỉ có cảm giác hơi tê tê và loá mắt. Tuy nhiên, có cha Antôn Nguyễn Văn Dũng bị một anh cảnh sát đánh trộm. Anh này lấy dùi cui thục vào mạn sườn cha khiến cha ngã sấp xuống, rồi anh lỉnh đi. Lúc cha gượng dậy thì áo dòng bị vướng vào vật gì đó trên vỉa hè khiến cha không dậy được, làm cho mấy bà già khóc lóc hô cảnh sát đánh cha và kêu xin Chúa cứu giúp.

    Chúng con rất cảm động khi thấy các giáo dân yêu thương che chở chúng con. Khi cảnh sát cơ động nhảy vào, bất kể bị đánh đập, anh chị em giáo dân đã lao vào vây quanh chúng con để che chở và bảo vệ chúng con. Chính vì có nhiều giáo dân còn quyến luyến muốn bảo vệ chúng con cho nên đã có nhiều anh chị em bị đánh hơn.

    Sau khi cảnh sát dùng bạo lực để giải tán chúng con, chúng con đưa các anh chị em bị đánh về nhà thờ bằng xe máy và taxi để chăm sóc. Tất cả chúng con cũng lũ lượt đi bộ về nhà thờ. Khoảng gần 21g chúng con có mặt ở nhà thờ rất đông. Chúng con cùng cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ Lộ Đức ở sân và xin mọi người cầu nguyện, tha thứ cho những người đàn áp, đánh đập chúng con.

    Hôm nay, 29.08.2008 nhiều người thân của những người bị đánh đến thông báo cho chúng con biết người nhà không đi làm được vì bị đánh nặng. Một số nạn nhân đi khám bệnh ở các bệnh viện. Bác sĩ hỏi nguyên nhân, giáo dân nói bị công an đánh. Các bác sĩ nói rằng: “dính vào các công an phiền phức lắm” và bác sĩ không viết giấy chứng thương cho cho các nạn nhân. Có người không nói bị công an đánh thì bác sĩ vẫn chứng thương. Một nạn nhân bị chấn thương não. Hôm nay bà vẫn nôn nao và đau đớn khóc lóc. Rất nhiều người khác đến nhà thờ cho chúng con xem các vết bị dùi cui điện đánh vào trán, vào đầu, vào mạn sườn, vào chân. Những vết thương thâm tím rất lạ.

    Sáng hôm nay, 29.08.2008, ba anh em chúng con là Phêrô Nguyễn Văn Khải, Giuse Trần Văn Hưng  và Antôn Nguyễn Văn Tặng cùng thân nhân một số người bị bắt đã ra công an quận Đống Đa để trao đổi về việc trấn áp, đánh người và bắt người tối hôm qua.

    Chúng con ra lúc 8 g 30. Được công an trực mời vào phong trực ghi danh tính, mục đích, yêu cầu. Sau đó họ nói vì không hẹn trước nên không có người tiếp. Chúng con nói với người trực chúng con không có số điện thoại của cơ quan ở đây. Nhân tiện chúng con xin luôn số của công an quận để lần sau liên hệ thì anh cán bộ trực nói rằng số ở đây chỉ gọi nội bộ được thôi.

    Họ nói chúng con 10 g 30 trở lại. Đúng giờ chúng con và thân nhân của anh Huy, một trong số những người bị bắt, đến phòng trực ở trụ sở.

    Tiếp chúng con là ông Nguyễn Hữu Thắng, Phó Trưởng Công an Quận Đống Đa và hai cán bộ khác.

    - Thứ nhất tại sao các giáo dân và các linh mục đang ngồi ở vỉa hè không làm gì mất trật tự mà lại đi đánh đập rồi bắt bớ? Tại sao công an khi giải tán giáo dân bên ngoài trụ sở công an quận lại đi trấn áp giáo dân bằng bạo lực? Tại sao lại đánh đạp dã man giáo dân như thế?

    - Thứ hai: Các ông bắt bao nhiêu người thì vì lý do nhân đạo cho chúng tôi biết số lượng và danh tính để chúng tôi liên hệ với người thân của họ và tiếp tế cho họ. Vì giáo dân đông người đến bên ngoài trụ sở. Chúng tôi không biết rõ là những ai. Số người bị bắt thì trong lúc trời tối lại hỗn loạn cho nên chúng tôi cũng không biết. Người bảo 2, người bảo 3, người bảo 7, người bảo hơn 10. Tại sao lại bắt những người đấy đang khi họ cũng chỉ hành động như những người khác?

    - Thứ ba: Tại sao các đơn thư chúng tôi kiến nghị liên quan đến việc giải quyết tranh chấp đất đai chưa được trả lời thì công an đã khởi tố vụ án, bắt bớ giáo dân?


    Ông Nguyễn Hữu Thắng, Phó Trưởng Công an  quận cũng trả lời chúng con rõ ràng ba vấn đề như sau:

    - Liên quan đến câu thứ nhất ông nói : Công an chúng tôi không đánh người. Còn trong lúc đông người có xô xát gì chúng tôi không biết. Nhưng cho đến bây giờ chúng tôi chưa nhận được một đơn thư khiếu nại nào của người bị đánh.

    Ông nói đi nói lại nội dung này. Chúng con hỏi: Lúc đó ông đứng ở đâu và ông có dám thề hứa trước trời đất và lương tâm ông rằng công an tối qua không đánh giáo dân không? Ông trả lời tránh né vấn đề. Ông cũng nói ông không thấy ai là giáo dân, đeo bảng hiệu giáo dân mà chỉ có một số người vi phạm pháp luật làm mất trật tự công cộng.

    Ông nói linh mục tu sĩ và giáo dân chúng con tụ tập bên ngoài trụ sở trên vỉa hè như thế là phạm luật. Ông chỉ cuốn luật trên bàn và bảo nếu cần thì ông chỉ cho hoặc về xem trên mạng. Và vi phạm luật thì chính quyền phải có biện pháp.

    - Liên quan đến câu thứ hai, ông nói : Công an chỉ giữ 3 người có hành vi gây rối trật tự công cộng. Giữ chứ không phải là bắt. Nếu có thái độ thành khẩn cộng tác làm việc tốt thì đến tối nay sẽ tha về sau khi nộp phạt hành chính. Cả ba hiện đang bên công an phường Trung Liệt. Nếu muốn gặp những người đấy thì xuống công an phường mà liên hệ.

    Liên quan đến câu thứ ba, ông nói : Các đơn thư khiếu nại của các ông gửi cho nhiều cơ quan chứ không chỉ cho chúng tôi. Gửi cho chúng tôi cũng chỉ để báo cho biết thôi chứ không phải cơ quan giải quyết. Các cơ quan nhà nước còn phải giải quyết nhiều việc khác, trả lời nhiều đơn từ khác, chứ không chỉ ăn với trả lời đơn thư của các ông.

    Ông nói rồi ông mời chúng con về trong khi chúng con vẫn còn những khía cạnh liên quan để trao đổi. Ông nói nếu cần tranh luận thì hẹn dịp khác. Chúng con lấy làm lạ rằng khi chúng con đứng ở cổng thì công an thúc giục chúng con mau vào bên trong, khi chúng con vào bên trong làm việc thì lại mau chấm dứt và mời về. Khi chúng con đứng ở hè phố thì lại mau chóng thúc đẩy chúng con lên xe về nhà thờ.

    Chúng con rời công an quận. Khi ra cổng chúng con gặp thân nhân của Bà Hợi, của anh Phú- một người bị bắt tối qua- cũng đến liên hệ. Chúng con, 3 linh mục, tu sĩ và thân nhân của gia đình anh Huy, anh Phú cùng đi. Trụ sở công an phường Trung Liệt ở cách trụ sở công an quận khoảng 500 mét trên cùng con phố Thái Hà.

    Tại cổng công an phường Trung Liệt, các cảnh sát trật tự khoảng hơn 1 chục tràn ra chặn lối chúng con trên hè phố. Chúng con nói yêu cầu. Họ nói chỉ có bố, hoặc mẹ, hoặc vợ, hoặc con được vào trao những thứ cần thiết mà thôi. Dùng dằng mãi, mấy thân nhân và các công an to tiếng với nhau về chuyện gì đó. Trong khi đó ông Bình Đội phó Đội An ninh quận mặc thường phục tiến lại chỗ chúng con. Ông nói ông vừa làm việc với những người bị giữ tối qua.

    Thấy 3 linh mục và một số giáo dân trên hè phố, người đi đường dừng lại. Rất đông người dân ở gần cũng đổ đến vây quanh để xem cảnh chúng con nói chuyện với công an và cảnh mấy thân nhân trao đổi lớn tiếng với công an. Ông Bình thúc ép chúng con đi về. Chúng con đi về.

    Cho đến 21g hôm nay 29.08.2008, chúng con chưa thấy ai được trả về nhà. Chị Thuỷ, vợ anh Huy vẫn còn ở sân nhà thờ. Chị nói từ sáng đến giờ chị đến mấy lần mà chưa được gặp anh. Vì họ đòi phải có CMND mà giấy này thì chị đã đánh mất.

    Tại nhà thờ Thái Hà, giáo dân đến rất đông. Họ đến từ nhiều nơi để chia sẻ với giáo xứ chúng con trong cơn gian nan, khốn khó và cũng để biết xem thực hư thế nào, có đúng như đài báo lên tiếng không. Họ đi từng đoàn theo giáo xứ. Họ ra linh địa Đức Bà cầu nguyện và vào nhà thờ hỏi chuyện. Có mấy bà người Mường ở Hoà Bình về cầu nguyện và vẫn còn đang ở lại đây để tiếp tục cầu nguyện. Một bà trong họ cũng đã bị đánh trọng thương.

    Các linh mục và tu sĩ trong ngoài giáo phận cũng đến chia sẻ với chúng con. Đặc biệt là các cha từ Toà Tổng Giám Mục, từ Đại Chủng Viện Hà Nội, từ các giáo xứ trong thành phố. Hôm qua 28.08 cha Giacôbê Nguyễn Văn Lý đã đến dâng lễ và cầu nguyện cho cộng đoàn chúng con. Hôm nay 29.08 có cha Giuse Nguyễn Ngọc Hinh chủ tế và giảng lễ.

    Hôm nay, truyền hình, radio, báo chí trong nước tiếp tục bêu xấu và đấu tố giáo xứ Thái Hà chúng con. Đặc biệt là đấu tố cha Bề trên Vũ Khởi Phụng, cha Nguyễn Ngọc Nam Phong, cha Nguyễn Văn Thật, cha Nguyễn Văn Khải và các linh mục, tu sĩ trong giáo xứ.

    Nghe và xem giọng điệu của các tin tức và hình ảnh kia chúng con thấy họ vẫn tiếp tục vi phạm pháp luật ở chỗ kết án chúng con khi toà án chưa xét xử và đưa ra phán quyết. Họ cũng làm sai lạc bản chất sự việc đang diễn ra ở giáo xứ Thái Hà. Hơn nữa, họ lại còn quy chụp và quy kết theo tưởng tượng của họ rằng chuyện đang diễn ra ở Thái Hà là chuyện chính trị và có thế lực nào ở ngoại quốc đứng đàng sau.

    Trong khi đó nhiều lần chúng con khẳng định khi làm việc với họ rằng: vụ Thái Hà chỉ là chuyện đất đai, công lý, công bằng chứ không là chuyện chính trị. Chỉ là việc liên quan giữa chính quyền và nhà thờ Thái Hà chứ không liên quan đến ngoại quốc. Chỉ là chuyện cầu nguyện ôn hoà trong trật tự tại khu nhà đất của mình chứ không phải là việc làm rối loạn trật tự công cộng. Chúng con nói với họ rằng các ông tôn trọng luật pháp và trả lại công lý cho giáo xứ thì các vấn đề sẽ không còn.

    Chúng con nhận được rất nhiều điện thoại và tin nhắn từ nhiều giáo xứ trong nước hỏi về vụ Thái Hà. Một số nói cho chúng con biết nơi nào truyền hình đang định phỏng vẫn cha nào, giáo dân nào. Có nơi giáo dân đã không mắc lừa truyền hình nhà nước đến dựng cảnh, phỏng vấn, đưa tin xuyên tạc, mượn mặt và mượn lời linh  mục và giáo dân ở đây để kết án giáo xứ Thái Hà chúng con.

    Chúng con cũng thấy giáo dân nhiều nơi chỉ xem truyền hình, nghe đài và xem báo nhà nước, trong khi thiếu phản, tỉnh thiếu thông tin, đã bức xúc và tỏ ý kết án chúng con. Những người đi học và đi làm ở Hà Nội đang về quê nghỉ báo cho chúng con biết vậy.

    Cũng có các đoàn hội của nhà nước đến nhà thờ làm công tác dân vận. Đã có Hội Cựu  Chiến binh, MTTQ, Phòng Giáo dục quận Đống Đa, Hội Chữ thập đỏ. Chúng con đều tiếp đón lịch sự và hứa sẽ xem xét các kiến nghị của họ. Trong khi trao đổi chúng con có giải trình cho họ một số điều liên quan đến sự việc và gửi cả các văn thư và tài liệu liên quan đến vụ việc của giáo xứ cho họ. Họ đã ra về với một cái nhìn khác.

    Riêng Đoàn của Phòng Giáo dục, chúng con cũng phản đối chuyện ghi danh tính các học sinh công giáo tại các trường trong quận và có những lời nói kỳ thị, phân biệt tôn giáo đến các học sinh này, làm ảnh hưởng đến tâm lý và việc học tập của các em. Trừ ông Trưởng đoàn, còn lại chúng con thấy các giáo viên trong Đoàn có thái độ tiếp thu tích cực. 

    Các giáo dân trong giáo xứ lúc này rất đoàn kết và hiệp nhất. Tinh thần hy sinh của họ khiến các linh mục chúng con cảm động. Bạo lực không làm cho họ sợ hãi và lùi bước trái lại họ càng quyết tâm hơn trong thái độ dấn thân cho công lý của mình. Nhiều người đến nói với chúng con, họ muốn được chịu khổ và sẵn sàng chịu chết vì danh Chúa, vì công lý và vì những người đã bị bắt.

    Tại linh địa Đức Bà hầu như suốt ngày đều có các nhóm cầu nguyện. Sau các thánh lễ thì số người đông hơn, đông như lễ Chúa Nhật. Giáo dân ngồi chật nhà thờ, tràn cả ra sân. Sáng hôm qua và sáng hôm nay, 29.08.2008, sau khi cầu nguyện trên linh địa, thì một số người nói có thấy các dấu lạ ở trên mặt trời lúc hừng đông. Cả các cán bộ công an đang làm nhiệm vụ cũng ra nhìn ngắm.

    Hiện tại, chúng con vẫn tiếp tục cầu nguyện cho công lý được sớm thực thi đồng thời vẫn tiếp tục khiếu nại. Hôm nay 29.08, chúng con vừa gửi đơn khiếu nại khẩn cấp lên các cấp chính quyền để phản đối việc bắt người vô tội và thả những người bị bắt trong một vụ án trái luật, đồng thời lên án hành động đánh người dã man để giải tán chúng con.

    Công an nói chúng con có thể mời luật sư. Chúng con sẽ mời để bảo vệ công lý và bảo vệ các giáo dân trong giáo xứ.

    Buổi tối, lễ đồng tế kính thánh Gioan chịu trảm quyết. Một thánh lễ trọng thể được cử hành. Khi thánh lễ kết thúc, chúng con xếp hàng đi quanh Linh địa Đức Bà thắp nến cầu nguyện trong sự giám sát của công an bốn phía.

    Bây giờ là 21 giờ 30 đêm, nhà thờ chúng con vấn tấp nập người ra người vào. Bãi giư xe vẫn còn nhiều. Giáo dân nhiều người vẫn đang ra cầu nguyện ở Linh địa. Mọi người rất bình an và vững vàng, ngay cả gia đình những người bị bắt giữ. Thân nhân của những anh chị em này thường xuyên hiện diện ở nhà thờ. Các linh mục và giáo dân an ủi, động viên, chia sẻ với họ. Họ còn trấn an trở lại chúng con. Chúng con cảm thấy thật an ủi. Chúng con tự hào về sự quan tâm, nâng đỡ của các đấng Bề trên bao nhiêu, thì cũng con cũng tự hào về tinh thần hy sinh của họ bấy nhiêu. 

    Cho đến giờ này, (21 g 30, ngày 29.08.2008) mới chỉ có một người bị bắt giữ hôm qua được thả tự do với lời cảnh cáo có thể bị triệu tập lại.

    Chúng con ở đây rất cảm động khi thấy quý cha quý tu sĩ nam nữ ở Sài Gòn đã hiệp thông cầu nguyện với chúng con vào tối ngày đau thương 28.08.2008.

    Xin Đức Tổng Giám Mục, Cha Bề Trên Giám Tỉnh tiếp tục cầu nguyện cho chúng con. Xin Chúa chúc lành cho Đức Tổng Giám Mục, Cha Bề Trên Giám Tỉnh và quý cha DCCT đang thường huấn tại Sài Gòn. Qua các ngài, xin cho chúng con gửi lời thăm và cám ơn tới toàn thể các giáo dân và các người yêu công lý những người đã dành cho chúng con những tình cảm tốt đẹp và những lời cầu nguyện hiệu năng.

    CÁC LINH MỤC VÀ TU SĨ BÁO CÁO
    Giuse Nguyễn Văn Thật
    Antôn Nguyễn Văn Dũng
    Phêrô Nguyễn Văn Khải
    Antôn Nguyễn Văn Tặng
    Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong
    Phaolô Lê Xuân Lộc
    Giuse Đinh Tiến Đức
    Giuse Võ Văn Tuệ
    Giuse Trần Văn Hưng

    DẬY MÀ ÐI, HỠI ÐỒNG BÀO ƠI !

     
    DẬY MÀ ÐI, HỠI ÐỒNG BÀO ƠI !

    (Mt 16:21-27) 

    Khắp nơi dồn dập tin tức về những cuộc bách hại Kitô hữu. Con đường theo Chúa từ Trung hoa tới Việt Nam, vòng qua Ấn độ, xuống Indonesia đều có máu đổ ra. Mới đây, một nhóm Ấn giáo quá khích đã thiêu sống một nữ tu Công giáo tại khu phố Bargarh (Orissa) bên Ấn độ sau khi tràn ngập một cô nhi viện do Nữ tu điều hành. Một linh mục tại đó cũng bị trọng thương và đang được chữa trị tại bệnh  viện vì nhiều vết phỏng. Bạo lực chống lại Kitô hữu ngày càng nhiều. Ðám đông Ấn giáo quá khích vừa tấn công nhiều nhà thờ, cộng đoàn và các trung tâm mục vụ, các tu viện và cô nhi viện, vừa la ó : “Giết các Kitô hữu, phá hủy các cơ sở của chúng đi.”[1]

    Bên Trung quốc, một giám mục bị bắt ngay trong ngày bế mạc Olympics 2008. Tháng 07 vừa qua, một linh mục đã bị bắt cóc và đánh đập tàn nhẫn tại Indonesia. 

    Con đường theo Chúa lắm chông gai. Ngay tại Hà Nội, giáo dân xứ Thái Hà đã bị đàn áp dã man bằng dùi cui và roi điện. Máu đã đổ ra để tranh đấu cho công lý trở lại quê hương. Bất cứ Kitô hữu nào đang hy sinh đều nghe thấy tiếng Chúa Kitô : “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mt 16:24) Ðòi hỏi đó có thực hiện được không ? Nếu được, lấy gì bù lại những hy sinh lớn lao hiện nay ?  

    THEO CHÚA 

    Sau khi tuyên xưng Chúa Giêsu là “Thiên Sai, Con Thiên Chúa hằng sống,” (Mt 16:16) ông Phêrô vô cùng phấn khởi vì được Thày cho biết đó là mạc khải của Thiên Chúa, chứ không phải của phàm nhân. Nguồn gốc chân lý đó, ông đã nắm rõ. Nhưng ý nghĩa và chiều hướng tương lai liệu ông có khám phá hết không ? 

    Nếu ông đã thấy hết ý nghĩa của sứ mệnh Thiên sai, ông đâu có ngăn cản Thày lên Giêrusalem chịu nhiều đau khổ và đi vào cõi chết. Phản ứng đó cứ tưởng như một sự khôn ngoan, do lòng quan tâm đặc biệt dành cho Thày. Ai ngờ đó chỉ là những suy tính trần tục. Cả ngay sau khi Chúa Phục sinh, các tông đồ vẫn còn nuôi ảo mộng : “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en.” (Lc 24:21) Hy vọng Con Người sẽ phục hồi vương quốc Israel ! Hy vọng Con Người sẽ cứu dân tội lỗi một cách oai hùng và hiển hách ! Hy vọng Con Người sẽ lên ngôi và quân thù sẽ tan tác ! Phù hoa trên mọi phù hoa ! Ðó chỉ là  những tham vọng  phàm tục ! Những tư tưởng đó “không phải của Thiên Chúa, nhưng của loài người.” (Mt 16:23)

    Là phàm nhân, ông Phêrô không thể chấp nhận chiều cạnh bi thảm của sứ mệnh Con Người. Nhưng đó lại là mầu nhiệm thiên sai. Mầu nhiệm đó không những bao trùm con người Ðức Giêsu, nhưng cả môn đệ nữa. Ông không thể tưởng tượng đau khổ lại trở thành con đường theo Chúa ! Ông đã chống việc Chúa Giêsu lên đường Giêrusalem để chịu đau khổ và chết. Việc này không nằm trong dự phóng của ông. Nếu thành thực với chính mình, chúng ta cũng phải nhận mình đứng về phe ông Phêrô, khi đau khổ đến trong cuộc đời chúng ta. Dù đã chịu thanh tẩy trong mầu nhiệm Vượt Qua – trong cái chết và trỗi dậy của Chúa Giêsu, khi gặp đau khổ, chúng ta vẫn hỏi Chúa : “Tại sao lại là con, mà không phải người khác ?” Chúng ta không mong bị đuổi việc. Chúng ta không dự định có triệu chứng mắc bệnh ung thư. Chúng ta không tin chương trình sống bị chặn ngang. Chúng ta tưởng Thiên Chúa hay cuộc đời đầy bất công.

    Các môn đệ Chúa cũng đã trải qua những cuộc khủng hoảng tương tự. Hiện tại, các môn đệ không thể nhanh chóng hiểu ngay con đường cứu độ của Thiên Chúa. Tốc độ con người không thể bắt kịp với tốc độ Thiên Chúa. Chính vì thế, Chúa đã phải kiên nhẫn giáo dục qua  Luật lệ, ngôn sứ và Thánh Kinh để chuẩn bị mạc khải đường lối Thiên Chúa. Ðể có thể hoàn thành mạc khải, chắc chắn Chúa phải thanh tẩy niềm tin Thiên sai thế tục của họ. Sau khi Chúa Phục sinh, Thánh Linh sẽ hướng dẫn họ vào thẳng con đường loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa.

    Có chấp nhận toàn bộ sứ mệnh và thân phận của Thày, môn đệ mới dễ dàng tìm được bình an khi gặp những trở ngại trên bước đường theo Chúa. Không quen với những từ bỏ hằng ngày, từ bỏ những dự phóng, chủ quyền, hạnh phúc, danh tiếng, của cải, không thể theo Chúa.

    Sự từ bỏ như thế quả là một mất mát rất lớn trong cuộc đời. Nếu chỉ có đời này mà thôi, Chúa thật bất công khi đòi hỏi quá quắt như thế. Nhưng nếu Chúa là Ðấng  vô cùng công bình, làm sao Chúa lại tạo ra môt cảnh ngộ đầy phi lý và mâu thuẫn như thế ? Cần có con mắt đức tin, mới nhìn thấy những  gì đã từ bỏ sẽ được đền bù sung mãn và dồi dào. Những hứa hẹn thời cánh chung giúp các tín hữu vững tâm sống cuộc đời từ bỏ. Sống là hy sinh, hy sinh tới nỗi phải chịu đau khổ và sỉ nhục vì danh Chúa. Các giá trị Kitô giáo trái ngược với những giá trị trần thế. Trần gian lo thu tích của cải, thanh danh và địa vị. Ngược lại, Kitô giáo nhấn mạnh đến những giá trị đích thực lâu dài như chân lý, tình yêu, khiêm tốn, thanh sạch và phục vụ.

    Ðó là đường lối tốt đẹp để trở nên môn đệ Chúa Kitô. Muốn trở nên Kitô hữu hay canh tân lời hứa Kitô giáo, phải có một tinh thần mới – một lối nhìn đời mới với con mắt của chính Chúa Giêsu. Nhờ đó, chúng ta có thể thể hiện tất cả tiềm năng làm người. Ðó là chìa khóa mở vào cuộc sống hoàn toàn sung mãn. Khi tranh đấu cho công lý, chắc chắn chúng ta đang bước theo Chúa Kitô để xây dựng Nước Thiên Chúa trên trần gian. Chúng ta sẽ được Chúa đền bù xứng đáng khi “Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người.” (Mt 16:27) 

    NGÔN SỨ TAY TRẮNG 

    Chỉ những ai theo Chúa Kitô mới có thể xây dựng “Vương quốc đầy chân lý và sự sống, thánh thiêng và ân sủng, công lý, tình thương và bình an mà Chúa Kitô sẽ trình lên Chúa Cha.”[2] Chính trong Vương quốc này, môn đệ Chúa Kitô sẽ tìm lại được tất cả mất.

    Giữa lúc thế giới đang tin tưởng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề, Giáo Hội lại đưa ra cái nhìn khác hẳn : “Thế giới hiện đại cũng cần chứng từ của các ngôn sứ không có vũ khí trong tay. Họ thường là những đối tượng cho miệng đời chê bai. Những ai từ bỏ bạo lực và đổ máu, và để bảo đảm nhân quyền, họ lợi dụng những phương tiện hiệu lực phòng vệ những người yếu đuối nhất, làm chứng cho bác ái tin mừng, miễn là khi hành động như thế họ không làm hại đến những quyền lợi và bổn phận của những con người hay xã hội khác. Họ làm chứng cho mọi người thấy những nguy cơ nghiêm trọng về mặt vật chất cũng như tinh thần nơi những ai chỉ dựa vào bạo lực với tất cả sức tàn phá và hủy diệt hoàn toàn.”[3] 

    Cái nhìn của Giáo Hội Công giáo phù hợp với đường lối bất bạo động của nhiều tôn giáo. Mục đích chỉ để giành lại công lý cho con người và xây dựng một nền văn hóa mới cho xã hội. Cái nhìn đó phát xuất từ “niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô, Ðấng tự xưng là ‘con đường, sự thật và sự sống.’ (Ga 14:6) Niềm tin ấy thúc đẩy các Kitô hữu đi đến một quyết tâm vững chắc và mới mẻ để xây dựng một nền văn hóa xã hội và chính trị do Tin Mừng gợi hứng.”[4] Như vậy, một Kitô hữu chân chính không thể đứng ngoài cuộc, nhưng phải dấn thân với mọi người xây dựng một xã hội văn minh đầy tình thương.

    Công cuộc xây dựng đó không đặt nền tảng trên niềm hy vọng thiên sai trần thế. Chính “Chúa Giêsu, vị Thiên Sai được Thiên Chúa hứa, đã chống lại và vượt qua cơn cám dỗ thiên sai theo kiểu chính trị muốn chinh phục các dân nước (x. Mt 4:8-11; Lc 4:5-8). Chúa là Con Người đến ‘phục vụ và hiến mạng sống’ (Mc 10:45; x. Mt 20:24-28; Lc 22:24-27)”[5] để xây dựng Nước Thiên Chúa trên trần gian. Người đã hoàn thánh sứ mệnh theo đúng ý Thiên Chúa.

    Ðể thực hiện công trình lớn lao đó, “Chúa Giêsu khước từ quyền lực đàn áp và chuyên chính do các nhà cai trị các quốc gia nắm giữ (x Mc 10:42). Người bác bỏ thái độ tự phụ khi họ tự cho mình là ân nhân (x. Lc 22:25), nhưng Người không trực tiếp chống lại các nhà cầm quyền đương thời. Khi công bố về việc nộp thuế cho Xêda (x. Mc 12:13-17; Mt 22:15-22; Lc 20:20-26), Chúa quả quyết chúng ta phải trả lại cho Thiên Chúa những gì của Thiên Chúa. Mặc nhiên Người lên án mọi nỗ lực thần thánh hóa hay tuyệt đối hóa quyền lực trần thế : chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể đòi con người phải hy sinh tất cả. Ðồng thời, quyền lực trần thế có quyền riêng : Chúa Giêsu không coi  là bất công khi phải đóng thuế cho Xêda.”[6] Nếu thế quyền biết rõ giới hạn của mình, mọi vấn đề sẽ được giải quyết ổn thỏa. Khi chấp nhận quyền bính trần thế, Kitô hữu còn nhìn thấy quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa trên toàn thể vũ trụ và nhân loại.

    Nhưng không tin Thiên Chúa, làm sao thế quyền có thể nhìn thấy giới hạn của mình. “Khi vượt qua giới hạn Thiên Chúa ấn định, quyền bính nhân loại tự biến mình thành Chúa và đòi hỏi mọi người phải vâng phục tuyệt đối. Quyền bính đó trở thành Con Thú trong Sách Khải Huyền, một hình ảnh về quyền lực của đế vương bách hại vì ‘say máu dân thánh và máu các chứng nhân của Đức Giê-su.’ (Kh 17:6) Con Thú được ‘ngôn sứ giả’ (Kh 19:20) phục dịch. Ngôn sứ giả này đưa ra những dấu chỉ dối trá, chủ ý lôi cuốn dân chúng thờ lạy Con Thú. Cái nhìn này là một dấu chỉ về những con rắn đã được Satan dùng để thống trị con người, dùng mưu mẹo luồn lách vào tinh thần con người. Nhưng khi đi vào lịch sử nhân loại, Chúa Kitô, Con Chiên Bách Thắng, đã chinh phục mọi quyền lực muốn biến mình thành tuyệt đối. Thánh Gioan cho thấy các vị tử đạo đã kháng cự lại quyền lực đó. Theo lối đó, các tín hữu làm chứng rằng quyền lực thối nát và quỷ quyệt đang bị đánh bại, vì nó không còn quyền hành nào trên họ.”[7] 

    Thật là ngoài sức tưởng tượng của mọi thế quyền. Bên ngoài có vẻ chiến thắng, nhưng thực tế là chiến bại. Kẻ nắm quyền lực sẽ nếm mùi cay đắng cùng cực, trong khi môn đệ Chúa Kitô reo vang toàn thắng. Ðó là phần thưởng lớn lao cho những ai cương quyết theo Chúa Kitô hôm nay.         

    BÁO ÐỘNG ÐỎ 

    Chính khi muốn xác định quyền bính vô giới hạn của mình trên các Kitô hữu, thế quyền mới thấy rõ đường ranh quá nghiệt ngã đang vây chặt lấy mình. Liệu thế quyền có mở mắt nhìn ra sức mạnh của Chúa Kitô nơi các môn đệ Người không ? Nếu nhận ra, họ đâu có say máu các môn đệ Chúa như vậy.

     Bà Kén, người Mường bị đánh        

             

       Chính quyền được lợi gì khi tỏ ra uy quyền như thế ?

    Phải chăng họ muốn chiến thắng công lý bằng vũ lực ?  

    Trong cơn say máu, Con Thú bắt đầu lồng lộn trước sức can trường của giáo dân Thái Hà. “Hôm 28/08/2008, khoảng 300 người đã tập hợp trước trụ sở Công an quận Đống Đa, Hà Nội, để cầu nguyện đòi trả tự do cho bốn người bị bắt trong vụ tranh chấp đất đai ở giáo xứ Thái Hà. Đến buổi tối, hàng trăm cảnh sát cơ động đến nơi dùng võ lực giải tán gây thương tích cho nhiều người.”[8] Chính quyền lấy tất cả sức mạnh đè bẹp con người. Nhưng liệu họ có thành công không ? Cần phải xem lại diễn tiến chi tiết mới hiểu được tất cả ý chí quật cường của các môn đệ Chúa Kitô.

    Một giáo dân thuật lại : “Lần đầu tiên trong đời, tôi được nhìn thấy tận mắt những điều có thể làm để chứng tỏ sự tàn bạo mà loài người có thể thực hiện, khi mà cả chục người thi nhau dẫm đạp, đấm đá, chọc bằng dùi cui điện ngay giữa đường phố đông đúc với một người dân vô tội đang cầu nguyện ôn hòa.

    Nhìn những cảnh giáo dân bị xâu xé, bị dồn đuổi đánh đập bằng dùi cui điện, bằng giày đinh giữa phố, tôi cứ tưởng tượng đến những hình ảnh trên quãng trường cổ xưa kia khi hàng loạt giáo dân đã bị xua ra cho các loại thú dữ bị bỏ đói lâu ngày.

    Nhưng giáo dân có nhụt chí ? có sợ hãi trước những cảnh đó không? Tôi tin là không. Khi những sự việc đã xảy ra, có mặt ở nhà xứ, kể cả những người bị đánh đập trọng thương đã nói: ‘Không đáng sợ, kể cả phải chết,’ đó có phải là điều làm cho những người cầm quyền phải suy nghĩ chăng?”[9]

    Làm sao Con Thú có khả năng suy nghĩ như con người mà đặt vấn đề như thế ? Họ chỉ có hình dáng con người thôi. Thực tế, “Chúa của họ chỉ là cái bụng.” Mọi suy nghĩ và cứu cánh đều bắt đầu từ cái bụng.

    Phần chúng ta, “Thiên Chúa chúng ta uy lực vô biên, trí tuệ khôn lường !” Bước theo Người, chúng ta không sợ bất cứ thế lực nào. “Có Chúa ở cùng tôi, tôi chẳng sợ gì. Thách người đời làm chi tôi được. Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi dám nghênh cả lũ địch thù tôi.”

    Tóm lại, đứng trước dòng đời đang lôi cuốn nhân loại, Chúa Kitô lên tiếng kêu gọi con người từ bỏ mọi sự mà theo Người. Tất cả thắc mắc về những đau khổ hôm nay sẽ tìm thấy câu trả lời nơi vinh quang Thiên Chúa.  

    Lạy Chúa, xin cho con can đảm bước theo tiếng Chúa mời gọi. Xin Chúa thêm sức mạnh Thần Khí cho anh chị em giáo xứ Thái Hà trong cuộc tranh đấu cho công lý để Nước Chúa sớm ngự đến trên quê hương chúng con. Amen. 

    đỗ lực 31.08.2008


    [2] Ibid., 57.

    [3] Toát Yếu Học Thuyết Xã Hội Của Giáo Hội, 496.

    [4] Ibid., 555.

    [5] Ibid., 379.

    [6] Ibid.

    [7] Ibid., 382.

    Tác giả:  Phúc Âm Nhật Ký, Lm. Đỗ Vân Lực, op.
     
    Tin Công giáo VN

    Vậy bây giờ công an không còn biết phân biệt người tốt, người xấu nữa hả cậu?

     
    Điẻm nhấn : nghe phỏng vấn Lm Phan Văn Lợi và Lm Nam Phong.
     
     
    HL
     
    Ngay đang khi cháu đọc tin tức trên "Vì giáo hội Công giáo Việt Nam", một bé 3 tuổi bên nhà hàng xóm chạy qua nhà cháu chơi, bé đó phải gọi cháu bằng cậu trẻ (Tuổi cháu hơn tuổi của bé ít thôi). Cậu bé vừa qua nhà cháu thì tình cờ nhìn thấy hình bà cụ người đầy máu. Cậu bé ngây thơ họi cháu ai đánh bà cụ. Cháu bảo là công an đấy. Cậu bé lại tiếp tục hỏi vậy bà là xấu hay tốt hả cậu, cháu nói bà này đạo Chúa đấy. Bé chợt hỏi một câu mà cháu cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào: "Vậy bây giờ công an không còn biết phân biệt người tốt, người xấu nữa hả cậu?" Cháu chỉ biết nhìn cậu bé mà cười. Cháu suy nghĩ một điều rằng, một đứa bé 3 tuổi thôi mà còn biết phân biệt được những việc làm là tốt hay xấu thì tại sao lại có những người lớn như các chú công an lại không suy nghĩ được nhỉ?

    Bố cháu bảo cháu cấu nguyện âm thầm cùng giáo xứ Thái Hà qua các Thánh Vịnh, nhưng cháu lại muốn mọi người cùng đọc những Thánh Vịnh để hiệp thông với giáo xứ Thái Hà, cháu chăn thủ thời gian giải trí khi không bận học để gửi lên những bài Thánh Vịnh cổ xưa nhưng vẫn đầy ý nghĩa trong cuộc sống hiện nay:

    hánh Vịnh 37

    Số phận người lành kẻ dữ

    1 Của vua Đa-vít
    Bạn đừng nổi giận vì quân gian ác,
    chớ phân bì với kẻ bất lương,

    2 vì chúng tựa cỏ hoang mau úa
    và giống như thanh thảo chóng tàn.

    3 Cứ tin tưởng vào CHÚA và làm điều thiện,
    thì sẽ được ở trong đất nước và sống yên hàn.

    4 Hãy lấy CHÚA làm niềm vui của bạn,
    Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng.

    5 Hãy ký thác đường đời cho CHÚA,
    tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay.

    6 Chính nghĩa bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh,
    công lý bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ.

    7 Hãy lặng thinh trước mặt CHÚA và đợi trông Người.
    Bạn chẳng nên nổi giận
    với kẻ được thành công hay với người xáo trá.

    8 Dừng cơn phẫn nộ và chớ mãi nổi xung,
    đừng nổi giận kẻo sinh ra tội lỗi,

    9 vì bọn gian ác sẽ bị diệt trừ,
    còn người trông đợi CHÚA, sẽ được đất hứa làm gia nghiệp.


    10 Ít lâu nữa ác nhân sẽ chẳng còn,
    đến chỗ xưa cũng không tìm thấy hắn.


    11 Còn kẻ nghèo hèn được đất hứa làm gia nghiệp
    và vui hưởng cảnh an lạc chan hoà.

    12 Kẻ gian ác mưu hại người công chính, và hậm hực nghiến răng.

    13 Nhưng Chúa cười nhạo nó, vì thấy nó đã đến ngày tàn.

    14 Phường ác nhân tuốt gươm giương nỏ
    nhằm hạ kẻ nghèo hèn, và giết người chính trực;

    15 nhưng gươm chúng lại đâm vào tim chúng, và nỏ gẫy tan tành.


    16 Ít tiền ít của mà là người công chính
    hơn nhiều vàng nhiều bạc mà là kẻ ác nhân.

    17 Vì cánh tay bọn ác nhân sẽ bị bẻ gẫy,
    còn người công chính được CHÚA độ trì.


    18 CHÚA chăm sóc cuộc đời người thiện hảo,
    gia nghiệp họ tồn tại đến muôn năm.

    19 Buổi gian nan họ không hề hổ thẹn,
    ngày đói kém lại được no đầy.

    20 Còn quân gian ác sẽ phải tiêu vong;
    những kẻ thù của CHÚA
    sẽ tan đi như cỏ nội hoa đồng, tan đi thành mây khói.


    21 Kẻ gian ác vay mà không trả,
    người công chính thông cảm và cho không
    .

    22 Người Chúa chúc lành được đất hứa làm gia nghiệp,
    kẻ Chúa nguyền rủa sẽ bị diệt trừ.


    23 CHÚA giúp con người bước đi vững chãi,
    ưa chuộng đường lối họ dõi theo.

    24 Dầu họ có vấp cũng không ngã gục,
    bởi vì đã có CHÚA cầm tay.

    25 Từ nhỏ dại tới nay tôi già cả,
    chưa thấy người công chính bị bỏ rơi,
    hoặc dòng giống phải ăn mày thiên hạ.

    26 Ngày ngày họ thông cảm và cho mượn cho vay,
    dòng giống mai sau hưởng phúc lành.

    27 Hãy làm lành lánh dữ, bạn sẽ được một nơi ở muôn đời.

    28 Bởi vì CHÚA yêu thích điều chính trực,
    chẳng bỏ rơi những bậc hiếu trung.
    Quân bất chính sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt,
    dòng giống ác nhân rồi cũng phải tru di.


    29 Còn người công chính được đất hứa làm gia nghiệp,
    và định cư tại đó mãi muôn đời.

    30 Miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan,
    và lưỡi họ nói lên điều chính trực.

    31 Luật Thiên Chúa, họ ghi tạc vào lòng,
    bước chân đi không hề lảo đảo.

    32 Kẻ gian ác rình mò, mưu giết người công chính.

    33 Nhưng CHÚA không để họ lọt vào tay ác nhân,
    không để bị kết án khi phải ra trước toà.

    34 Hãy trông chờ CHÚA, giữ vững đường lối Người,
    rồi Người sẽ cất nhắc bạn lên
    và ban đất hứa làm gia nghiệp
    bạn sẽ nhìn thấy ác nhân bị diệt trừ.


    35 Tôi đã thấy ác nhân ngạo ngược,
    nó vươn mình tựa hương bá xanh tươi.

    36 Nay trở lại, nó không còn nữa,
    tìm kiếm hoài mà chẳng thấy tăm hơi.


    37 Hãy xem kẻ thiện toàn, cứ nhìn người chính trực,
    ai hiếu hoà sẽ được con dòng cháu giống.

    38 Quân tội lỗi đều bị diệt trừ, nòi ác nhân rồi cũng phải tru di.

    39 Còn chính nhân được CHÚA thương cứu độ
    và bảo vệ chở che trong buổi ngặt nghèo.

    40 CHÚA phù trợ và Người giải thoát,
    giải thoát khỏi ác nhân và thương cứu độ,
    bởi vì họ ẩn náu bên Người.


    Thánh Vịnh 27

    Tin tưởng và cậy trông vào ĐỨC CHÚA khi gặp gian nguy

    1 Của vua Đa-vít
    CHÚA là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,
    tôi còn sợ người nào?
    CHÚA là thành luỹ bảo vệ đời tôi,
    tôi khiếp gì ai nữa?

    2 Khi ác nhân xông vào, định nuốt sống thân tôi,
    ai ngờ chính đối phương, chính những thù địch ấy,
    lại lảo đảo té nhào.


    3 Dù cả một đạo quân vây đánh, lòng tôi chẳng sợ gì.
    Dù có phải lâm vào chiến trận, tôi vẫn cứ cậy tin.

    4 Một điều tôi kiếm tôi xin,
    là luôn được ở trong đền CHÚA tôi
    mọi ngày trong suốt cuộc đời,
    để chiêm ngưỡng CHÚA tuyệt vời cao sang,
    ngắm xem thánh điện huy hoàng.

    5 Ngày tôi gặp tai ương hoạn nạn,
    Người che chở tôi trong lều thánh,
    đem giấu tôi thật kín trong nhà,
    đặt an toàn trên tảng đá cao.


    6 Nên giờ đây tôi ngẩng đầu đắc ý,
    nhìn quân thù vây bủa chung quanh.
    Tôi sẽ dâng lễ tế trong thánh điện,
    lễ tạ ơn, nhã nhạc vang lừng,
    tôi sẽ đàn ca mừng kính CHÚA.

    7 Lạy CHÚA, cúi xin Ngài nghe tiếng con kêu,
    xin thương tình đáp lại.

    8 Nghĩ về Ngài, lòng con tự nhủ: hãy tìm kiếm Thánh Nhan.
    Lạy CHÚA, con tìm thánh nhan Ngài,

    9 xin Ngài đừng ẩn mặt.
    Tôi tớ Ngài đây, xin đừng giận mà ruồng rẫy,
    chính Ngài là Đấng phù trợ con.
    Xin chớ bỏ rơi, xin đừng xua đuổi,
    lạy Thiên Chúa, Đấng cứu độ con.

    10 Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa,
    thì hãy còn có CHÚA đón nhận con
    .

    11 Xin dạy con đường nẻo Ngài, lạy CHÚA,
    dẫn con đi trên lối phẳng phiu,
    vì có những người đang rình rập.

    12 Xin đừng phó mặc con cho kẻ thù hung hãn,
    vì lũ chứng gian đứng dậy tố con,
    giương bộ mặt hằm hằm sát khí.


    13 Tôi vững vàng tin tưởng
    sẽ được thấy ân lộc CHÚA ban trong cõi đất dành cho kẻ sống.

    14 Hãy cậy trông vào CHÚA, mạnh bạo lên, can đảm lên nào!
    Hãy cậy trông vào CHÚA.

    Thánh Vịnh 12

    Chống lại các kẻ chỉ nói những lời gian dối

    1 Phần nhạc trưởng. Hoạ đàn bát huyền. Thánh vịnh. Của vua Đa-vít.

    2 Xin cứu nguy, lạy CHÚA, vì chẳng còn thấy ai đạo hạnh,
    giữa loài người, không một kẻ tín trung.

    3 Người với người chỉ nói lời gian dối,
    môi phỉnh phờ, lòng một dạ hai.

    4 Ước gì CHÚA xẻo môi phỉnh phờ, và cắt lưỡi ba hoa!


    5 Bọn chúng nói: "Sức mạnh ta là ba tấc lưỡi,
    với môi mép này, ai làm chủ được ta? "

    6 CHÚA phán rằng: "Trước cảnh người nghèo bị áp bức,
    kẻ khốn cùng rên siết thở than,
    giờ đây Ta đứng dậy,
    ban ơn giải thoát cho kẻ mong chờ."


    7 Lời CHÚA phán là lời chân thật,
    như bạc nấu trong lò, đã bảy lần tinh luyện.

    8 Vâng lạy CHÚA, Ngài bảo vệ chúng con,
    giữ cho khỏi bọn này mãi mãi.

    9 Phường gian ác nhởn nhơ khắp chốn,
    chuyện đê hèn đầy dẫy nhân gian.


    Thánh Vịnh 59

    Xin ơn đối phó với kẻ thù

    1 Phần nhạc trưởng. "Xin đừng phá đổ." Của vua Đa-vít. Se sẽ. Khi vua Sa-un sai người canh giữ nhà ông để hãm hại ông.

    2 Lạy Thiên Chúa của con,
    xin cứu con khỏi lũ địch thù,
    bênh đỡ con chống lại kẻ tấn công,

    3 cứu vớt con khỏi phường gian ác,
    giải thoát con khỏi bọn giết người.

    4 Kìa mạng con, chúng rình hãm hại,
    lũ cường quyền xúm lại chống con.

    5 Lạy CHÚA, con đâu có tội có lỗi gì, có làm chi lầm lỡ,
    mà chúng cũng xông vào dàn trận.
    Xin Ngài thức dậy, đến với con, và xin nhìn xem đó.

    6 Lạy CHÚA là Chúa Tể càn khôn,
    là Thiên Chúa nhà Ít-ra-en,
    xin đứng lên trừng trị chư dân,
    đừng thương hại một kẻ nào dã tâm phản phúc.

    7 Chiều đến, chúng trở lại
    tru lên như chó và chạy rông khắp thành.

    8 Này chúng ba hoa sùi bọt mép, lưỡi kiếm ở đầu môi.
    Chúng nói: "Nào ai nghe thấy được? "

    9 Nhưng phần Ngài, lạy CHÚA, Ngài chê cười chúng,
    Ngài nhạo báng chư dân.

    10 Lạy Thiên Chúa là sức mạnh của con,
    con ngước mắt nhìn Ngài,
    bởi Ngài là thành luỹ bảo vệ con.

    11 Thiên Chúa, Đấng đầy lòng yêu mến, sẽ đến phù hộ tôi;
    Thiên Chúa sẽ cho tôi nghênh bọn địch thù.

    12 Xin Chúa đừng giết chúng,
    kẻo dân của con lãng quên đi.
    Lạy Chúa là khiên mộc của chúng con,
    xin dùng sức mạnh bắt chúng phải lang thang,
    và xin quật ngã chúng.

    13 Mở miệng ra là chúng nói điều tội lỗi,
    ước gì chúng bị hại vì thói kiêu căng của mình,
    vì lộng ngôn phạm thượng, vì ăn gian nói dối.

    14 Trong cơn thịnh nộ, xin tiêu diệt chúng đi,
    xin tiêu diệt, để chúng không còn nữa,
    cho thiên hạ biết rằng:
    Thiên Chúa thống trị nhà Gia-cóp, và khắp cõi địa cầu.

    15 Chiều đến, chúng trở lại,
    tru lên như chó và chạy rông khắp thành.

    16 Chúng lang thang tìm kiếm của ăn,
    chúng gầm gừ khi không no bụng.

    17 Lạy Chúa, sức mạnh Ngài, con xin mừng hát,
    tình thương Ngài, sớm sớm nguyện tung hô,
    bởi con được Chúa nên đồn nên luỹ,
    chốn con nương mình trong buổi gian truân.

    18 Lạy Chúa là sức mạnh của con, xin đàn hát mừng Ngài,
    bởi Ngài là thành luỹ bảo vệ con,
    lạy Thiên Chúa, Đấng đầy lòng yêu mến.

    KHI KẺ CƯỚP TÌM CÁCH TIÊU THỤ CỦA GIAN BẰNG QUYỀN LỰC

     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 20:26)
     
    KHI KẺ CƯỚP TÌM CÁCH TIÊU THỤ CỦA GIAN BẰNG QUYỀN LỰC

    Quyền dân sự, về tài sản dân sự trải qua thời gian, các chế độ chính trị... Từ xưa đến nay, luôn được liên nối. Chế độ sau liên nối, thừa nhận các quyền này từ chế độ trước... Dù muốn dù không, chế độ sau không thể bác bỏ quyền dân sự có từ chế độ trước... vì làm như thế là bất hợp pháp, và tự chuốc lấy hoạ vào thân... Tự gây ra những rắc rối về quản lý xã hội cho mình... Chưa nói đến việc gây phẫn uất trong dân...

    Trừ tài sản bị coi là chiến lợi phẩm thường bị tịch thu, còn các tài khác của các tổ chức dân sự, tôn giáo, cá nhân dân sự... đều phải được thừa nhận... Ngay cả tài sản bị tịch thu cũng phải làm các thủ tục rõ ràng: Ra văn bản Luật xác định các loại tài sản bị tịch thu... Lập biên bản xác định với từng trường hợp tài sản nằm trong diện bị tịch thu... Ra quyết định tịch thu... Còn nữa: Thông báo đến chủ tài sản bị tịch thu, cũng như niêm yết công khai... Và phải cho người chủ có quyền khiếu nại trong phạm vi... Ngày... trả lời khiếu nại... Rồi mới coi việc tịch thu tài sản hoàn tất.

    Thực tế nhà nước cộng sản Việt Nam cũng phải thừa nhận rất nhiều quyền dân sự sau khi tiếp quản chính quyền từ chế độ Phong Kiến Thực Dân... Hệ thông dữ liệu về nhà đất được tiếp nhận, lưu giữ và tiếp tục sử dụng... Chứ người cộng sản không dám đốt đi... Vì họ chẳng có năng lực để thiết lập... Nhiều khi họ đọc còn không hiểu hết nghĩa...

    Trong quá trình ra quyết định tịch thu, trưng thu trong cải tạo XHCN... Đã có rất nhiều trường hợp chính quyền cộng sản bị các tổ chức dân sự, tôn giáo, người dân... khiếu nại... phải xem xét lại quyết định, phải huỷ bỏ quyết định... Trả lại tài sản... Như các vụ trả lại nhà đất cho Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo... Vụ trả lại nhà đất biệt thự ở Hà Nội cho ông nghị sĩ giáo sư sử học Dương Trung Quốc...

    Trong quản lý nhà nước, nhà nước nào cũng luôn thừa nhận, áp dụng nguyên tắc “Thời Hiệu hạn định” “Suy đoán có lợi cho dân” “Vô hiệu do tê liệt ý chí” “Miễn trách nhiệm do Luật vi hiến”. ..:

    • Thời hiệu hạn định nghĩa là cái gì cũng có thời hạn... Ngay cả khi có đối tượng nào đó giết người, cơ quan điều tra để quá 20 năm mới phát hiện, coi như hết thời hiệu truy cứu, đương sự được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự... Gần đây có một vụ sảy ra tại Nghệ An... Một anh thanh niên làm chết người yêu, rồi chôn xuống đất, gia đình thì tưởng con gái mình bỏ đi, công an thì không thấy có dấu hiệu gì để khởi tố vụ án... đến khi người ta đào móng nhà, phát hiện ra hài cốt... anh thanh niên xưa thú tội... đã 27 năm trôi qua... nên anh thanh niên được miễn trách nhiệm... Thời hiệu lại luôn gắn với các điều kiện... Nhưng có thể tóm gọn lại: Muốn được hưởng thời hiệu, với công dân, tổ chức thì không được cố ý che dấu hành vi... Với nhà nước thì phải hoàn thành mọi thủ tục, nếu nhà nước có sơ xuất về thủ tục, thì sẽ không được thực hiện quyền năng của mình nữa... và người dân, tổ chức được hưởng lợi...

    • Suy đoán có lợi cho dân nghĩa là trước một vấn đề nếu chỉ bằng suy đoán, suy luận, suy ra được hai hướng: 1) bất lợi – 2) có lợi cho dân, thì bắt buộc nhà nước phải chọn hướng có lợi cho dân. Dân ở đây là người liên quan trực tiếp đến vụ việc chứ không phải là nhân dân (Đại từ chung chung …). Suy đoán có lợi cho dân trong nhiều trường hợp còn xoá bỏ cả thời hiệu áp dụng quyền hành với dân của nhà nước... vì lý do nhân dạo, vì lý do đạo lý, vì lý do bản chất tốt đẹp của chế độ... Như trong trường hợp ngôi biệt thự của ông nghị sĩ Dương Trung Quốc, thực ra nó đã hết thời hiệu kiện đòi... Nhưng vì là ông nghị sĩ đòi nên người ta không xét thời hiệu nữa...

    • Vô hiệu do tê liệt ý trí, nghĩa là nếu nhà nước dùng vũ lực vật chất hay tinh thần để đe doạ dân, làm cho dân mất lý trí, không còn khả năng thể hiện đúng ý chí của mình nữa... thì hành vi đó vô hiệu, quyết định liên quan đến hành vi đó vô hiệu... Hoặc ngược lại, người dân đe doạ nhà nước...

    • Miễn trách nhiệm do luật vi hiến nghĩa là đối với luật của nhà nước ban hành nhưng vi phạm hoặc trái với hiến pháp, dân được miễn trừ trách nhiệm khi không thi hành cái luật vi hiến đó...

    Các nguyên tắc, chứng lý nêu trên được nhà nước việt nam XHCN thừa nhận trên giấy, trong hiếp pháp, Luật. .. Đương nhiên như thế, vì các nước tư bản, “một hình thức nhà nước thấp kém hơn XHCN” còn thừa nhận, phương chi nhà nước XHCN dân chủ hơn triệu lần dân chủ tư bản mà lại không thừa nhận hay sao ??? Nhưng từ trên giấy ra đến thực tế cuộc sống trong xã hội – xã hội chủ nghĩa xa lắm... xa đến nỗi từ khi có cái nhà nước “tiến bộ” này đến giờ nó vẫn còn nằm trên giấy... Nhưng nhà nước XHCN VN luôn già mồm rằng: Họ vẫn áp dụng... nếu ai thấy ở đâu không áp dụng... thì gọi về đường dây nóng xxx. Nhưng khi quốc tế cùng dân sinh yêu cầu nhà nước cộng sản lập toà hiến pháp để xét xử thì nó nhất định không... Vì nó biết nếu có toà hiến pháp, rồi đem các vụ việc liên quan ra xét xử, có đến 90% Luật của nó vi phạm chính hiến pháp của nó...

    Bây giờ mới xét đến vấn đề nhà đất của giáo xứ Thái Hà, các quyết định, các hành động của nhà nước, các hành động của giáo dân Thái Hà:

    Trước tiên về quyết định của nhà nước: Phải nói là cả một sự lem nhem... Không có Luật công bố danh mục tài sản bị tich thu, không có quyết định tịch thu... Chỉ có mấy cái văn bản của sở nhà đất, xây dựng... được gọi là Nhà Dòng đã bàn giao... Sở nhà đất xây dựng chỉ là cơ quan chuyên môn chứ không phải cơ quan đại diện nhà nước. Phải là Uỷ Ban Hành Chính mới là cơ quan nhà nước có thẩm quyền, nếu là SNĐXD thì phải có văn bản uỷ quyền từ UBHC... Lỗi sai về thủ tục này của nhà nước là lỗi dẫn đến hậu quả nhà nước mất quyền tiếp tục áp dụng luật với trường hợp này... và phải suy luận theo hướng có lợi cho nhà Dòng...

    Ông cha Bích cũng chẳng có quyền gì bàn giao sở hữu của nhà dòng cho nhà nước... Ví như một ông chủ tịch huyện vùng biên nào đó, ký giấy nhượng đất cho Trung Quốc thì ai công nhận ???... Ngay cả ông Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ký tờ giấy ô nhục thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên lãnh thổ Việt Nam xưa... Đến nay nhà nước Việt Nam XHCN cũng “Nhỏ nhẹ” chối bỏ vì ông ta không đủ thẩm quyền... Vậy mà cộng sản kết luận ông cha Bích có quyền chuyển sở hữu tài sản nhà Dòng cho cộng sản cơ đấy... Tội nghiệp ông cha Bích chết cũng chưa yên thân với cộng sản !

    Ai cũng biết thời kỳ cải tạo XHCN là thời kỳ ông cha Bích đâu có dám đe doạ nhà nước làm cho nhà nước tê liệt ý chí... ??? Phải hiểu ngược lại mới đúng ! Và chính những người cộng sản thời đó nay còn sống không ít lần thú nhận cái sự cưỡng bức thân thể dẫn đến tê liệt ý chí nhân dân của nhà nước XHCN... Cải tạo XHCN là hành vi ăn cướp, được hợp pháp hoá bởi cái luật lệ ăn cướp, sảy ra trong thời kỳ người cộng sản đi ăn cướp của nhân dân, của xã hội...

    Ngày 29.08.2008 UBND TP Hà Nội vừa mới ra quyết đinh thu hồi khu đất nhà dòng (Một hình thức tịch thu) để “Làm công viên công cộng” thì phải hiểu thế nào đây ??? Sau ngần đấy thời gian, sau ngần đấy sai lầm của chính sách nhà nước, ngần đấy sai trái của nhân viên nhà nước... Nó còn trong thời hiệu được ra quyết định tịch thu nữa không đây ??? Mà sao khi sảy ra vụ việc Giáo Dân giáo xứ Thái Hà vùng lên mới ra quyết định này ??? Nếu giáo dân không vùng lên thì nó sẽ là của ai ??? Chắc của ông cộng sản “gộc” nào chứ nhất định không phải của ông bần cố công, bần cố nông nào.

    Hành vi của UBND TP Hà Nội ra quyết định thu hồi khu đất, để làm “Công viên công cộng” là hành vi của kẻ cướp, tìm cách tiêu thụ của gian, không ăn được thì đạp cho đổ. Nhất định thế. Hành động đàn áp giáo dân Công Giáo bằng bạo quyền của công an cộng sản là quyền lực phi pháp, là quyền lực hoả ngục ! Tìn mãi, dưới mọi góc độ trong đức khoan dung Kitô Giáo, mà không thấy lý do hợp lẽ nào cho các động thái của người cộng sản.

    Xét đến hành động của giáo dân, tu sĩ giáo xứ Thái Hà: Đây là hành động của sự phẫn uất, tức nước vỡ bờ... Nhưng luôn trong sự ôn hoà có kiểm soát bởi luân lý Kitô giáo... Xét ở góc độ pháp luật, Luật vi hiến, con người được quyền miễn trừ... Xét ở góc độ luân lý, chẳng luật nào bằng luật công bằng, bằng luật lương tâm... Nếu vì bất cứ lý do nào đó anh chị em chùn bước trước bạo quyền, trước bọn vô luân, thì con cái chúng ta tiếp tục phải giải quyết, phải trả giá đắt hơn nữa...

    Cái gì của sêda thì trả lại cho sêda, cái gì của Thiên Chúa hãy trả lại cho Thiên Chúa. Chúng ta thuộc về Thiên Chúa, như lời Người: “Các con không thuộc về thế gian này... “. Hãy trả lại cho Thiên Chúa cái thân xác tro bụi này ! Và trả lại cho thế gian vật chất cùng đức công bằng trong luân lý Kitô Giáo. Lậy Chúa ! Sao vang lên trong con bài ca nghìn trùng?
     
    Lê Minh

    Giám đốc công an thành phố Hà Nội ngây thơ đòi qua mặt Phóng Viên AFP

     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 18:08)
     
    Giám đốc công an thành phố Hà Nội ngây thơ đòi qua mặt Phóng Viên AFP
     
    HÀ NỘI - Chiều 29/8/2008 sở công an họp báo quốc tế dưới sự chủ tọa của ông Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội về việc đòi lại đất tại Thái Hà.

    Tại đây, trả lời câu hỏi của phóng viên AFP đề nghị cho biết rõ hơn tình hình tại khu đất Thái Hà, ông Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội đọc thuộc lòng: “Căn cứ Bộ Luật hình sự, Bộ luật Tố tụng hình sự của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam sự việc xảy ra tại 178 Nguyễn Lương Bằng và tại giáo xứ Thái Hà đã đủ cấu thành tội danh huỷ hoại và cố ý làm hư hỏng tài sản xã hội chủ nghĩa và tội gây rối trật tự công cộng theo Điều 143 và Điều 245 của Bộ Luật hình sự".

    Vừa đánh trống vừa ăn cướp với việc đổ tội như sau: các hành vi đập phá tường, lập bàn thờ, cầu nguyện không đúng nơi quy định đã kéo dài từ 6/1/2008 đến nay đã 8 tháng và đặc biệt vào trưa 15/8 là vi phạm pháp luật Việt Nam.

    Chu choa, Ông Nhanh tỏ ra quá "thanh liêm" như vị thiên lôi từ trời xuống phán thêm: “Theo Luật pháp, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Những ai có vi phạm đều bị triệu tập, từ cán bộ nhà nước, thầy tu hay công dân bình thường”.

    Thưa ông Nhanh! Nếu ông còng tay được tên tham nhũng hàng đầu của đảng cộng sản đòi hối lộ nơi người Nhật trong dự án Xa Lộ Đông Tây tại Sài Gòn thì dân đen chúng tôi được nhờ biết mấy. Nếu ông cố tình quên vụ này, thì chúng tôi điểm ngay tên tham quan Huỳnh Ngọc Sĩ, đã đòi hối lộ 820.000 đôla của hãng thầu Nhật đấy. Cả nước Nhật biết đến Huỳnh Ngọc Sĩ, nhưng tại Việt Nam không được nói đến chuyện này, và kể cả tên Giám đốc Công an thành phố Hà Nội. Trước khi bắt dân đen, hãy bắt tên đại tham nhũng Huỳnh Ngọc Sĩ đi nhé. Ông ta là cán bộ nhà nước đấy! Gỉa sử việc phá hàng rào "là có thật và là hành vi phạm pháp" đi chăng nữa, thì tổn hại này có sánh chi với những hành vi phá sản và ăn cắp của biết bao nhiêu các quan quyền từ trên xuống dưới trong chế độ CSVN, sao không ai đưa ra xử tội những vị quan này vậy, hỡi ông Giám đốc Công an?

    Chưa làm được chuyện anh hùng bắt tham quan thì ông Nhanh đã dối trá đủ điều đổ tội lên đầu giáo dân Thái Hà, bằng cách nói với AFP như sau: "Tối qua (28/8), hơn 100 giáo dân, trong đó có tu sĩ, giáo sĩ Nhà thờ Thái Hà kéo đến trụ sở Công an quận Đống Đa đòi trả người, với những hành vi quá khích như chửi bới, lăng mạ người thi hành công vụ. Công an quận đã mời đại diện nhóm người này vào và nói rõ lý do bắt người. Sau khi được giải thích, thuyết phục, hơn 21 h tối qua, nhóm người này đã giải tán. Tuy nhiên vì một số người có hành động quá khích, công an quận đã lập biên bản tạm giữ 3 người để điều tra".

    Phóng viên AFP thật ma lanh qua mặt chàng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội một cái vù mà không cần bóp còi. Bằng cách trước đó đã gặp ngay một vị linh mục để hỏi về vấn đề sử dụng vũ lực của công an đối với giáo dân Thái Hà. Chúng ta đọc nguyên văn bài viết của AFP nói chuyện với linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải và được tường thuật trong bài báo như sau:

    "One of the priests, Father Nguyen Van Peter Khai -- who put the total number of Catholics arrested since Thursday at eight -- told AFP that police had attacked the Catholics as they sat on the street for a peaceful vigil.

    "We were in the street on Thai Ha street and the police repressed the Christians using electric shocks," said Khai. "A lot of people were beaten by police, they were beaten very hard." (Chúng tôi cầu nguyện an hòa… Chúng tôi đứng trên đường Thái Hà và công an tấn công bằng dùi cui điện. Nhiều người đã bị đánh đập và bị đánh đập tàn nhẫn).

    He showed AFP digital photographs showing two women bleeding from head wounds who he said were victims of the police baton-charge. (Linh mục Khải đã cho AFP xem hình chụp digital của 2 người phụ nữ, có vết thương chảy máu trên đầu. Cha Khải nói: “Đó là nạn nhân của bọn công an.”)


    Khi có đủ dữ kiện chứng nhân đó, tại nơi họp báo phóng viên AFP chỉ cần hỏi thêm câu:
    "Công an có dùng dùi cui điện để đánh giáo dân Thái Hà không?", thì ông Nhanh lòi đuôi chuột dối trá:

    When asked about the claim, police chief Nhanh only said: "We never use supporting instruments to beat those who do not violate the law. These instruments are only used when police are attacked." (Cảnh sát Việt Nam không bao giờ dùng công cụ để đánh đập người vi phạm. Chúng tôi chỉ dùng những công cụ này trong các trường hợp bị tấn công).

    Để vớt vát giám đốc Nhanh vội nói: đến nay, công an chưa nhận được đơn thư khiếu nại nào về vụ việc này” (Nhanh said police had received no complaints alleging beatings on Thursday).


    Phóng viên AFP không bình luận gì thêm về cuộc họp báo, nhưng với cách hành văn báo chí chuyên nghiệp AFP có thể cho độc giả Tây Phương sẽ nhận ra đâu là sự thật và đâu là điều dối trá của cộng sản Việt Nam trong vụ đàn áp dã man Giáo dân Thái Hà bằng dùi cui điện.

    Ông Giám đốc Công an thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh ơi! Phóng viên AFP ngây thơ hay ông Nhanh thơ ngây?
    Hà Long
    August 29

    BÁO VIETNAMNET LÀM GIẢ HÌNH ẢNH GIÁO XỨ THÁI HÀ

     
    BÁO VIETNAMNET LÀM GIẢ HÌNH ẢNH GIÁO XỨ THÁI HÀ
     
    Một tác giả trên X-Cafe đã phát giác ra rằng báo Vietnamnet với tựa đề "Tạm giữ thêm 3 đối tượng vụ 178 Nguyễn Lương Bằng" (link ở đây) đã làm giả mạo hình ảnh của giáo dân Thái Hà. Nhục nhã! Một tờ báo hay khua mồm nói về đạo đức Hồ chí Minh và giáo dục con người là như thế đấy ! Báo Hà Nội Mới và Vietnamnet bây giờ đã lộ tẩy thói khuyển người của nó.
     
    Sau đây là nội dung trên X-Cafe:
     
    Để tôi chỉ cho bác thấy tại sao tôi nghi ngờ nhé:

    Đây là hình tôi lấy từ trang web Vietnamnet, được chú thích là ảnh tư liệu. Thực ra nó là hình cắt từ một băng video. Ai quay băng video này tôi không biết, nhưng ước đoán của tôi là phía công an, vì chắc dân và công nhân nhà máy không quay cảnh này làm gì, mà lại còn ở góc quay "đẹp" như thế.
     
    (bức hình tư liệu của Vietnamnet với lời ghi chú : Giáo dân Thái Hà đập tường bảo vệ xông vào khu đất của Công ty cổ phầm may Chiến Thắng tại 178 Nguyễn Lương Bằng ngày 15/8/2008. Ảnh: Tư liệu.)
     
     
    Nhưng sau đó đã được edit để phục vụ một việc gì đó, cái này tôi không biết. Nếu bác nhìn vào hai điểm tôi phóng to (bác có thể kiểm chứng lại bằng cách save hình ở trên về, mở ra ở một phần mềm soạn / sửa ảnh nào đó, chẳng hạn photoshop, rồi zoom vào các điểm đó để xem cho kỹ hơn):

    1) Ở hình tròn trắng có một khoảng cắt vuông vức. Hình hậu cảnh được tái hiện lại, có lẽ để che một mặt người hay gì đó ở chỗ này. Không lẽ hình mặt người cần che là "điệp viên 007" của Đảng ta hihi

    2) Hình bà cụ leo qua tường rào vào trong đứng, trong khi cả đám còn đang đập tường ở phía ngoài làm tôi nảy ra nghi vấn với bức ảnh. Nếu phóng to lên ở mặt bà cụ thì bác sẽ thấy viền mũ của cụ đậm một cách không bình thường, cái này thường là do người ghép ảnh không xóa được hết viền. Để so sánh, bác hãy xem các viền mũ, viền nón của người xung quanh xem có ai trông "nhân tạo" thế không? Hãy chú ý mặt người ở phía trên cụ già, anh ta bị cắt nửa mặt bởi một "con ma" đen đen trông rất nhộn.
     
     
    Như ở trên, tôi đã nói là tôi không biết mục đích của tấm ảnh này là gì, nhưng nó có dấu hiệu ngụy tạo. Tại sao phải ngụy tạo, tại sao phải chèn một cụ già vào vị trí đó, chịu, bác nào trả lời hộ với...
     
    tqvn2004
     
    Nguồn X Cafe
     
     
    Dưới đây là hình chụp lại từ Vietnamnet, đề phòng lũ gian dối này xóa ảnh, xóa link :
     
     
     
     
     
     
     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 15:59)
     
    Thái Hà hôm nay có sợ hãi không?
     
    THÁI HÀ - Tưởng sau cuộc vây ráp bằng roi điện và giầy đinh tố qua, bà con giáo dân được phen sợ hãi, sẽ không dám đến Thái Hà xem lễ nữa. Chiều nay, có tin đồn là tối nay còn không có lễ ở Thái Hà vì các Cha sợ nên bỏ trốn hết, đừng nên xuống đó.

    Thế nên nhiều người lại quyết tâm đến Thái Hà hơn, để khẳng định tấm lòng của mình với giáo xứ đang khi đau thương, nhất là khi Cha Phụng đã được đưa trên TV để chịu trận xỉ vả.

    Nhưng thật không ngờ, tối nay, buổi tối mà số người đến Thái Hà tăng hơn những đêm trước rất nhiều. Thánh lễ chật kín cả nhà thờ, nghe Cha ở Nhà thờ Hàng Bột giảng về Thánh Gioan Baotixita, Ngài đã chịu chết một cách đau đớn, thê thảm khi nói lên sự thật trước sự loạn luân của nhà vua. Trong bài giảng, Cha đã khẳng định, sự thật sẽ chiến thắng, công lý sẽ được sáng tỏ. Thánh nhân đã chiến thắng nhà vua đồi bại không phải vì khi đang sống, nhưng là khi thời gian đã qua đi. Tấm gương làm chứng cho sự thật của Thánh nhân đã chiến thắng vị vua bạo tàn, vua chỉ nhất thời, còn dân vạn đại.

    Bài giảng này không biết có lọt vào tai mấy cán bộ đang rình mò ở ngoài hay không, nhưng thấm thía đối với người dân Thái Hà hôm nay.

    Tan lễ, đoàn rước đến linh đài dài dằng dặc làm cho các công an cũng ngạc nhiên. Họ không ngờ giáo dân lại coi thường đau khổ như thế.

    Đoàn gồm có các Cha do Cha Phụng mới về cùng với 7 cha trong dòng mặc toàn áo đỏ. Sau việc kính tuần bảy ngày trước linh đài Đức Mẹ, đoàn rước gồm các cha đã đi đến tượng đài Đức Mẹ phía trong và hát mừng kính Mẹ. Sau đó, đoàn đã đi một vòng xung quanh Linh địa Đức Bà sang phía bên kia, trong ngôi nhà đã bị nhà nước cho phá dở dang. Đoàn rước đi trong đêm tối với ánh nên trên tay, vì phía trong, nhà nước đã cho tắt hết các bóng điện để tiết kiệm điện cho đất nước.

    Đoàn rước đông đảo đã làm nhiều người, nhất là lương dân xung quanh, vì họ nghe nói công an đã trấn áp được giáo dân thắng lợi, nhưng hôm nay lại thấy đông đúc hơn nên nhiều người đã ra xem. Hôm nay, công an ít hơn những hôm trước, chắc họ nghĩ bây giờ có thách đố, thì giáo dân cũng không dám bén mảng tới nơi này.

    Đoàn giáo dân và linh mục hôm nay đến linh địa Đức Bà, là câu trả lời với lực lượng bạo lực là họ không hề run sợ.

    Nhưng hôm nay thì họ đã nhầm to. Một số người dân cho biết, khi chưa xong lễ, một số công an khá đông tập trung trước hội chữ thập đỏ. Khi lễ xong, Cha Khải sau khi căn dặn bà con xong, ngài nói “tất cả lên đường” để ra Thánh địa, thì công an chạy tán loạn, chắc họ nghĩ giáo dân lại đi ra ngoài đường, làm mồi cho họ như đêm qua nên chạy ra chuẩn bị.

    Tình hình chị người dân tộc bị đánh hiện đang nguy hiểm, chị bị đau đầu và thỉnh thoảng nôn, chóng mặt, hiện nay vẫn phải nằm lại ở nhà xứ để chăm sóc. Một số người tối qua bị đánh hôm nay không đi làm được, nhưng đến bệnh viện khám khai là do công an đánh thì bác sỹ đã không dám cho giấy chứng thương.

    Chiều nay, Cha Khải và một số Cha đã ra quận để chất vấn, họ trả lời tỉnh bơ là chúng tôi không đánh ai, cho đến bây giờ chưa thấy đơn trình báo nào về việc bị công an đánh. Thật đúng là miệng lưỡi công an nhà nước cộng sản.

    Nhiều nơi hiệp thông cầu nguyện với Thái Hà, hôm nay nhiều đoàn người đã về đây cùng Thái Hà để chia sẻ và cầu nguyện.

    Những ngày tới, bà con vẫn nhất định sẽ không sợ hãi mà bỏ cuộc, trái lại họ càng vững tin hơn.

    Chúc Thái Hà luôn bình an và kiên cường. Xin hãy hiệp thông với anh chị em chúng ta trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay. Họ đang cần điều đó hơn bao giờ hết.

    Thái Hà 29-8-2008
    PV VietCatholic
     
     
     

    Hà Nội: Cảnh sát bắt 4 giáo dân trong vụ tranh chấp đất

     

     

    Viên chức Đại Sứ Quán Mỹ
    tại linh địa Đức Bà


    Sau khi nghe một số giáo dân bị bắt, Mr. Christian Marchant - viên chức của Đại Sứ Quán Mỹ tại Việt Nam đã đến gặp giáo dân tại linh địa Đức Bà trưa ngày 28/8/2008

      

    Đại sứ quán Mỹ đến thăm Thái hà

     

    Hà Nội: Cảnh sát bắt 4 giáo dân trong vụ tranh chấp đất


    29/08/2008
     
    Một linh mục Thiên Chúa Giáo tại Hà Nội cho hay hôm thứ Năm, cảnh sát đã bắt giữ 4 giáo dân tham gia những buổi cầu nguyện tập thể trong tháng này để đòi chính quyền trao trả lại miếng đất của Giáo hội bị nhà nước tịch thu hồi thập niên 1950.

    Tin của các hãng thông tấn AFP, AP, Independent Catholic News, Asia News và Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam cho hay khoảng 300 giáo dân sau đó đã mở một cuộc tụ họp ôn hòa bên ngoài một trụ sở của cảnh sát tại Quận Đống Đa ở Hà Nội để cầu nguyện chính quyền trả tự do cho những người bị bắt.

    Các vụ bắt giữ này diễn ra sau khi các cơ quan truyền thông của nhà nước loan báo là nhà cấm quyền sẽ hành động để chấm dứt các vụ tụ tập của giáo dân.

    Linh mục Nguyễn Văn Khải thuộc một nhà thờ tại Thái Hà cho thông tấn xã AP biết rằng 4 giáo dân đã bị bắt giữ trong ngày thứ Năm, trong đó 2 người bị bắt vì tội phá đổ hàng rào bao quanh miếng đất giáo dân đang đòi nhà cầm quyền hoàn trả cho giáo hội.

    Các thông tấn xã Independent Catholic News và Asia News cho biết trong số những người bị bắt giữ có cụ bà Nguyễn Thị Nhị, người liên tục có mặt trong các buổi cầu nguyện phản kháng từ phút đầu. Một nam giáo dân 22 tuổi nói với thông tấn xã AFP rằng cả 4 người bị bắt đều đang bị giam giữ tại trụ sở cảnh sát trong quận Đống Đa.

    Theo giáo dân này, cảnh sát còn muốn bắt giữ thêm nhiều người khác nữa, nhưng giáo dân nhất quyết tranh đấu đòi chính quyền hoàn lại miếng đất bị nhà nước tịch thu.

    Tin của AP cho hay khoảng 5 tiếng đồng hồ sau khi giáo dân tụ họp trước quận cảnh sát Đống Đa để cầu nguyện, vài trăm cảnh sát viên được đưa tới và dùng vũ lực để giải tán đám đông.

    Bà Nguyễn Thị Phúc, một giáo dân với máu dính trên mặt và áo, than phiền với thông tín viên của AP rằng giáo dân tới đây để hiền hòa cầu nguyện, không hiểu tại sao cảnh sát lại đánh họ. Đài truyền hình nhà nước không đề cập gì tới vụ xung đột này, và các viên chức của Việt Nam đêm thứ Năm cũng không đưa ra một lời bình luận nào.

    Sáng thứ Năm, Thông Tấn Xã Việt Nam loan tin cảnh sát đã khởi sự những thủ tục pháp lý đối với những ai tham dự vào những vụ cầu nguyện phản kháng kể từ hôm 15 tháng 8, khi giáo dân phá đổ một phần của bức tường bao quanh khu đất bị tranh chấp, tiến vào khu đất vả dựng vài bức tượng Đức Mẹ trong khu đất này.

    Thượng Tá Vũ Công Long, trưởng quận Công An Đống Đa nói với Thông Tấn Xã Việt Nam rằng các điều tra viên sẽ đưa ra tòa những ai cố tình gây thiệt hại tài sản và gây rối trật tự công cộng. Cũng tin này cho hay là thành phố Hà Nội đã chỉ thị cho các cơ quan lien hệ lấy lại toàn bộ miếng đất đang bị tranh chấp trong quận Đống Đa để xây cất các dự án công cộng.  

    Theo giáo dân, miếng đất rộng 6 mẫu này trước đây trực thuộc giáo hội, nhưng đã bị chính phủ tịch thu hồi thập niên 1950 sau khi phe Công Sản chiến thắng quân đội Pháp. Phía chính quyền lại tuyên bố rằng giáo hội đã trao tặng miếng đất này cho nhà nước cách đây nửa thế kỷ, thế nhưng lời tuyên bố này đã bị giáo dân bác bỏ.

    Tin của Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam cho biết hơn 3,000 giáo dân tại Saigon đã tụ tập cầu nguyện tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế để phản kháng thái độ bạo động của cảnh sát đối với giáo dân Thái Hà sáng thứ Năm.


    VOA
     
     
     
    Thái Hà: Giáo dân biểu tình bị công an đánh

     

    HÀ NỘI 28-8 (TH).- Nhiều giáo dân Công Giáo kể cả một số người sắc tộc thiểu số đã bị công an CSVN bắt giữ hôm Thứ Năm 28/8/2008 tại khu đất thuộc giáo xứ Thái Hà. Một số giáo dân cũng đã bị công an CSVN đánh đổ máu.

    Tin từ Hà nội thuộc nhiều nguồn tin khác nhau cho hay về diễn biến mới nhất liên quan đến cuộc đấu tranh đòi tài sản của giáo xứ Thái Hà đang bước sang một khúc quanh mới.

    Hãng thông tấn AFP khi loan tin này nói có 4 giáo dân đã bị bắt nhưng một bản tin của ViệtCatholic News cho thấy số người bị bắt nhiều hơn.

    “Ngày 28.8.2008, lúc 10 giờ sáng, có một số đông công an đã tới áp giải ông Nguyễn Văn Lân đi về sở công an. Họ cũng bắt bà Hợi lúc 6 giờ sáng. (Bà Hợi là vợ của ông Lân). Họ còng tay bà và đẩy lên xe giống như bắt một tội phạm.

    Và rồi vào lúc 10 giờ 30 sáng, công an cũng tới đất Thái Hà bắt chị Nguyễn Thị Nhi đang cầu nguyện ở đó,” VietCatholic News nói. “Công an cũng đã bắt bà Hậu cùng với nhóm người Mường đang đọc kinh trong khu đất giáo xứ Thái Hà.”

    Nguồn tin này nói như theo luật tố tụng của CSVN thì “chỉ sau lần triệu tập thứ 3 mới có quyền đến áp giải người bị triệu tập. Tuy nhiên trong trường hợp công an bắt giáo dân Thái Hà, công an thật đã dùng luật rừng”.

    Một ngày trước khi bắt một số giáo dân, công an đã “triệu tập” một số người tới để “thẩm vấn và tra khảo”.

    Ngày 15/8/08, đông đảo giáo dân giáo xứ Thái Hà đã xô đổ tường rào của khu đấy thuộc chủ quyền của giáo xứ đã bị nhà cầm quyền CSVN tước đoạt và bỏ hoang. Họ rước tượng Ðức Mẹ, Thánh Giá đến đọc kinh cầu nguyện từ đó đến nay bất chấp các lời đe dọa dung đến “pháp luật” của nhà cầm quyền địa phương.

    Nhà cầm quyền quận Hoàn Kiếm cũng đã triệu tập cha chính xứ Vũ Khởi Phung đến để nghe lệnh buộc giải tán giáo dân. Tuy nhiên, ngài đã trình bày cho biết giáo dân không làm gì phi pháp vì họ đến cầu nguyện tại cơ sở mà Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo Xứ Thái Hà là sở hữu chủ. Nhà cầm quyền địa phương đã trưng dẫn một tài liệu do Linh Mục Vũ Ngọc Bích viết “cống nộp” cho nhà nước nhưng bị cha Phụng phản bác nói đó không phải là một văn kiện có tính cách pháp lý.

    Một số báo chí CSVN loan tin công an quận Ðống Ða đã “xử lý vi phạm trong quản lý và sử dụng đất tại khu vực 178 phố Nguyễn Lương Bằng, phường Quang Trung, quận Ðống Ða” và “khởi tố vụ án hình sự” với các giáo dân.

    Báo Hà Nội Mới, cơ quan tuyên truyền của nhà cầm quyền thành phố Hà Nội, ngày 27/8/08, nói rằng giáo dân đã bị truy tố về 2 tội “Hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo điều 143” và “gây rối trật tự công cộng theo điều 245 của Bộ Luật Hình Sự”.

    Tờ báo tuyên truyền này đổ cho “các linh mục nhà thờ Thái Hà” là “ngụy biện”.

    Nhưng LM Nguyễn Văn Khải nói với đài BBC là có dấu hiệu cho thấy các tài liệu đó là tài liệu ngụy tạo.

    “Chúng tôi nói với cơ quan công an và UBND quận rằng đấy là những văn bản mà chúng tôi không thừa nhận là cha Bích đã làm. Bởi vì chúng tôi thấy chữ viết và giọng văn không phải của cha Bích chúng tôi”. Dịp này ngài cũng cho biết có nhiều mâu thuẫn về hình thức từ những văn bản do nhà cầm quyền đưa ra để phản bác lại sự đòi hỏi trả tài sản cho giáo xứ.

    Trong buổi họp báo thường lệ hàng tuần ngày Thứ Năm 28/8, Lê Dũng phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN cũng xác nhận công an quận Ðống Ða đã “quyết định khởi tố vụ án hình sự” và nói vụ việc đang xảy ra tại 178 Nguyễn Lương Bằng là “vi phạm pháp luật Việt Nam”.

    VietCathlic News phổ biến một đoạn video cho thấy giáo dân khi đến cầu nguyện tại khu đất giáo xứ Thái Hà đang đòi đã bị đánh đổ máu.

    Hàng trăm giáo dân đã rước thánh giá đến trụ sở công an quận Ðống Ða đòi trả tự do các người đã bị bắt mà họ gọi là “bắt người trái phép”.

    “Lúc 19 giờ 45 khoảng gần năm trăm người công giáo Hà Nội đã có mặt tại cổng công an quận Ðống Ða để cầu nguyện và đòi trả tự do cho những người đã đến linh địa Ðức Bà bị bắt sáng nay. Ðáp lại, lực lượng cảnh sát cơ động đã được huy động đến để đàn áp. Họ dùng dùi cui điện vụt túi bụi vào những người Công Giáo. Họ cũng đã bắt giữ thêm một số người. Một số người bị đánh thương nặng,” VietCatholic News viết. “Ðến lúc này vẫn chưa biết rõ có người nào thiệt mạng hay không. Cộng đoàn những người công giáo bị đàn áp một cách không nương tay. Công an lợi dụng đêm tối dùng dùi cui đánh đám người đến đòi công lý. Có đông các linh mục trong giáo phận Hà Nội cũng đến xin trả tự do cho những người bị bắt. Một số mặc áo dòng, một số dân thường. Ðến lúc này, chưa biết rõ tên những người bị đánh trọng thương nhu thế nào, và con số người bị công an lôi đi và bị bắt.”

    Bản tin trên cho hay tiếp rằng, “Cả tối này Hà Nội náo loạn, cả những người dân thường cũng tham gia xuống đường đồng hành với bà con Công Giáo. Chúng tôi sẽ cố gắng tiếp tục theo dõi tình hình để phán ánh với quý vị sau. Xin tín hữu toàn cầu hiệp thông cách đặc biệt với anh chị em giáo dân Hà Nội trong lời cầu nguyện và trong việc cất lên tiếng nói của công lý và sự thật.”

    Việc “khởi tố” và bắt giam một số giáo dân trong vụ đòi trả tài sản của giáo xứ Thái Hà cho thấy đây mới chỉ là khởi đầu cho một giai đoạn căng thẳng mới. Nó cũng mới chỉ cho thấy phía nhà cầm quyền CSVN không muốn trả lại tài sản cho Dòng Chúa Cứu Thế và giáo xứ Thái Hà một mảnh đất trị giá hang triệu đô la ngay giữa thủ đô Hà Nội mà họ đã chiếm lấy. Tin tức từ phía giáo dân cho thấy họ sẽ tiếp tục đấu tranh chứ không ngừng ở đây.

    Người Việt

    Những kẻ đang giơ chân đạp lên sự thật và công lý + THÁI HÀ: MÁU ĐÃ ĐỔ RA VÌ SỰ THẬT, CÔNG BẰNG VÀ CÔNG LÝ

     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 10:21)
    Những kẻ đang giơ chân đạp lên sự thật và công lý

    Những ngày này ở Hà Nội, tôi lại được chứng kiến những gì đã xảy đối với Giáo hội Công giáo vào giai đoạn tiên khởi: Những cuộc bách hại và thảm sát dã man các người tin vào Chúa Giêsu phục sinh. Vậy những kẻ nào đang giơ chân đạp vào Hội Thánh Chúa Kito thời đại này? Thưa đó là cán bộ và cảnh sát phường Đống Đa của Thủ đô Hà Nội. Có lẽ nhiều người lại không tin có kẻ dại dột như vậy, nhưng sự thật là như vậy.

    Trước hết, Cán bộ phường Đống Đa đã đạp vào những quyền tối thiểu của con người: quyền tự do tôn giáo, tự do cầu nguyện. Những quyền này được minh định rõ ràng trong hiến chương liên hợp quốc, và chính nhà nước cộng sản Việt Nam đã chấp bút kí. Hành động không tôn trọng tài sản đất đai của giáo xứ Thái Hà là chứng cứ không thể che dấu. Chính vì không thể nuốt trôi được miếng đất, Phường Đống Đa thay vì bán chác miếng đất lại đổi sang xây dựng công trình công cộng. Rõ ràng đây là cách đánh lận con đen và lừa mị lương tâm của người dân.

    Cán bộ phường Đống Đa đã đạp vào khát vọng phục vụ xã hội của các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế. Dòng Chúa Cứu thế tại Thái Hà vẫn được biết đến như một trung tâm sinh hoạt tôn giáo, một trung tâm trợ giúp tâm linh và tinh thần cho giới trẻ, nhất là giới sinh viên. Thế nhưng biết bao nhiêu những dự án tốt đẹp của các tu sĩ đã bị hạn chế vì không có không gian hoạt động, và vì phần lớn đất đai của nhà dòng đã bị chiếm dụng. Đi xa hơn nữa, phường Đống Đa còn hiên ngang khởi tố linh mục Vũ Khởi Phụng vì dám nói lên sự thật. Sống trong xã hội mà nền đạo đức và những truyền thống tốt đẹp đã bị thoái hóa bởi chủ nghĩa duy vật, các tu sỹ không thể khoanh tay nhìn đồng bào mình trượt dài xuống hố sâu. Tình yêu mến và hăng say phục vụ đã thôi thúc các tu sĩ bất chấp đe dọa đê hèn cất lên tiếng nói của lương tri báo động sự thiếu vắng công bằng trong xã hội.

    Giơ chân đạp vào khát vọng phục vụ của các tu sĩ Dòng Chúa cứu thế, cũng có nghĩa là phường Đống Đa dơ chân đạp vào giáo dân Giáo xứ Thái Hà, đạp vào những thanh thiếu niên, và giới sinh viên đang sinh hoạt và hưởng lợi từ cộng đoàn Chúa cứu thế này. Sau một thời gian dài bài bác tôn giáo, cho tôn giáo là thuốc phiện, thì đến nay chính quyền cộng sản đã phải thú nhận tôn giáo là một thực tại cơ bản của xã hội con người, vì con người là một thực thể của tôn giáo. Chính quyền đã thấy, càng đàn áp thì tôn giáo càng phát triển mạnh mẽ, nhất là trong xã hội Việt Nam, một xã hội mà văn hóa truyền thống mang đậm nét tâm linh. Thực trạng xuống cấp đạo đức và mất gốc truyền thống của xã hội là một bằng chứng của sự dẫm đạp lên các tôn giáo của chính quyền cộng sản trong quá khứ. Tiếc thay, ngày nay mặc dù đã nhận ra sai lầm, chính quyền phường Đống Đa vẫn tiếp tục lún sâu vào vết xe đổ: giơ chân đạp người dân.

    Giơ chân đạp vào người dân giáo xứ Thái Hà cũng đồng nghĩa giơ chân đạp vào Giáo hội công giáo. Giáo hội công giáo đại diện cho tiếng nói của lương tri nhân loại, là giáo hội của những người nghèo khổ, những người bị áp bức, bóc lột, và các tu sĩ là những ngôn sứ của Giáo hội. Đối chọi với phương pháp đối thoại bất bạo động của Giáo hội, cán bộ phường Đống Đa lại dùng bạo lực như những kẻ du côn du đãng. Đối chọi với những giáo dân bình thản và cầu nguyện, chính quyền phường Đống Đa lại dùng cả một thế lực báo chí hùng hậu để xuyên tạc và bóp méo sự thật, như những kẻ chửi thuê chuyên nghiệp. Nên nhớ rằng truyền thông của nhà nước bây giờ đâu còn chữ tín, người dân bây giờ tin vào những blogs và truyền thông ngoại biên hơn là những từ ngữ xáo rỗng của đám bồi bút. Hậu quả là truyền thông nhà nước càng ngày càng rơi vào khủng hoảng thiếu lòng tin, một hậu quả tất yếu cho những kẻ giơ chân đạp đinh nhọn công luận. Lịch sử của Giáo hội của Thiên Chúa cũng đã chứng minh, càng bị bách hại Giáo hội lại càng phát triển mạnh mẽ hơn. Sự trở lại kinh ngạc của tôn giáo trong lòng xã hội Việt Nam phản ánh điều này, sở dĩ như vậy vì con người tìm tới tôn giáo để thỏa mãn những khát vọng làm người đúng nghĩa của mình. Không đâu mà nhân phẩm của con người lại bị chà đạp như ở Việt Nam, và để bù đắp họ đã trở về với tôn giáo.

    Dùng công cụ báo chí theo cách đó, chính quyền phường Đống Đa đã đạp vào sự thật. Sự thật ở đây chính là tính chính danh sở hữu của Dòng Chúa cứu thế trên khu đất. Nhà dòng có đầy dủ giấy tờ sở hữu, cũng như được hậu thuẫn bởi giáo luật của Giáo hội công giáo để xác định chủ quyền khu đất, vậy mà sự thật này bị đạp đổ, bởi một số cán bộ mù quáng, cố chấp.

    Đạp lên sự thật chính là đạp lên công lý. Quả thực phường Đống Đa đã khiêu khích công lý khi đã khởi tố những linh mục và giáo dân đấu tranh bất bạo động vì quyền lợi của họ. Phải chăng phường Đống Đa tin rằng bộ máy tòa án của Đảng Cộng sản sẽ tiếp tay họ để bẻ cong sự thật? Nếu nghĩ như vậy thì hậu quả thật khôn lường cho hệ thống pháp lý vốn đã bạc nhược lại ngày càng mất uy tín trong công luận, tiền đề cho một sự sụp đổ rộng lớn hệ thống tòa án tại Việt Nam là thấy rõ.

    Đạp lên công lý và sự thật, cán bộ phường Đống Đa cũng đạp lên xu hướng phát triển đang bắt đầu theo theo chiều hướng tích cực của xã hội Việt Nam. Sau bao nhiêu năm trì trệ rồi lần mò tìm lối đi cho riêng mình, đến nay xã hội Việt Nam đã bắt đầu xuất hiện những nhân tố tích cực thúc đẩy xã hội dân sự phát triển. Chính quyền đang nỗ lực cải cách bộ máy tham nhũng cồng kềnh, hệ thống tòa án đang vật lộn để cải cách tư pháp, những “chiếc đinh” dân chủ đã bắt đầu nhú, và người dân vừa hồi sinh những hi vọng được sống đầy đủ những phẩm giá của một con người với các quyền lợi cơ bản được tôn trọng. Nhưng phường Đống Đa đang đạp lên tất cả những mặt tích cực vừa mới nhen dậy trong xã hội Việt Nam, và đạp lên chiếc đinh dân chủ. Đừng nói quan điểm dân chủ Việt Nam khác quan điểm dân chủ Hoa Kì, đã là con người ai cũng như nhau, tự do và dân chủ chân thực là những giá trị không đổi ngang qua các biên giới. Sân chơi toàn cầu hóa không phải là sân chơi con nít cho các nhà lãnh đạo Việt Nam. Các nhà chính trị gia Việt Nam không thể mãi ngây ngô cho rằng mình có thể gia nhập sân chơi này mà không cho người dân cùng chơi.

    Đúng là dại dột đưa chân đạp đinh nhọn, vậy mà phường Đống Đa đang đạp lên đinh nhọn. Dẫu có đi giầy sắt cũng không đạp nổi mũi nhọn dân chủ. Và dẫu có dùng bạo quyền cũng không che dấu được sự thật. Đừng lấy chân đạp mũi nhọn và cũng đừng lấy tay che mặt trời.
     
    Vũ Hoàng Minh
     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 10:15)
    THÁI HÀ: MÁU ĐÃ ĐỔ RA VÌ SỰ THẬT, CÔNG BẰNG VÀ CÔNG LÝ

    Tối 28/8/2008 công an Hà Nội đã dùng võ lực đàn áp dã man một số giáo dân khi họ đến cầu nguyện trước công an quận Đống Đa. Lý do của buổi cầu nguyện này là để phản đối “Quyết định khởi tố vụ án hình sự” của công an quận Đống Đa về cái lý do gọi là “hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng”.

    Do quyết định này, sáng 28/8/2008 công an đã bắt đi 4 giáo dân thuộc giáo xứ Thái Hà chỉ vì đã tham gia các buổi cầu nguyện để đòi lại đất đai của giáo xứ đã bị chiếm đoạt và xử dụng trái phép.

    Tin tức cho hay trong cuộc đàn áp này một số bị đánh trọng thương trong đó có một thầy của Dòng Chúa Cứu Thế. Có người bị đánh bất tỉnh ngay bên vệ đường. Bà Bùi thị Kén bị đánh máu me đầy mặt. Nhiều người khác bị đánh đập dã man. Cũng trong cuộc đàn áp công an còn bắt đi nhiều người nữa.

    Hiện nay chưa biết số phận của những người bị bắt như thế nào. Không biết rồi đây Thái Hà sẽ ra sao nhưng có điều chắc chắn là các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế và giáo dân Thái Hà không hề nhụt chí. Tất cả đều đã biết rõ “Thế gian sẽ thù ghét và bắt bớ các con”, lời Chúa trong thánh kinh mà linh mục Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế đã nhắc lại trước thánh lễ cử hành tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng, Sài Gòn chiều thứ Năm 28/8/2008 với hơn 3,000 người tham dự.

    Chính vì không sợ bạo quyền và đã sẵn sàng cho những tình huống xấu nhất nên tất cả đều thản nhiên trước bạo lực. Linh mục thì dặn giáo dân “Có ai đến làm gì, có bắt các cha đi nữa thì cũng cứ ngồi im cầu nguyện. Không lên tiếng. Không cử động”. Còn giáo dân thì khẳng định “Giáo dân Thái Hà đồng trách nhiệm” trong việc cầu nguyện đòi lại đất đai nên họ phản đối công an đã bắt đi 4 giáo dân của họ.

    Trong tinh thần hiệp thông của con cái trong cùng giáo hội, ngày 22/8/2008 Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã gửi thư cho cha Bề trên tu viện Thái Hà bày tỏ sự hiệp thông của ngài và kêu gọi mọi người hiệp thông với cha Bề trên, tu viện và giáo xứ Thái Hà.

    Ngày 28/8/2008 linh mục Trần Quang Vinh, đại diện giáo phận Bắc Ninh đã gửi thư cho các linh mục, chủng sinh, tu sĩ nam nữ và giáo dân trong giáo phận kêu gọi hiệp thông và cầu nguyện với giáo xứ Thái Hà để vụ việc ở Thái Hà được giải quyết công bằng và hợp lý.

    Chắc chắn không phải chỉ có Đức tổng Giám Mục Hà Nội, giáo phận Bắn Ninh mà Bề Trên của 22 nhà dòng và cộng đoàn trên toàn quốc có mặt trong thánh lễ chiều thứ Năm tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn cũng đồng ý với linh mục Phạm Trung Thành rằng “Qua biến cố tại Thái Hà, chúng ta gắn bó hơn, nên một hơn với người nghèo, người bị bỏ rơi, người bị áp bức, người bị oan sai,… Qua biến cố tại Thái Hà, chúng ta thấy rõ hơn bộ mặt của thế gian này, bộ mặt giả trá, gian dối và cường quyền” để rồi chắc chắn sẽ sát cánh với giáo dân Thái Hà trong việc đòi hỏi công bằng và công lý.

    Dường như nhà cầm quyền cộng sản đoán biết những gì sẽ xẩy ra ở Thái Hà và phản ứng của giáo dân từ khắp nơi như thế nào cho nên Ủy ban NDTP Hà Nội đã tìm cách chữa cháy khi “Đề nghị Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP làm việc với Ủy ban MTTQ các tỉnh, thành, địa phương liên quan để đề nghị có sự phối hợp trong công tác tuyên truyền, vận động, thuyết phục đối với các giáo dân tại địa phương chấp hành nghiêm pháp luật nhà nước, không tham gia các hoạt động vi phạm, gây phức tạp thêm tình hình tại 178 Nguyễn Lương Bằng”. (Báo Hà Nội Mới ngày 26/8/2008)

    Điều này cho thấy nhà cầm quyền đã tỏ ra lo ngại trước phản ứng không thể coi thường của giáo dân từ khắp mọi nơi nên vội tìm biện pháp răn đe, trấn áp mong tránh hậu qủa. Tuy nhiên nếu khắp nơi đều tỏ tình thần hiệp thông với Thái Hà, nếu khắp nơi không bỏ rơi Thái Hà mà nhất loạt bày tỏ thái độ đối với sự đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền thì họ làm gì được. Họ có dám đàn áp thêm ở những nơi khác không? Nếu thế thì chính họ sẽ gây cho sự kiện Thái Hà phức tạp thêm chứ không phải ai khác.

    Máu đã đổ ra tại Thái Hà. Một cuộc đọ sức mới đã bắt đầu. Cuộc đọ sức mà một bên là cường quyền với súng đạn, dùi cui, roi điện và một bên là giáo dân trong tay không một tấc sắt, vũ khí của họ chỉ là lời cầu nguyện. Nhưng xin đừng ai coi thường sức mạnh của lời cầu nguyện kẻo mà bị quật ngã lúc nào không biết đấy.

    Vermont 29/8/2008
    Lại Thế Lãng

    Liên đới với giáo xứ Thái Hà

     
    Liên đới với giáo xứ Thái Hà
     
    Truoc het chau xin cung hiep thong voi giao xu Thai Ha. Va chia se nhung noi dau khi bi cong an danh dap. Chau va bo chau dang theo doi tin tuc hang ngay de cung cau nguyen, hiep thong voi giao xu Thai Ha. Hom qua, hai bo con chau con len Dong Chua cuu the o Sai Gon de tham du buoi cau nguyen hiep thong, nghe cha Phung giang, chau thich lam.

    Sang hom qua, bo con chau co doc duoc hai Thanh Vinh kha hay. Xin duoc chia se cung moi nguoi "vi giao hoi cong giao vn"

    Thánh Vịnh 35 (34):
    Cầu xin ÐỨC CHÚA cứu trong cơn nguy

    (1) Của vua Ða-vít.

    Lạy CHÚA, kẻ tố con, xin Ngài tố lại,
    Kẻ đánh con, xin Ngài đánh nó.

    (2) Cầm mộc khiên, xin đứng dậy phù trì,

    (3) vung gươm giáo chống lại những người bắt bớ con,
    xin nói với con rằng : "Ta là Ðấng cứu độ ngươi."

    (4) Chớ gì những ai tìm hại mạng sống con
    phải xấu hổ thẹn thùng,
    kẻ tính kế hại con
    phải tháo lui nhục nhã!

    (5) Chớ gì chúng nên như trấu gió thổi bay,
    khi chúng bị thiên thần CHÚA xua đuổi!

    (6) Chớ gì đường chúng đi nên tối tăm trơn trượt,
    khi chúng bị thiên thần CHÚA rượt theo!

    (7) Vì vô cớ chúng đã giăng lưới, vô cớ chúng đào hố hại con.

    (8) Chớ gì tai họa bất ngờ ập trên chúng,
    lưới chúng giăng, cho chúng mắc vào,
    cho chúng gặp phải tai họa đó!

    (9) Hồn tôi sẽ vui mừng trong CHÚA,
    hoan hỉ vì Người cứu thoát tôi.

    (10) Tự thâm tâm, tôi sẽ nói lên rằng:
    "Ai ví được như Ngài, lạy CHÚA?
    Ngài cứu kẻ nghèo hèn khỏi tay người mạnh thế,
    và cứu kẻ túng thiếu nghèo hèn khỏi tay quân bóc lột."

    (11) Bọn chứng nhân giả dối đứng lên,
    hạch hỏi tôi những điều tôi chẳng biết.

    (12) Chúng lấy oán đền ơn, này thân tôi trơ trọi một mình.

    (13) Nhưng phần tôi, những ngày chúng đau yếu,
    tôi đã từng khoác áo nhặm vào thân,
    lại ăn chay để hãm mình phạt xác,
    lòng tôi ấp ủ câu kinh lời nguyện,

    (14) như cầu cho bạn hữu anh em.
    Tôi lang thang như người khóc mẹ,
    tôi tủi buồn cúi mặt xuống mà đi.

    (15) Thế mà khi tôi vừa vấp ngã,
    chúng vui mừng tụ hội với nhau.
    Người lạ mặt cũng xúm vào đập đánh

    (16) và cấu xé không ngừng.
    Chúng khiêu khích tôi và nặng lời chế nhạo,
    lại hằm hè nghiến lợi nghiến răng.

    (17) Lạy Chúa, sao Chúa đành nhìn như vậy mãi?
    Xin cứu mạng con khỏi thú dữ đang gầm gừ,
    cứu mạng duy nhất này khỏi bầy sư tử.

    (18) Giữa lòng đại hội, con sẽ tạ ơn Chúa,
    trước mặt quần chúng, con sẽ tán dương Ngài.

    (19) Xin đừng để bọn thù con vô lý được đắc chí nhạo cười,
    và những kẻ vô cớ ghét con nháy nhau mà chế giễu.

    (20) Vì chúng chẵng nói đến hoà bình,
    lại vu cáo những kẻ hiền lành trong xứ sở.

    (21) Chúng to mồm chế diễu con:
    "A ha ! Mắt ta đã thấy rồi!"

    (22) Lạy CHÚA, Ngài thấy rồi, xin đừng nín lặng,
    lạy Chúa, xin đừng nỡ đứng xa.

    (23) Xin thức dậy, đứng lên xét xử, và biện hộ cho con,
    lạy Thiên Chúa, lạy Chúa con thờ.

    (24) Lạy CHÚA là Thiên Chúa con thờ,
    xin xử cho con theo lẽ công bình của Chúa,
    đừng để chúng đắc chí nhạo cười con.

    (25) Xin đừng để chúng nghĩ thầm trong bụng:
    "A ha ! Ta đã toại nguyện rồi!"
    Xin đừng cho chúng nói:
    "Ta nuốt trửng nó rồi!"

    (26) Những kẻ đắc chí vì con mắc họa,
    cho chúng đều xấu hổ nhục nhằn!
    Những kẻ lên mặt với con,
    cho chúng phải ê chề nhuốc nha xấu hổ!

    (27) Còn những người nào muốn thấy con được minh oan,
    chớ gì họ reo mừng hoan hỷ,
    và luôn luôn nói rằng :"ÐỨC CHÚA vĩ đại thay!
    Người những muốn kẻ tôi trung được an lành."

    (28) Miệng lưỡi con sẽ nhẩm đi nhắc lại :"Ngài là Ðấng công chính"
    và suốt ngày, con sẽ ca ngợi tán dương.

    Thánh Vịnh 14 (13):
    Người không tin vào Thiên Chúa
    (Tv 53)

    (1) Phần nhạc trưởng. Của vua Ðavít.

    Kẻ ngu si tự nhủ: "Làm chi có Chúa Trời!"
    Chúng đã ra hư đốn, làm những điều ghê tởm,
    chẳng có một ai làm điều thiện.

    (2) Từ trời cao, CHÚA nhìn xuống loài người.
    xem ai là kẻ có lương tri, biết kiếm tìm Thiên Chúa.

    (3) Người người đã lìa xa chính lộ,
    chỉ biết theo nhau làm chuyện suy đồi,
    chẳng có một ai làm điều thiện,
    dẫu một người cũng không.

    (4) Mọi kẻ làm điều ác, kẻ sống trên xương máu đồng bào ta,
    kẻ không cầu khẩn CHÚA, há chẳng hiểu biết gì?

    (5) Này chúng phải kinh hoàng sợ hãi,
    vì Thiên Chúa bênh dòng dõi chính nhân.

    (6) Các ngươi chế diễu dự tính của người nghèo,
    nhưng CHÚA là nơi họ ẩn náu.

    (7) Từ Xi-on, ai sẽ đem ơn cứu độ cho Ít-ra-en?
    Khi CHÚA đổi vận mạng dân Người,
    nhà Gia-cóp vui mừng biết mấy,
    dân Ít-ra-en hớn hở dường bao!

     

    VietCatholic News (Thứ Sáu 29/08/2008 08:03)
     
    Thế giới đang vào cuộc với Giáo Xứ Thái Hà sau cuộc đàn áp của công an

    Chỉ ngay sau khi bộ đội công an lùng bắt người dân vô tội của GX Thái Hà và dùng bạo lực bằng dùi cui, roi điện đàn áp người dân vô tội đang cầu nguyện trước quận Đống Đa vào tối 28-8-2008, các hãng truyền thông quốc tế đã tham dự và chứng kiến cảnh đàn áp dã man của người cộng sản Việt Nam.

    Ngay liền lập tức các tin tức được loan tải mau chóng trên thế giới, nhất là các hãng thông tấn nổi tiếng AFP, AP, Zenit, AsiaNews, Eglises d’Asie, Independent Catholic News …

    Chúng ta có thể đọc được các tiêu đề của các hãng thông tấn xã quốc tế trong ngày hôm nay như sau:

    - Tiếng Hòa Lan: Grootste protest van katholieken in Vietnam sinds 1975 - Báo RKnieuws.net(Cuộc biểu tình lớn nhất của người Công giáo từ 1975)

    - Tiếng Ba lan: Wietnam: tysiące katolików na ulicach Hanoi – Hãng tin AsianNews. (Hàng ngàn người Công giáo trên đường phố Hà Nội)

    - Tiếng Ý: Vietnam: Parrocchia Cattolica occupa e rivendica propieta' terreno- Báo Il Tempo (Giáo xứ Công giáo tranh đấu và đòi lại đất của mình)

    - Tiếng Đức: Vietnam: Tausende Katholiken schützen Redemptoristen in Hanoi - Báo katholisches.info (Hàng ngàn tín hữu che chở các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế tại Hà Nội)

    - Tiếng Pháp: Hanoi: la police a dispersé avec brutalité 500 catholiques venus réclamer la libération de quatre membres de leur communauté – Hãng tin Eglises d’Asie (Công an đã đàn áp dã man khi 500 người Công giáo đòi hỏi trả tự do cho 4 thành viên của họ)

    - Tiếng Pháp: Vietnam: l’Eglise soutient les manifestations de prière à Hanoi – Hãng tin ZENIT (Giáo hội hỗ trợ những buổi cầu nguyện tại Hà Nội)

    - Tiếng Anh: Vietnamese Catholics complain of police violence – Hãng tin AP (người Công giáo tố cáo công an đàn áp)

    - Tiếng Anh: Vietnam arrests four in Catholic land dispute, say protesters – Hãng tin AFP (Những người biểu tình cho biết nhà nước đang bắt giữ 4 người về chuyện tranh chấp đất đai)

    - Tiếng Anh: Vietnam: Police arrest Catholic protestors – Hãng tin Independent Catholic News (Công an bắt giữ những người Công giáo biểu tình)


    Qua các bản tin và các hình ảnh đang tải về cuộc đàn áp của nhà nước cộng sản Việt Nam, xin chúng ta thêm lời cầu nguyện với Giáo xứ Thái Hà. Có thể mọi người tạm gác qua một bên các chính kiến riêng tư và khác tôn giáo để nhìn thấy người dân Việt Nam đang bị đàn áp và bị đánh đập ngay trên quê hương của mình. Những người đang bị đàn áp tại Thái Hà là những người can đảm đại diện cho tầng lớp đang bị áp bức để đòi hỏi công bằng xã hội.

    Chắc chắn với sự hậu thuẫn mạnh mẽ của các hãng truyền thông quốc tế sẽ làm cho thế giới tự do để ý hơn về Thái Hà, có thể nhờ vào đó quốc hội Mỹ mạnh dạn hơn đưa Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia thuộc diện vi phạm nghiêm trọng vào quyền tự do tôn giáo.
     
    Hà Long