CÔNG LÝ's profileTÒA KHÂM SỨ HÀ NỘI : BIỂ...PhotosBlogLists Tools Help

Blog


    January 02

    Việt Nam: Lệnh giới nghiêm được ban hành

     

    Việt Nam: Lệnh giới nghiêm được ban hành

    Gia Minh, phóng viên RFA
    2009-01-02

    Lệnh giới nghiêm thường được ban hành khi đất nước có lâm nguy hay bất ổn nghiêm trọng.

    Từ lâu tại Việt Nam không còn tiếng súng chiến tranh nữa; thế nhưng vào đêm 24 tháng 12 vừa qua tại phường Quyết Thắng, thành phố Sơn La lại có một lệnh giới nghiêm được cấp phường ban hành.

    Thông tin đưa ra trên mạng VietCatholic cho biết là vị chủ tịch phường Quyết Thắng, ông Nguyễn Đình Thuận , vào đêm 24 tháng 12 vừa qua đã ngăn không cho một số người đến thăm vài gia đình theo đạo Công Giáo hiện cư ngụ tại hai tổ 4 và 5 thuộc Phường Quyết Thắng, thị xã Sơn La với lý do là phường có lệnh giới nghiêm kể từ 23 giờ tối.

    Phường Quyết Thắng thuộc Sơn La không có an ninh?

    Chúng tôi đã liên lạc với ông chủ tịch phường Quyết Thắng, Nguyễn Đình Thuận để xác minh thông tin đó và được ông trả lời như sau:

    Ông Nguyễn Đình Thuận: Tôi chỉ có thể nói thế này thôi nhé. Thứ nhất là trong mỗi cơ quan hành chính nhà nước, chính quyền địa phương thì để bảo đảm an ninh của cộng đồng dân cư thì ngòai những qui định của Nhà nước còn có những qui ước hương ước do cộng đồng dân cư đưa ra. Khi mà qui ước, hương ứơc do 100% nhân dân thông qua thì tất cả những ai đi qua đó đều phải thực hiện.

    Vào đêm 24 tháng 12 thì chúng tôi không ngăn cấm họat động tôn giáo; nhưng tôn trọng hương ước là quá 23 giờ đêm thì theo qui định của cấp Ủy và chính quyền địa phương thì tất cả những họat động đều không được phép thực hiện để đảm bảo an ninh.

    Thứ hai địa bàn tổ đó đó là tổ có tình hình an ninh nhạy cảm vì giáp ranh với hai phường Tô Hiệu và Trần Cơi. Nên khi có quy ước thì không nghững dân trong tổ, bản mà những ai đến đều được tổ nhắc nhở.

    GM: Nguời ta nói những điều đó trái luật Vn về quyền tự do đi lại của nguời dân?

    Ông Nguyễn Đình Thuận: Tôi nhất trí là nguời dân có quyền tự do đi lại, chính quyền địa phương không ngăn cấm đi lại. Nhưng khi đến địa phương nào cũng phải tôn trọng qui định của địa phưong đó.

    GM: Dân ở Sơn La họ nói vẫn đi chơi đến một hai giờ sáng?

    Ông Nguyễn Đình Thuận: Việc đi là đi trên đường phố; nếu là trực đường giao thông thì có thể đi. Nhưng nếu dừng chân tại một địa bàn để làm việc gì cụ thể nào đó, mà cụ thể khu vực đó thuộc địa bàn tổ 4 và cán bộ nhân dân ở đó có quyền quản lý địa bàn của họ. 

    Nếu địa phương thấy có yếu tố về an ninh, chính trị; khu vực có nguy cơ cao về an ninh vì nơi đó vừa có hai vụ đụng xe; nên cần  bảo đảm an ninh, chính trị, tài sản cho công đồng dân cư ở đó.

    Quí thính giả vừa nghe giải thích của ông Nguyễn Đình Thuận, chủ tịch phường Quyết Thắng, thị xã Sơn La về quyết định giới nghiêm đưa ra hôm 24 tháng 12 vừa rồi.

    Trong chương trình tiếp theo chúng tôi gửi đến quí thính giả ý kiến của chính người dân sống tại tổ nơi mà ông chủ tịch nói đã thỏa thuận hương ước, nguời dân sống tại thị xã Sơn La, ý kiến của ông bí thư đảng ủy Phường Quyết Thắng và quan điểm của một vị luật sư về việc ban hành giới nghiêm. Mới quí thính giả đón nghe.

    December 26

    Lệnh giới nghiêm tại phường Quyết Thắng, Sơn La, không cho tổ chức Lễ Giáng Sinh năm nay

    VietCatholic News (26 Dec 2008 17:09)
     
    SƠN LA - Chiều 24/12, chúng tôi đi Sơn La. Sơn La những ngày này sương rơi ngập núi. Tất cả là một mầu trắng tinh tuyền. Thỉnh thoảng có những ngọn núi nhô lên khỏi màn sương đen xì, nhưng nhức. Chúng tôi đi trong màn sương. Vệt sơn trắng là cột mốc duy nhất chỉ đường.

    Đi trong sương rơi, nhìn những ngọn núi cao nhô lên nhưng nhức, cảm nhận về một mùa vọng đã qua xao xác hiện về: “Trời cao hỡi, hãy đổ sương mai. Ngàn mây ơi hãy mưa Đấng cứu đời” . Chúng tôi thầm ước mong cho Sơn La một mùa Noel an bình.

    Chúng tôi tới Mộc Châu khi trời đã tối. Trong màn sương giá lạnh, những giây đèn nhấp nháy ai đó mắc vội lập lòe như những con đom đóm đơn độc giữa núi rừng. Cái lạnh phả vào mặt mang lại cảm giác rờn rợn.

    Mộc Châu năm nay đón Noel vui hơn mọi năm. Chính quyền địa phương một mặt cử các đoàn cán bộ tới chức mừng Noel bà con giáo hữu, mặt khác, cử các cán bộ an ninh xuống giám sát đêm văn nghệ mừng Chúa Giáng sinh tại cộng đoàn. Hai bên đường trước giờ diễn văn nghệ, lực lượng an ninh mặc thường phục hiện diện rất đông. Khuôn mặt họ vô cảm và căng thẳng. Mỗi chiếc xe hơi khi vừa rời khỏi cộng đoàn, thì đều được các cán bộ này điện thoại đọc số xe cho một đơn vị nào đó mà không ai được rõ.

    Cò Nòi – Hát Lót, nơi có khoảng hơn 600 nhân danh cư ngụ, bầu khí đêm Giáng sinh buồn tẻ. Khoảng 22giờ30, chúng tôi tới Hát Lót. Ngôi nhà dùng làm nơi sinh hoạt của cộng đoàn vắng lặng, không một bóng người. Nghe đâu chính quyền vừa đến giải tán họ khoảng nửa giờ trước đó.

    Trái ngược với Mộc Châu và Hát Lót, Thành phố Sơn La bừng sáng ánh đèn. Trên các con phố thỉnh thoảng lại thấy một vài căn nhà trang hoàng Noel với những câu “Mừng Chúa Giáng sinh” rực rỡ. Trước cổng vào nơi cộng đoàn chọn làm chỗ sớm ngày cầu kinh, rất đông cán bộ an ninh, cùng toàn bộ chính quyền phường Quyết Thắng túc trực, ngăn chặn những ai đến tham dự đêm canh thức mừng Noel. Nhiều lương dân tò mò tới xem cũng bị chính quyền đẩy ra ngoài.

    Khoảng 23h30, lúc chúng tôi tới đó, thì đang xảy ra một cuộc tranh luận giữa ông chủ tịch phường Quyết Thắng – Nguyễn Đình Thuận và một người hình như họ là khách từ xa tới. Chúng tôi nghe rõ người khách này nói: “Các ông đang vi phạm pháp luật. Các ông đang ngăn cản quyền đi lại của công dân. Chúng tôi từ xa tới đây. Chúng tôi thấy ở đây có ngôi sao lớn mừng Chúa Giáng sinh, chúng tôi muốn vào xem, tại sao không cho tôi vào?” .

    Ông chủ tịch phường Quyết Thắng Nguyễn Đình Thuận nói như quát vào mặt người khách lạ: “Tôi là Chủ tịch phường. Bây giờ là giờ giới nghiêm. Không ai được tụ tập ở đây giờ này” .

    Người khách lạ nói: “Tôi không biết ông là ai. Chỉ có Chủ tịch Nước mới có quyền ra lệnh giới nghiêm. Do đó, những gì các ông đang làm là đang trà đạp lên pháp luật” .

    Ông chủ tịch phường Quyết Thắng cao giọng: “Tôi là chủ tịch phường ở đây. Tôi không cần biết chủ tịch Nước là ai. Đây là phường Quyết Thắng. Bây giờ là giờ giới nghiêm đề nghị ông cho xem giấy tờ.”

    Ngay khi ông chủ tịch phường Quyết Thắng đang cao giọng, thì chiếc loa phóng thanh trên nóc nhà văn hóa tổ 4 phường Quyết Thắng oang oang phát lệnh giới nghiêm: “Bây giờ đã tới giờ giới nghiêm, đề nghi bà con không tụ tập. Ai về nhà đó” .

    Chúng tôi có hỏi chuyện một số giáo dân thì được biết, khoảng một tháng trước đây, cộng đoàn Sơn La có làm đơn gửi các cấp chính quyền đăng ký sinh hoạt tôn giáo và chương trình tổ chức đêm giáng sinh. Tuy nhiên, chính quyền Sơn La đã thẳng thừng từ chối. Một số giáo dân còn cho biết, tất cả mọi công văn từ chối từ trước tới nay đều cùng một nội dung: “Chỉ được tu tại gia, không được tụ tập đông người” và chỉ khác chữ ký và ngày ban hành.

    Họ còn cho biết, dịp Giáng sinh năm nay, những ngày trước Giáng sinh, chính quyền Sơn La ít sách nhiễu. Tuy nhiên, kể từ 4giờ chiều ngày 24/12, các cán bộ an ninh, công an, chính quyền phường Quyết Thắng đã cử cán bộ tới lập chốt chặn các nẻo đường vào khu vực cộng đoàn. Họ còn cử người đón lõng trên đường từ Mộc Châu tới Sơn La để chờ các linh mục.

    Sáng nay, ngày 26/12, khi chúng tôi đi qua khu vực, có khoảng hơn hai chục cán bộ phường Quyết Thắng vẫn đang túc trực trước ngõ vào gia đình người giáo dân đã dành hiến tặng ngôi nhà ở của mình làm nhà nguyện sinh hoạt cộng đoàn. Tối qua, họ đã ở đó đốt lửa sưởi suốt đêm để canh chừng các linh mục tới dâng lễ. Theo như các cán bộ cho biết: “Còn một thằng cha còn đang quanh quẩn ở Sơn La, nên chúng tôi phải canh chừng” .

    Không biết họ còn canh chừng tới bao giờ, vì trưa nay (26/12) chính quyền phường Quyết thắng vẫn cử người túc trực ở đó.

    Sơn La ngày 26/12/2008
    Hà Thạch
     
     
    December 14

    LS Lê Trần Luật nói gì sau phiên tòa Thái Hà

     

    LS Lê Trần Luật nói gì sau phiên tòa Thái Hà (phần 1)

    Việt-Long, phóng viên đài RFA
    2008-12-14

    Phiên tòa Hà Nội hôm mùng 8-12 xử 8 giáo dân Thái Hà với 2 tội danh nặng nề, nhưng đã chỉ tuyên phạt án treo. Vị luật sư bào chữa cho các bị can, ông Lê Trần Luật, nhận định về bản án đó ra sao?

    Trong phiên tòa cuộc tranh luận giữa LS và Viện Kiểm Sát diễn ra như thế nào, và chương trình làm việc sắp tới của ông là gì? LS Lê Trần Luật trả lời những câu hỏi đó trong bài phỏng vấn do Việt-Long thực hiện sau đây.

    Việt-Long: Khá đông thính giả của chúng tôi muốn được nghe luật sư nhận định về bản án tuyên phạt 8 giáo dân Thái Hà trong vụ xử ngày 8 tháng 12 vừa qua. Mời Luật Sư...

    Nhà cầm quyền nhượng bộ?

    LS Lê Trần Luật: Tôi nêu nhận định về hai khía cạnh, luật pháp và chính trị, xã hội. Trước hết, tạm thời nói dưới góc độ pháp luật, thì bản án đó đã tự mâu thuẫn ở bên trong. Với hai tội danh là gây rối trật tự công cộng và tội hủy hoại tài sản, mà người ta chỉ tuyên mức hình phạt rất nhẹ. Nhẹ ở đây, tôi nói là nhẹ so với hai tội danh đã được thành lập. Tôi cũng có nghe một số báo đài trích lời tôi nói là “quá nhẹ”. Trích như thế là không chính xác. Dĩ nhiên quý thính giả cũng lưu ý rằng tôi là một luật sư bào chữa, đã bào chữa theo hướng vô tội. Tôi cũng đã chuẩn bị kháng cáo theo hướng vô tội. Cho nên ‘nhẹ’ không phải là nhẹ so với hành vi, mà là so với tội danh. Hành vi của các giáo dân này đương nhiên là vô tội, không thể có tội được.

    Như vậy ở dưới khía cạnh chính trị xã hội, có thể nhìn nhận như sau: Với hai tội danh nhưng một hình phạt nhẹ, cho thấy dưới góc độ chính trị là nhà cầm quyền đã nhượng bộ. Đây là một lối thoát cho họ. Họ không đủ can đảm tuyên bố những người này vô tội, cũng không đủ can đảm tuyên bố một mức hình phạt tương xứng với tội mà họ đã kết án.

    Việt-Long: Về tiến trình xử án tại tòa, LS có điều gì muốn trình bày với công luận?

    Phiên tòa vi phạm pháp luật

    LS Lê Trần Luật: Trước hết có thể thấy rằng người ta đã tổ chức một phiên tòa mà tôi có thể gọi là phiên tòa vi phạm pháp luật. Họ bảo rằng đây là một phiên tòa xử công khai, điều đó tương ứng với quyền được tham dự phiên tòa của tất cả mọi người. Nhưng khi tổ chức thì như thế là thiếu tính chất công khai. Vấn đề thứ hai, tôi nghĩ việc cách ly các bị cáo là không cần thiết. Nhưng đó là chuyện của họ. Vấn đề thứ ba, họ không cho tôi trình bày vấn đề nguồn gốc đất của Thái Hà. Tôi cho rằng như thế là tước đi quyền của luật sư. Bởi vì vấn đề cơ bản của nó là ở chỗ chuyện đất đai không được giải quyết một cách thấu đáo. Chính quyền đã kéo dài nhiều năm, dẫn đến việc người dân không còn tin vào pháp luật, và đã cầu nguyện để mong chính quyền nghĩ đến các quyền lợi của họ. Nhưng khi tôi trình bày về đất đai thì tòa không cho trình bày. Tôi cho rằng đây là điểm vi phạm. Kế nữa, Viện Kiểm Sát đã không tranh luận tới cùng với tôi về những vấn đề tôi đặt ra. Tôi đặt nhiều vấn đề. Thứ nhất, tôi bảo rằng khi anh bảo là gây rối trật tự công cộng, chiếu theo luật lệ, theo hướng dẫn của tòa án tối cao Việt Nam, và tham chiếu cáo trạng thì nói những người này gây hậu quả nghiêm trọng, thì phải gây thiệt hại trên 10 triệu đồng. Tôi yêu cầu họ chứng minh mối quan hệ nhân quả giữa hành vi cầu nguyện và sự thiệt hại xảy ra. Thứ hai, là những thiệt hại đó có đúng là những thiệt hại do những cơ quan trưng cầu giải quyết hay chưa. Họ không chứng minh được vấn đề giữa sự cầu nguyện của giáo dân với sự thiệt hại xảy ra. Họ cũng không chứng minh được thiệt hại này là thiệt hại có thật. Vì khi tôi đặt câu hỏi với người đại diện công ty May Chiến Thắng, nói là “Thưa Bà, với thiệt hại trên một tỷ mấy, vì sao bà không yêu cầu bồi thường” thì Bà này nói là “Tôi thấy giáo dân đã nhận thấy lỗi lầm của mình nên tôi không yêu cầu bồi thường” Tôi nói: “Bà nói thế là sai. Tại phiên tòa này bà đã nhiều lần chứng kiến những giáo dân này nói là họ không có tội, như vậy bà có thay đổi yêu cầu không?” Bà ấy nói không, có nhận tội hay không nhận tội bà cũng không yêu cầu bồi thường. Điều này chứng tỏ những tài liệu về thiệt hại mà người ta đưa ra là không có thật. Hai vấn đề này, Viện Kiểm Sát không tranh luận được với tôi. Một chuyện nữa; Tôi hỏi viện kiểm sát là đưa Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt vào trong cáo trạng để làm gì, phải nói rõ mục đích thì tôi mới tranh tụng được. Nếu không nói rõ được mục đích thì Viện Kiểm Sát phải bỏ ra bên ngoài. Họ cũng không tranh luận với tôi vấn đề này. Thêm nữa, tôi nói tôi đã có đầy đủ những tài liệu về những người xịt hơi cay, đánh những người già và trẻ em... rất nhiều, thì tại sao những người đó không bị khởi tố. Họ nói muốn khởi tố chuyện đó anh phải có tài liệu chứng minh, phải khiếu tố với cơ quan công an...

    Việt-Long: Yêu cầu những điều kiện như vậy để khởi tố thì Luật Sư thấy có đúng không? Bởi vì nếu nói thuần tuý trên khía cạnh luật pháp thì phải có khiếu nại, có thưa kiện thì mới có xét xử?

    LS Lê Trần Luật: Sai. Ở chỗ là đơn của các Cha bên Nhà Thờ đã gởi cho công an quận Đống Đa rất nhiều. Và nghĩa vụ đi chứng minh tội phạm là nghĩa vụ của cơ quan công an, không phải là nghĩa vụ của các Cha. Họ cũng không tranh luận điều đó.

    Việt-Long: Thưa quý thính giả. LS Lê Trần Luật khi trả lời câu hỏi thêm của chúng tôi là trước khi tuyên án, tòa có cải tội danh của 8 người bị can để cho xứng hợp với khung hình phạt của bản án hay không. LS Lê Trần Luật nói rằng họ không cải đổi tội danh, mà chỉ tuyên bố phán quyết là những bản án treo. Trong phần phỏng vấn tiếp theo mà chúng tôi phát thanh trong một buổi sau, LS Lê Trần Luật sẽ trình bày về chương trình làm việc của ông sắp tới, kháng án để đòi phán quyết vô tội cho tất cả 8 giáo dân Thái Hà đã bị đưa ra xử hôm mùng 8 tháng 12 vừa qua. Vị luật sư cũng nói thêm nhận định của ông về những nguyên do khác nữa khiến tòa tuyên phạt những bản án treo sau những cáo buộc với những tội danh rất nặng nề. Mong quý vị đón nghe.

    December 09

    LUẬN CỨ BÀO CHỮA CHO BÀ NGUYỄN THỊ VIỆT

     
     
    "Nếu Tòa án công nhận lập luận của phía chính quyền Thành phố Hà Nội là đúng, tức công nhận người quản lý có quyền định đoạt số phận tài sản trên cả chủ nhân của tài sản, thì điều này chẳng những trái luật, mà còn công khai thừa nhận rằng: Chủ tịch nước, Thủ tướng hay ai đó cấp cao cao hơn một chút (có quyền quản lý đất nước) là có quyền “giao” lãnh thổ, lãnh hải, không phận nước Việt Nam cho nước ngoài mà không cần thông qua Quốc Hội hoặc không cần phải tổ chức trưng cầu ý dân?"
     
    Những hành vi xịt hơi cay, đổ mắm tôm vào chốn linh thiêng của người có đạo, đánh đập người già, trẻ em không có khả năng tự vệ, làm náo loạn bên trong khuôn viên nhà thờ khi mọi người đang cầu nguyện, đòi đập phá đền Thánh…, xét về mặt tinh thần đó là hành vi hết sức vô đạo đức, mất hết tính người; xét về mặt pháp luật là hành vi hết sức lưu manh côn đồ, đáng bị khởi tố tội gây rối TTCC hay cố ý gây thương tích thì cơ quan điều tra quận Đống Đa lại im lặng, cho đến nay chưa có vụ án hay bị can nào thực hiện hành vi đó bị khởi tố cả; làm cho dư luận nghi ngờ rằng chính quyền quận Đống Đa đồng lõa, bao che cho nhóm côn đồ, lưu manh; rằng chính quyền lạm dụng quyền lực để trả thù những giáo dân tay không tấc sắt chỉ vì họ dám phơi bày cái sai trái của chính quyền và quyết tâm đòi hỏi sự công bằng?
     
    Việc cơ quan tố tụng quận Đống Đa nhiều lần thay đổi tội danh của các bị cáo cho thấy rằng tự bản thân cơ quan tố tụng đã có sự lấn cấn, phân vân về việc làm cách nào để buộc tội các bị cáo cho bằng được.
     
    VietCatholic News (09 Dec 2008 13:01)
    Luận cứ bào chữa này được trình bày tại phiên tòa sơ thẩm xét xử công khai 8 giáo dân Thái Hà lúc 8 giờ ngày 08/12/2008 tại UBND phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội.

    LUẬN CỨ BÀO CHỮA CHO BÀ NGUYỄN THỊ VIỆT BỊ TRUY TỐ VỀ TỘI “GÂY RỐI TTCC” VÀ “HỦY HOẠI TÀI SẢN”

    Kính thưa các vị Linh mục và toàn thể giáo dân có mặt tại trụ sở Tòa án quận Đống Đa để dự khán phiên tòa công khai hôm nay!
    Tôi, Lê Trần Luật, là Luật sư bào chữa cho bà Nguyễn Thị Việt- người bị Viện Kiểm sát quận Đống Đa truy tố theo Cáo trạng số 178a/KSĐT ngày 11/11/2008 về tội “Gây rối TTCC” và “Hủy hoại tài sản” theo khoản 1 Điều 245 và khoản 1 Điều 143 BLHS. Trước khi trình bày luận điểm bào chữa của mình, tôi thấy cần thiết phải nhấn mạnh và khẳng định với HĐXX rằng: bà Việt và những giáo dân bị xét xử hôm nay là hoàn toàn vô tội. Bất công thay cho những con người cầu nguyện để hy vọng tìm thấy công lý đã bị truy tố và xét xử như những người phạm tội.

    Theo cáo trạng, bà Nguyễn Thị Việt đã thực hiện hành vi như sau:

    “Bản thân là một giáo dân thường xuyên đi lễ tại Nhà thờ Thái Hà. Trước đó trong các buổi lễ các Linh mục chủ lễ cũng nói về việc cầu nguyện đòi lại đất của Công ty Cổ phần May Chiến Thắng đang sử dụng về cho Giáo xứ Thái Hà. Sau các buổi lễ trong nhà thờ các Linh mục thường dẫn các giáo dân ra khu vực bãi đất để cầu nguyện, hát Thánh ca và Việt cũng thường xuyên ra khu vực tường rào của Công ty Cổ phần May Chiến Thắng để cầu nguyện.

    Khoảng 9 giờ 30 phút ngày 15/8/2008, Việt đến nhà thờ Thái Hà để dự lễ. Sau đó Việt và một số giáo dân khác đi qua bức tường thấp đã bị phá trước đó vào trong khu đất để nhặt cỏ, dọn dẹp ở khu vực bể nước nơi đặt tượng Đức Mẹ. Khi có người đuổi, Việt đã đi ra ngoài theo lối cũ. Khi ra đến phía ngoài bức tường rào nơi đối diện bể nước, Việt nghĩ cần phải phá bỏ bức tường để đi vào khu vực bể nước cho tiện việc cầu nguyện. Sau đó Việt đã cùng các giáo dân khác đập phá bức tường rào. Bản thân Việt đã dùng tay, ván gỗ phá tường rào rộng khoảng 3m và còn khoảng 20cm nữa là đến chân tường và cùng khoảng 200-300 giáo dân khác tràn vào khu đất để cầu nguyện. Ngoài ra Việt đã nhặt gạch san lấp chổ trống tạo lối đi thuận tiện cho các giáo dân vào cầu nguyện, trừ những ngày không ở Hà Nội thì ngày nào Việt cũng ra khu đất của Công ty cổ phần may Chiến Thắng để cầu nguyện” (Cáo trạng, trang 9-10).

    Thưa HĐXX!

    1. Trước hết, tôi cần nói về nguồn gốc đất, lịch sử khiếu kiện của nhà thờ Thái Hà và mục đích cầu nguyện của bà Việt cùng các giáo dân:

    Bà Nguyễn Thị Việt và các giáo dân cho rằng khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng (tức số 116 phố Nam Đồng) là tài sản thuộc quyền sở hữu của Giáo xứ Thái Hà, nhưng thời gian qua đã bị các cơ quan quản lý Nhà nước chiếm đoạt trái phép, giao cho người khác sử dụng trái phép, phân lô bán đất trái phép, nhưng Giáo xứ khiếu nại đòi trả lại tài sản liên tục nhiều năm ròng không được cơ quan chức năng Nhà nước Việt Nam đáp ứng. Người dân mất lòng tin vào sự công minh của pháp luật nên buộc lòng phải cầu xin Thiên Chúa soi sáng mà trả lại cho họ sự công bằng.

    Khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng là tài sản của Giáo xứ Thái Hà bị Sở Quản lý nhà đất Hà Nội (nay là Sở Tài nguyên, Môi trường và Nhà đất) chiếm đoạt bất hợp pháp rồi ra Quyết định số 76/QL-NĐ đem giao cho Xí nghiệp thảm len Hà Nội sử dụng kể từ ngày 30/01/1961 đến nay.

    Sở dĩ, tôi dám khẳng định 16.296m2 khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng bị chiếm đoạt bất hợp pháp bởi lẽ:

    * Nguồn gốc khu đất này là đất mua hợp pháp:

    1.1. Năm 1928, Đức Giám Mục Francois Chaize, Giám quản Tông toà Giáo phận Hà Nội đứng tên mua giúp cho Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) khu đất khoảng 400 m x 150 m nằm trên quốc lộ 6, nay là phố Nguyễn Lương Bằng, tổng diện tích là 61.455 m2, tức là 6,1455 ha (Xin xem hình 3: Bản đồ của Conservation de la Propiété Foncière de Hà Nội- Sở Quản thủ Điền thổ Hà Nội- lập ngày 16.08.1944).

    1.2. Ngày 22.05.1944, Đức Giám Mục Francois Chaize đã làm giấy tuyên bố nhượng quyền sở hữu đất đai và toàn bộ bất động sản trên khu đất này cho các linh mục DCCT. Cha Edmond Dionne, Giám tỉnh DCCT Việt Nam, đã đứng ra tiếp nhận sự chuyển nhượng này (Xin xem tài liệu Acte de Cession de Propriété)

    1.3. Tu viện DCCT bắt đầu cư trú tại khu đất trên đây từ ngày 26.09.1928. Năm 1930 các linh mục DCCT xây dựng toà nhà thứ nhất. Năm 1939 xây dựng toà nhà thứ hai nối tiếp toà nhà thứ nhất. Năm 1935 Tu viện cũng xây dựng một ngôi nhà thờ tạm thời mà ngày nay vẫn còn đang sử dụng. Tu viện còn xây dựng nhà đệ tử, nhà hội quán, hồ bơi, nhà ở cho gia nhân, nhà kho, nhà chăn nuôi gia súc.

    Tu viện vẫn sở hữu và sử dụng toàn bộ đất đai và nhà cửa nằm trên khu đất trên đây một cách bình thường cho đến năm 1954. Ngoài khu đất này, Tu viện còn sở hữu một số khu đất khác tại các làng Thái Hà (Xin xem hình 2: Bản chụp bằng khoán điền thổ của DCCT năm 1944 ) và tại các làng Nam Đồng, Khâm Thiên, Trung Tự, v.v.

    * Căn cứ toàn bộ văn bản pháp luật điều chỉnh về đất đai giai đoạn từ năm 1945 đến năm 1962 thì đất đai của Giáo xứ Thái Hà và nhà cửa trên diện tích đất này dùng vào mục đích phụng sự tôn giáo không thuộc đối tượng bị cải tạo, tịch thu hay trưng thu, trưng dụng mà còn phải được chính quyền mới tôn trọng và bảo bảo vệ; cụ thể như sau:

    - Toàn bộ 38 Điều của Luật Cải Cách Ruộng Đất năm 1953 ghi rõ đối tượng cải tạo của Luật CCRĐ 1953 là ruộng đất để sản xuất nông nghiệp ở nông thôn, mà đất đai thuộc khuôn viên nhà thờ Thái Hà là đất ở Thành thị (Thủ đô Hà Nội) nên không thuộc đối tượng bị cải cách của Luật CCRĐ;

    - Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962 “về việc quản lý đất của tư nhân cho thuê, đất vắng chủ, đất bỏ hoang ở nội thành, nội thị”. Đối tượng điều chỉnh của Thông tư này là đất cho thuê, đất vắng chủ, đất bỏ hoang ở nội thành, nội thị;

    Cái duy nhất mà Quyết định số 2476/QĐ-UBND ngày 30/6/2008 của UBND thành phố Hà Nội vịn vào là Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962 để cho rằng “Đất cho thuê của các tôn giáo, các Hội dù diện tích cho thuê nhiều hay ít, đều do Nhà nước trực tiếp quản lý, Nhà nước không bồi hoàn cho họ một khoản tiền nào” thì UBND Thành phố Hà Nội đã tự mâu thuẫn với chính mình, bởi lẽ:

    + Cũng bằng Quyết định số 2476/QĐ-UBND ngày 30/6/2008, UBND Thành phố Hà Nội đã xác nhận tại thời điểm năm 1961 khu đất này do Linh mục Vũ Ngọc Bích quản lý, Linh mục không ký hợp đồng cho ai thuê đất; nên khu đất này chưa bao giờ bị bỏ hoang, cũng không vắng chủ, không cho ai thuê mướn nên không thuộc đối tượng điều chỉnh của Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962;

    + Mặt khác, ngày 30/01/1961 Sở quản lý nhà đất Hà Nội (nay là Sở Tài nguyên, Môi trường và Nhà đất) có Quyết định số 76/QL-NĐ giao cho Xí nghiệp thảm len Hà Nội được sử dụng khu đất phố Nam Đồng, khu Đống Đa, Hà Nội với diện tích 16.296m2 để làm xí nghiệp sản xuất (trích Cáo Trạng). Vậy Sở Quản lý nhà đất Hà Nội lấy đâu ra 16.296m2 đất để giao cho Xí nghiệp thảm len?

    Đất này không thể tự nhiên “mọc” ra, Sở Quản lý nhà đất Hà Nội cũng không thể tự “đẻ” ra 16.296m2 đất, mà đó chính là đất thuộc khuôn viên Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế được sử dụng vào mục đích phục vụ tín ngưỡng tôn giáo của giáo dân; nhưng đã bị Sở Quản lý nhà đất Hà Nội công nhiên chiếm đoạt một cách trái pháp luật trước khi có Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962 ít nhất là 523 ngày (nếu tính từ ngày Sở Quản lý nhà đất Hà Nội ra Quyết định giao đất cho Xí nghiệp Thảm len).

    Rõ ràng, việc UBND Thành phố Hà Nội viện dẫn Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962 là để hợp pháp hóa hành vi chiếm đoạt đất một cách trái pháp luật của Sở quản lý nhà đất Hà Nội đối với Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế mà thôi. Nhưng việc “hợp pháp hóa” này cũng không hợp lý, không hợp pháp, bởi một lẽ đơn giản, như tôi đã phân tích và chứng minh ở trên, đất đai thuộc khuôn viên Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế chưa bao giờ là đối tượng bị tịch thu, quản lý của Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962 cả.

    - Sắc Lệnh của Chủ tịch Chính phủ Lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do ông Võ Nguyên Giáp ký ngày 20/09/1945 ghi rõ: “Điều thứ 1: Đền chùa, lăng tẩm, nhà thờ, tất cả các nơi có tính cách tôn giáo, bất cứ tôn giáo nào, nhân dân đều phải tôn trọng không được xâm phạm”;

    - Điểm 3 Nghị Quyết của Quốc Hội ngày 26/3/1955 về vấn đề Tôn giáo “Các nhà thờ, chùa, thánh thất được tôn trọng và bảo vệ”;

    - Sắc lệnh số số 234/SL ngày Ngày 14 Tháng 06 năm 1955 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký: “Điều 6: Các nhà thờ, chùa, đền, miếu, thánh thật và các đồ thờ, các trường giáo lý của tôn giáo được luật pháp bảo hộ”;

    Rõ ràng, từ cụ Võ Nguyên Giáp, cụ Hồ Chí Minh đến Quốc Hội đều có cùng quan điểm là luật pháp phải tôn trọng và bảo vệ các cơ sở thờ tự tôn giáo; nhưng thực tế các cấp chính quyền đã làm điều ngược lại, không căn cứ vào bất cứ điều luật nào vẫn ngang nhiên chiếm đoạt đất đai thuộc sở hữu nhà thờ Thái Hà rồi giao cho đơn vị khác sử dụng.

    Phía UBND Thành phố Hà Nội viện lý do rằng:

    “Ngày 24/10/1961 Linh mục Vũ Ngọc Bích (là người quản lý nhà, đất) đã ký biên bản “Hội nghị bàn giao nhà thống nhất quản lý vào Nhà nước” bàn giao toàn bộ nhà đất do Dòng Chúa Cứu Thế quản lý tại 116 Nam Đồng (trừ diệnt ích nhà thờ) gồm 3.905m2 nhà chính, 945m2 nhà phụ trên diện tích khoảng 60.000m2 đất giao sang cho Nhà nước quản lý, trong đó có khu đất do Xí nghiệp Thảm len (nay là Công ty cổ phần May Chiến Thắng) đang sử dụng”.

    Lập luận này rất vô lý, người quản lý làm sao có quyền tự ý giao tài sản của chủ nhân cho người khác được, bởi theo pháp luật cũng như theo Giáo luật, không có ai, kể cả Giám Mục, được tự ý sang nhượng, chuyển đổi đất đai, tài sản Giáo Hội Công Giáo.

    Bởi lẽ:

    - Như tôi đã trình bày ở trên, đất đai thuộc sở hữu hợp pháp của Nhà thờ Thái Hà từ năm 1928, cho đến ngày 30/01/1961 bị Sở Quản lý nhà đất Hà Nội chiếm dụng trái phép thì diện tích nhà đất này chưa bao giờ thuộc diện bị cải tạo theo Luật Cải Cách Ruộng Đất và Thông tư số 73/TTg ngày 07/07/1962, cũng không hề có quyết định trưng dụng, trưng thu, trưng mua nào hết; mà diện tích nhà đất này thuộc diện bị quản lý không rõ lý do, được quy định tại khoản 5 Điều 2 Nghị quyết số 23/2003/QH11: “Quản lý nhà đất trong từng thời điểm nhất định và nhà đất của các đoàn hội, tôn giáo”.

    Như vậy, UBND Thành phố Hà Nội phải vận dụng Nghị quyết 755/2005/NQ-UBTVQH11 ngày 02/4/2005 của Ủy Ban Thường vụ Quốc Hội “Quy định việc giải quyết đối với một số trường hợp cụ thể về nhà đất trong quá trình thực hiện các chính sách quản lý nhà đất và chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa trước ngày 01 tháng 07 năm 1991” và Nghị định 127/2005/NĐ-CP ngày 10/10/2005 “Hướng dẫn thực hiện Nghị quyết số 23/2003/QH11 ngày 26/11/2003 của Quốc hội và Nghị quyết số 755/2005/NQ-UBTVQH11 ngày 02/4/2005 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội quy định việc giải quyết đối với một số trường hợp cụ thể về nhà đất trong quá trình thực hiện các chính sách quản lý nhà đất và chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa trước ngày 01 tháng 7 năm 1991” để giải quyết khiếu nại đòi nhà đất của Giáo xứ Thái Hà;

    Điều 4 Nghị quyết 755/2005/NQ-UBTVQH11 quy định:

    “Đối với nhà đất mà chủ sở hữu tuy thuộc diện thực hiện các chính sách quy định tại Điều 2 của Nghị quyết số 23/2003/QH11 nhưng đến ngày Nghị quyết này có hiệu lực thi hành, cơ quan nhà nước chưa có văn bản quản lý, chưa bố trí sử dụng nhà đất đó thì Nhà nước không thực hiện việc quản lý theo quy định của các chính sách trước đây. Việc công nhận quyền sở hữu nhà và quyền sử dụng đất được thực hiện theo quy định của pháp luật”.

    “Chưa có văn bản quản lý, chưa bố trí sử dụng nhà đất đó” là như thế nào? Điểm b Điều 3 Nghị định 127/2005/NĐ-CP hướng dẫn thủ tục pháp lý được coi là có văn bản quản lý, chưa bố trí sử dụng nhà đất như sau:

    “b) Đối với diện tích nhà đất đang do các cơ quan, tổ chức (trừ trường hợp quy định tại điểm c khoản này) quản lý, sử dụng vào mục đích không phải để ở thì giao cho các cơ quan, tổ chức đó quản lý, sử dụng theo quy định về quản lý nhà đất thuộc sở hữu nhà nước.

    Trường hợp các cơ quan, tổ chức đang cho thuê quỹ nhà đất này thì Ủy ban nhân dân cấp tỉnh có trách nhiệm thu hồi để giao cho doanh nghiệp nhà nước có chức năng quản lý quỹ nhà thuộc sở hữu nhà nước của địa phương quản lý, sử dụng theo quy định về quản lý nhà đất thuộc sở hữu nhà nước.

    Trong hồ sơ vụ án này, tôi không hề thấy có Quyết định của UBND Thành phố Hà Nội giao diện tích nhà đất của Giáo xứ Thái Hà cho Công ty May Chiến Thắng sau ngày Nghị quyết số 755/2005/NQ-UBTVQH11 có hiệu lực thi hành (ngày 22/04/2005), không thấy Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cấp cho Công ty May Chiến Thắng, có nghĩa là Công ty May Chiến Thắng đã sử dụng diện tích nhà đất này bất hợp pháp. Mặt khác, Công ty May Chiến Thắng lại ký Hợp đồng không số ngày 01/6/2006 cho Công ty TNHH Bao Bì Đống Đa thuê lại diện tích nhà đất này (BL 750, 751) mà UBND Thành phố Hà Nội không hề có Quyết định thu hồi lại là Công ty May Chiến Thắng, Công ty TNHH Bao Bì Đống Đa đang sử dụng nhà đất trái phép và trái với quy định tại điểm b Điều 3 Nghị định 127/2005/NĐ-CP đã viện dẫn ở trên.

    Vì Công ty May Chiến Thắng, Công ty TNHH Bao Bì Đống Đa đang sử dụng nhà đất trái phép của Giáo xứ Thái Hà, nên diện tích nhà đất này phải được xử lý theo Điều 4 Nghị định 127/2005/NĐ-CP là: “Đối với nhà đất tuy thuộc diện phải thực hiện các chính sách quy định tại Điều 2 của Nghị quyết số 23/2003/QH11 nhưng đến ngày Nghị quyết số 755/2005/NQ-UBTVQH11 có hiệu lực thi hành, Nhà nước chưa có văn bản quản lý, chưa bố trí sử dụng nhà đất đó thì Nhà nước không tiếp tục thực hiện việc quản lý theo các chính sách trước đây”.

    Căn cứ vào các văn bản pháp luật tôi đã viện dẫn ở phần trên thì UBND Thành phố Hà Nội phải trả lại diện tích nhà đất của Giáo xứ Thái Hà, vì Giáo xứ Thái Hà mới chính là chủ sở hữu hợp pháp của tài sản đó; nhưng UBND Thành phố Hà Nội lại cố tình bỏ qua Nghị quyết số 755/2005/NQ-UBTVQH11, Nghị định 127/2005/NĐ-CP (hiệu lực thi hành ngày 01/11/2005) mà vận dụng Điều 1 Nghị quyết số 23/2003/QH11 để nại lý do không trả lại nhà đất cho Giáo xứ Thái Hà là chủ sở hữu có giấy tờ hợp pháp, cũng không bồi thường là rất vô lý và trái

    Nếu Tòa án công nhận lập luận của phía chính quyền Thành phố Hà Nội là đúng, tức công nhận người quản lý có quyền định đoạt số phận tài sản trên cả chủ nhân của tài sản, thì điều này chẳng những trái luật, mà còn công khai thừa nhận rằng: Chủ tịch nước, Thủ tướng hay ai đó cấp cao cao hơn một chút (có quyền quản lý đất nước) là có quyền “giao” lãnh thổ, lãnh hải, không phận nước Việt Nam cho nước ngoài mà không cần thông qua Quốc Hội hoặc không cần phải tổ chức trưng cầu ý dân?

    Đó là chưa kể đến việc UBND Thành phố Hà Nội không trưng ra được bản gốc và kết luận giám định chữ viết của Biên bản bàn giao, cái mà UBND Thành phố Hà Nội đưa ra chỉ là các bản photocopy chữ nghĩa mập mờ, không có giá trị pháp lý.

    Từ những chứng cứ nêu trên, đã chứng minh được rằng:

    Khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng (tức số 116 phố Nam Đồng) là tài sản thuộc quyền sở hữu của Giáo xứ Thái Hà, nhưng đã bị các cơ quan quản lý Nhà nước chiếm đoạt trái phép, Giáo xứ đã khiếu nại đòi lại nhiều năm mà phía Nhà nước vẫn lờ đi nên bà Nguyễn Thị Việt và giáo dân phải cầu nguyện xin Thiên Chúa trả lại sự công bằng là lẽ tất nhiên và hoàn toàn đúng đắn.

    Thưa HĐXX!

    Có thể, HĐXX và VKS cho rằng nguồn gốc đất và lịch sử khiếu kiện của nhà thờ Thái Hà là vấn đề không nằm trong vụ án hôm nay, nhưng tôi xin được lưu ý rằng chính việc giải quyết khiếu nại của Thái Hà không đến nơi đến chốn, kéo dài nhiều năm của chính quyền Hà Nội đã dẫn đến sự bức xúc của các Linh mục và các giáo dân. Họ không còn tin vào công lý và sự công bằng của pháp luật, vì thế họ phải chọn giải pháp cầu nguyện để mong chính quyền quan tâm đến những lợi ích hợp pháp của ho.

    (Phần lập luận về đất đai này HĐXX sơ thẩm nhiều lần cắt không cho Luật sư trình bày tại Tòa)

    2. Về cáo buộc gây rối TTCC:

    Cáo trạng đã nhầm lẫn giữa cầu nguyện và hành lễ, cố tình đánh tráo hai khái niệm này để buộc tội bà Việt và các giáo dân khác phạm tội gây rối TTCC:

    Trước khi chứng minh bà Việt không phạm tội gây rối TTCC, tôi thấy cần thiết phải làm sáng tỏ sự khác nhau giữa “cầu nguyện” và “hành lễ”. Phân tích sự khác nhau này để HĐXX thấy rằng với hành vi “cầu nguyện”, bà Việt không thể phạm vào tội gây rối TTCC.

    Cầu nguyện là việc tín đồ cầu xin đấng thiêng liêng mà mình tin tưởng ban cho họ một đặc ân, đáp ứng một ước muốn, nguyện vọng nào đó của họ. Cầu nguyện có thể nói lên bằng lời nói, có thể bằng việc đọc kinh, hát Thánh ca, hay đơn giản chỉ là sự im lặng thành kính, tập trung tinh thần liên thông tư tưởng với đấng tối cao, Thiên Chúa sẽ hiểu rằng tín đồ của mình muốn cầu xin điều gì. Người Công giáo có thể cầu nguyện ở bất cứ nơi nào, không pháp luật ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới này lại cấm tín đồ cầu nguyện cả, vì đó là vấn đề thuộc về tâm linh, về niềm tin tôn giáo trong tư tưởng con người, có muốn cấm cũng không thể cấm được.

    “Lễ” là nghi thức tôn giáo của người Công giáo, trong đó có những điều kiện bắt buộc phải có, nếu thiếu điều kiện này thì không phải là “lễ” và không thể “hành lễ” được. “Hành lễ” tức là làm lễ, là tiến hành một cuộc “lễ”, nghi thức hành lễ được quy định trong Lễ nghi phụng vụ của Giáo Hội Công giáo (xem sách lễ Roma), không ai có quyền thay đổi.

    Trong nghi thức hành lễ luôn luôn có cầu nguyện nhưng cầu nguyện không bao giờ là hành lễ cả.

    Rõ ràng, thực tế giáo dân đến khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng chỉ cầu nguyện, không hề “hành lễ”. Việc cáo trạng không hiểu (hay cố tình không hiểu), nhập nhằng các khái niệm “lễ” và “cầu nguyện” để xuyên tạc, bóp méo mục đích cầu nguyện của giáo dân nhằm thổi phồng sự việc, vu cáo cho giáo dân vi phạm Điều 25 Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo.

    Ngược lại, hành vi cố tình cản trở giáo dân cầu nguyện mới chính là hành vi vi phạm pháp luật.

    Khoản 1, Điều 245 BLHS về “Tội gây rối TTCC” qui định: “Người nào gây rối TTCC gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm”.

    Hành vi gây rối TTCC quy định tại Điều 245 BLHS được hiểu là hành vi làm náo động trật tự nơi công cộng gây hậu quả nghiêm trọng, hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này, hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Tuy nhiên, toàn bộ lời khai người làm chứng có trong hồ sơ vụ án (BL từ số 836 liên tục đến số 945) không có lời khai nào chỉ đích danh bà Nguyễn Thị Việt (hoặc bất kỳ bị cáo nào có mặt trong phiên xử sơ thẩm hôm nay) đã có hành vi cụ thể như thế nào để gây rối TTCC. Hồ sơ vụ án và Cáo trạng đã không chứng minh được bà Nguyễn Thị Việt (và các bị cáo Nguyễn Thị Nhi, Ngô Thị Dung, Lê Quang Kiện, Lê Thị Hợi, Phạm Trí Năng, Nguyễn Đắc Hùng, Thái Thanh Hải) đã có hành vi đuổi đánh nhau, hò hét gây náo loạn nơi công cộng, đập phá tài sản nơi công cộng, gây tắc ách giao thông…

    Cáo trạng cũng ghi nhận bà Nguyễn Thị Việt chỉ có những hành vi sau: “nhặt cỏ, dọn dẹp ở khu vực bể nước nơi đặt tượng Đức Mẹ”, “nhặt gạch san lấp chổ trống”, “ngày nào Việt cũng ra khu đất của Công ty cổ phần may Chiến Thắng để cầu nguyện”, “dùng tay, ván gỗ phá tường rào rộng khoảng 3m và còn khoảng 20cm nữa là đến chân tường”.

    Trước hết, phải thấy rằng bà Việt chưa bị xử lý hành chính và cũng chưa bị kết án về tội này. Như vậy vấn đề được đặt ra, liệu với hành vi nhặt gạch, nhổ cỏ, dọn dẹp và cầu nguyện có gây ra hậu quả nghiêm trọng nào thỏa mãn Điều luật của qui định không ?

    Theo hướng dẫn tại điểm 5.1. Phần I Nghị quyết số 02/2003/NQ-HĐTP ngày 17/4/2003 của Hội Đồng Thẩm Phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao thì hậu quả nghiêm trọng xảy ra trong các trường hợp sau:

    a. Cản trở, ách tắc giao thông đến dưới 2 giờ;

    b. Cản trở sự hoạt động bình thường của cơ quan nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân;

    c. Thiệt hại về tài sản có giá trị từ mười triệu đồng trở lên;

    d. Chết người;

    đ. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 31 % trở lên;

    e. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 31%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 41% trở lên;

    g. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 21% đến 30% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên;

    h. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 21%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 30% đến 40% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên.

    Tham chiếu với Cáo trạng, có thể thấy rằng VKS quận Đống Đa, TP Hà Nội đã cho rằng hành vi của bà Việt gây ra thiệt hại về tài sản có giá trị trên 10 triệu đồng.

    Thưa HĐXX!

    Toàn bộ hồ sơ vụ án có thể thấy ngay rằng Cơ quan điều tra và VKS quận Đống Đa, TP Hà Nội không chứng minh được rằng hành vi nhặt gạch, nhổ cỏ và cầu nguyện của bà Việt có mối quan hệ nhân quả với thiệt hại đã xảy ra cho Công ty may Chiến Thắng.

    Công ty May Chiến Thắng lập danh sách chi tiền cho 308 người với tổng số chi là 158.468.000 đồng với lý do “Chi tiền phụ cấp cho công nhân làm tại 178 Nguyễn Lương Bằng do giáo dân gây rối làm ảnh hưởng đến NSLĐ” (BL 810 đến 813), nhưng danh sách này không có quyết định tuyển dụng, quyết định bổ nhiệm (nếu là công chức) kèm theo; không có hợp đồng lao động (nếu là công nhân) kèm theo, không có danh sách đăng ký lao động (công nhân hợp đồng) với Phòng Lao động - Thương binh Xã hội quận Đống Đa; như vậy, danh sách này là do lãnh đạo Công ty May Chiến Thắng tự “đặt” ra. Vì vậy, con số chi 158.468.000 đồng là không có thật. Có thể thấy, Cty may Chiến Thắng tự ý thu chi một cách vô tội vạ. Chẳng lẽ Cty may Chiến Thắng làm ăn thua lỗ, “tham ô” rồi lấy lý do giáo dân cầu nguyện làm ảnh hưởng hay sao?

    Mặt khác, Công ty May Chiến Thắng lấy tài liệu, chứng cứ gì chứng minh rằng 308 người có tên trong danh sách bị “ảnh hưởng đến NSLĐ” là do giáo dân chớ không phải do các nguyên nhân khác như: lười biếng, ăn cắp giờ công, đau ốm, bệnh tật, lo lắng việc riêng gia đình…? Tài liệu so sánh năng suất lao động trước và sau ngày 15/8/2008 ở đâu? Cơ quan, tổ chức chuyên môn nào giám định và kết luận giáo dân làm “ảnh hưởng đến NSLĐ”? “Báo cáo thiệt hại ảnh hưởng sản xuất tháng 8-9 năm 2008 tại cơ sở sản xuất 178 Nguyễn Lương Bằng” (BL 814) nhưng nội dung lại là doanh thu tháng 9/2008 bị giảm. Chẳng lẽ bà Nguyễn Thị Việt và các bị cáo phải chịu trách nhiệm về việc Công ty May Chiến Thắng bị giảm doanh thu do không có khách mua nên không bán được hàng hóa?

    - Công ty May Chiến Thắng còn tự lập danh sách chi tiền trực bảo vệ cho 137 người với tổng số tiền 191.196.000 đồng (BL 808, 809) trái nguyên tắc tài chính kế toán giống như Danh sách chi tiền phụ cấp đã nêu ở trên. Việc bố trí bảo vệ là chuyện riêng của Công ty thì Công ty tự chịu chi phí, không thể đổ lỗi cho giáo dân bởi lẽ Cáo trạng cũng xác định rõ bà Nguyễn Thị Việt và các bị cáo không có người nào xông vào nơi sản xuất của công ty chửi bới, hăm dọa, đánh đập công nhân hay chiếm đoạt tài sản, công cụ sản xuất, nguyên vật liệu sản xuất, cản trở hoạt động sản xuất của Công ty, mà họ chỉ cầu nguyện ở khu đất trống bên ngoài.

    Theo Giấy Chứng nhận đăng ký kinh doanh số 1030006478 (đăng ký thay đổi lần thứ 3) ngày 27/4/20007 thì Công ty May Chiến Thắng là doanh nghiệp Nhà nước với 51% vốn điều lệ (chiếm 61.200/120.000 cổ phần), chủ đầu tư là Tổng công ty Dệt - May Việt Nam -“là tổng công ty Nhà nước hoạt động kinh doanh” được thành lập theo Quyết định số 253/TTg ngày 29/4/1995 của Thủ tướng Chính phủ. Việc Công ty cổ phần May Chiến Thắng chi đến 349.664.000 đồng không nằm trong danh mục chi thường xuyên, mà không có thủ tục đề nghị và ý kiến chuẩn y cho phép của Tổng công ty Dệt - May Việt Nam là trái quy định tại Quyết định số 52/2006/QĐ-BTC ngày 25/9/2006 về “Quy chế quản lý tài chính của Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn Nhà nước”.

    - Thêm vào đó, Cáo trạng cho rằng việc Cty may Chiến Thắng giảm doanh thu tháng 8, tháng 9 năm 2008 là 1.059.708.000 đồng. Việc giảm doanh thu là do năng lực lãnh đạo và tổ chức kinh doanh của CTy may Chiến Thắng quá kém, chứ hà cớ gì lại cho rằng nguyên nhân là do giáo dân cầu nguyện?

    Với thiệt hại rất lớn như vậy mà Cty may Chiến Thắng lại không yêu cầu bồi thường thiệt hại là hết sức vô lý, mà bất kỳ ai cũng dễ dàng nhận ra. Tôi đề nghị HĐXX lưu tâm đến điểm này.

    Rõ ràng các hành vi nhặt cỏ, dọn dẹp, nhặt gạch, cầu nguyện của bà Việt không gây ra thiệt hại, ảnh hưởng đến bất kỳ ai, không để lại hậu quả nào, tức không hề có hậu quả nghiêm trọng nào xảy ra.

    Tôi không thể tin rằng: trong một xã hội mà ngay cả dọn dẹp, nhặt gạch, nhổ cỏ, cầu nguyện cũng là phạm tội thì thử hỏi còn hành vi nào không bị coi là phạm tội? Do đó, tôi khẳng định rằng, bà Nguyễn Thị Việt không phạm tội gây rối TTCC.

    3. Về cáo buộc hủy hoại tài sản

    Bị buộc tội vì đã phá hủy một thứ vật dụng được dựng lên bất hợp pháp và là đồ phế thải

    Khoản 1 Điều 143 BLHS quy định: “Người nào hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác gây thiệt hại từ năm trăm nghìn đồng đến dưới năm mươi triệu đồng hoặc dưới năm trăm nghìn đồng nhưng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm” thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Hủy hoại tài sản là hành vi làm cho tài sản bị mất hẳn giá trị sử dụng, không thể khôi phục lại được và toàn bộ giá trị tài sản không còn.

    Như vậy, trước hết tội danh này đòi hỏi phải xác định được tài sản bị hủy hoại là tài sản có thật, hợp pháp, có giá trị sử dụng. Tài sản hợp pháp và có thật thì mới có thể hủy hoại và mới được pháp luật bảo vệ, tài sản không có thật thì không thể hủy hoại. Đồng thời, tài sản phải có giá trị sử dụng bằng số tiền cụ thể được quy định tại khoản 1 Điều 143 BLHS.

    Từ điển tiếng Việt định nghĩa: Tài sản là “Của cải vật chất dùng để sản xuất hoặc tiêu dùng”. Trong Kinh tế học, tài sản là một “thuật ngữ kế toán kinh doanh chỉ tất cả những gì có giá trị tiền tệ thuộc sở hữu của một cá nhân, một đơn vị hoặc của Nhà nước; có thể được dùng để trả nợ, sản xuất ra hàng hoá hay tạo ra lợi nhuận bằng cách nào đó. Một tài sản có ba đặc tính không thể thiếu: lợi nhuận kinh tế có thể xảy ra trong tương lai; do một thực thể hợp pháp kiểm soát; thu được kết quả ngay từ hợp đồng kinh doanh hoặc giao dịch đầu tiên”.

    Đối với bức tường mà Cáo trạng cho rằng đã bị bà Nguyễn Thị Việt hủy hoại, thì bức tường đó không phải là tài sản, bởi các lẽ sau:

    - Bức tường đó là vật vô giá trị, không mang lại lợi nhuận kinh tế, không phải là vật tiêu dùng: Cáo trạng không chứng minh được bức tường lúc nó còn tồn tại thì nó mang lại giá trị kinh tế gì, cụ thể là bằng bao nhiêu tiền. Tôi khẳng định rằng bức tường này là vật vô giá trị và không phải là tài sản, bằng chứng là sau khi Nguyễn Thị Việt và các bị cáo khác bị khởi tố có 1 ngày thì 19/9/2008 UBND Thành phố Hà Nội đã cho xe cơ giới san bằng bức tường thành đống gạch vụn;

    - Bức tường không được xây dựng hợp pháp: Như tôi đã chứng minh ở phần trên, khu đất 178 phố Nguyễn Lương Bằng bị Công ty May Chiến Thắng chiếm dụng bất hợp pháp thì mọi thứ được xây dựng phía trên khu đất ấy không được sự đồng ý của chủ nhân thật sự của khu đất đều là xây dựng bất hợp pháp, cần phải tháo dỡ.

    - Căn cứ trình tự, thủ tục thu hồi đất quy định tại khoản 1, khoản 3, khoản 4 Điều 130 Nghị định 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 của Chính phủ, thì trước khi khởi công xây công viên ít nhất 180 ngày UBND Thành phố Hà Nội đã phê duyệt kế hoạch san bằng bức tường này rồi. Như vậy, về mặt pháp lý, bức tường đã bị chính UBND Thành phố Hà Nội xoá sổ 5 tháng trước ngày 15/8 (ngày giáo dân đập bức tường).

    - Việc định giá bức tường chỉ hợp lý khi bức tường được xây dựng hợp pháp và có giá trị sử dụng, được sử dụng liên tục và cho đến thời điểm hiện nay vẫn còn nhu cầu sử dụng; còn đối với một vật đã bị chính UBND Thành phố Hà Nội san bằng vì không còn giá trị sử dụng thì không thể đem ra “định giá” để gán ghép cái tên “tài sản” cho nó được.

    - Theo hồ sơ vụ án, bức tường được bắt đầu thi công vào ngày 15/1/2008 (BL 802) với tổng số tiền hơn 17 triệu đồng, đến thời điểm ngày 15/8/2008 là 7 tháng, tức bức tường còn rất mới, rất cứng; điều này mâu thuẫn với Cáo trạng là “bức tường thấp đã bị phá trước đó” (trang 4). Tôi được biết bức tường này đã tồn tại hơn mấy chục năm và đã mục nát, đã bị người nào đó phá vỡ từ trước (như Cáo trạng thừa nhận) nên một bà già như bà Nguyễn Thị Việt mới có thể dùng tay và mảnh ván gỗ phá vỡ dễ dàng như thế. Bà Nguyễn Thị Việt là phụ nữ, đã quá tuổi lao động 4 năm, lại có thể dùng tay và mảnh ván gỗ phá vỡ được bức tường xi măng mới dài đến 3m thì bà Việt phải là người có sức khỏe phi thường hoặc là hồ sơ (các BL 796 đến 807) đã được ngụy tạo để hợp pháp hóa nhằm “làm mới” một vật mục nát không có giá trị sử dụng.

    Mặt khác, Cáo trạng không chứng minh được bà Việt dùng tay và mảnh ván gỗ phá vỡ bức tường rào rộng khoảng 3m còn khoảng 20cm nữa là đến chân tường thì cái đoạn 3m do bà Việt phá vỡ là bao nhiêu tiền trong tổng số 3.479.990 đồng của toàn bộ “bức tường gạch dài 6 mét * 1.3 mét” (BL 819)?.

    Từ những lập luận trên, tôi cũng khẳng định rằng bà Việt không phạm tội hủy hoại tài sản.

    4. Ngoài những lập luận cơ bản tôi đã trình bày, HĐXX nên lưu ý những vấn đề sau đây:

    a- Vụ án không có vật chứng

    Cáo trạng cho rằng ông Phạm Hải Dương - Cán bộ Thanh Tra xây dựng phường Quang Trung, ông Nguyễn Đức Hoàn, ông Đặng Tuấn Thảo- 2 cán bộ Đội An ninh Công an quận Đống Đa, là người trực tiếp quay phim, ghi hình những người đập phá bức tường. Tại sao ông Phạm Hải Dương, với chức vụ Thanh tra xây dựng của mình, lẽ ra lúc bà Việt và các bị cáo khác đập bức tường thì ông Dương phải lập tức ngăn chận và lập biên bản vi phạm (nếu có), nhưng ông Dương lại điềm nhiên đứng đó mà quay phim?

    Hành vi gây rối TTCC và hủy hoại tài sản theo Pháp lệnh Tổ chức điều tra Hình sự thuộc thẩm quyền điều tra của cơ quan Cảnh sát, tại sao 2 vị cán bộ An ninh quận Đống Đa này cũng chen vào đó mà quay phim, chụp hình? 2 vị cán bộ An ninh quận Đống Đa này tự ý đến số 178 Nguyễn Lương Bằng quay phim chụp hình hay theo sự phân công, chỉ đạo của ai? Hóa ra cán bộ An ninh Công an quận chỉ làm có mỗi công việc là rình mò, theo dõi, “vạch lá tìm sâu” để bắt tội dân hay sao?

    Quyết định đưa vụ án ra xét xử số 720/2008/HSST-QĐ ngày 21/11/2008 của Tòa Án quận Đống Đa xác định chỉ có các ông bà Vũ Đức Lợi, Đặng Thúy Loan, Lại Thế Hiếu, Đinh Hồng Phong, Trần Tiến Hùng là người làm chứng. Tôi xin hỏi đại diện Viện Kiểm sát quận Đống Đa và Hội đồng xét xử sơ thẩm Tòa án quận Đống Đa: Trong vụ án này ông Phạm Hải Dương, ông Nguyễn Đức Hoàn, ông Đặng Tuấn Thảo tư cách tham gia tố tụng là gì? Là người làm chứng hay cán bộ của cơ quan tiến hành tố tụng?

    Nếu 3 ông là người làm chứng thì tại sao phim ảnh do các ông Dương, Hoàn, Thảo quay không được giao nộp cho cơ quan điều tra và lập Biên bản tạm giữ đồ vật, tài liệu do người khác tự nguyện giao nộp theo quy định tại Quyết định số 1351/2004/QĐ-BCA (C11) ngày 18/11/2004 của Bộ Công An? Rõ ràng 3 ông Dương, Hoàn, Thảo không phải là Điều tra viên (không có tên trong Quyết định phân công điều tra vụ án) (BL 3, 4), cũng không phải người làm chứng, thì ai cho phép các ông này chen vào hoạt động của cơ quan tố tụng quận Đống Đa một cách trái luật?

    Cáo trạng số số 178a/KSĐT ngày 11/11/2008 của Viện Kiểm sát quận Đống Đa ghi rõ “Tang vật: Không” (Trang 17), vậy 2 đĩa hình ghi trong Quyết định đưa vụ án ra xét xử số 720/2008/HSST-QĐ ngày 21/11/2008 của Tòa Án quận Đống Đa lấy ở đâu ra? 2 đĩa hình này đã được cơ quan chuyên môn nào giám định tính trung thực, tính nguyên bản của nó chưa? Hay nó chỉ là những hình ảnh được dùng xảo thuật cắt xén, lắp ghép để vu vạ?
    Khoản 1 Điều 64 BLTTHS quy định: “Chứng cứ là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định mà Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội cũng như những tình tiết khác cần thiết cho việc giải quyết đúng đắn vụ án”. 2 đĩa hình ghi trong Quyết định đưa vụ án ra xét xử số 720/2008/HSST-QĐ của Tòa Án quận Đống Đa đã không được thu thập đúng quy định nhưng Tòa Án quận Đống Đa coi đó là “vật chứng cần đưa ra xem xét tại phiên tòa” là trái với khoản 1 Điều 64 BLTTHS. Vì vậy, 2 đĩa hình đó không phải là vật chứng.

    Tất cả những khuất tất kể trên không được làm sáng tỏ tại phiên tòa này bắt buộc tôi phải nghĩ rằng vụ án này chỉ là một âm mưu từ phía nhà cầm quyền nhằm trả thù những người dám phản kháng đối với sai trái của chính quyền.

    b-Những kẻ phạm tội thật sự đã không bị truy tố:

    Điều đáng chú ý là khi những giáo dân cầu nguyện ôn hòa bị khởi tố vào các ngày 05/9, 09/9, 17/9/2008; thì trong khi đó, đêm 31/8/2008 có kẻ đã cố ý lẫn vào đám đông giáo dân đang cầu nguyện để xịt hơi cay gây náo loạn, đánh người già, trẻ em đổ máu; đêm 18 rạng 19/9/2008 có kẻ đã cố ý lợi dụng lúc tối trời hất mắm tôm trộn nhớt thải lên bàn thờ và tượng Đức Mẹ… (có hình ảnh rõ ràng). Gần đây nhất là đêm 15 rạng 16/11/2008, một nhóm người tự xưng là “thứ dân bức xúc”, chẳng hiểu “bức xúc” chuyện gì, mà nửa đêm xông vào nhà thờ Thái Hà đòi đập đền Thánh Giêrađô, họ hô hào và tự đuổi nhau, họ lao vào trong khuôn viên nhà thờ, giáo dân đã nhìn thấy những vị chính quyền phường Quang Trung và lực lượng Công an mặc cảnh phục lẫn thường phục cũng có mặt trong đám đông lộn xộn này.

    Những hành vi xịt hơi cay, đổ mắm tôm vào chốn linh thiêng của người có đạo, đánh đập người già, trẻ em không có khả năng tự vệ, làm náo loạn bên trong khuôn viên nhà thờ khi mọi người đang cầu nguyện, đòi đập phá đền Thánh…, xét về mặt tinh thần đó là hành vi hết sức vô đạo đức, mất hết tính người; xét về mặt pháp luật là hành vi hết sức lưu manh côn đồ, đáng bị khởi tố tội gây rối TTCC hay cố ý gây thương tích thì cơ quan điều tra quận Đống Đa lại im lặng, cho đến nay chưa có vụ án hay bị can nào thực hiện hành vi đó bị khởi tố cả; làm cho dư luận nghi ngờ rằng chính quyền quận Đống Đa đồng lõa, bao che cho nhóm côn đồ, lưu manh; rằng chính quyền lạm dụng quyền lực để trả thù những giáo dân tay không tấc sắt chỉ vì họ dám phơi bày cái sai trái của chính quyền và quyết tâm đòi hỏi sự công bằng?

    Tôi hy vọng rằng sau phiên tòa này, cơ quan tố tụng quận Đống Đa cũng nên khởi tố, truy tố, xét xử những kẻ côn đồ nói trên để trả lại niềm tin của nhân dân đối với chính quyền.

    c- Việc đưa ông Ngô Quang Kiệt-Tổng Giám mục Giáo phận Hà Nội vào trong Cáo trạng là không cần thiết, không liên quan và hết sức vô duyên.

    Cáo trạng nêu: “Do bức xúc, phẫn nộ trước những hành vi vi phạm pháp luật của Linh mục và giáo dân tại giáo xứ Thái Hà, đặt biệt là sau khi nghe những lời phát biểu của Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt phát biểu tại buổi làm việc với UBND Tp. Hà Nội vào ngày 20/09/2008.”

    Tôi thấy cần thiết phải nhắc lại nguyên văn câu nói của Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt. Ngài nói như sau: “Do đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.”

    Với câu nói nêu trên mà những kẻ quá khích tấn công vào cổng sau nhà thờ Thái Hà thì lẽ ra cần phải nghiêm trị. Mặt khác tôi thấy lời phát biều của Ngài không có mối liên hệ nào đến vụ án được xét xử ngày hôm nay.

    d- Truy tố người vô tội để biện minh với dư luận
    Toàn bộ bản Kết luận điều tra và Cáo trạng từ đầu chí cuối, thay vì đi sâu vào nội dung chi tiết chứng minh được hành vi của bị cáo phạm tội như thế nào thì lại kể lể lê thê, dài dòng về hành động của đám đông- tức những cá nhân-công dân khác-không phải bị cáo, với phương pháp trình bày và hàng loạt lập luận nhằm để lý giải về cách hành xử của chính quyền với dư luận, hơn là để cáo buộc bà Nguyễn Thị Việt và các bị cáo khác.

    Ví dụ: đoạn nói về những phụ nữ Mường hay đoạn nói về phát biểu của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt (sau khi các nạn nhân đã bị khởi tố) chẳng liên quan gì đến hành vi bị Cáo trạng coi là phạm tội và cũng không liên quan đến các bị cáo đang có mặt trong phiên tòa hôm nay.

    Việc cơ quan tố tụng quận Đống Đa nhiều lần thay đổi tội danh của các bị cáo cho thấy rằng tự bản thân cơ quan tố tụng đã có sự lấn cấn, phân vân về việc làm cách nào để buộc tội các bị cáo cho bằng được.

    Kính thưa các Linh mục và toàn thể giáo dân!

    Việc một số cơ quan Nhà nước đã cố tình vi phạm pháp luật, không tôn trọng sự thật khách quan, không tôn trọng những chứng cứ pháp lý, thiếu công tâm trong quá trình giải quyết vấn đề đất đai, tài sản của Giáo xứ Thái Hà, đã gây bất bình rất lớn trong lòng giáo dân. Lẽ ra chính quyền Thành phố Hà Nội phải nhận thấy rõ điều đó và nhanh chóng sửa sai, trả lại công bằng cho người dân; đằng này lại cố tình lạm dụng quyền lực, dùng mọi thủ đoạn để đối phó với dân, kể cả vu vạ, dựng đứng sự việc, nhằm mục đích đè bẹp mọi tiếng nói từ lương tri con người, dung túng kẻ phạm tội thật sự, nhường chổ cho bóng tối và tội ác hoành hành, thách thức lòng tin.

    Bà Nguyễn Thị Việt là một con người có lòng tự trọng, có niềm tin vào lẽ phải và Thiên Chúa, thì không lý do gì khi cầu nguyện cho sự công bằng, lẽ phải bà lại tự cho mình là có tội và phải hèn nhát “nhận tội” để cầu xin ân huệ từ phía những người không biết tôn trọng lẽ phải. Vì vậy, bà Nguyễn Thị Việt đã không “nhận tội” cũng không có gì lạ.

    Từ các chứng cứ và lập luận ở phần trên, tôi đề nghị Hội đồng xét xử tuyên bà Nguyễn Thị Việt không phạm tội “gây rối trật tự công cộng” và “hủy hoại tài sản”.

    Xin cảm ơn mọi người đã chú ý lắng nghe tôi trình bày!
    Luật sư Lê Trần Luật

    Vụ Thái Hà: Vài ghi nhận sau phiên sơ thẩm

     
    VietCatholic News (09 Dec 2008 01:28)
    Vụ Thái Hà: Vài ghi nhận sau phiên sơ thẩm

    Phiên toà sơ thẩm xử 8 giáo dân Thái Hà đã kết thúc, các bị cáo nhận những bản án treo, cải tạo không giam giữ và cảnh cáo. Bản án đã tuyên, những người dân vô tội đã về với gia đình. Thế nhưng chuyện đến đó là đã hết hay chưa? Nhiều suy nghĩ, ưu tư sau một phiên toà để lại cho mỗi người chúng ta một cách nghĩ khác nhau.

    Phiên toà công phu khẩn trương và tốn kém - rất nghiêm trọng?

    Sau những gì hệ thống chính quyền và các cơ quan pháp luật đã làm với mấy nạn nhân Thái Hà như kết tội trên báo chí, trên truyền hình, bắt họ như bắt tội phạm nguy hiểm. Cáo trạng viết đi viết lại mấy lần. Toà chưa xử đã cho rằng bỏ lọt tội phạm điều tra lại… diễn ra nhanh không ngờ. Phiên toà “công khai” được mở tận tầng 4 của UBND phường, những người tham dự phiên toà công khai phải có giấy phép, những người thân thích không được dự toà vì “hội trường không đủ chỗ”

    Báo chí đã nói về “vụ án” này quá nhiều, có lẽ cũng không kém vụ án công an Vũ Xuân Trường buôn ma tuý là mấy. Vì vậy, nhiều người dân đã nghĩ: “Vụ này, mấy tay giáo dân ấy không què thì cũng bị thương, được các cơ quan quan tâm thế là hoạ đến nhà rồi. Mọt xác là cái chắc dù có tội thật hay không” .

    Chưa hết, trước khi xử một vài ngày (dù đã lùi lại mất mấy ngày so với kế hoạch để… “sửa chữa”) cả hệ thống công an, công quyền phải chạy đôn chạy đáo thông báo cho các phường, tổ dân phố “Đề nghị ND không đến đó. Không được tụ tập đông người bất luận chỗ nào” … phải di chuyển bao nhiêu rào sắt ngăn chặn các ngõ phố, chốt chặn các đầu đường… để xử cho yên tâm.

    Ngày xử, hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, cảnh sát tôn giáo, cảnh sát điều tra thành phố, phường, quận… đày đặc bủa vây khu vực xử án. Người dân Thái Hà, Hoàng Cầu bảo nhau “nếu đợt lụt lội tháng trước, được lực lượng này đến để giúp đỡ thì phúc đức cho dân biết mấy, chắc sẽ không có đến mấy chục mạng ra đi oan uổng. Và chắc khi thấy họ, dân sẽ chạy đến ôm mà hôn, đâu có thái độ như bây giờ. Chẳng lẽ nhiệm vụ của đám này chỉ là để trấn áp nhân dân mà thôi?”!

    Hệ thống máy móc dày đặc, tối tân, máy dò vũ khí, roi điện, dùi cui, bình xịt hơi cay… được trang bị không thiếu một thứ gì như chuẩn bị cho một cuộc chống khủng bố quốc tế.

    Đường Hoàng Cầu, nơi có UBND phường dùng xử án vốn có nhiều ngõ ngách, bờ hồ rộng và thoáng. Nhiều người nghĩ ừ thì họ đưa ra đó xử công khai cũng được, thoáng và có chỗ cho dân xem xét xử như thế nào? Vậy nhưng tất cả đã nhầm lẫn. Toà không có bất cứ một tiếng vọng nào được lọt ra ngoài, không một chiếc loa hay màn hình cho dân chúng.

    Đứng trước cửa khu vực xử án, tôi nói đùa với một công an rằng: “Xử tám giáo dân tay không, đập mấy hòn gạch mà huy động cả hệ thống tối tân như như sắp xử tội phạm chiến tranh nguy hiểm. Nếu Mỹ bắt được Bin Laden thì chắc phải sang Việt Nam học Quận Đống Đa cách bảo vệ?” . Tôi chưa bao giờ đi dự toà. Giờ nhìn cách bố trí bảo vệ phiên toà mấy cục gạch này, tôi không hiểu tại sao ở VN lại có phiên toà mà người nhà bị cáo xông vào đánh quan toà chạy tán loạn được.

    Một người dân chép miệng: “Vẽ chuyện, ngân sách – tiền dân lại chi đấy chứ ai. Mấy ông bà giáo dân xưa nay vẫn hiền hoà, cả năm nay dù bị đánh, bị xịt hơi cay có bao giờ làm gì bạo động đâu mà vẽ lắm thế? Khốn khổ cái thằng dân” . Tôi đùa: “Bà này lại mất cảnh giác cách mạng rồi, biết đâu bọn xấu nó lẫn lộn trong đấy phá hoại, gây rối thì sao?” . Được lời như cởi tấm lòng, bà làm luôn một tràng như chưa bao giờ được xả: “Chú bảo ai gây rối? Chỉ có đám công an đứng chung với bọn thanh niên tình nguyện gào thét, đánh các cha, nhổ nước bọt chửi bới và xịt hơi cay chứ giáo dân tôi thì hoàn toàn không thèm chơi bài bẩn thỉu hèn hạ cắn trộm ban đêm đấy đâu nhé. Làm gì thì cũng làm cho đàng hoàng mới đáng tư cách con người, nhất là những thằng cán bộ như chú”.

    Thật chẳng dại nào giống dại nào, thì ra bà ấy tưởng tôi là cán bộ ở đó, tôi vội đánh bài chuồn.

    Trấn áp được lòng yêu nước của nhân dân, không đè bẹp được tinh thần của các tín hữu.

    Vụ xử này để lại một chi tiết mà các cán bộ chính quyền cũng như công an hay các ban ngành liên quan cần suy nghĩ.

    Cả tuần trước, khi được tin Trung Quốc đã có kế hoạch xâm chiếm biển đông của Việt Nam bằng kế hoạch khai thác dầu khí 30 tỷ đô la. Trên mạng có nhiều thông tin kêu gọi biểu tình tỏ lòng yêu nước khá công phu và rầm rộ vào ngày 6/12/2008.

    Chiều hôm kia, lên mạng đọc blog của một vài người mới thấy ảm đạm thay cho lòng yêu nước hiện nay. Một bloger thuật lại rằng khi đến đó, chỉ có một nhóm 6 nam và một nữ với hàng mấy chục công an. Bó tay và chán nản, anh ta chạy về lên blog than phiền về tinh thần yêu nước của họ.

    Vậy là qua mấy cuộc biểu tình bất thành vì bị trấn áp, thanh niên và nhân dân đã không mặn mà với việc đến để bị trấn áp nữa. Nhà nước đã thành công trong việc trấn áp biểu thị lòng yêu nước của người dân.

    Nhưng sáng nay, khi thấy đoàn người nườm nượp kéo về Thái Hà và đi dự toà, chắc những người có tí đầu óc không thể bỏ qua mà không suy nghĩ. Dòng người tuốn về từ muôn phương, xa gần đều có mặt, đến từ sáng sớm đưa các nạn nhân đến toà. Các nạn nhân ra trước vành móng ngựa trong trang phục đẹp nhất: Nữ áo dài đỏ, nam comple thắt cà vạt. Ánh mắt đỏ hoe của các tín hữu bên những ánh mắt rạng rỡ của các nạn nhân đã là điều lạ.

    Những tín hữu đến từ khắp nơi này đã từng nếm mùi hơi cay, roi điện, nay lại nhìn thấy tận nơi cách bố trí “hoành tráng” của nhà nước trong phiên toà xử nhân dân này, thì lẽ thường ai chẳng chạy “mất dép”? Nhưng ngược lại, họ vẫn bất chấp tất cả, không kể nắng nôi, khó khăn và vất vả nguy hiểm. Họ cũng không ngại những ống kính của công an cứ nhằm mặt họ mà quay, mà chụp như đe doạ. Họ vẫn đến để ngồi cả ngày chờ xem cổ vũ cho những tín hữu họ chưa quen, thậm chí có người còn chưa biết mặt. Đó là điều lạ lùng hơn.

    Tôi nói với một cán bộ công an: “Những người này mới đúng là tự giác khác với những người dân tự phát hôm đến phá Đền Giêrađô hôm trước anh nhỉ?”. Cán bộ công an này trả lời “Hôm đó cũng là đoàn thanh niên, phụ nữ và quần chúng tự phát đấy chứ”. Tôi cười bảo: “Chính ông Phạm Quang Nghị đã nói dân bây giờ khác dân ngày xưa, ỷ lại nhà nước lắm chứ không tự giác đấy thôi? Khi lụt lội ngập nhà, chết người của nhà họ mà họ còn không tự giác, lấy đâu ra đám đi phá nhà người khác và hò hét gây rối ban đêm thế hả ông? Thử không thuê tiền, họ đâu thừa thời gian đi hò hét cả đêm, đâu dư sức đi phá nhà người khác? Nhưng ở đây ông thấy đấy, họ chẳng có tiền, cũng chẳng được gì cả ngoài sự nguy hiểm, vậy mà họ vẫn đến, thế mới là tự giác chứ”.

    Nhiều chi tiết khá vui bên ngoài phòng xử án. Khi những tín hữu hát bài hát “Kinh Hoà bình” nhiều chiến sỹ cảnh sát cơ động còn lẩm nhẩm hát theo và nhịp tay, nhịp chân rất đúng điệu. Nhiều người ngạc nhiên, nhưng thật ra, các chiến sĩ này chắc đã từng túc trực Thái Hà một thời gian không ít nên thuộc lòng. Cũng có những chiến sĩ cười rất tươi với các em đến dự toà ngoài khoảng không này. Cuộc sống trong gian nan vẫn có những niềm vui nho nhỏ.

    Như vậy, bạo lực và trấn áp, lực lượng cảnh sát dày đặc cũng đã không đè bẹp được tinh thần hiệp thông đồng trách nhiệm của các tín hữu công giáo. Thật kiên cường và bất khuất. Hàng ngàn nhành lá Thiên tuế vẫy chào đón các nạn nhân khi đi vào toà. Những bó hoa đẹp nhất và tươi nhất đã dành cho họ khi ra khỏi toà dù chưa biết sẽ bị kết án thế nào. Sự khẳng định họ đã vượt qua sợ hãi, vượt qua gian nan để nối kết với nhau nên một là điều không thể bàn cãi.

    Cũng thú vị ở điều này, những hành động nhục mạ, bêu riếu những ngày qua của hệ thống loa phường đến truyền hình nhà nước đã không có tác dụng làm cho giáo nhụt chí như mong muốn. Ngược lại, biến cố Thái Hà đã làm cả khối người từ muôn nơi kết lại và gắn bó với nhau hơn. Chưa có lúc nào, những tín hữu công giáo thấy thân ái và đoàn kết như những lúc này.

    Phiên toà đầu voi, đuôi chuột… nhắt

    Những tưởng vụ án “nghiêm trọng” vì hậu quả là mấy viên gạch cũ này được chuẩn bị công phu và tốn kém, mệt nhọc cả hệ thống này sẽ bị tuyên án tử hình cũng nên. Nhưng đến khi toà đã tuyên một bản án nhẹ nhàng và “ngọt ngào” nữa, nếu những người này thực sự có tội.

    Luật sư Lê Trần Luật cho biết:

    Vui nhất là khi toà ra một câu hỏi “Viện kiểm sát đề nghị mức án nhẹ nhàng như vậy, nghĩa là không bị giam giữ, vậy các bị cáo thấy thế nào” ? Lẽ thường, với những bị cáo của nhà nước, khi nhận được bản án đơn giản thế, biết mình sẽ được về nhà và chấm dứt những ngày bị giam cầm khổ sở đa số sẽ bằng lòng mà vui mừng nói lời cảm ơn. Lời đề nghị một bản án nhẹ nhàng như một miếng mồi ngon để mong nhận được từ các giáo dân nạn nhân một lời cảm ơn và yên phận. Nhưng Toà đã nhầm, tất cả đều không chấp nhận và kêu oan, họ không chấp nhận bản án mà Toà đã cố tình đặt ra cho có. Vì sao vậy? Dù bản án đối với họ coi như không có, nhưng họ đã không chấp nhận. Họ đã xác quyết rằng việc đập hàng rào là hoàn toàn xác đáng vì đã xây bất hợp pháp trên đất của cha ông họ, của nhà thờ. Bà Việt, khi được hỏi là việc đập tường có vi phạm pháp luật không, đã hỏi lại toà: “Nếu tôi đưa gạch đến nhà ông để xây và ông đập đi thì có gọi là vi phạm pháp luật không”?

    Truyền thông nhà nước - lại ma đưa lối quỷ dẫn đường

    Tối 8/12, trên TH Hà Nội và VTV, cũng như các báo Hà Nội mới, Vietnamnet… có đăng bài về phiên toà này. Vẫn là câu chuyện “Ma đưa lối quỷ dẫn đường/Cứ lần theo bước đoạn trường mà đi” (Kiều – Nguyễn Du), tại các bản tin vẫn là luận điệu dối trá “các bị cáo đã cúi đầu nhận tội”. Luật sư Lê Trần Luật khi nghe đã phải thốt lên: “Làm gì có chuyện nhận tội” . Một blogger viết: “Chả trách có người ghét nhà báo vì hay nói sai sự thật” . Còn tôi, tôi nghĩ rằng, không chỉ là có người mà là rất nhiều người, nếu vẫn có những người muốn nghe sự thật.

    Trên tờ Vietnamnet, PV Tuyết Nhung đã hành nghề kiểu “bán miệng nuôi trôn” bằng những lời lẽ hết sức ngớ ngẩn và ngu xuẩn: “Các bị cáo đã nhiều lần tập trung rất đông người, có lúc lên đến 1.000 người ở khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng” – mặc dù ở đây chỉ có 8 bị cáo, và cáo trạng không hề có một dòng nào nói về việc họ tập trung ai cả.

    Trên tờ Hà nội mới viết: “Tại phiên tòa, các bị cáo đều đã cúi đầu nhận tội, thừa nhận mình đã có các hành vi sai trái, vi phạm pháp luật” . Trong khi Vietnamnet viết: “Tại phiên tòa, nhiều bị cáo vẫn ngoan cố chối tội” . Còn VNExpress viết: “Trước tòa, các bị cáo thừa nhận có hành vi đập phá tường, cùng nhiều người tập trung cầu nguyện nhưng khẳng định họ không gây ồn ào, không gây rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản.

    Quả thật, cha ông đã dạy rằng: “Nói dối hay cùng”.

    Hệ thống truyền thông nhà nước đã tự vả vào mặt nhau đôm đốp!

    Có lẽ cũng cần phải kết thúc câu chuyện này bằng một câu ngay trên Vietnamnet: “Một số phần tử quá khích đã lợi dụng tình hình xuyên tạc sự thật, gây chia rẽ, ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc” .

    Vấn đề là ai đã lợi dụng tình hình giáo dân thấp cổ bé họng, không có tiếng nói để xuyên tạc sự thật gây chia rẽ, kỳ thị tôn giáo, làm ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc thì cần phải xác định rõ ràng và cần phải xử lý nghiêm?

    Hà Nội, ngày lễ Mẹ Vô nhiễm nguyên tội, 8/12/2008
    J.B Nguyễn Hữu Vinh
    December 08

    Tường thuật về phiên tòa + Ngày Lịch Sử của Giáo dân Thái Hà

     
     Tường thuật về phiên tòa
    VietCatholic News (08 Dec 2008 13:40)
     
    5 giờ sáng ngày 8/11/2008, thời tiết Hà Nội lạnh buốt, nhiệt độ bên ngoài khoảng 140C, nhưng tôi đến nhà thờ Thái Hà đã thấy bên trong Thánh đường có khoảng 300 người đang đọc kinh cầu nguyện. Hôm nay là ngày xét xử vụ án “Gây rối TTCC” và “Hủy hoại tài sản” đối với 8 giáo dân tại trụ sở UBND phường Ô Chợ Dừa, Đống Đa, Hà Nội (số 55 Hoàng Cầu) và cũng là ngày đại lễ của người Công giáo: “Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội”.

    Các ông, bà “bị cáo” Nguyễn Thị Việt, Lê Quang Kiện, Lê Thị Hợi, Phạm Trí Năng, anh Nguyễn Đắc Hùng, anh Thái Thanh Hải đã đến nhà thờ từ rất sớm. Bà Việt, bà Hợi diện áo dài màu đỏ, quần trắng, đeo nữ trang rất đẹp và ảnh Đức Mẹ, Thánh giá có tượng Chúa Giê-su trước ngực. Cánh nam giới thì diện áo sơ mi trắng, comple sẫm màu, cũng đeo ảnh Đức Mẹ, Thánh giá có tượng Chúa Giê-su trước ngực, riêng anh Hải “chơi” nguyên bộ comple trắng như chú rể trong ngày cưới.

    Không thấy các bị cáo tỏ vẻ lo lắng, buồn rầu, trái lại, nét mặt họ rất tự tin, bình thản và vui vẻ. 6 giờ, sau khí kết thúc đại lễ bên trong Thánh đường, mọi người ra sân đứng trước tượng Đức Mẹ để cầu nguyện Đức Mẹ ban phúc lành, Cha bề trên Mátthêu Vũ Khởi Phụng làm phép chúc phúc xong thì mọi người xếp hàng một đi bộ tuần tự tiến về nơi xét xử, đi đầu là các Linh mục, các Thầy và các bị cáo, kế đến là các giáo dân khác, tất cả đều đeo ảnh Đức Mẹ trước ngực. Lúc này giáo dân đến tham gia khoảng 700 người. Họ đi thành hàng một rất trật tự trên vĩa hè, tay giơ cao nhánh lá thiên tuế xanh tượng trưng cho công lý, hòa bình và tinh thần tử vì đạo. Tôi chưa từng thấy bị cáo nào ra Tòa mà ăn mặc sang trọng, đẹp đẽ, tinh thần phấn khởi, vui vẻ như 6 bị cáo giáo dân trong phiên tòa sơ thẩm hôm nay. Có lẽ đây cũng là kỷ lục “Chuyện lạ Việt Nam” về số bị cáo ăn mặc sang trọng, đẹp đẽ đông nhất trong một phiên tòa Hình sự.

    Tôi thấy rất nhiều người không phải giáo dân đã ngồi sẳn từ rất sớm ở cổng nhà thờ, mắt hau háu nhìn chăm chăm vào đoàn người từ trong nhà thờ đi ra. Những gương mặt này rất là quen thuộc vì từ 3 hôm nay, mỗi ngày tôi đến nhà thờ Thái Hà mượn máy vi tính làm việc thì đi ra đi vào lần nào tôi cũng trông thấy họ cả. Có lẽ họ rất “rảnh” nên ngồi đó suốt ngày.

    Khoảng 7 giờ 30 phút, đoàn người đã đi đến đường Hoàng Cầu. Có rất nhiều lực lượng Công an mặc sắc phục Cảnh sát giao thông (vàng), Cảnh sát cơ động (xanh rêu đậm), Cảnh sát (xanh lá, chả biết đơn vị nghiệp vụ nào) cùng với hàng rào sắt trắng đỏ đứng chắn ở hai đầu đường. “Oách” nhất là mấy anh Cảnh sát cơ động với trang bị “tận răng” đầy đủ dùi cui cao su đen thui, roi điện nổ bôm bốp, lá chắn, giày da cao cổ với đầy đủ ốp chân ốp giò “hầm hố” u nần đen bóng cao đến tận đầu gối như người máy. Mỗi chú còn đeo trên ngực một cái máy bộ đàm lâu lâu lại kêu lên tít tít, ò í e, nói lào xào lào xào và một cái chai gì đấy đằng sau lưng chỉ thò có cái cổ chai lên (nhìn không rõ). Vài chú ra vẻ chỉ huy cầm loa tay màu trắng và đeo còi trên cổ. Chỉ trừ các bị cáo, vài thân nhân bị cáo và Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải được vào bên trong sân UBND phường Ô Chợ Dừa, tất cả những người còn lại đều bị chặn lại không cho vào nên phải đứng ở vĩa hè bên bờ hồ nhìn sang.

    Khoảng 8 giờ, giáo dân tập trung đến mỗi lúc một đông, nhưng đã bị Cảnh sát, rào chắn và dây thừng phong tỏa 2 đầu vào nên đứng dồn lại rất đông ngay rào chắn. Có nhiều người không phải giáo dân nhưng thấy đám đông tập trung ở đấy đông quá nên cũng ghé vào hỏi: “Chuyện gì vậy?”, khi được trả lời là bên trong UBND phường đang xét xử các giáo dân Thái Hà nhưng không cho dân vào nên họ cũng đứng lại xem. Giáo dân khu vực bên trong đối diện UBND phường bắt đầu hát Thánh ca. Lời ca trầm trầm, nhẫn nại nhưng cương quyết lần lượt cất lên hết bài này sang bài khác.

    Hai đầu đường, giáo dân không hát Thánh ca vì bà con đang bận cãi lý với lực lượng chốt chặn để đòi vào bên trong. “Tòa này có phải xử công khai hay không?”, “Đây có phải là đường cấm không?”, “Cái này là hàng rào các anh mới dựng lên chớ không phải bảng cấm qua lại, phố này từ trước đến nay không có biển cấm nào cả”, “Tại sao các anh không cho chúng tôi vào?”, “Xử công khai thì không cho vào cũng phải bắt loa, chiếu hình ra ngoài, không xem được thì cũng phải nghe được, tại sao không cho dân vào mà cũng không có loa, không có chiếu hình? ”. Tội nghiệp các chú Công an trẻ tuổi mặt non choẹt chỉ biết cúi đầu nói mỗi một câu: “Chúng tôi được lệnh phải chặn không cho ai vào. Cái đó chúng tôi không có quyền quyết định” mà không trả lời được các câu hỏi của giáo dân.

    Khoảng 10 giờ, tất cả giáo dân và Linh mục khu vực bên trong vĩa hè bờ hồ lẫn hai đầu đường Hoàng Cầu bắt đầu cùng nhau hát Kinh Hòa Bình. Lúc này người tham gia càng lúc càng đông nghịt, tổng số có khoảng 2 ngàn người. Do bị phong tỏa “nội bất xuất, ngoại bất nhập” nên những giáo dân ở khu vực bên trong không có chổ đi vệ sinh, nhưng không một ai muốn rời bỏ vị trí vì đều hiểu rằng hễ di ra rồi thì bị chặn không trở vô nữa, nên các ông thì khỏi nói, “giải quyết nhu cầu cấp bách” luôn ngay bờ hồ, có vài bà lớn tuổi cũng tè luôn ngay tại chổ. Một bà “giải quyết” xong còn nói to: “Xét xử thì kín, đái thì công khai” làm mọi người xung quanh được một trận cười ồ.

    Các chú Cảnh sát cơ động không phải chú nào cũng đồng tình với việc ngăn chặn giáo dân dự phiên tòa, nên hàng rào Cảnh sát giăng ngang suốt dọc lòng đường Hoàng Cầu ngăn giáo dân từ bên bờ hồ chạy sang phía trụ sở UBND phường có đoạn thì “kiên quyết không để chúng nó thoát”, nhưng cũng có đoạn các chú giả vờ làm lơ quay mặt chổ khác cho giáo dân tự do chạy sang bên trụ sở.

    Gần 11 giờ 30 phút vẫn chưa thấy bên trong trụ sở UBND phường có ai bước ra nên bà con bên ngoài rất sốt ruột không hiểu diễn biến bên trong thế nào. Chọt cổng mở, thấy loáng thoáng bóng người đi ra và vài cánh tay đưa lên vẫy chào người dân. Thế là giáo dân tưởng “người nhà” của mình đi ra và hàng rào các chú Cảnh sát cơ động cũng nghĩ thế nên để cho giáo dân tự do chạy ùa sang đường áp sát hàng rào trụ sở UBND phường. Té ra không phải “người nhà” mà là “ông Tây”- quan sát viên của Tòa Đại sứ Mỹ. Vậy là bà con giáo dân nhân cơ hội vây quanh vừa vẫy tay chào “ông Tây” vừa giơ cao các tấm bảng ghi chữ “Chồng tôi vô tội”, “Cha chúng tôi vô tội”, “Hoan hô ông Lê Quang Kiện”, v.v… và v.v…

    “Ông Tây” đi khỏi chổ đó thì giáo dân tiếp tục đứng trật tự áp sát vào hàng rào trụ sở hát Kinh Hòa Bình mà không ai chịu đi về. Đến 12 giờ, tôi không thể bắt chước các bà “Xử thì kín, đái công khai” được nên đành phải đi ra ngoài. Một chú Cơ động thấy tôi đi ra thì mặt lộ vẻ mừng rỡ như “thoát nạn”: “Ra lẹ lẹ đi!”. “Giải quyết nhu cầu cấp bách” xong tôi không thể trở vào chổ cũ được nên đành đứng ngoài hàng rào. 12 giờ 30 phút mới thấy Tòa nghỉ trưa cho Luật sư Lê Trần Luật và Linh mục Nguyễn Văn Khải ra ngoài ăn cơm, còn các bị cáo phải ăn cơm hộp tại chổ.

    Theo lời Luật sư Lê Trần Luật, trước Tòa cả 8 bị cáo đều khẳng định cầu nguyện và đập bỏ bức tường được xây dựng bất hợp pháp trên đất của giáo xứ Thái Hà là việc làm đúng đắn.

    16 giờ 30 phút, khi tôi đang ngồi trong nhà thờ Thái Hà viết bài phóng sự này thì được Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong báo tin tất cả 8 bị cáo đều bị tuyên án treo (chưa rõ mức án) và trả tự do cho bà Dung, bà Nhi ngay tại phiên tòa; nhưng các bị cáo sẽ tiếp tục kháng cáo án sơ thẩm vì án treo cũng là hình phạt, trong khi giáo dân cương quyết tin rằng họ không hề phạm tội.

    17 giờ, tất cả giáo dân và Linh mục trở về nhà thờ. Chuông nhà thờ Thái Hà đổ từng hồi vang vọng báo tin mừng trong tiếng hô rền như sấm “Hoan hô Luật sư” liên tục từng hồi suốt 15 phút của đám đông. Nhà thờ Thái Hà vẫn đang ồn ào, náo nhiệt, Thái Hà đêm nay rộn rã niềm vui …

    Thái Hà, 17h30 phút ngày 08/12/2008
    Tạ Phong Tần
     
     
    Ngày Lịch Sử của Giáo dân Thái Hà
    VietCatholic News (08 Dec 2008 13:38)
    Tin đưa về lúc 8g30

    Sáng nay thứ hai 8.12.2008, kết thúc Thánh Lễ trọng thể kính Đức Bà Khỏi Tội ( Một cách nói từ cổ xưa của Giáo Dân Miền Bắc về Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội ), lúc 7g00, Bề Trên DCCT Thái Hà, cha Vũ Khởi Phụng đã ban phép lành và chúc bình an cho các anh chi em Giáo Dân Giáo Xứ Thái Hà. Sau đó các Giáo Dân cùng với các cha DCCT lên đường đưa các nạn nhân đến nơi xử án. Trên đường đi ngang các phố Nguyễn Lương Bằng, Đê La Thành vòng sang Hoàng Cầu khoảng gần 2 cây số, tay mỗi người đều cầm một nhành lá thiên tuế, biểu tượng vinh quang Tử Đạo, và trên ngực đeo bức ảnh Nữ Vương Công Lý Thái Hà.

    Sau khi đoàn Giáo Dân đến được khu vực trước tòa án. Cảnh Sát Cơ Động và Công An nổi, chìm... khoảng 500 người, đã tập trung trước UBND phường Ô Chợ Dừa để giữ trật tự và theo dõi các Giáo Dân. Ngoài lực lượng cảnh sát hùng hậu, chính quyền còn huy động rất nhiều phương tiện máy móc hỗ trợ kiểm soát an ninh như: máy dò vũ khí, xe chữa cháy, xe đặ chủng chống bạo động, xe bắt tội phạm, hàng rào sắt, giây thừng v.v...

    Toàn bộ lối vào khu xử các nạn nhân đã bị phong tỏa. Rất đông Giáo Dân đã không được vào gần khu vực xử án nhưng họ vẫn ôn hòa ngồi đọc kinh cầu nguyện, hát Thánh Ca, tay cầm nhành lá thiên tuế và những tấm bảng in những dòng chữ: CHÚA Ở CÙNG ANH CHI EM, CHÚNG TÔI YÊU MẾN ANH CHỊ EM, CHÚNG TÔI VÔ TỘI, CHỒNG TÔI VÔ TỘI, MẸ TÔI VÔ TỘI...

    Cha Vũ Khởi Phụng được giấy mời dự phiên Toà, ngài phải ở nhà phòng hờ những chuyện rủi ro bât trắc có thể xảy ra cho Đền Đức Mẹ Thái Hà, ngài ủy quyền cho các cha DCCT khác vào Tòa, nhưng ông Chánh Án mặt lạnh như tiền, đã dứt khoát không chấp nhận, chỉ cho một vị vào mà thôi. Và cha Nguyễn Văn Khải đã được anh em nhất trí đề cử ở lại. Các cha còn lại trở ra bên ngoài đứng cùng với Giáo Dân.

    Các Tu Sĩ DCCT đi cùng Giáo Dân suốt ngày hôm nay gồm có: Cha Nguyễn Văn Khải. các cha Nguyễn Ngọc Nam Phong, cha Nguyễn Văn Phượng, cha Đinh Tiến Dức, cha Đinh Văn Cao, cha Lê Quang Uy, cha Lê Văn Vui, cha Hồ Quang Lâm, cha Nguyễn Hồng Phước, cha Nguyễn Chí Công, cha Nguyễn Hữu Thuận, cha Nguyễn Kim Phùng và thầy Trợ Sĩ Nguyễn Văn Tặng. Ước chừng số Giáo Dân có mặt trước UBND phường Ô Chợ Dừa khoảng 2.000 người, thêm Giáo Dân ở hai đầu đường Hoàng Cầu bị chặn lại có lẽ cũng phải 500 người nữa.

    Tin đưa về lúc 14g00

    Điện thoại của cha Nguyễn Văn Khải báo ra từ trong phòng xử án, cho biết bản án sắp tuyên có lẽ là án treo. Hiện bà con Giáo Dân và những người yêu Công Lý và Tự Do ở bên ngoài đang tỏ ý phản kháng bản án, họ yêu cầu Toà phải xử vô tội.

    Trong phiên xử xuất hiện tùy viên của các Lãnh sự quán các nước, trong đó có Hoa Kỳ.

    Hiện bà con Giáo Dân đang hát Kinh Hòa Bình và Xin Dâng Lời Cảm Tạ.

    Một chuyện vui bên lề... đường: buổi trưa, bản thân tôi ( Lm. Quang Uy ) mệt quá, ngồi trên thảm cỏ nhắm mắt thiếp vào giấc ngủ, mấy bà Giáo Dân tinh nghịch lén đặt một tấm biểu ngữ trước mặt tôi rồi chụp hình, biểu ngữ ấy ghi hàng chữ to... VỢ TÔI VÔ TỘI !

    Tin đưa về lúc 14g50

    Phiên xử sắp kết thúc, các hội thẩm đang nghị án, Toà chuẩn bị tuyên án, chưa rõ sẽ là án treo hay trắng án, tha bổng ?!?

    Giáo Dân bên ngoài nơi xử vẫn tiếp tục đọc kinh, cầu nguyện, hát Thánh Ca. Các bó hoa tươi đang sẵn sàng để chúc mừng 8 Giáo Dân và đặc biệt là Luật Sư Lê Trần Luật từ Sài-gòn tình nguyện ra nhận bào chữa, anh đã biện hộ hết sức xuất sắc tại phiên toà hôm nay.

    Bên ngoài nơi xử, lực lượng công an đã tràn ra rất đông, có lẽ họ sợ người dân bạo động, nhưng không, họ vẫn ôn hòa bất bạo động, chỉ hô to "1, 2, 3 VÔ TỘI... 1, 2, 3 VÔ TỘI !" Bên cạnh đó xe chuyên dụng có trang bị vòi rồng và súng bắn nước cực mạnh chống bạo động được điều tới, một xe chở đầy lực lượng Cảnh Sát Cơ Động trực chờ ở gần nơi xử án. Đã thấy xuất hiện tùy viên các Đại Sứ Quán chuẩn bị rời nơi xử, dáng vẻ mệt mỏi, ngán ngẩm ( ? ).

    Tin đưa về lúc 16g50

    Phiên tòa kết thúc lúc 16g30, bản án được tuyên là các án treo, nặng nhất là 15 tháng tù giam cho chị Nguyễn Thị Nhi, cho hưởng án treo và nhẹ nhất là cảnh cáo cho em Thái Thanh Hải.

    Tòa dân reo hò chúc mừng, tung hê các anh hùng của ngày hôm nay lên không, cả Ls. Lê Trần Luật được mọi người vây quanh chúc mừng, tung bổng từng người lên không.

    Công an bất lực đứng nhìn, mọi vũ khí ác ôn chuẩn bị sẵn giờ vô dụng.

    Cả khu phố đều đổ ra xem sự kiện này, dòng người đang vừa hoan hô, vừa trật tự quay về DCCT Thái Hà chuẩn bị mừng lễ Đức Maria, Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và tạ ơn Chúa. Hàng ngàn người vẫn vừa đi vừa hô to "TRẮNG ÁN ! VÔ TỘI !" ( có thể nghe rõ từng lời hô qua điện thoại rất hùng hồn và từng lời tường thuật nghẹn ngào vì xúc động của các Linh Mục DCCT ). Mọi người đều khóc...

    "TRẮNG ÁN ! VÔ TỘI !" Tiếng hô đồng loạt của mọi người có mặt tại phiên tòa cho thấy sự không hài lòng với bản án được tuyên ngày hôm nay. Án treo nghĩa là vẫn có tội, đây là một bản án nhằm giữ thể diện cho bộ mặt chính quyền. Trong khi tất cả 8 Giáo Dân đều vô tội.

    Hai Giáo Dân bị giam giữ là bà Ngô Thị Dung và chị Nguyễn Thị Nhi sẽ được trả tại ngoại trong vòng 24 tiếng nữa. Hiện Luật Sư Lê Trần Luật sẽ nộp đơn kháng án lên Tòa Án Tối Cao.

    Tổng Giám Mục Hà Nội, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt từ sáng sớm đã cử cha Nguyễn Văn Bình, quản lý Toà Tổng Giám Mục đến ở cùng bà con Giáo Dân, hiệp ý cầu nguyện và liên tục thông tin về vụ xử án cho Đức Tổng Giám Mục ở nhà. Có lúc ngài đang ở tại Nhà Nguyện của Tòa Tổng Giám Mục chuyển lời nhăn tin qua điện thoại đến cho cha Nguyễn Văn Phượng, DCCT đang có mặt tại nơi xử án, cho biết ngài và mọi người Tòa Tổng Giám Mục đang cầu nguyện liên lỉ cho anh chị em Giáo Dân bị xử oan.

    Sáng nay tại La Vang, trong Thánh Lễ đồng tế mừng Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, toàn thể các Đức Cha, các Linh Mục cùng các anh chị em Giáo Dân Giáo Phận Huế có mặt đã cầu nguyện đặc biệt cho phiên xử 8 Giáo Dân Thái Hà.

    Buổi xử hôm nay, các Giáo Dân có mặt không phải chỉ ở Thái Hà mà còn có sự tham dự của rất đông các anh chị em Giáo Dân ở hầu hết các Giáo Phận miền Bắc khác như Bắc Ninh, Bùi Chu, Thanh Hóa, Thái Bình, Hưng Hoá, Hải Phòng, Phát Diệm... Riêng tại Giáo Phận Hà Nội, rất đông các anh chị em ở các giáo xứ lân cận đã đến tham dự rất đông...

    Tin đưa về lúc 17g40

    Đoàn người đã về đến Thái Hà, cha Bề Trên ra đón, mọi người reo hò vang dậy cả sân Nhà Thờ: ĐỨC MẸ CHIẾN THẮNG ! ĐỨC MẸ CHIẾN THẮNG !

    17g30, mọi người tràn vào Nhà Thờ, cha Khải tường thuật vắn tắt về phiên Toà hôm nay. Vỗ tay, nước măt nghẹn ngào. Thánh Lễ đồng tế tạ ơn... Cha Bề Trên Phụng chia sẻ Tin Mừng...

    Lm. Lê Quang Uy, DCCT, Hà Nội 8.12.2008

    tường thuật từ hiện trường trước toà nhà UBND Phường Ô Chợ Dừa
    Lm. Lê Quang Uy, DCCT
    December 07

    “QUÁ NHỤC NHÔ – LỜI NÓI Đà VÀ ĐANG ĐƯỢC CHỨNG MINH

     
    VietCatholic News (07 Dec 2008 22:05)
     
    “QUÁ NHỤC NHÔ – LỜI NÓI Đà VÀ ĐANG ĐƯỢC CHỨNG MINH

    Nhục nhã từ phương diện Quốc gia và Quốc tế

    Tôi đọc trên trang BBC một bản tin về việc nhân viên sứ quán Việt Nam tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác. Giữa bản tin, chợt giật mình vì câu nói của ông Đại sứ Việt Nam Trần Duy Thi: “Người ta quay hình cả lá cờ Việt Nam như thế. Quá nhục nhã.”

    Không chỉ là nhục nhã, mà là “Quá nhục nhã”. Không chỉ là quá nhục nhã khi bình thường, mà là khi: “Người ta quay hình cả lá cờ Việt Nam...”

    Tôi cũng đọc được một thông tin trên báo chí về việc chính phủ Cộng hoà Séc đã tạm thời ngừng cấp visa cho công dân Việt Nam, để "bảo vệ nước Cộng hòa Czech trước những hoạt động tội ác"“số vụ tội ác do người di dân từ Việt Nam tăng lên nhanh" và các vụ việc cũng "nghiêm trọng hơn". Lời Bộ trưởng Nội vụ Séc trên BBC. Ngày 22/11/2008 cảnh sát Séc đã dùng trực thăng, thiết giáp chặn đường vào trung tâm thương mại Sapa. 500 cảnh sát, 100 hải quan đã càn TTTM Sapa của người Việt tại Séc với những hành động không bình thường như dùng chó nghiệp vụ, cảnh sát, dùi cui… cũng giống như vụ làm vườn hoa Toà Khâm sứ. Chắc chỉ thiếu hàng rào kẽm gai và giáo dân cầu nguyện.

    Ngày 26/11/2008 cảnh sát Đức cho hay họ vừa phá vỡ một băng đảng buôn người tại Berlin và bắt 23 người Việt Nam. Cảnh sát đã vây và bắt những người Việt này trong cả thảy 28 căn hộ ở Berlin.

    Trên báo chí nước ngoài cho biết Việt Nam đã phải hứa với Nhật về vụ PCI, một vụ án ở Nhật kẻ đưa hối lộ đã nhận tội, nhưng ở VN cả thời gian dài chưa thấy động tĩnh. Mới đây nhất, chính phủ Nhật đã tạm ngừng cấp viện trợ ODA cho Việt Nam vì vấn nạn tham nhũng, hối lộ với những ngôn từ dù rất ngoại giao nhưng cũng rất chói tai và đáng lấy làm xấu hổ, nhục nhã.

    Cũng thông tin trên báo chí Việt Nam, tôi đọc thấy tin ông Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục “lo lắng về sự dối trá trong ngành và trong xã hội” .

    Tôi giật mình khi đọc đến chữ “nhục nhã” trong lời nói ông Thi, người đại diện cho đất nước Việt Nam tại Nam Phi đã thốt lên trước một hãng truyền thông lớn trên thế giới về một vấn đề nhạy cảm: Nhục nhã – Quá nhục nhã.

    Nhục nhã - đó là từ mà chỉ mới hơn 2 tháng trước đây thôi đã được cả hệ thống truyền thông và quan chức Việt Nam khai thác triệt để nhằm kích động cơn cuồng loạn “tự hào dân tộc” của những kẻ thừa sự hung hăng, cuồng nộ nhưng thiếu hiểu biết sự thật, kích động lòng “yêu đất nước quê hương” của những con nghiện đang lên cơn đói thuốc.

    Từ đó, tiếc thay, lại được cắt ra từ câu nói chứa đựng lòng yêu đất nước ngay thật của Đức TGM Ngô Quang Kiệt. “Chúng tôi thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét” .

    Ở đây, ông Đại sứ thẳng thừng rằng: “Người ta quay hình cả lá cờ Việt Nam như thế. Quá nhục nhã.”

    Nếu cầm cái hộ chiếu VN đi đâu cũng bị soi xét, thấy nhục nhã mà nói lên, bị chà đạp, bị đánh những trận đòn hội chợ một cách mất nhân tính như vậy, thì khi thấy người ta quay cả lá cờ VN mà thấy quá nhục nhã, sẽ đáng được hưởng những gì từ đám người đã thể hiện “lòng yêu nước và tự hào dân tộc” kia? Đáng được hệ thống truyền thông và quan chức khép vào tội gì? Chắc chắn phải hơn tội phản bội dân tộc. Chắc hẳn phải bị bắn?

    Bởi hộ chiếu, chỉ là tấm giấy chứng nhận khi đi ra nước ngoài do chính phủ cấp. Nhưng lá cờ VN, lại là biểu tượng của đất nước, của dân tộc VN.

    Nỗi nhục nhã của những người VN khi đi ra nước ngoài được thế giới chứng minh bằng những hành động cụ thể và thái độ rõ ràng. Ở đó, người VN đã bị coi rẻ, đã bị nhục mạ, đã bị tẩy chay.

    Trên các hãng thông tấn báo chí cũng đầy rẫy những tin tức liên quan đến người Việt Nam ở nước ngoài như: Người Việt Nam kêu cứu từ thủ đô Libăng , người lao động Việt Nam khốn khổ tại Malaysia , người Việt Nam kêu cứu từ Đài Loan … trẻ em Việt Nam đang bán dâm ở các động chứa bên Campuchia…

    Nhục nhã từ những việc làm cụ thể

    Thời gian qua, nhiều sự việc liên tiếp xảy ra một cách ngẫu nhiên nhưng lại chứa đựng nhiều ý nghĩa lớn.

    Vụ Toà Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà, cả hệ thống truyền thông vào cuộc, muốn đưa cả dân tộc tin vào những điều dối trá. Nhưng những sự việc xảy ra sau đó ngay trên thế giới, liên quan đến VN đã chứng minh lời nói của TGM Ngô Quang Kiệt, dù chỉ là trong câu nói đã bị cắt xén cũng hoàn toàn đúng đắn.

    Chính vì những hành động và cách sống của người VN hiện nay, chính những quan chức của nhà nước và của đảng đã làm nên điều này.

    Nếu không phải là quan chức nhà nước, ai có thể đi buôn bán sừng tê giác từ một quốc gia châu Phi xa xôi?

    Nếu không là quan chức nhà nước, ai có thể nhận hối lộ cả triệu đô la từ nhà đầu tư nước ngoài và những khoản tiền đó được chính phủ vay và nhân dân VN sẽ là người trả nợ?

    Nếu không là người VN ở nước ngoài, ai là người đã làm cho cả cộng đồng Séc phải lên án và có thái độ, hành động càn quét với cả một trung tâm thương mại người Việt?

    Và rất nhiều những tình cảnh, hình ảnh của người Việt Nam ở nhiều nơi khác đã được nêu lên trên các hãng thông tấn nước ngoài. Nếu ai có dịp theo dõi, thì hiểu rõ hơn từ sự nhục nhã ở đâu. Tự hào dân tộc làm sao được, khi những điều đó không xảy ra với người Nhật, người Mỹ hay người Anh, chỉ với những người VN của chúng ta mà thôi?

    Chỉ có sự khác biệt ở đó là những vụ vi phạm pháp luật như buôn lậu, nhận hối lộ… thì đều là quan chức nhà nước, là đảng viên cộng sản. Còn những thông tin về người Việt bị đánh đập dã man phải kêu cứu, bị bóc lột thậm tệ, bị đối xử bất công, khốn khổ ở nước ngoài thì đó là đám dân đen.

    Cuối cùng, thì ông đại sứ cũng phải thốt lên “Quá nhục nhã” khi thấy người nước ngoài quay cả lá cờ Việt Nam trong phi vụ buôn lậu sừng tê giác.

    Lẽ ra, khi lá cờ VN tung bay phần phật như vậy ở nước ngoài, người VN phải tự hào mà đặt tay lên ngực để hát quốc ca. Nhưng ở đây, người ta đã có cảm giác ngược lại.

    Những vấn đề trên, chỉ có thể nói lên một điều: Với một nhà nước luôn luôn tự ca ngợi rằng là “của dân, do dân, vì dân”, để những điều đó trở thành hiện thực trên đất nước mình mà không thấy nhục mới là lạ.

    Phiên toà xử giáo dân Thái Hà: vinh quang hay nhục nhã?

    Phiên toà xử các giáo dân Thái Hà đã được chuẩn bị kỹ lưỡng và chỉ còn vài giờ nữa là khai mạc. Chưa hiểu những chuyện gì sẽ xảy ra với những người dân lành vô tội này.

    Dù họ có bị kết án, bị tù đày hay bị bắn thì họ vẫn sẵn sàng chấp nhận, bởi họ không thể làm được gì hơn khi nhà nước đã quyết “bắt tội” họ. Có thể sau khi kết án được họ, đẩy được họ vào tù thì nhà nước sẽ cho rằng đó là điều vinh quang. Sẽ tự hào vì là nhà nước “bách chiến bách thắng” với nhân dân. Nhiều đơn vị sẽ được khen thưởng, nhiều cá nhân được thăng chức.

    Nhưng, với con mắt quan sát của một người dân bình thường, thì đây là một phiên toà nhục nhã.

    Nhục nhã, bởi một nhà nước luôn tự ca tụng là hùng cường, là sáng suốt, là văn minh nhưng đã không thể giải quyết được một chuyện cỏn con trong nội bộ nhân dân mình. Chỉ với một nhóm nhỏ giáo dân mà phải huy động cả hệ thống chính trị và mọi tầng lớp xã hội từ ông giáo sư, tiến sĩ, từ những người đứng đầu chính phủ đến hệ thống báo chí, công an, và những nhóm xã hội đen… để giải quyết cũng không xong.

    Nhục nhã, bởi một chính quyền với bao nhiêu nhiệm vụ trước đất nước, trước dân tộc không hoàn thành, để đất nước xuống cấp mọi mặt, từ đạo đức, y tế, kinh tế cho đến giáo dục… nhưng đã thoá mạ và “đánh hội đồng, hiếp tập thể” một cộng đồng tôn giáo lấy nhân bản làm đầu, lấy tâm hồn làm trọng.

    Nhục nhã, vì một đất nước mà cả hệ thống truyền thông, báo chí đã không dám đối diện với sự thật để tự sửa mình, hèn hạ vào hùa với những trò chợ đen, lại quay về ra sức chửi bới những tâm hồn cao thượng và yêu nước. Có lẽ họ không hợp với loại văn hoá này? Đó là sự nhục nhã nếu còn có những con người biết tự trọng và nhân cách.

    Nhục nhã, vì hèn hạ không dám mạnh mẽ trước ngoại bang đã và đang lăm le xâm chiếm bờ cõi, lại quay về chành choẹ, tranh chấp với người dân mình mảnh đất cỏn con.

    Nhục nhã, bởi những người dân này đã hiểu được những chứng cứ nhà nước đưa ra không đủ chứng minh chính nghĩa thuộc về chính quyền, tức chính quyền không đủ sức thuyết phục một cách ngay chính nên đã dùng phương pháp hạ sách là bắt, giam, xử…

    Nhục nhã, bởi những vụ án tầy đình, liên quan đến thể diện quốc gia, liên quan đến số lượng tài sản khổng lồ và số mệnh nhiều thành phần dân chúng, nhưng đã không hề (hoặc không thể) xử lý minh bạch, lại quay về xử mấy người dân phá mấy mét tường rào với vài hàng gạch cũ trị giá chưa đủ bữa nhậu mà về phương diện pháp lý thì bức tường đó là bất hợp pháp.

    Nhục nhã bởi những chứng cứ pháp lý cho phiên toà này dù người mù chữ, không cần là luật sư hay trí thức, cũng hiểu được những người đó vô tội. Nhưng cả hệ thống vẫn cố tình bằng mọi cách xử bằng được, kết tội bằng được.

    Ngay cả việc chuẩn bị để đưa những người dân lành này ra toà vào ngày mai, cả hệ thống công an, dân phường… được huy động. Toà án xử “Công khai” nhưng tận tầng 4 và ngay cả những người thân thích cũng không dám cho vào tham dự? Một phiên toà công khai, nhưng phải có giấy phép mới được qua cửa?

    Tất cả lối ngõ đến khu vực phiên toà ngày mai đã sẵn sàng hàng loạt hàng rào sắt. Lực lượng công an hùng hậu đã vận chuyển thiết bị, xe cộ cũng như các phương tiện hiện đại đến. Thậm chí dùng cả thiết bị soi kim loại, vũ khí khi bước vào khu vực toà, chỉ vì việc xử 8 người dân chất phác? Các phường, tổ dân phố thông báo công khai cấm người dân đến khu vực xử của một phiên toà “Công khai”?

    Chắc đã đến lúc các nhà biên soạn từ điển cần chỉnh sửa lại ý nghĩa của từ “Công khai” hiện đang dùng - Công khai, nghĩa là không được phép biết.

    Tất cả những việc làm đó, không thể nói gì hơn là sự sợ hãi của kẻ cầm quyền trước những người dân. Họ sợ hãi, vì họ biết chính nghĩa không thuộc về họ.

    Họ sợ hãi, vì họ biết những người dân đã không tin họ từ lâu. Họ sợ hãi vì họ không đủ dũng cảm tin những người dân, mà họ cho là mang nặng ơn nghĩa vào công lao của họ. Trong khi đó là những dân lành luôn nghĩ suy mộc mạc vì “dân trí thấp” như cách nói của nhà nước thường dùng.

    Khi cả một hệ thống hùng hậu tìm mọi cách bôi nhọ, dùng chứng cứ không có giá trị pháp luật để đánh lừa dân chúng, dùng những thủ đoạn đê hèn, bạo lực với dân chúng không có kết quả lại phải bày trò mở toà để “trị tội” người ngay lành vì đã không tin những điều dối trá tự mình nói ra, thì đó là sự nhục nhã.

    Nhục nhã vì sợ hãi và bất lực.

    Những phiên toà, cách hành xử này còn tiếp diễn, thì người Việt Nam còn thấy và chịu sự nhục nhã là chuyện đương nhiên không cần bàn cãi.

    Hà Nội, trước giờ khai mạc phiên toà xử giáo dân Thái Hà 8/12/2008
    J.B Nguyễn Hữu Vinh
     

    THƯ CỦA MỘT SINH VIÊN

     
    VietCatholic News (07 Dec 2008 06:45)
    THƯ CỦA MỘT SINH VIÊN

    Kính gởi các cha, các thầy Dòng Chúa Cứu Thế và các bác các anh chị ở Thái Hà

    Con là một nữ sinh viên từ nông thôn lên thành phố để học, sau một ngày mệt mỏi chạy đua với sách vở, con vẫn thường có thói quen đọc tin tức online để có thêm chút kiến thức cũng như nhập cuộc với nhịp sống của mọi người.


    Trong thời gian gần đây, dường như người dân cả nước ai cũng nghe biết Vụ Toà Khâm Sứ - Thái Hà, tin tức này ngày càng gây nhiều sự để ý quan tâm hơn khi mà các bài báo trong nước đưa tin, nhất là hàng đêm trên truyền hình, thường có những hình ảnh cũng như những lời bình luận của người phát ngôn viên. Tất cả những điều này cũng làm cho con nhập cuộc và quan tâm nhiều hơn.

    Là một sinh viên “gốc rạ” sinh ra ở Miền trung, đi học tại miền Nam, nhưng biến cố mà mình đang quan tâm lại xảy ra tận Miền Bắc. Thực hư thế nào ai mà biết được ! Đã có biết bao bài viết của các vị tầm cỡ trong Giáo Hội cũng như bên phía nhà nước viết và viết... ai cũng đưa ra những lý lẽ biện chứng sự việc đúng sai của mình. Thú thật ! Con chỉ ghi nhận và theo dõi mà thôi, chưa bao giờ có ý định sẽ viết về biến cố này, con nghĩ rằng, đó không phải là việc của mình, đó là công việc của Giáo hội, của các cha, các thầy và nhà nước, vậy thôi ! Việc của con là một kho bài vở chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ sắp tới trong mùa Giáng sinh này.

    Thế nhưng, sáng nay khi mở tin tức online để đọc, tình cờ con đọc “ Văn thư trả lời của Toà án Quận Đống Đa” thông tin về việc không cho các cha và các thầy dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà tham dự phiên toà xét xử 8 giáo dân của Giáo xứ Thái hà. Con thực sự bị “ shock”, vì thế con muốn viết lên một vài suy nghĩ nhỏ bé của mình, nhưng viết để gởi đến với ai? Đó là điều con boăn khoăn tự hỏi, có thể đến các tờ báo của nhà nước chăng? Liệu họ có đăng không? Và liệu rằng bài viết của con có còn “ nguyên văn” hay lại bị “ cắt xén” như bài phát biểu của Đức TGM, dĩ nhiên con là một cô sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường, một kẻ “ tép riu” không tên tuổi làm gì có chuyện “ người ta” cắt xén bài của con.

    Nhưng thời gian vừa qua, các báo đài nhà nước đánh mất niềm tin nơi giới trẻ chúng con quá nhiều ! vì thế mỗi khi đọc các bản tin trên báo Hà nội mới, Tuổi trẻ, Thanh niên... từ các sự kiện xã hội, kinh tế, giáo dục, pháp luật. Tất cả đều làm cho con “ chựng” lại với suy nghĩ “ sự thật đúng được bao nhiêu phần trăm khi nhà nước nói!” vì thế con mạo muội đánh liều gởi đến các cha, con không mong đợi bài chia sẻ này được đăng hay không? Nhưng chỉ mong được chia sẻ với các cha và các thầy những suy nghĩ và thao thức của giới trẻ chúng con trong những sự kiện của xã hội hôm nay.

    Thật ra, sự kiện Toà khâm sứ – Thái Hà quá rõ ràng với biết bao chứng cứ thuyết phục từ phía Giáo hội. Và phía bên nhà nước cũng thế, các bác lãnh đạo cũng đưa ra biết bao điều để bảo vệ quan điểm của mình, mặc dầu những quan điểm đó mang đậm tính cách quyền lực, sức mạnh hơn là sự thuyết phục có lý có tình. Thế nhưng, chuyện đó không cần bàn thêm, chắc chắn khi đọc tin tức trên mạng qua nhiều nguồn khác nhau, người đọc sẽ có thể minh định vấn đề đúng sai thế nào. Và cho đến thời điểm này, điều mà mọi người quan tâm nhất là vấn để xét xử 8 tội nhân của Giáo xứ Thái Hà với 2 tội danh” Huỷ hoại tài sản” và “ Gây rối trật tự công cộng”.

    Có biết bao bài báo nhận định rằng, đây là một phiên toà mang tính cách “ mờ ám” nếu không vậy, sao lại phải hạn chế số người ! mà người bị hạn chế đáng lẽ ra được mời hơn ai hết, đó là các người thân ruột thịt trong gia đình, các cha các thầy dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, những người đã cùng đồng hành với biến cố này từ đầu sự kiện cho đến nay. Bên nhà nước thì bảo đây là vụ xử CÔNG KHAI theo như NGUYÊN TẮC XÉT XỬ CÔNG KHAI của Hiến pháp và Pháp luật tố tụng Việt nam. Thế mà hôm nay, bác Trần Hồng Quân-Chánh án, đại diện cho các vị lãnh đạo của Việt nam lại trả lời là không thể đáp ứng yêu cầu của các cha và các thầy xin vào tham dự phiên toà vì hai lý do: thứ nhất là vì do Phòng xử chỉ chứa được ít người, thứ hai là vì đã phát hết giấy ra vào. Thú thật, con thật quá thất vọng cho các vị được mệnh danh là những vị lãnh đạo, là những người mà chúng con cho là những bậc cha mẹ, anh chị lại có kiểu trả lời thật quá...trẻ con, và thực nực cười, không một chút thuyết phục chi cả ! nói để mà nói, trả lời để mà trả lời, thế nhưng lại không chịu khó suy xét xem mình nói gì, người khác nhìn nhận mình ra sao? Thật là quá ấu trĩ !

    Thực tình mà nói, Việt nam còn nghèo lắm so với các cường quốc năm châu, nhưng có nghèo đến nỗi gì đâu khi mà các bác lãnh đạo không tìm ra một nơi xử thích hợp để đáp ứng tối thiểu nhu cầu của những người tham dự, hoặc ít ra thể hiện uy tín cũng như danh dự của mình giũa lời nói và việc làm ??? Còn việc các bác đã phát hết giấy mời, các bác có ngu dốt hoặc lú lẩn đến đâu cũng nên biết được ai là người nên được mời chứ, thế mà lạ thay, thân nhân gia đình các bị cáo cùng với các cha, các thầy lại không được tham dự! Vậy các bác nhà nước đừng “ đao to búa lớn” mà hô toáng lên rằng, đây là phiên toà CÔNG KHAI như luật nhà nước.

    Nói đến đây làm con nhớ đến đoạn câu Kinh Thánh mà vô tình con đã đọc được, khi mà Chúa Giêsu thấy những người Pharisêu sống thói giả hình, gian dối Ngài đã căn dặn các môn đệ rằng: “ Các con đừng nghe những gì họ nói, nhưng hãy xem những gì họ làm”. Đến lúc này đây, chúng con những giới trẻ đã thấy quá nhiều, quá nhiều những dối trá, không những sự kiện Thái Hà mà nhiều sự kiện khác nữa, xảy ra trong nước và ngoài nước, chẳng hạn Nhân viên Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi – bà Vũ Mộc Anh - đã giao dịch buôn lậu sừng tê giác, vụ việc thật rành rành với báo chí Nam Phi đưa tin truyền hình cũng như ghi được băng hình để làm bằng chứng, trong khi đó các vị cao cấp từ Đại sứ quán Việt nam lại báo cáo rằng: không có nhân viên nào của Việt nam nhận hành vi như báo chí thế giới nói. Lại nữa, vừa mới đây, chính phủ Nhật Bản đã chính thức thông báo cúp bớt viện trợ phát triển ODA theo lối tín dụng lãi suất nhẹ cho Việt nam vì cái tội các bác lãnh đạo nhà ta Tham nhũng “ hết đường cứu chữa” trong khi đó, Đại diện Ban chỉ đạo trung ương về Phòng chống Tham nhũng VN còn nói rằng “ hiện vẫn chưa có gì cụ thể”.

    Đúng là giới trẻ chúng con đang sống trong một bầu khí ngột ngạt của sự giả trá, ngụp lặn trong bầu khí gian dối, lừa đảo của một xã hội “ ai mạnh thì thắng” bất chấp sự thật và tiếng nói của lương tâm. Tệ nhất là trong thời gian gần đây, bộ mặt thật của các vị mang tiếng là “ đại diện cho dân” lại là những người tự mâu thuẫn nhiều nhất giữa lời nói và việc làm. Từ lúc bé, con vẫn thường được cha mẹ dạy rằng: Có thì nói có, không thì nói không, đừng nói láo dù chỉ một lần vì như thế lần sau chẳng còn ai tin tưởng nữa “ Một lần không tin nghìn lần mất tín là thế!’Vậy con kính thưa các bác lãnh đạo “ tài ba” rằng: Ai là người đã viết ra luật, luật để làm gì? Và ai là người tuân thủ luật. Các bác tôn trọng và thi hành LUẬT CÔNG KHAI như vậy sao??? Trong gia đình, người lớn không tốt thì làm sao trẻ nhỏ ngoan được, cha mẹ làm gương xấu thì làm sao dạy dỗ con cái. Các bác lãnh đạo nhà nước không giữ lời hứa, không thực thi công lý thì thử hỏi làm sao giới trẻ chúng con có thể kính phục và tôn trọng được! Như vậy, việc xã hội đang xào xáo, đang có những bất mãn và căng thẳng không phải từ phía con cái là những người dân thấp cổ bé miệng đâu! Nhưng chính là nơi cách sống thiếu tôn trọng sự thật và dối trá của các bác đấy, các bác hãy chịu khó nhìn lại những gì mình làm, để may ra có thể đem lại sự bình an cho xã hội Việt nam hôm nay chăng?

    Xin cám ơn Giáo xứ Thái Hà đã cho chúng con biết được cái CHÂN-THIỆN-MỸ đích thực là gì, giữa biết bao những đan chen của cuộc sống “ đồng thau lẫn lộn” nhiều lúc tụi trẻ chúng con cũng mất phương hướng để cân nhắc rằng: có dám sống cho sự thật dầu phải trả giá cách nào? Hoặc là đồng loã để khôn khéo sống an nhàn bằng việc thoả hiệp với bất công, dối trá. Nhớ lại một bài viết của một cha nào đó mà con đã được đọc trên mạng “ mảnh đất của giáo xứ Thái Hà được đòi lại, không phải vì chỉ vài ba thước đất vật chất, nhưng vì muốn đi tìm chân lý và sự thật đang ở nơi đâu?”. Lúc này hơn bao giờ hết, con cảm nghiệm được sự thật này, khi mà các nạn nhân sắp ra tòa đã chấp nhận hy sinh thật nhiều, chịu những áp đảo từ phía nhà nước cả về vật chất lẫn tinh thần. Con thầm cảm phục giáo dân và chủ chăn đã hiệp nhất nên một, từ Bề trên đến bề dưới trên con đường đi tìm công bằng và sự thật này. Có lẽ chính nhờ đó mà giáo xứ Thái Hà có thể can trường, mạnh mẽ cho đến ngày hôm nay khi phải đương đầu với bao sự dữ: Bôi nhọ danh dự, đòi vào chém giết, nhổ nước bọt vào mặt, xịt hơi cay, ban đêm phá phách đền thờ...Một lần nữa, con cám ơn các tu sĩ, các bác các anh chị ở Thái Hà đã giúp con xác tín thêm NIỀM TIN, đâu là con đường mà Chúa và Giáo hội đang đi giữa một xã hội đầy dẫy sự dối trá và đảo điên này. Con cám ơn HĐGMVN đã đưa ra những lời lập luận rõ ràng và xác quyết để hướng dẫn chúng con cùng đi.

    Sắp tới đây Giáo hội chuẩn bị mừng đón kỷ niệm 2008 năm Chúa xuống thế làm người. Con tin rằng Mùa giáng sinh năm nay sẽ tràn đầy ý nghĩa. Xin Chúa ban cho các bác các anh chị Thái Hà sức khoẻ, can đảm và nhiệt tâm để tiếp tục mang lại ánh sáng, niềm tin và sự thật cho thế giới và dân tộc, đặc biệt cho những người nghèo đi tìm công lý. Xin cầu nguyện cho 8 giáo dân Thái Hà chỉ con 2 ngày nữa là ra toà, được tràn đầy Thánh Thần Chúa, để họ trung kiên làm chứng cho Chúa trong bình an và tín thác.

    Xin kính chào các cha, các thầy và giáo dân Thái Hà trong sự tôn trọng, tin tưởng và cảm phục nhất của con !
    Trúc Vy
    November 28

    HÃY DỪNG NGAY VỤ ÁN BÁCH HẠI NGƯỜI CÔNG CHÍNH + ĐI LÃNH ANH DŨNG BỘI TINH

     

    VietCatholic News (07 Dec 2008 18:33)
    HÃY DỪNG NGAY VỤ ÁN BÁCH HẠI NGƯỜI CÔNG CHÍNH

    Tôi có ý định viết bài bào chữa cho 8 người công chính phải ra tòa ngày 08/12/2008 tại lầu 4, UBND phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội. Nhưng đọc đi đọc lại Cáo trạng cũ (Cáo trạng mới chắc cũng vậy) tôi không tìm thấy bất cứ hành vi vi phạm pháp luật nào của tám người công chính này. Nghe tới nghe lui những bài phỏng vấn những người công chính thấy niềm tin của họ rất mãnh liệt khi họ cầu nguyện và cùng nhau gỡ bỏ 3 mét của bức tường ô nhục. Ý thức chủ quan của họ lúc đó chỉ là công bằng và sự thật, đất của giáo hội phải trả lại cho giáo hội. Mục đích của họ không phải là phá hoại 3 mét tường và gây rối trật tự công cộng mà là cầu nguyện cho công lý và sự thật được hiển trị trên đất nước này, cụ thể qua việc đòi lại đất đai của giáo hội công giáo tại giáo xứ Thái Hà. Tám người công chính bị đưa ra xét xử ngày 08/12/2008 thực ra là những người bị bách hại vì đức tin của minh, “bị nói xấu đủ điều một cách lếu láo” (Mt 5, 11). Đây chính là một vụ án tôn giáo được nhà nước che đậy bằng những lý do vớ vẩn, ngụy tạo nhằm đánh lừa dư luận trong nước và quốc tế.

    Đáng lẽ ra tám người công chính này phải được khen thưởng như báo Hà Nội Mới (tôi xin lỗi mọi người vì phải nhắc đến tên báo này) ngày 30/09/2008 đã đưa tin: “Đoàn ĐBQH TP Hà Nội tiếp xúc cử tri: Xây dựng công viên tại 42 Nhà Chung và 178 Nguyễn Lương Bằng rất hợp lòng dân.

    Hôm qua 29-9, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng và ĐBQH TP Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh, đã tiếp xúc cử tri hai quận Cầu Giấy và Ba Đình.

    Tại các cuộc tiếp xúc, cử tri tiếp tục bày tỏ sự đồng tình với cách xử lý của TP Hà Nội đối với hai khu đất 42 Nhà Chung và 178 Nguyễn Lương Bằng. Cử tri cho rằng, việc xây dựng công viên trên hai khu đất này sẽ có ích rất lớn đối với đời sống người dân.”


    Điều lạ lùng là hai công viên nhỏ bé nằm trong khu dân cư được xây dựng vội vã tại quận Hoàn Kiếm và quận Đống Đa lại “có ích rất lớn” đối với cử tri sống ở mãi tận hai quận Cầu Giấy và Ba Đình!

    Thánh lễ cầu cho tám người công chính sắp phải ra tòa tối 6/12/2008 tại giáo xứ Thái Hà, tôi có liên tưởng như một lễ khao lề thế lính của hải đội Hoàng Sa năm xưa. Tám người công chính như những người lính dũng cảm ra đi để bảo vệ chủ quyền cho “Hoàng Sa” Thái Hà và “Trường Sa” Tòa Khâm sứ đang bị “Bọn bành trướng bá quyền phương bắc” Hà Nội xâm chiếm. Nếu như Bọn bành trướng bá quyền phương bắc ngụy tạo sử liệu để đánh chiếm Hoàng Sa và Trường Sa như thế nào thì chính quyền Hà Nội cũng giả tạo chứng cứ để cưỡng chiếm Thái Hà và Tòa Khâm sứ y như vậy.

    Khi cầu nguyện đòi công lý và sự thật ở Thái Hà chắc chắn tám người công chính đã hơn một lần hát: “Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Đồng Trinh, …. Mẹ chính là Nữ Vương, là Trạng sư là Mẹ con.” Vị Trạng sư ấy đã đạp dập đầu con rắn, thì lẽ nào lại không đạp đầu sự dữ, bênh đỡ các con cái của Mẹ.

    Tôi chỉ dám góp vài ý kiến pháp lý mà Cáo trạng muốn kết tội tám người công chính mà thôi.

    1/ Về tội Gây rối trật tự công cộng:

    Theo Cáo trạng cũ, tám người công chính này bị truy tố về tội Gây rối trật tự công cộng theo điểm a, khoản 2 Điều 245 BLHS.

    Nếu Tòa trả hồ sơ, yêu cầu truy tố thêm về tội Hủy hoại tài sản (Điều 143 BLHS), thì tội Gây rối trật tự công cộng của tám người công chính này chỉ còn nằm ở khoản 1 Điều 245 BLHS, vì “Những tình tiết đã là yếu tố định tội hoặc định khung hình phạt thì không được coi là tình tiết tăng nặng.” (khoản 2 Điều 48 BLHS)

    Về tội Gây rối trật tự công cộng, hậu quả là dấu hiệu bắt buộc nếu người phạm tội chưa bị xử phạt hành chính về hành vi gây rối trật tự công cộng hoặc chưa bị kết án về tội này hoặc tuy đã bị kết án đã bị kết án về tội này nhưng đã được xóa án tích.

    Hậu quả (hay kết quả?) rõ ràng nhất ở đây ai cũng thấy được là hai công viên đã ta đời. Việc xây dựng hai công viên đó có phải là hậu quả nghiêm trọng hay không?

    Để hiểu thế nào là "gây hậu quả nghiêm trọng", điểm 5.1 Nghị quyết của Hội đồng Thẩm phán Toà án nhân dân tối cao số 02/2003/NQ-HĐTP ngày 17 tháng 4 năm 2003 hướng dẫn áp dụng một số quy định của BLHS đã hướng dẫn:

    “5.1. Hành vi gây rối trật tự công cộng mà để hậu quả xảy ra thuộc một trong các trường hợp sau đây bị coi là "gây hậu quả nghiêm trọng" và phải chịu trách nhiệm hình sự theo khoản 1 Điều 245 Bộ luật Hình sự:

    a. Cản trở, ách tắc giao thông đến dưới 2 giờ;
    b. Cản trở sự hoạt động bình thường của cơ quan nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân;
    c. Thiệt hại về tài sản có giá trị từ mười triệu đồng trở lên;
    d. Chết người;
    đ. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 31 % trở lên;
    e. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 31%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 41% trở lên;
    g. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 21% đến 30% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên;
    h. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 21%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 30% đến 40% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên.

    Ngoài các hậu quả xảy ra về tính mạng, sức khoẻ và tài sản được hướng dẫn trên đây, thực tiễn cho thấy có thể còn có hậu quả phi vật chất như có ảnh hưởng xấu đến việc thực hiện đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, ngoại giao, đến trật tự, an toàn xã hội...

    Trong các trường hợp này phải tuỳ vào từng trường hợp cụ thể để đánh giá mức độ của hậu quả do tội phạm gây ra có phải là nghiêm trọng hay không
    .”

    Tất cả tám người công chính đều khai nhận đến khu đất đang tranh chấp để cầu nguyện. Mà cầu nguyện thì không thể là gây rối trật tự công cộng và càng không thể gây ra hậu quả nghiêm trọng được.

    2. Về tội Hủy hoại tài sản:

    Đối với tội hủy hoại (hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản), hậu quả là dấu hiệu bắt buộc. Nếu chưa có hậu quả xảy ra thì chưa cấu thành tội phạm và tội phạm này cũng không có giai đoạn phạm tội chưa đạt và chuẩn bị phạm tội.

    Hậu quả của hành vi hủy hoại tài sản là giá trị hoặc giá trị sử dụng của tài sản bị hủy hoại chứ không phải là giá trị hoặc giá trị sử dụng ban đầu của tài sản khi chưa bị hủy hoại.

    Mức độ vi phạm của từng chủ thể đến đâu thì xử đến đó. Người công chính Ngô Thị Dung khai “dùng cuốc phá được 1m2 tường rào” thì chỉ được “tính tội” bà Dung về việc phá 1m2 tường rào mà thôi. Tương tự, đối với những người khác.

    Theo Cáo trạng, khoảng 11 giờ ngày 15/8/2008 “Linh mục chủ lễ và đoàn thánh giá nến cao bước qua bức tường thấp đã bị phá trước đó để vào khu vực bể nước cầu nguyện” Như vậy Cáo trạng cáo buộc tám người công chính phá nguyên một bức tường bằng gạch dài 6m, cao 1,3m trị giá 3.479.990 đồng là không có cơ sở pháp luật.

    Theo phần đầu của cáo trạng, có hai vụ án hình sự đã được khởi tố. Đó là vụ Tòa Khâm sứ (QĐ 60/CAHK ngày 26/01/2008) và vụ Thái Hà (QĐ 524/ĐTHS ngày 27/8/2008). Chắc chắn sau khi xử vụ Thái Hà thấy “ngon ăn”, tòa Hoàn Kiếm sẽ đưa vụ Tòa Khâm sứ ra xét xử.

    Tôi yêu cầu cơ quan cảnh sát điều tra quận Đống Đa và quận Hoàn Kiếm đình chỉ ngay vụ án Thái Hà và vụ án Tòa Khâm sứ trước khi quá muộn. Đừng để tiếng kêu oan ức của những người công chính bị bách hại vang xa khắp cùng bờ cõi trái đất, thấu tận trời xanh.
    Luật sư Lê

     

    VietCatholic News (Thứ Năm 27/11/2008 22:49)

    ĐI LÃNH ANH DŨNG BỘI TINH

    Kính gửi: 8 bị cáo của Giáo xứ Thái Hà sẽ ra toà ngày 05-12-2008

    Anh chị em thân mến,


    Hẳn anh chị em không khỏi ngạc nhiên khi biết có lá thư này. Là vì nếu nói theo kiểu người đời thì tôi với anh chị em là những người xa lạ. Anh chị em không biết tôi. Nhưng tôi thì biết tên tuổi anh chị em: 4 nam 4 nữ, tuổi từ 21 (anh Thái Thanh Hải) đến 63 (ông Lê Quang Kiện). Tên tuổi của anh chị em được ghi trong thông cáo báo chí của Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam đăng tải trên Vietcatholic ngày 25-11-2008. Chắc bản thân anh chị em cũng chỉ nhận mình là những người tiểu tốt vô danh thôi, nhưng vì anh chị em thuộc giáo xứ Thái Hà, và từ gần một năm nay, từ ngày những ánh nến lung linh trên phố Đức Bà trong những đêm cầu nguyện cho Công Lý và Hoà Bình, thì Thái Hà, một khu phố lẻ ở vùng ven Hà Nội đã nổi tiếng trên khắp cùng thế giới. Và mối giây vô hình nhưng bền chặt liên kết chúng ta, đó là đức tin. Trong Chúa Ki-tô, tất cả chúng ta là anh chị em. Và đó là lý do của lá thư này, của người tự thấy có bổn phận ủi an khích lệ anh chị em mình đang vì niềm tin mà phải chịu cảnh tù tội.

    Có ai đi tù mà không xấu hổ? Bình thường là như thế. Nhưng anh chị em thì không. Là vì nếu đến Thái Hà cầu nguyện là đáng đi tù, thì không phải chỉ có 8 anh chị em, nhưng còn nhiều chục ngàn người khác, kể cả linh mục và giám mục. Ngay trên phần đất của tổ tiên, của nhà mình, đập bỏ mấy mét tường mục nát trị giá chưa tới 4 triệu bạc, thì bị kết tội là phá hoại tài sản công, trong khi tham nhũng hay làm thất thoát của công hàng trăm hàng ngàn tỷ thì không sao cả. Để yên cho đám côn đồ (nếu không phải là điều động chúng) đến đập phá nơi tôn nghiêm thì không sao, còn đến cầu nguyện cách ôn hoà ngay trên khu đất nhà mình thì bị kết tội gây rối trật tự. Chưa hết: phiên xử không diễn ra tại toà án, nhưng là tại trụ sở phường Ô Chợ Dừa của Quận Đống Đa, và ở tận tầng 4. Còn ngày xử là ngày 05-12 tức là ngày mà từ hai ba tuần nay ai cũng biết là ngày tấn phong cha Chu Văn Minh làm giám mục. Cuối cùng ai muốn tới tham dự thì phải xin phép (được hay không lại là chuyện khác!). Bấy nhiêu cũng đủ cho thấy phiên toà sắp tới chỉ là một vở bi hài kịch mà đạo diễn là Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam.

    Thật là đáng buồn không riêng gì cho anh chị em, nhưng cho Giáo Hội Công Giáo, cho cả dân tộc Việt Nam phải sống dưới một chế độ bất công, bạo tàn, gian dối. Chẳng có ai lại muốn đi tù, nhưng nếu những người đấu tranh cho công lý hoà bình, tự do dân chủ mà tên tuổi đã được mọi người ở trong nước và nước ngoài biết đến như các ông Nguyễn Thanh Giang, Hà Sỹ Phu, các vị hoà thượng: Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, mục sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân… thì cùng với Cha Nguyễn Văn Lý, các anh chị em sẽ là những đại diện của giới Công Giáo, để chúng ta bớt phải mang mặc cảm là những người muốn có hoà bình công lý, muốn có dân chủ tự do, nhưng lại chỉ vòng tay há miệng chờ sung rụng.

    Phần anh chị em, xin hãy tin chắc rằng: anh chị em không bị lãng quên ở trong nước cũng như ở nước ngoài: người người đang hướng về anh chị em, đang cầu nguyện cho anh chị em. Ngày 05-12 tới đây, ngày anh chị em ra toà, trước mặt người đời, mỗi người trong anh chị em sẽ lãnh một bản án. Nhưng trước mặt Thiên Chúa, và đối với mọi người tín hữu Công Giáo chúng ta, cũng như với những ai tin vào công lý, thì đó chính là ngày mỗi người trong anh chị em nhận anh dũng bội tinh vì đã hiên ngang mạnh mẽ làm chứng cho niềm tin của mình, hiên ngang mạnh mẽ tranh đấu cho công lý và tự do. Và cũng trong ngày 05-12 tới, người nhớ đến anh chị em và cầu nguyện cho anh chị em nhiều nhất, hẳn là người đã đề xướng phong trào cầu nguyện cho công lý, Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Giu-se Ngô Quang Kiệt. Trong chính Thánh Lễ tấn phong giám mục, chắc chắn Vị Chủ phong sẽ cùng với cộng đoàn cầu xin Chúa Thánh Thần cho tân chức có khả năng hoàn thành sứ mạng, đồng thời cũng sẽ cầu xin cho anh chị em ra trước toà biết ăn nói thật khôn ngoan, khiến các đối thủ của anh chị em không tài nào chống chọi lại được, đúng như lời Chúa Giê-su đã nói.

    Sài-gòn, ngày 27 tháng 11 năm 2008
    LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, ofm
    November 25

    TOÀ XỬ “TRÊN TRỜI!!!”

     
    VietCatholic News (Thứ Hai 24/11/2008 22:02)
    TOÀ XỬ “TRÊN TRỜI!!!”

    Thông tin Toà án Nhân dân quận Đống Đa sẽ xét xử các bị oan là giáo dân giáo xứ Thái Hà vào ngày 5/12/2008 – ngày phong chức Giám mục cho cha Chu Văn Minh, khiến ai cũng hiểu hậu ý của nhà cầm quyền muốn giảm bớt áp lực, giảm sự xăm soi của công luận.

    Tuy nhiên, thông tin ấy không “choáng” bằng thông tin Toà án Nhân dân quận Đống Đa sẽ chọn Hội trường tầng 4, UBND phường Ô Chợ Dừa, số 55 phố Hoàng Cầu, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa làm địa điểm xét xử.

    Nhà cầm quyền chắc nghĩ rằng xử các giáo dân vào ngày lễ phong chức giám mục, thì các linh mục và giáo dân sẽ không thể tới được. Nghĩ như thế là nhầm. Nếu phải chọn lựa giữa lễ phong chức và vụ xử oan khiên các giáo dân mà họ là người đồng trách nhiệm, thì chắc chắn các linh mục và giáo dân sẽ ở nhà để dự khán phiên toà, bởi vì đây là vụ xét xử công khai.

    Việc nhà cầm quyền quyết định chọn ngày lễ phong chức Giám mục và chọn “một nơi trên trời” làm địa điểm xét xử chứng tỏ không có sự minh bạch trong vụ án oan khiên này. Nếu ai đã đọc bản cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân Quận Đống Đa luận tội các giáo dân Thái Hà, thì sẽ thấy đây không phải là một bản cáo trạng. Toàn bộ nội dung bản cáo trạng chỉ là một bản thanh minh cho những hành xử thiếu công minh, trắng trợn vi phạm pháp luật của nhà cầm quyền. Tất cả những luận cứ dùng để khép tội giáo dân đều thiếu cơ sở pháp lý.

    Nhiều người nhận định, nhà cầm quyền quyết tâm đưa vụ việc này ra xét xử, mục đích là để “rửa mặt”, bởi sau vụ việc Thái Hà khuôn mặt của nhà cầm quyền đã “méo mó quá thể”.

    Người khác thì lại cho rằng việc nhà cầm quyền nhanh chóng đưa vụ việc ra xét xử - nhanh như làm hai công viên, là muốn giải quyết dứt điểm cho xong vụ Thái Hà, bởi để càng lâu thì dư âm vụ Thái Hà càng lan rộng. Bao lâu vụ Thái Hà chưa xử thì bấy lâu Thái Hà còn nóng.

    Dù vụ án oan các giáo dân giáo xứ Thái Hà được đưa ra xét xử nhắm mục đích gì, thì không những không rửa được mặt chính quyền mà chắc một điều nó sẽ làm cho khuôn mặt đó nhọ thêm. Chính quyền qua vụ này có thể kết án tù một số giáo dân, nhưng không thể cầm tù công lý và sự thật. Những giáo dân bị oan - điều này là chắc chắn, sẽ có dịp làm chứng cho công lý và sự thật. Đây là hạnh phúc của họ. Nhà cầm quyền sẽ chẳng răn đe được ai khi kết án họ. Trái lại, vụ án oan này có thể làm cho Việt Nam mất thêm điểm trước con mắt cộng đồng quốc tế, giống như ông chủ tịch Thảo đã từng làm khi ngu ngơ kết án Đức Tổng Giám mục Hà Nội trước các vị đại sứ quán các nước.

    Không biết nhà cầm quyền Việt Nam muốn gì khi đưa vụ án “lên trời xét xử”, chỉ biết rằng dù kết quả vụ án thế nào thì một lần nữa công lý đang bị nhạo báng; chân lý đang bị chà đạp.

    Trời thì không dung cho kẻ gian và sẽ chẳng hàm oan cho những người vô tội.

    Hà Nội, ngày 24 tháng 11 năm 2008
    Gioan Nguyễn Thạch Hà
    November 17

    Lại xảy ra bất ổn ở Giáo xứ Thái Hà + KHỦNG BỐ GIÁO DÂN THÁI HÀ: CHÍNH QUYỀN ĐANG "DẰN MẶT KẺ CẦM ĐẦU"

     
    Lại xảy ra bất ổn ở Giáo xứ Thái Hà

    Tại Giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội vào tối ngày 15 tháng 11vừa rồi lại xảy ra bất ổn, khiến các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách giáo xứ phải kéo chuông kêu gọi giáo dân đến hổ trợ.

    Vụ việc diễn tiến ra sao? Gia Minh tìm hiểu và trình bày trong phần sau.

    To tiếng, manh động

    Hồi tháng 10 vừa qua, khu đất mà giáo xứ Thái Hà tại Hà Nội yêu cầu chính quyền trao trả lại để phục vụ họat động tôn giáo của giáo xứ được cơ quan chức năng Hà Nội cho xây dựng thành một công viên.

    Và tình hình khiếu kiện khu đất đó không còn được báo chí trong nước loan tải nữa.

    Vào tối 15 tháng 11 vừa qua thì giáo dân tại giáo xứ Thái Hà lại được chứng kiến việc một số viên chức địa phương và một số người đến tại giáo xứ to tiếng, rồi manh động như lời thuật lại của một giáo dân có mặt lúc đó:

    “Tôi có mặt lúc đó và thấy có công an, rồi những người xưng là cựu chiến binh và phụ nữ. Họ có những lời không hay đối với nhà thờ; rồi có nguời tự ôm đầu cho là bị đánh và họ xông vào định đánh những anh trong nhà thờ và muốn tràn vào nhà thờ; nhưng rồi giáo dân đóng cửa không cho họ vào và nhà thờ kéo chuông lên rồi giáo dân từ các giáo xứ quanh đó đến kịp thời.

    Lúc đầu có tiếng hô đập phá nhưng sau có tiếng nói 'chờ chỉ đạo'.”

    Một nữ giáo dân khác đưa ra nhận định về nguyên cớ dẫn đến vụ việc mới nhất ở giáo xứ Thái Hà:

    “Có đường thẳng để ra vườn hoa, nhưng vướng Đền của giáo xứ. Nay họ muốn đường thẳng ra vườn hoa không phải đi quành. Tại Đền thì các cha cho che mái tôn để giữ xe cho giáo dân khi đi lễ; nay thì họ lại vào gây gổ.”

    Lập luận của 2 phía

    Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong, một trong những Linh mực thuộc Dòng Chúa Cứu Thế đang phụ trách giáo xứ Thái Hà tường thụât lại sự việc qua cuộc nói chuyện với chúng tôi vào lúc 10 giờ sáng 17 tháng 11:

    “Lúc đó khỏang 10 giờ, tôi đang đi thăm giáo dân thì các cha gọi về. Về nhà thì tôi gặp ông phó chủ tịch phường và một số nguời gọi là nhân dân. Tôi nói là họ không có tư cách đến làm việc lúc mà chúng tôi sắp đi ngủ.

    Họ không nói gì. Chúng tôi nói với họ là nhà nứơc có pháp luật nên phải xử lý theo luật chứ không việc gì phải làm ban đêm như vậy. Quí vị có thể lập thư mời chúng tôi ra làm việc, nhưng đến sang nay vẫn chưa có.”

    Chúng tôi liên lạc qua điện thọai với Ủy ban Nhân dân phường Quang Trung là cơ quan cử cán bộ đến làm việc với Dòng Chúa Cứu Thế quản xứ Thái Hà vào tối 15 tháng 11 vừa qua, gặp được ông chủ tịch:

    - Tôi đây

    Gia Minh: Tôi là Gia Minh, Đài RFA, chúng tôi được biết thông tin phường xuống làm việc với giáo xứ Thái Hà đêm 15 tháng 11.

    Chủ tịch phường: Chúng tôi không quen trả lời qua điện thọai, có gì thì đến đây. OK

    Gia Minh: Nhưng chúng tôi ở xa từ Mỹ.

    Chủ tịch phường: Chúng tôi không trả lời qua điện thọai.

    Gia Minh: Hiện một số giáo dân giáo xứ Thái Hà bị bắt vừa qua, dù hầu hết nay đã được tại ngọai, đang chờ ra tòa về tội danh gây rối trật tự công cộng, thay vì tội phá họai tài sản như được nêu ra lúc bị bắt vì họ đã tháo dở bức tường của khu đất mà theo họ giáo xứ có đầy đủ giấy tờ chứng minh quyền sở hữu.

    Chính quyền đã giải quyết bằng cách cho xây dựng khu đất tranh chấp thành vườn hoa công cộng; nhưng vừa qua lại xảy ra vụ việc tối ngày 15 tháng 11.
     
    Gia Minh - RFA
     
     
    VietCatholic News (Thứ Hai 17/11/2008 10:55)
    KHỦNG BỐ GIÁO DÂN THÁI HÀ: CHÍNH QUYỀN ĐANG "DẰN MẶT KẺ CẦM ĐẦU"

    Vụ việc xảy ra tại Toà Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà dường như đang dần lắng xuống, nhiều người thấy sốc khi một lần nữa chính quyền Hà Nội lại đứng đằng sau những thành phần bất hảo để khủng bố tinh thần các linh mục và bà con giáo dân Thái Hà. Sốc bởi nhiều người không rõ nguyên nhân và động cơ của chính quyền trong lần khủng bố này. Và rồi sự việc này sẽ đi tới đâu?

    Nhiều bài viết đã phân tích những thất bại của chính quyền Hà Nội khi dùng hàng loạt chiêu bài bỉ ổi để đối phó với một vụ đòi đất ôn hoà của người Công giáo. Những hậu quả từ thất bại này làm bộ mặt thật của chính quyền bị lật tẩy, dân chúng mất niềm tin vào chính quyền…Thật ra những thất bại này có thể đã trở thành một bài học đau đớn mà chính quyền Hà Nội không hề muốn khơi lại, nhưng sự đời đâu chiều theo ai.

    Chính quyền Hà Nội không ngờ dư âm từ vụ việc Toà Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà kéo dài như vậy. Họ đâu biết hai miếng đất chỉ là điều trước mắt để Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cũng như các linh mục và giáo dân Thái Hà đấu tranh cho những chuyện lớn lao hơn nhiều: công bằng, sự thật. Chính quyền Hà Nội cũng đâu ngờ khi hai miếng đất bị mất, người Công giáo Việt Nam lại ý thức hơn trách nhiệm, bổn phận của mình phải làm chứng, đấu tranh cho những điều mà vụ việc tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà đã khơi lên.

    Người ta dễ dàng thấy vụ việc tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà chưa hề chấm dứt. Trên cả nước đi đâu cũng thấy người Công giáo cầu nguyện cho công lý và sự thật, điều mà trước đây không hề có. Nỗi oan ức của người thấp cổ bé miệng, của những người bị đàn áp không còn bị vùi dập nhưng đã được cất lên. Hàng loạt nhà thờ Công giáo từ Bắc chí Nam đâu đâu cũng cầu nguyện, cầu nguyện. Lời cầu nguyện êm đềm ấy tưởng như vô hại lại đang trở thành điều khó chịu cho chính quyền Hà Nội.

    Từ khi vụ việc tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà nổ ra, nhiều người đã quen thuộc với hình ảnh đoàn người cầm nến sáng trong tay, miệng hát vang lời kinh lời Kinh hoà bình của Thánh Phanxicô: Lạy Chúa từ nhân xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người…Xin cho con làm khí cụ bình an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn u sầu…Những hình ảnh như vậy đang xảy ra từng ngày trên đất nước này và người ta hiểu rằng, nơi đó đang có bất công, đàn áp.

    Từ khi vụ việc tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà nổ ra, người ta cũng ý thức rằng, công bằng và sự thật đâu chỉ của riêng ai. Nếu như nỗi sợ hãi đã làm cho người dân đành chấp nhận để cảnh bất công xảy ra ngay trước mắt, chịu bị lừa lọc để đổi lấy hai chữ “bằng an”, thì sau vụ việc tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà người ta đã không chấp nhận kiểu bằng an giả tạo ấy. Ý thức mình đang bị bóc lột, đang chịu sự thiệt thòi và cùng đứng lên đấu tranh là điều mà người dân thấp cổ bé miệng và đặc biệt là người Công giáo Việt Nam đang thực hiện.

    Nến vẫn tiếp tục được thắp lên trong đêm, lời kinh đòi công bằng, sự thật vẫn khẩn thiết hàng ngày trên khắp đất nước này. Chính những điều đó đang cắn rứt lương tâm “các quan” trong chính quyền Hà Nội. Hành động một cách bỉ ổi nhắm vào những người khơi lên phong trào thắp nến cầu nguyện cho công bằng và sự thật là cách dằn mặt mà họ đã làm khi đứng đằng sau những thành phần bất hảo gây rối trong đêm 15.11 tại giáo xứ Thái Hà.

    Người ta bảo, ánh sáng và bóng tối như hai đối thủ. Hiệp một bóng tối tạm thời chiến thắng ánh sáng. Hiệp hai, ánh sáng và bóng tối giằng co nhau, không bên nào thắng bên nào. Tuy nhiên, hiệp ba, hiệp kết thúc chắc chắn ánh sáng sẽ thắng tuyệt đối và bóng tối bị tiêu diệt. Liệu khi chính hành động một cách bỉ ổi nhắm vào các linh mục và giáo dân Thái Hà trong đêm 15.11 là dấu hiệu trận đấu đã bước sang hiệp thứ hai?
     
    Ngày Mới
     
     
    VietCatholic News (Thứ Hai 17/11/2008 09:24)
    THÁI HÀ - Đêm hôm qua (16.11.2008) được bình yên vô sự. Những tưởng bọn xấu lại đến quấy phá các linh mục trong Tu viện Thái Hà, nhưng cho tới sáng, không thấy bóng dáng bọn người say máu lên đồng đêm trước đâu cả. Qua sự vụ đêm 15 rạng ngày 16.11, giáo dân các xứ lân cận vẫn hết sức cảnh giác lũ côn đồ. Các thánh niên nam nữ của mấy xứ như Hàm Long, Nhà Thờ Lớn, Hàng Bột… cộng tác với giáo dân Thái Hà, thay phiên nhau túc trực, cầu nguyện suốt đêm trước tượng Nữ Vương Công Lý và canh chừng những kẻ đượcc gọi là “quần chúng tự phát”.

    Sáng ra (17.11), dân chúng từ các nơi xa như Thạch Bích, Canh Hoạch, Bái Xuyên… lần lượt kéo đến thăm hỏi các linh mục Thái Hà. Những giáo dân này cho hay, hôm qua Chúa Nhật (16.11) khi dâng lễ, các cha xứ kêu gọi mọi người hiệp ý cầu nguyện cho các linh mục và giáo dân Thái Hà lại mới bị quấy phá, qua đó họ mới nắm được thông tin của vụ việc và liền tức tốc lên đường tìm hiểu rõ hơn.

    Được biết, sáng nay các linh mục ở Thái Hà nhận được cú điện thoại của một cán bộ an ninh Quận Đống Đa giải thích về vụ việc gấy rối tối hôm trước. Anh cán bộ này cho biết, Quận không hề chỉ đạo Phường Quang Trung làm cái chuyện bậy bạ này. Cán bộ này còn tỏ ra bức xúc: “Không hiểu cái Phường này muốn gì nữa!”

    Cũng trong sáng nay, mấy đồng chí cán bộ Phường Quang Trung, không rõ chức danh, bàn họp với nhau tại trụ sở của cái gọi là UBMT tổ quốc nằm đối diện với nhà thờ Thái Hà. Nhiều người dân qua lại bảo nhau: “Chắc mấy tay này đang tự kiểm điểm, rút kinh nghiệm về cái vụ quấy phá các cha Thái Hà tối hôm trước đấy”.
    Phóng viên CSsR
     
    November 16

    LẠI CẮN TRỘM BAN ĐÊM, MỘT CÁCH HÀNH ĐỘNG CỦA "TÀ QUYỀN"

     
     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 15/11/2008 22:36)
    LẠI CẮN TRỘM BAN ĐÊM, MỘT CÁCH HÀNH ĐỘNG CỦA "TÀ QUYỀN"

    Như thường lệ, buổi lễ tối thứ 7 của Giáo xứ Thái Hà hôm nay lại đông nghịt người. Đoàn người đã ra về hầu hết, chỉ còn một số người đang cầu nguyện dưới chân Mẹ Công Lý Thái Hà.

    Thình lình, cũng như mọi lần trước, chính quyền Phường Quang Trung lại giở bài cũ: Cắn trộm ban đêm. Một đám người láo nháo được sự bảo trợ của chính quyền và Công an Phường đã được huy động đến để phá đền Giêrađô. Đám người này bao gồm các cán bộ chính quyền và công an phường, “hội phụ nữ”, một số người sống lâu năm(!), một số thanh niên không mang quân phục chỉ đội mũ của lực lượng vũ trang… Lẫn trong đám đông, còn có cả một số giáo gian như tên Tâm, cựu giáo dân, phó Chủ tịch cái gọi là “UBĐK Công giáo quận Đống Đa” – kẻ đã tháo huy hiệu để trả lời phỏng vấn hôm “khánh thành vườn hoa 1-6” để kiếm mấy chục ngàn.

    Chưa rõ đám người này được thuê bao nhiêu tiền cho chuyến đi đêm nay? Theo thông tin từ đám “đám quần chúng” được thuê những lần trước, mỗi người được trả từ 50-100.000 đồng (từ 3-6$) tiền đóng vai nhân dân yêu nước cho mỗi ca.

    Đám người hò hét, chửi bới vu cáo giáo dân ồn ào khi hát Thánh Ca trong lễ (Hình như họ chưa bao giờ nghe hát Thánh ca nên bây giờ mới bức xúc?)

    Chắc được trả tiền trách nhiệm cao với chức vụ Hội phụ nữ phường nên bà này lớn tiếng thoá mạ tôn giáo nhất. Bị những người khác phản đối dữ dội, bà này tỏ ra bất chấp. Bà ta cho rằng, đồng bào công giáo đi lễ được trả tiền (!). Người ta bảo mụ rằng “nếu đi lễ được trả tiền, thì vẫn tốt hơn đi chửi được trả tiền, tốt hơn bán lương tâm và nhân cách để được trả tiền.

    Một người chụp ảnh đền Giêrađô bị một phụ nữ giật máy ảnh nhưng không thể giật được liền nại ra rằng cấm chụp ảnh. Người đó trả lời “đây chẳng có ai có quyền cấm chụp ảnh”. Biết giở bài cướp không xong, một thanh niên chạy lại giả vờ ngã xuống đất và kêu là bị đánh sau đó xông vào nhà thờ. Đám người hò hét đòi xông vào nhà thờ, không cho đóng cửa lại.

    Vở diễn bị đánh không thành công, công an hộ khẩu phải vào lôi ra.

    Một kẻ sống khá lâu (thường gọi là nhiều tuổi – kẻ đội mũ mềm trong ảnh), lớn tiếng đòi xông vào nhà thờ đánh, bắt người, nhưng giáo dân đã đóng cổng lại.

    Chủ tịch mặt trận Phường - ông Hoan là người có mặt chỉ đạo vụ quần chúng này từ đầu. Khi đám người này hò nhau phá cổng đến Giêrađô, một người đã chạy vào báo “Khoan, chờ chỉ đạo”.

    Giáo dân kéo đến ngày một đông, chuông nhà thờ đổ hồi, các lương dân xung quanh nghe tiếng đã gọi điện thoại báo cho các giáo dân ở xa, những nẻo đường khuya Hà Nội lại rộ lên tiếng xe máy chạy vội vã về Thái Hà.

    Việc này diễn ra công nhiên trước lực lượng công an hùng hậu đang đứng canh chừng.

    Họ định làm gì thì giáo dân đã biết. Khi công an phụ trách Hộ khẩu đến định vào nhà thờ, bị bà con xúm vào chất vấn cho tối mặt đã không nói được lời nào bỏ về.

    Những lời chất vấn chúng tôi nghe được như sau, có lẽ công an không thể giải thích được, nên gửi vào đây để nhờ chính quyền Hà Nội trả lời hộ:

    -
    Đám người này từ đâu ra? Ai huy động họ? Nếu chính quyền không huy động họ, việc tụ tập đông người phá phách gây rối trật tự công cộng này mà công an và chính quyền đứng chứng kiến, họ có bị truy tố như mấy giáo dân Thái Hà đang bị tù tội kia không? Ai cấp phép cho họ tụ tập đông người nơi công cộng mà không bị giải quyết, xử lý kịp thời?

    - Nếu họ “tự phát” như cách giải thích của chính quyền thường dùng, thì công an sẽ làm gì. Nếu ngày mai có những đám quần chúng tự phát khác đến nhà quan chức Hà Nội và nhà nước để đập phá nhà cửa khi họ biết những tài sản đó từ mồ hôi nước mắt của dân mà ra. Không có quan chức nào không chứa một tài sản khổng lồ mà ai cũng biết với đồng lương hiện nay, không có phép màu nào làm cho nó sinh ra được những tài sản khổng lồ như vậy. Chẳng hạn, ông Giám đốc Công an Thành phố với bao nhiêu ngôi nhà, khách sạn… do người nhà đứng tên, nếu có đám quần chúng tự phát đến phá có được công an bảo trợ không?

    - Đám quần chúng tự phát ngang nhiên dẫm đạp pháp luật trước mũi công an và chính quyền, ai sẽ là người chịu trách nhiệm theo luật của chính Nhà nước này ban hành? Những công an và cán bộ kia ăn lương của dân, không hoàn thành nhiệm vụ của mình là đảm bảo trật tự an ninh, họ vẫn thăng lương và vẫn lên quan chức cao hơn không?

    - Nếu ngày mai, có đám quần chúng thật sự bức xúc đến nhà những tên giáo gian kia, những kẻ phản bội lại chính cộng đồng mình, làm chó săn cho những kẻ khốn nạn bán rẻ lương tâm và vu cáo người ngay lành lấy mấy chục ngàn, thì chính quyền có cho là hợp pháp không?

    - Đám người ô hợp này “chờ sự chỉ đạo” của ai? Có phải “các thế lực thù địch bên trong và bên ngoài” chỉ đạo họ gây nên những bất ổn xã hội hay không? Bộ máy nhà nước với lực lượng khổng lồ bao gồm công an và chó có bó tay trước những “thế lực thù địch” này không?

    - Tại sao đám người được công an và chính quyền bảo lãnh này thường được huy động ban đêm? Chỉ có loài cú vọ, loài chuột cống mới đi kiếm ăn ban đêm. Chỉ có những kẻ lương tâm bất chính làm những việc không đàng hoàng mới đi làm ban đêm. Vậy con bài này Hà Nội định diễn trước cộng đồng để bán đi nốt chút liêm sỉ hiếm hoi của mình đến bao giờ? Họ định diễn lại vở làm vườn hoa khi ba giờ sáng như trước?


    Ngày mai, ngày kia, những gì sẽ xảy ra với cộng đồng Thái Hà bé nhỏ? Toàn thể Giáo hội và nhân dân cả nước cũng như cộng đồng quốc tế cần cảnh giác trước những mưu đồ đen tối của những thế lực phá hoại đất nước này bằng việc chà đạp luật pháp và bán rẻ lương tâm chính mình.

    Một chính quyền đã kết hợp với con nghiện, thì chính quyền đó có là “chính quyền” hay đang biến thành một “tà quyền” ngang nhiên. Và tà quyền đang thể hiện bản chất của mình trước nhân dân và cộng đồng thế giới.
    Song Hà
    November 15

    Tin cấp báo: Đang giửa đêm nay, Thái Hà lại bị tấn công!

     
    VietCatholic News (Thứ Bảy 15/11/2008 11:38)
     
    THÁI HÀ - Linh mục Giuse Nguyễn văn Thật, phó bề trên Tu viện DCCT Thái Hà vừa báo tin cho Tỉnh Dòng và cho VietCatholic biết tin lúc 22g30 tối ngày Thứ Bảy 15/11/2008 (giờ Việt Nam) tin khẩn báo như sau:

    Xem hinh


    "Vào lúc khoảng 22 giờ, chính quyền phường Quang Trung, quận Đống Đa, công an khu vực do ông Ca, phó chủ tịch dẫn đầu, có ông chủ tịch Mặt trận, ông Hưng, công an khu vực đã đến Tu viện gặp các linh mục trong tu viện Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, trong khi đó họ cho người đến đập phá Đền thánh Giêrađô. Hiện tại chuông Nhà thờ đã được kéo lên và bà con giáo dân đang kéo đến rất đông. Đây là cuộc tấn công có tổ chức của chính quyền vào Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đang lúc nửa đêm. Xin khẩn báo và xin mọi người cầu nguyện cho Thái Hà trong cơn nguy cấp".

    Đang khi đó một giáo dân từ Thái Hà viết email cho VietCatholic thông báo như sau:

    "
    Bây giờ là 23h đêm tại Thái Hà. Cộng đoàn dân Chúa đã kéo về nhà thờ Thái Hà khá đông. Quan sát, chúng tôi cũng thấy một số linh mục trong giáo hạt Hà Nội cũng trở về Thái Hà. Đám người gây rối đang tìm cách lỉnh đi. Những vị chính quyền Phường, hay Quận gì đó cũng đã tìm cách đi ra khỏi Tu viện. Nhưng những nhân viên an ninh chìm đi lẫn vào trong giáo dân. Hiện tại, giáo dân đang tụ tập trong nhà thờ cũng như ngoài sân nhà thờ. Họ lẩm nhẩm đọc kinh khẩn nguyện trong ôn hòa và bình tĩnh. Các linh mục và tu sĩ mặc áo dòng đen, đeo thánh giá lớn, đang cùng một số giáo dân cố gắng gìn giữ bầu khí ôn hòa trong nguyện cầu.

    Xem ra lúc này, đám dân gấy rối đã rút đi nhiều khỏi cổng đền Giêrađô. Khá đông trong số họ đã kéo nhau ra cổng bệnh viện và phố Nguyễn Lương Bằng
    ."

    Tiếp theo đây, thông tín viên của VietCatholic từ Thái Hà đưa tin như sau:

    THÁI HÀ LẠI BỊ TẤN CÔNG

    Hồi 22 giờ ngày 15 tháng 11 năm 2008, một đám người hung hăng kéo đến đòi phá Đền Giêrađô. Truớc đó, một toán công an mặc cảnh phục đã đứng đầy đường lối vào Nhà thờ Thái Hà, phía trong, đám nguời kéo đến đòi phá cổng đền. Họ hô lớn tiếng đòi phá cổng đền Giêrađô.

    Trong đám đông lố nhố, hung hãn, chúng tôi nhận thấy có sự hiện diện của ông Trần Văn Quang - Chủ tịch UBND phường Quang Trung; ông Minh - Trưởng Công an phường Quang Trung; ông Hoan - Chủ tịch MTTQ phường; một số rất đông các chiến sĩ công an mặc sắc phục.

    Trong cảnh hỗn loạn, Nhà thờ Thái Hà đã phải đổ một hồi chuông thật dài.

    Chúng tôi thấy một số giáo dân quì gối trước tượng Mẹ Công lý tha thiết khẩn nài sự bình an xuống trên giáo xứ. Nhiều phụ nữ vừa cầu nguyện vừa khóc. Tiếng nấc nghẹn ngào của những phụ nữ này hoà trong tiếng chuông ngân, tiếng la hét của một số người tự xưng là công dân phường làm cho bầu khí thật ngột ngạt, đầy mầu sắc chết chóc.

    Đám quần chúng sau một hồi la hét, một số tự nhiên xông vào đánh nhau. Sau đó chúng đuổi nhau vào nhà thờ gây náo loạn. Những thanh niên này đầy mùi rượu.

    Một nhóm người bắt đầu phá đền Giêrađô thì có một người lớn tuổi nói rằng: “Chờ sự chỉ đạo”.

    Giáo dân kéo đến ngày một đông và sau đó đám người kia phải giải tán.

    Sau đó, Công an Hưng - phụ trách hộ tích hộ khẩu, quay lại cổng đền định vào nhà thờ thì bị nhân dân phản đối và truy vấn về những hành động vừa rồi của đám người kia, thì anh ta bỏ đi.

    Chưa biết những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

    PV VietCatholic
     
    November 14

    Thư gửi chủ tịch UBND TP Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo

     
     
    VietCatholic News (Thứ Năm 13/11/2008 22:41)
    Thư gửi chủ tịch UBND TP Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo
    Thư viết sau cơn nước lũ

    Thưa ông chủ tịch!

    Khi tôi đặt bút viết những lời này thì nhiều nơi trên mặt bằng của „Hà Nội Mới“ gần 15 ngày dân vẫn còn sống với lũ và nước, có nơi nước còn ngập hơn nóc nhà như những hình ảnh của ngày 13-11-2008 từ làng Đồng Chiêm, cách UBND TP Hà Nội khoảng 60 km về hướng Tây Nam. Có nơi nước đã rút đi, nhưng người dân đang phải vật vã với rác và mùi hôi thối do những dòng nước trôi vào. Cộng thêm vào đó trời bắc sắp vào đông càng làm cho dân lâm nạn lụt rét lòng hơn.

    Lúc này tôi không cần phải tả lại những dòng sông độc ác lượn quanh khắp ngõ phường của thủ đô Hà Nội, một niềm tự hào của cả dân tộc sắp mừng kỷ niệm 1.000 năm thành Thăng Long. Từ trên cao nhìn xuống thấy Hà Nội chìm trong cơn lũ không khác gì một vùng nông thôn hẻo lánh nào đó: điện đóm không còn, nước uống cạn nguồn, điện thoại lúc được lúc không, đường đi trở thành dòng sông. Người dân tự hỏi đây còn là bộ mặt thủ đô của cả nước ư? Hà Nội còn xứng tầm với lịch sử nghìn năm văn hiến không?

    Con nước cuồng bạo đã lôi cuốn hơn 82 người dân lành, 5 người mất tích trong đó có 17 người Hà Nội. Một điều quá tang thương cho nơi chốn nổi danh này, một điều ai cũng nghĩ đến không thể xảy ra được trên phần đất của bộ mặt quan trọng quốc gia do người đứng đầu quản lý chịu trách nhiệm cao nhất là ông chủ tịch UB NDTP Hà Nội.

    Đã hai tuần qua người dân vẫn vật vã chiến đấu từng ngày với cơn lũ và hậu qủa sau cơn lũ: tổn thất vật chất, không có lương thực để ăn, thực phẩm hằng ngày tăng nhanh hơn con lũ đến, người nghèo ăn rau cầm sống không đủ tiền mua vì đắt hơn mấy lần, thêm vào đó bệnh tật có nguy cơ lây nhiễm... Người dân lo lắng hơn khi nhìn thấy chính quyền có trách nhiệm trực tiếp không có khả năng kiểm soát giá cả thực phẩm.

    Một vài thảm trạng được người dân trong vùng lũ tả lại như sau:

    - „Chuyện đau lòng về em bé 13 tháng tuổi, đêm ngủ bị rớt xuống nền nhà ngập nước mà chết đuối do cha mẹ không hay biết. Lại thêm những em bé đi học bị nước cuốn trôi, thật đau lòng làm sao.“

    - „Trong xóm trọ của chúng tôi, đã từ tối thứ 6 tuần trước, điện mất, nước bẩn, ngập cao đến hàng mét, mà chúng tôi vẫn phải ăn mì tôm sống và uống nước mưa. Trong nhóm chúng tôi có nhiều người không biết bơi, do đó hiện giờ vẫn đang lặn ngụp với tình trạng giữa thủ đô mà sắp chết vì bị cách ly với thế giới bên ngoài. Do điện mất, điện thoại hết pin, nên chúng tôi cũng không thể liên lạc với thế giớ bên ngoài…“

    - „Tôi chỉ muốn chia sẻ, tôi chỉ muốn các bạn thấy chúng tôi cần gì và cần vào lúc nào khi trốn lũ lụt gần 1 tuần nay. Bắt đầu từ chiều ngày thứ 6, ngập toàn bộ đường ngõ, đến sẩm tối nước đã ngập cả mét. Toàn bộ dẫy nhà chìm trong nước, xe máy để trong nhà chỉ nhìn thấy mỏm gương, chúng tôi giúp nhau chạy đồ đạc, nhà nào chỉ có 1 tầng thì sơ tán toàn bộ sang nhà người khác. Đến sáng thứ 7 thì yên vị hoàn toàn, chúng tôi giao lưu qua các khung cửa sổ tầng 2, 3, chia sẻ thức ăn, nước và thông tin. Chúng tôi cần lắm thông tin về thời tiết để biết tình trạng này kéo dài bao lâu và sẽ như thế nào. Lúc này thông tin chúng tôi có được là qua điện thoại di động gọi cho bạn bè. Đến ngày chủ nhật thì hoàn toàn mù tịt vì điện thoại hết pin.

    Chúng tôi hỏi nhau (rất sốt ruột) sao không thấy chính quyền phường, quận thông báo gì cho chúng tôi. Đến chiều có bè vào, một số gia đình sơ tán, một số đi mua thêm thức ăn: 20.000-30.000 một mớ rau, 7000đ 1 cây nến, 200.000đ/ một thùng mỳ… 50.000 - 70.000/1 người/1 lượt đi bè (khoảng gần 700m).

    Thứ 2: thức ăn còn, nhưng nước sạch thì không, nước ngập bốc mùi, chó chết, chuột chết nổi lềnh bềnh, kim tiêm nhiều vô số. Nước dự trữ đã hết, chỉ một số nhà phá ống thoát nước thì lấy được nước mưa, một số phá chậm mưa nhỏ không hứng được.
    Thứ 3: một số gia đình nữa thuê bè ra đi, đến chiều thì có mỳ tôm tiếp tế, nhưng chúng tôi không có nước và không có thông tin, mỳ tôm mới mua hôm CN. Sáng nay, tôi đi làm, thấy nói: mưa lụt bất thường, bị động trong dự báo nhưng chính quyền hoàn toàn chủ động trong đối phó, đại khái như thế. Tự dưng buồn, “bỗng dưng muốn khóc” theo cơn mưa.“

    - „Quả thực là chẳng thấy chút động tĩnh nào từ phía các ban ngành và chính quyền địa phương. Chúng tôi ở phường Thành Công, điện mất, nước mất, thông tin mất, đường giao thông ra ngoài mất. Chúng tôi chỉ biết được thông tin về dự báo thời thiết, về thiệt hại và những nguy cơ có thể xảy ra do cơn mưa mang lại, nguyên nhân mất điện qua các cuộc điện thoại do người thân ở nơi khác (có điện) thông báo cho. Không những đối diện với việc mất điện, người dân nơi đây còn hết sức lo lắng với việc không có nước sạch sinh hoạt, mọi người ngầm hiểu là mất điện gây ra mất nước và phải chịu đựng, đến lúc nào ông trời thương làm cho hết ngập lụt. Tuyệt nhiên không có một chút thông báo nào từ phía ủy ban phường. Không thấy một kế hoạch cấp nước sạch cho người dân.“

    Nỗi khổ của dân nghèo chúng tôi thế đấy!

    Tuy nhiên vào ngày 2-11, trong nỗi khổ ấy chúng tôi còn phải nghe thêm lời sỉ vả của một tên quan lại trả lời phỏng vấn trong điện thoại khi gác chân cao ráo trên ghế và ngồi trong cái biệt thự to tướng tránh mưa, ông ta đổ lỗi là người dân quá „ỷ lại nhà nước lắm“, nghĩa là trực tiếp ỷ lại vào năng lực điều binh khiển tướng của ông chủ tịch đó. Nếu được ỷ lại như thế thì số phần chúng tôi không hẩm hiu như bây giờ vì tiền thuế của chúng tôi luôn được nhà nước trang trọng thu vào nhanh chóng để xây dựng quốc gia, để trả lương cho cán bộ phục vụ dân, trong đó có ông chủ tịch, tiền thuế cũng để xây dựng hạ tầng cơ sở và cống rãnh thoát nước, v.v… Vâng! Chúng tôi quá ỷ lại như thế mới bị ông trời trừng phạt cay nghiệt trong những ngày qua.

    Cuộc đời làm cho chúng tôi sáng mắt ra thêm vì khi Hà Nội được trời ưu đãi hơn 20 năm qua không có thiên tai bởi thế hàng năm mọi người vẫn thực hiện công tác cứu trợ lũ lụt miền Trung tích cực. Lúc đó thì phường, quận, quân dân hăng hái đi tận cùng hang xâu ngõ hẻm thúc đẩy đóng góp tiền của. Nay chính người dân Hà Nội bị cách ly, đói khát, khổ sở với giặc lũ như thế thì quý vị quan quyền lặn mất hút theo dòng nước, cho dù chúng tôi ở ngay bên cạnh nhà cao cửa rộng của quý vị.

    Lại nữa, thường ngày công an, dân phòng, chiếu cố kỹ càng từng hang cùng ngõ hẻm để bắt mũ bảo hiểm, để kiểm tra gánh hàng rong. Nay tìm không thấy những anh hùng này đến cứu giúp người dân. Hoặc có giúp đỡ đưa dân qua chỗ ngập lụt lại chìa tay đòi tiền quá đáng của dân.

    Thêm vào đó với sự thật phũ phàng khi chúng tôi được cứu đói trong những ngày qua bởi những người tội phạm quốc gia: các gánh hàng rong. Họ đang bị kết án và bị xua đuổi khỏi thủ đô Hà Nội. Nếu không có các bạn hàng rong này thì nhiều người dân chắc cũng đã bị chết đói theo lũ. Sao không thấy chính quyền xua đuổi ghi phạt hàng rong trên phố phường lúc này? Thế đấy, từ nơi chính quyền không đủ khả năng lo được những điều tối thiểu cho người dân trong lúc hoạn nạn? Sau cơn lũ các bạn hàng rong có bị phạt nữa không?

    Chua chát thêm khi nghĩ lại về ngành cấp nước, thoát nước thường xuyên nhận được bằng khen, huân chương và anh hùng tiên tiến của thành phố. Nhưng khi lũ lụt kéo đến lại thiếu hẳn bóng dáng của ban ngành này! Hay là việc chống lũ lụt không phải là công việc thiết yếu của họ?

    Thưa ông chủ tịch!

    Người dân bỗng lo nhiều hơn cho những hoạch định tương lai của ông chủ tịch và sự việc cũng có thể gây hậu quả trầm trọng như cơn lũ. Đọc báo hàng ngày chúng tôi biết được những tin tức đáng lo như sau:

    - Ì ạch các công trình 1.000 năm Thăng Long - Cầu chậm, đường cũng chậm. Trong các dự án, công trình kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội chậm tiến độ, gây nhiều bức xúc nhất chính là các công trình hạ tầng kỹ thuật giao thông - đô thị (cầu, đường). Các công trình này có ảnh hưởng rất lớn tới đời sống dân sinh hàng ngày cũng như gắn liền với cơ hội phát triển kinh tế - xã hội của thành phố.

    “Hầu hết các công trình, dự án trong danh mục dự án kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội đều chậm tiến độ so với dự kiến ban đầu và chậm so với kế hoạch của UBND TP”. Nhận định này đã được nhắc đi nhắc lại ở rất nhiều các cuộc giám sát, hội nghị quan trọng của thành phố Hà Nội. Phó Giám đốc Sở KH-ĐT Hà Nội Ngô Văn Quý thừa nhận, từ đầu năm đến nay, tiến độ triển khai các dự án đều rất chậm, hầu hết không đảm bảo tiến độ… Những cái tên được nói đến nhiều nhất chính là các dự án hạ tầng kỹ thuật, giao thông - đô thị như cầu Vĩnh Tuy, đường vành đai I, dự án đường Văn Cao - Hồ Tây, đường vành đai III, cầu Thanh Trì, đường Láng - Hòa Lạc... Chẳng hạn, đường Văn Cao - Hồ Tây được UBND TP phê duyệt từ tháng 1-2007 và dự kiến khởi công vào đầu năm 2008 song tới nay vẫn luẩn quẩn ở khâu GPMB. Bức xúc về tốc độ xây dựng cơ bản, ông Triệu Đình Phúc - Bí thư huyện ủy Thanh Trì nói: “Xây dựng cơ bản rất lình xình. Nhiều công trình chậm 2-3, thậm chí 4 năm. Thành phố, các sở, ngành nói nhiều nhưng chuyển biến chậm...”.

    - Khi lũ lụt ở dưới đất chưa lo xong thì người dân Hà Nội lại lo: „Hiểm họa ở… trên đầu“. Các vụ cháy xảy ra trên lưới điện, đối tượng thường bị “đổ lỗi” do hệ thống dây thông tin của các doanh nghiệp “ăn theo” cột điện gây nên. Trong khi đó, bộ phận trực tin báo cháy Phòng CS PCCC Hà Nội ghi nhận: Từ đầu năm đến nay xảy ra 186 sự cố chập điện ngoài trời, điện công cộng! Hạ tầng lưới điện ở nhiều địa bàn đã và đang tiềm ẩn nhiều nguy cơ cháy là thực trạng không thể phủ nhận… Gặp lúc thời tiết bất thường, như nóng nhiều ngày rồi chợt mưa, hoặc gió to, các mối nối song song này rất dễ gây họa. Nguyên nhân nữa có thể dẫn đến “thảm họa trên trời” là hiện tượng vi phạm hành lang an toàn lưới điện. Đây là điều mà báo chí từng phản ánh nhiều, song việc giải quyết triệt để xem ra không đơn giản… Đặc biệt, việc treo dây phải được đánh dấu để phân biệt dây với các đơn vị khác. Rõ ràng, nguyên nhân tình trạng “mạng nhện” trên các cột điện, đèn chiếu sáng ở thủ đô chủ yếu do các đơn vị khác thiếu trách nhiệm, chỉ chú tâm được việc của mình mà “quên” trách nhiệm với xã hội, với người dân. Trong khi thành phố chưa có sự quy hoạch đồng bộ hạ tầng chiếu sáng, thì việc lỏng lẻo trong công tác quản lý từ nhiều năm qua và thói tùy tiện của một số doanh nghiệp đã khiến vi phạm ngày càng nghiêm trọng hơn...

    - “Khổ nạn” rác thải tại Hà Nội sau trận "Đại hồng thủy": Ngày 11/11, gần 2 tuần sau trận “đại hồng thuỷ”, quận Hoàng Mai, “rốn” nước của nội thành Hà Nội vẫn ngập trong rác. Bao nhiêu rác thải từ các quận khác cũng dồn về đây và đang được nhân đôi, nhân ba bởi người dân tiến hành dọn nhà. Tại những vùng trũng thuộc quận Hoàng Mai, có khu vực bị ngập nước cả chục ngày, công nhân vệ sinh môi trường chưa thể tiếp cận được để thu gom rác thải, trong khi lượng rác trong dân vẫn không ngừng ùn ùn đổ ra. Người dân không có nơi để vệ sinh, buộc phải xả thẳng chất thải ra các tuyến phố. Chị Thái, một công nhân vệ sinh môi trường cho biết: “Rác thải nhiều quá, chúng tôi đã tăng gấp đôi cường độ lao động mà vẫn không xuể”. Suốt một tuần nay, các chị phải đi làm từ 7 giờ sáng đến 19 giờ, có hôm phải làm đến nửa đêm mới được nghỉ. Số công nhân vệ sinh tham gia giải quyết hậu quả do mưa lụt tại quận Hoàng Mai hiện còn được huy động từ các quận Cầu Giấy, Long Biên, Hoàn Kiếm. Lực lượng tăng gần gấp đôi, cường độ làm việc cũng gấp đôi nhưng cũng mới chỉ giải quyết được phần nào rác thải trên địa bàn.

    - Chợ mới xây đã dột! Chợ Hà Đông (Hà Nội) xây hàng chục tỷ đồng, mới hoạt động đã ngấm, dột. Trở về chợ mới được xây kiên cố khoảng 4 tháng và quầy hàng ở tận tầng 3 nhưng đã 2 lần bà con tiểu thương tại chợ Hà Đông phải chịu thiệt hại vì mái chợ bị ngấm, dột… Theo bà con tiểu thương đang kinh doanh tại chợ Hà Đông mới, thì họ chuyển về kinh doanh tại chợ được khoảng 4 tháng, nhưng đã 2 lần bị nước mưa ngấm thẳng từ mái chợ xuống gây hư hỏng hàng hóa. Điều đáng nói ở đây là, cho dù đã 2 lần lập biên bản ghi nhận thiệt hại của các hộ kinh doanh, nhưng đến nay, vẫn chưa có bất cứ phương án bồi thường nào được cơ quan có trách nhiệm đưa ra, trong khi mái chợ vẫn tiếp tục bị ngấm, dột. Chủ quầy hàng khô số 145 cho biết: “Khoảng giữa tháng 7, dù mới chỉ chuyển về chợ mới chưa đầy tháng, bà con chúng tôi đã một phen lao đao vì chỉ sau một đêm mưa, bao nhiêu hàng hóa trong quầy bị hư hỏng gần hết vì nước mưa. Sáng hôm sau chúng tôi đến bán hàng, mở quầy ra thấy nước ngập lõng bõng, bao nhiêu gạo - đỗ - măng khô - mộc nhĩ ngấm nước mưa nở tung tóe, chỉ còn nước đem nấu cám lợn”. Chủ quầy hàng khô số 222 bức xúc: “Ai mà ngờ được, chợ mới được xây dựng khang trang, hiện đại như thế mà vẫn bị ngấm, dột. Mà có phải ngấm, dột tong tỏng kiểu nhà tranh đâu, nước mưa cứ chảy ồ ồ theo các rãnh nứt vào quầy hàng ấy chứ”.

    “Sau trận mưa lụt lịch sử vừa rồi, vợ chồng tôi đến thu dọn quầy hàng đã múc được 13 xô nước đọng trên tấm bạt nilon. Đến hôm sau lại múc thêm được gần chục xô nước nữa. Bị ngấm nước mưa, hầu hết số quần áo trong quầy của tôi đã bị ố và phai màu, phơi khô xong thì buộc phải hạ giá mới mong bán được" - chủ quầy hàng quần áo may sẵn số 269 góp chuyện. Được biết, chợ Hà Đông mới được xây dựng trên nền chợ cũ và chính thức được đưa vào sử dụng từ ngày 22/6/2008. Chủ đầu tư của công trình này là UBND TP. Hà Đông, nhà thầu là Công ty Xây dựng VINACONEX 21.

    - 18 năm mới hoàn thành dự án thoát nước Hà Nội! Sớm nhất, phải tới năm 2013, dự án thoát nước Hà Nội mới có thể hoàn thành. Như vậy, tổng thời gian thực thiện dự án này lên tới 18 năm. Theo ông Nguyễn Mạnh Hùng- Phó giám đốc BQL Dự án, sự chậm trễ này là do các thủ tục quá nhiều và công tác GPMB bị chậm. Chẳng hạn, từ khâu lập báo cáo nghiên cứu khả thi đến khi hoàn thành Dự án một mất đúng 10 năm sau khi có Quy hoạch. Trong trận mưa vừa qua, các khu đô thị mới của Hà Nội như Linh Đàm, Mỹ Đình, Trung Hòa- Nhân Chính… đều trong cảnh úng ngập. Ông Hùng cho rằng nguyên nhân không phải do hệ thống thoát nước tại các khu đô thị kém mà bởi việc kết nối với hệ thống chung không tốt. Do đó khả năng tiêu thoát có hạn, dẫn đến úng ngập cục bộ khi mưa lớn. Tuy nhiên, BQL cũng thừa nhận, ngày cả giai đoạn hai hoàn thành thì những khu vực trũng cũng chưa chắc có thể cải thiện được. Dự án tổng thể thoát nước và xử lý nước thải Hà Nội có tổng mức đầu tư khoảng 1,162 tỷ USD.

    Thưa ông chủ tịch!

    Qua cơn lũ thế kỷ có thể đã làm ông mệt mỏi. Điều đó từ đâu ra? Đảng CSVN tuyệt đối không bao giờ đề cập đến vấn đề tâm linh, nhưng các ngày qua chúng tôi luôn được nghe lũ lụt là "Thiên tai thì không tính trước được" từ miệng ông Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị đã nói. Rồi người dân còn được đọc trên báo nhà nước nhiều lần về danh gọi lũ lụt là trận "Đại Hồng Thuỷ". Như thế, điều này khẳng định các ông đã tin vào trời và tin vào thánh kinh của Giáo hội Công Giáo. Người dân Hà Nội lại xác tín thêm một điều khi nhìn lại các hành động của ông chủ tịch trong những tuần vừa qua đối với Tòa Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà. Họ rêu rao là trời phạt ông Thảo thẳng tay.

    Người dân chỉ mong có một giấc mơ là ông chủ tịch hành động cứu dân trong cảnh hoạn nạn nhanh chóng như đã quyết định cấp tốc phá tan Tòa Khâm Sứ. Hãy gửi quân đội hùng hậu đến cứu dân như đã gửi quân đến đàn áp dân cầu nguyện ôn hòa tại Tòa Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà. Hãy trả tiền cho những thanh niên HCM đến cứu giúp dân như đã mua chuộc những tên du thử du thực đến chống phá dân cầu nguyện. Hãy mau chóng viết các nghị quyết cứu dân nghèo như đã thường xuyên viết nghị quyết bắt giam giáo dân cầu nguyện. Việc này người đang bị giam lỏng của ông chủ tịch là bác giám mục Ngô Quang Kiệt đã viết thư kêu gọi giáo dân Việt Nam cứu giúp các nạn nhân lũ lụt bất kể lương giáo ngày 6-11-2008 rồi đấy. Hãy xắn quần lội nước đến với dân nghèo hoạn nạn. Ấy, việc này bác Kiệt cũng đã làm mau chóng trước cả bác Triết vào ngày 4-11-2008 nữa cơ.

    Cuối thư, nếu ông chủ tịch là người có tâm, có tầm thì tôi chắc chắn ông phải suy nghĩ nhiều đến người dân trong lúc hoạn nạn này. Điều ấy người dân Hà Nội hoàn toàn „ỷ lại“ vào trách nhiệm của ông. Nếu không khéo thì Hà Nội sẽ được đổi danh muôn đời là... Hà Lội đấy ông ạ!

    Kính,
    Hà Long

    Lá thư Đức TGM Toronto gửi cho Đại sứ VN tại Ottawa

     

    MOST REVEREND THOMAS COLLINS

    ARCHBISHOP OF TORONTO

    1155 Yonge Street, Toronto. Ontario M4T 1W2

    (416) 934-0606 • Fax (416) 934-3452

    October 20, 2008

     

    H.E.

    Mr. NGUYEN Duc Hung

    Ambassador Extraordinary & Plenipotentiary

    Embassy of the Socialist

    Rep~blic

    of Vietnam in Canada

    470 Wilbrod Street

    Ottawa, Ontario

    KIN 6M8·

     

    Dear

    Mr. Nguyen,

    It

    is with increasing outrage that I am learning of the recent actions of the Vietnamese authorities against Archbishop Joseph Kiet Quang Ngo and the

    Catholic community of Hanoi.

    Be assured that this persecution is not unnoticed by the international community and causes great harm to the position of Viet Nam in the

    family of nations.

    I urge 'you and the Vietnamese government to respect the rights of your Catholic citizens.

    Sincerely,

    Thomas C. Collins,

    Archbishop of Toronto.

     
    October 19

    UBND Hà Nội đề nghị thuyên chuyền Đức Tổng Giám mục

     
    UBND Hà Nội đề nghị thuyên chuyền Đức Tổng Giám mục
     
    Trà Mi, phóng viên RFA
    2008-10-17

    Trong một diễn tiến chưa bao giờ xảy ra, hôm 15/10, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội mời họp và thông báo với đại diện ngoại giao các nước tại Việt Nam rằng sẽ đề nghị thuyên chuyển Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Giáo phận Hà Nội.

    UBND Hà Nội gặp đại diện ngoại giao các nước

    Ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Ủy ban, giải thích việc này nhằm thể theo tâm nguyện chung của người dân, giáo dân thủ đô.  

    Trà Mi hỏi thăm một số giáo dân-giáo sỹ trong nước để ghi nhận cảm nghĩ và phản ứng của họ về việc này:

    Ủy ban nhân dân Hà Nội tổ chức buổi gặp gỡ để thông tin và giải đáp với đại diện ngoại giao các nước tại Việt Nam về căng thẳng đất đai giữa chính quyền với Giáo hội Công giáo, một động thái chưa từng thấy khiến dư luận không khỏi ngạc nhiên.

    Báo Hà Nội Mới trích lời ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Ủy ban, phát biểu tại cuộc họp này khẳng định “nguyên nhân của các vụ việc là do một số giáo sỹ đứng đầu là Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã lợi dụng hoạt động tôn giáo” “cố tình vi phạm pháp luật”.

    Anh Hoàng, một giáo dân tại Hà Nội không kèm được bức xúc trước lời lên án này:  

    “Cái cội rễ của vấn đề là những cán bộ làm việc sai lệch, làm lòng tin người dân vào chính quyền bị mất hoàn toàn. Người ta cũng chỉ muốn nói lên tiếng nói, nỗi phẫn uất, không hài lòng của dân về cách xử sự của chính quyền cũng như những chính sách về đất đai không hợp tình hợp lý. Tất cả những gì chính quyền Việt Nam nói ra bây giờ  thì những người hiểu biết, hiểu bản chất vấn đề, sẽ không tin nữa.

    Vì sao giáo dân lại làm như vậy? Vì đất đai của người ta mà ông đến chiếm dụng bất hợp pháp. Đến khi người ta đòi hỏi quyền của người ta, ông không giải quýêt một cách thấu đáo mà ông lại dùng công cụ bạo lực về quân sự, về chính quyền để đàn áp người ta, thì có hợp lý hay không? Báo đài nói người Công giáo vi phạm pháp luật, làm ảnh hưởng đến an ninh.

    Vậy thử hỏi xem mấy nghìn cảnh sát, an ninh, cơ động đến đây, rồi kêu gọi cả đám nghiện hút đến đấy đập phá tường rào nhà thờ, doạ giết cha Kiệt, cha Khải. Vậy không phải là mất an ninh trật tự, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia là gì? Cho quân đội đến xịt hơi cay trong khi người ta đang cầu nguyện ôn hoà, đấy không phải vi phạm pháp luật à?”

    Một người Công Giáo khác tên Huy từ Thái Bình góp lời:

    “Theo em, việc làm của các Cha và Đức Tổng là hoàn toàn đúng. Nguyên nhân chính là do cách quản lý và giải quyết vấn đề về đất đai, về pháp luật chưa thật sự chặt chẽ và thuyết phục để giải quyết vấn đề triệt để, và nó cũng không phù hợp với luật pháp về đất đai so với trên thế giới.”

    Một vị linh mục cao niên ở miền Bắc tỏ ra bất bình về lời buộc tội của chính quyền đối với người chủ chăn Giáo phận Hà Nội:

    “Cái đó là các vị ấy nói vậy thôi chứ còn Đức Tổng cũng nêu lên những bức bách nhằm xây dựng hợp với mục tiêu của nhà nước là dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng. Công bằng tất nhiên ai cũng phải hiểu là quyền sở hữu phải được tôn trọng mà phải trao lại cho chúng tôi sau 40 năm chứ?”

    Nỗi bất bình của những người được hỏi chuyện dâng cao khi nhắc đến lời phát biểu của Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo với đại diện ngoại giao các nước rằng “theo tâm nguyện chung của người dân, giáo dân thủ đô”, Hà Nội “sẽ đề nghị thuyên chuyển” Đức Tổng Kiệt “ra khỏi Giáo phận Hà Nội”.

    Thuyên chuyển chức sắc trong Giáo hội không do quyết định của nhà nước

    Giáo dân ở Hà Nội lên tiếng:

    “Ông ấy nói thuyên chuyển Đức Tổng đi chỗ khác là thể theo nguyện vọng và mong ước của người dân. Câu đó thật là buồn cười. Ông ấy nói mà chả suy nghĩ gì cả. Bảo Việt Nam là một nước dân chủ, văn minh, tiến bộ, cán bộ là công bộc của nhân dân, một đất nước do dân, vì dân, vậy ông có dám hỏi giáo dân bình thường xem họ có đồng ý không khi chính quyền Hà Nội đề nghị thuyên chuyển Đức Tổng? Em đảm bảo người ta không dám hỏi đâu.

    Chúng em cảm thấy Đức Tổng thật là có phúc vì Ngài sống và chíên đấu cho sự thật. Chính quyền thật sự đang rất lo vì họ đã hiểu thế nào là một Đức Tổng Giám mục.”

    Chị Hồng, giáo dân tại Thái Hà, quả quyết việc làm của chính quyền Hà Nội là phản ánh quan điểm của nhà nước chứ không thể hiện đúng nguyện vọng của đại đa số người dân:

    “Em không nghĩ là như vậy. Chắc chắn mọi người đã biết đâu đúng, đâu sai, đâu là sự thật. Theo em và những người công giáo xung quanh em thì lời nói đó là không đúng. Bởi vì mọi người đều biết sự thật không như báo đài đăng tải.

    Bọn em được nghe, và đựơc đọc những lời phát biểu của Đức Tổng, và em nghĩ là chẳng có lý do gì mà lại phải như thế. Việc nhân sự trong giáo hội thì nhà nước không có quyền can thiệp ở đây.”

    Giáo dân ở Thái Bình đồng tình:

     “Việc đấy hoàn toàn không thể. Bất kỳ giáo dân nào cũng luôn ủng hộ những gì Đức Tổng và các linh mục đã làm. Việc bảo là “theo ý nguyện chung của giáo dân Hà Nội thì thật sự em cảm thấy không thoả đáng cho lắm.”

    Vị linh mục ở ngay Giáo phận miền Bắc phản đối ý định của chính quyền Hà Nội:

    Tôi nghĩ cái đó không thuộc thẩm quyền xã hội bởi vì Hội đồng Giám mục Việt Nam đã có bản quan điểm nói rằng Đức Tổng làm đúng chức năng của một giám mục dám nói lên sự thật.

    Hai nữa, trước pháp luật nhà nước Ngài cũng không vi phạm gì mà đơn phương các vị nói là không đủ tư cách, phải rời khỏi Hà Nội nọ kia, thì đấy là đơn phương các vị thôi chứ thật sự quan điểm của Ngài rất rõ ràng, trong sáng.”

    Một linh mục từ Giáo phận Huế khẳng định:

    Cái đó thuộc về Đức Thánh Cha và Toà thánh chứ làm gì có chuyện đó được, từ xưa đến giờ đã có chuyện đó đâu. Đức Tổng là chủ chăn do Đức Thánh Cha đặt, quyền của Chúa ban. Và dù Ngài có ở đâu đi nữa, cho đến chết, thì Ngài cũng vẫn là Tổng Giám mục của giáo phận Hà Nội. Ngài có đủ tư cách và thẩm quyền để thi hành chức vụ của một vị Tổng Giám mục.”

    Linh mục ở Hà Nội:

    Theo tôi nghĩ chắc việc này không thể xảy ra đựơc. Chúng tôi đang hy vọng đối thoại với từng các cấp để nhận ra một điểm là các vị Ủy ban hơi nóng vội, hơi độc quyền để lên án và chỉ định một cách không đúng.”

    Dẫu việc bổ nhiệm hay thuyên chuyển chức sắc trong Giáo hội không thuộc quyền quyết định của nhà nước, nhưng với tình hình ở Việt Nam và dựa vào những gì đang diễn ra trong thực tế, nhiều người e rằng:

    Ở một đất nước mà chính quyền như hiện nay, chỉ có một đảng,  thì em nghĩ rằng họ muốn làm gì cũng được, nhưng đằng sau nó còn âm ỉ nhiều thứ lắm: mong ước nguyện vọng của người dân, của giáo dân. Nếu như việc này xảy ra nó có thể đánh động đến cả Giáo hội hoàn vũ, hoặc sẽ để lại trong lòng người dân nhiều “biến chuyển”.

    Tâm nguyện của chính các tín hữu Công Giáo như thế nào? Họ có thể làm gì để nguyện vọng của mình được lắng nghe?

    Nguyện vọng duy nhất của người Công giáo vẫn là bền bỉ cầu nguyện. Đối với nhà nước thì mong họ có cái nhìn sáng suốt hơn thì người dân sẽ đỡ hơn, sống hạnh phúc hơn, chứ bây giờ thật ra chính quyền chính xác là bố, là mẹ của nhân dân rồi, chứ không phải là công bộc của nhân dân nữa.”

    “Bây giờ chúng em cũng không biết làm sao, chỉ cầu mong cho sự thật, công bằng được hiện diện ở trên đất nước Việt Nam này thôi ạ”.

    “Trong lúc này để vấn đề chuyển biến tốt đẹp hơn thì quả rất khó. Cùng hoà đồng với giáo dân, em sẽ cầu nguyện, mong rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp.”

    Quý vị vửa nghe tâm tình chia sẻ của một số giáo dân-giáo sĩ mà chúng tôi ghi nhận được. Chúng tôi cũng mong đựơc lắng nghe quan điểm của bạn nghe đài khắp nơi qua địa chỉ email vietweb@rfa.org hoặc qua hộp thư thoại 001 202 530 7775.

     

    October 17

    Thư chung của Đức Tổng Giám mục Hà nội

     
    VietCatholic News (Thứ Năm 16/10/2008 23:38)
    TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI

    Thư chung của Đức Tổng Giám mục Hà nội

    Gửi:
    Các Linh mục, Tu sĩ nam nữ, Chủng sinh
    Và toàn thể Giáo dân Tổng Giáo phận Hà nội
    Nhân dịp Đức Thánh Cha bổ nhiệm Cha Lôrensô Chu Văn Minh
    Làm Giám mục Phụ tá Tổng Giáo phận Hà nội


    Hà nội ngày 18 tháng 10 năm 2008

    Anh chị em thân mến,

    Ngày 15-10 vừa qua, Đức Thánh Cha Bênêđíchtô XVI đã bổ nhiệm cha Lôrensô Chu văn Minh, Giám đốc Đại chủng viện thánh Giuse Hà nội, làm Giám mục Phụ tá Tổng giáo phận Hà nội. Đây thật là một tin vui mừng, nhất là sau những ngày đầy sóng gió vừa qua.

    Chúng ta hãy dâng lời tạ ơn Chúa, Người Cha luôn yêu thương, quan tâm, nâng đỡ và chăm sóc con cái. Nhờ đó trong những thời điểm khó khăn, anh chị em luôn giữ được niềm tin vững vàng, luôn bày tỏ đức bác ái nồng nàn và luôn biểu lộ tinh thần hiệp nhất sâu xa trong Giáo hội.

    Sau những ngày biến động, chúng ta dần dần trở lại nhịp sống bình thường với những công việc, những lo toan vất vả hằng ngày. Không chỉ đối diện nhưng chúng ta đối thoại với cuộc sống, với những người chung quanh. Để cuộc đối thoại có kết quả tốt đẹp, đem lại chất lượng cao hơn cho cuộc sống chung, chúng ta hãy tuân theo hai điểm hướng dẫn trong thư đề ngày 08-10-2008 của Hội đồng Giám mục.

    1. “Đối thoại trong tinh thần lắng nghe và trao đổi thẳng thắn”. Lắng nghe cần thái độ khiêm tốn. Thẳng thắn cần tâm hồn cương trực. Đó là con “đường dài với nhiều khó khăn và trắc trở, đòi hỏi khôn ngoan và kiên nhẫn” (Thư HĐGM, số 3).

    2. “Cầu nguyện trong tinh thần hiệp nhất, yêu thương và ôn hòa”. Cầu nguyện cá nhân cũng như tập thể, trong các đoàn thể cũng như tại các gia đình, trong các cộng đoàn dòng tu cũng như tại các giáo xứ để “mọi người biết thành tâm tìm kiếm và gặp được chân lý, công lý và lợi ích lâu dài của cả cộng đồng dân tộc” (Thư HĐGM, số 3).

    Tình thương yêu chăm sóc của Chúa một lần nữa được biểu lộ qua việc Tòa Thánh bổ nhiệm cha Lôrensô làm Giám mục Phụ tá Tổng Giáo phận Hà nội. Biến cố vui mừng này càng khích lệ chúng ta sốt sắng hơn trong lời cầu nguyện. Anh chị em hãy cầu nguyện cho Đức Giám mục Tân cử Lôrensô, cho Tổng Giáo phận, cho Giáo hội và cho quê hương đất nước. Với khả năng và những đức tính cao quí sẵn có, chắc chắn Đức Giám mục Tân cử sẽ góp phần tích cực phục vụ Nước Chúa, đặc biệt trong việc thực hiện đường hướng của Hội đồng Giám mục tại Tổng Giáo phận Hà nội.

    Trong khi chờ đợi gặp nhau trong ngày lễ tấn phong sắp tới, tôi xin gửi đến anh chị em tâm tình thân mến nhất. Nguyện xin Chúa, qua lời bầu cử của Đức Mẹ Mân Côi, ban tràn đầy ơn phúc cho tất cả và từng người, đặc biệt cho Đức Giám mục Tân cử Lôrensô kính mến của chúng ta.

    Thân ái chào anh chị em
    Tổng Giám mục Hà nội
    + TGM Giuse Ngô quang Kiệt
     
     
    VietCatholic News (Thứ Sáu 17/10/2008 07:55)
    Ai không còn uy tín?

    Trước bất bình của người dân, trước sự xuống cấp thảm hại về tư cách của nhà nước, đặc biệt là UBND TPHN mà đứng đầu là Nguyễn Thế Thảo qua vụ làm hai vườn hoa trên đất của Công giáo bằng cách làm lén lút và bất minh. Trong khi lòng tin của nhân dân, những người đã có một thời tin vào báo đài nhà nước đã sụp đổ nhanh chóng khi sự thật phơi bày, qua việc tráo trở, xuyên tạc và dựng đứng theo cách bốc lửa bỏ tay người của báo đài VN và cả chính miệng của những người đứng đầu TPHN và Chính phủ VN vừa qua.

    Vì vậy, TP HN đã có những chiêu giải độc, nhưng càng giải càng trúng độc hết sức ngoạn mục. Những chiêu giải độc đó càng chỉ làm cho nhân dân và những người hiểu biết, quan tâm khinh bỉ hơn tư cách của những quan chức nhà nước hiện nay.

    Trong cuộc giải độc với các đại diện ngoại giao đoàn về những việc làm khuất tất của TP HN với hai khu đất Tòa Khâm sứ và giáo xứ Thái Hà của Giáo hội Công giáo, Nguyễn Thế Thảo – Chủ tịch UBND TP Hà Nội nói: “Nguyên nhân chính của các vụ việc trên là do một số giáo sĩ mà đứng đầu là Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt đã lợi dụng hoạt động tôn giáo, lợi dụng đức tin và sự thiếu hiểu biết của một số giáo dân, cố tình vi phạm pháp luật; đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc và của giáo hội”?

    Và: “Liên quan đến việc TP kiến nghị không để ông Ngô Quang Kiệt giữ chức vụ Tổng giám mục địa phận Hà Nội, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo nói rõ, đó là do uy tín, tín nhiệm của cá nhân ông Kiệt đối với nhân dân Thủ đô, thậm chí đối với cả giáo dân đã không còn nữa. Ông Kiệt đã thiếu tôn trọng và hợp tác với Chính quyền để tìm giải pháp thích hợp, có những lời lẽ thách thức Nhà nước, có những phát ngôn xúc phạm đối với đất nước, dân tộc, coi thường vị thế của đất nước và tư cách công dân Việt Nam”.

    Những thông tin trên báo SGGP và TTXVN, người ta càng thấy rõ hơn tính cố chấp và bất chấp của quan chức Hà Nội. Lối áp đặt, dựng chuyện ngậm máu phun người của họ không hề có thay đổi, không hề có chút nào là ân hận lương tâm, cũng không hề có chút nào là liêm sỉ của một con người, chưa nói đến tư cách của một trí thức.

    Nếu ông Nguyễn Thế Thảo nói “Ông Ngô Quang Kiệt đã lợi dụng tôn giáo, lợi dụng đức tin và sự thiếu hiểu biết của một số giáo dân, cố tình vi phạm pháp luật….” thì chưa đủ, sao không nói thêm rằng: "Ông Ngô Quang Kiệt cũng đã lợi dụng ngay sự thiếu hiểu biết của các giám mục, các linh mục tu sĩ và các giáo dân, cố tình vi phạm pháp luật. Thậm chí còn kích động kéo theo cả HĐGM Việt Nam, và kéo theo luôn một số các vị lãnh đạo các quốc gia và các tổ chức yêu nhân quyền trên thế giới về phe mình. Hơn thế còn lợi dụng các tổ chức bảo vệ nhân quyền và cả trăm cộng đồng yêu chuông tự do hòa bình trên thế giới thắp nến cầu nguyện cho công lý và những cuộc dàn áp dã man tại Việt nam?

    Khi ông Thảo dám bừa bãi phát ngôn rằng
    "Ông Ngô Quang Kiệt thiếu tôn trọng và hợp tác với chính quyền để tìm giải pháp thích hợp..."? Ông Thảo đang phơi bầy cách phũ phàng sự dối trá của chế độ CSVN và của UBND Hà nội!. Chính các ông Thảo và UBND Hà nội mới là những người thiếu tôn trọng và hợp tác, vì sự việc đang trong giai đoạn đối thoại để giải quyết thì các ông đã tự ý làm vườn hoa nhanh hơn ăn cướp rồi. Cái sai của Đức TGM Ngô Quang Kiệt là ở chỗ không để cho các quan tham chia chác 2 khu đất mà lại đưa đến giải pháp không thích hợp là bị biến thành 2 vườn hoa một cách bất đắc dĩ.

    Cẩu hỏi then chốt: "Giữa TGM Ngô Quang Kiệt và ông Nguyễn Thế Thảo cũng như hàng ngũ quan chức VN hiện nay, ai không còn uy tín, ai không còn được tín nhiệm?"

    Tổng GM Ngô Quang Kiệt, người đã nguyện hi sinh phấn đấu suốt đời, quên bản thân mình cũng như tất cả của mình để cho hạnh phúc của nhân thế và tình yêu Thiên Chúa. Những sự hi sinh đó, được khấn thề một cách trọng thể và được hàng triệu con mắt theo dõi, giám sát. Chưa có một thông tin cá nhân nào phủ nhận được những hi sinh to lớn của TGM Ngô Quang Kiệt từ những ngày học hành và bươn chải lo cho từng giáo dân nơi miền biên viễn khó khăn xa xôi đến những ngày làm TGM Hà Nội.

    Chưa có ai dám nói về tư cách của Ngài trong tất cả những sinh hoạt như những quan chức Hà Nội và của VN hiện nay. Đó là sự trong sạch, sự hi sinh và cống hiến cho những nhu cầu thực tế của người dân, hướng dẫn họ, giúp đỡ họ hướng đến những điều thiện và xây dựng cuộc sống bình an về vật chất và ngay cả trong tâm hồn.

    Ở TGM Ngô Quang Kiệt, không hề có bè cánh, có ekip nào để làm tổn hại đến lợi ích của đất nước, của nhân dân. Ông không có dự án, không có rút ruột ngân sách nhà nước, tiền dân vào túi nhà mình. Ông không có việc mua quan bán chức, không có việc tham nhũng, không có chuyện nói trước nhổ sau… như quan chức Hà Nội.

    TGM Ngô Quang Kiệt không hề có việc quên đi những nhiệm vụ của mình là phục vụ cộng đồng nhân loại, không hề có việc coi nhân dân như cỏ rác, coi những nguyện vọng của nhân dân là chuyện xa lạ với mình như các quan chức HN và VN hiện nay.

    TGM Ngô Quang Kiệt đã coi hạnh phúc, bình an của người dân là của mình, chấp nhận như “chiên giữa bầy sói” để bênh vực và hành động cho công lý, cho hòa bình với nỗi đau đớn sâu sắc. Ông cũng cảm thấy nhục nhã khi đi ra với thế giới, bị hành xử và coi khinh bằng những hành động và cái nhìn coi thường người Việt Nam. Những thái độ coi khinh đó của cộng đồng thế giới không phải là không có cơ sở.

    Hãy nhìn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Úc châu vừa qua để biết.

    Tự hào gì, khi Thủ tướng một đất nước mà đến đâu cũng bị chính những người dân của mình, chính những đồng bào của mình phản đối dữ dội? Thậm chí, một Thủ tướng, một Chủ tịch nước khi đi thăm một đất nước có đông đảo bà con mình ở đó lại phải chiu cửa hậu vào thì tư cách đất nước ở đâu mà đòi kêu là “vinh dự, vinh quang”?

    Tự hào gì, khi một đất nước có thủ đô được lãnh đạo bởi một người mà nhân dân Thủ đô đã yêu quý ông tặng cho ông danh hiệu là “Ông Nguyễn Phế Thải”?

    Tự hào ở đâu, khi mà một hệ thống pháp lý đổi trắng thay đen một cách trắng trợn. Theo lời kêu gọi của chính từ miệng đảng cộng sản, những nhà báo đấu tranh chống tham nhũng, những quan chức đấu tranh chống tham nhũng đã vào tù? Những kẻ tham nhũng lại ung dung bước ra khỏi nhà tù để trả thù những người nhẹ dạ cả tin theo đảng tranh đấu?

    Đấu tranh chống tham nhũng là chống đảng, chống nhà nước, vì hệ thống này đã mục ruỗng tận căn? Nó gắn liền với tham nhũng, độc tài và độc quyền, nhằm bảo vệ tập đoàn thống trị tham nhũng hiện nay.

    Người đứng đầu chính phủ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng nói: “Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và tôi cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối” . Vậy mà chính ông đã không đủ dũng khí để nói thật khi nói về TGM Ngô Quang Kiệt. Trái lại, vẫn cứ một giọng điệu hùa theo những người chuyên nghề gian dối như ông CT Thảo? Ông có yêu sự trung thực không khi chính ông đã không trung thực? ông có ghét sự giả dối không khi chính ông đã giả dối?

    Vậy mà Nguyễn Thế Thảo vẫn cố nói lấy được cho rằng TGM Ngô Quang Kiệt không còn uy tín, không được tín nhiệm?

    Thử xem, Ông Nguyễn thế Thảo đứng ra kêu gọi nhân dân Thủ đô Hà Nội đứng bên cạnh ông trong một chính sách, một phong trào nào đó mà không trả tiền, chứ chưa nói đến là nguy hiểm đến tính mạng của dân, thì có được 20 người dân sát cánh bên ông hay không?

    Còn TGM Ngô Quang Kiệt, chỉ một lời nói, có thể quy tụ hàng vạn, thậm chí cả chục vạn đồng bào công giáo và không theo công giáo đứng bên cạnh mình, sẵn sàng xả thân. Hiện tượng đó nói lên điều gì?

    Ai là người có uy tín và ai là người không chỉ mất uy tín và còn cả sự liêm sỉ cần có? Tự những người dân trả lời điều này.

    Vừa qua, chỉ có thể kết tội TGM Ngô Quang Kiệt đã làm mất mặt hệ thống nhà nước bằng cách bóc trần bộ mặt của họ, nhất là hệ thống báo đài ăn tiền của dân để phản bội lại chính người dân đang cần sự thật và công lý.

    Qua chừng đó thôi, đủ biết ai không còn uy tín để đứng lại ở Hà Nội.

    Ông Thảo đừng nhận xằng vơ bậy vào mình những điều không có thực, xin ông Chủ tịch bộ mặt Thủ đô đừng có ngậm máu phun người những chuyện mà ai cũng biết. Khi thiên hạ rõ bộ mặt thật của ông, thì một ngày không xa ông cũng sẽ bị vùi vào chỗ nào đó như một đồ phế thải. Ngay cả đồ phế thải còn có thể dùng tái chế, nhưng khi nó trở thành độc hại thì người ta chôn nó đi không thương tiếc.
    Song Hà
    October 14

    Vẫn là điệp khúc muôn năm cũ...+ Xung đột giữa nhà nước Việt Nam và tôn giáo

     
     
    VietCatholic News (Thứ Hai 13/10/2008 22:34)
    Vẫn là điệp khúc muôn năm cũ...

    Hết năm này qua năm khác, quyết tâm thì cứ hô to quyết tâm, nhưng tham nhũng cứ vẫn là “tình hình nghiêm trọng và diễn biến phức tạp”! Tại sao?

    1.- Ngày 8-10-2008, Uy ban Thường vụ Quốc hội (QH) nghe báo cáo của ban Thanh tra của Chính phủ về công tác phòng, chống tham nhũng (tham nhũng) và thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Tôi đọc kỹ hai bài tường thuật của báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ ra ngày 9-10-2008 để xem có yếu tố gì mới không, có tiến bộ cụ thể rõ ràng nào không, nhưng thất vọng.

    Vẫn là điệp khúc “muôn năm cũ”: “Xét trong tổng thể, tình hình tham nhũng trong năm qua vẫn còn diễn biến phức tạp”. Nhưng, nói cho ngay, cũng có yếu tố mới, đó là -theo báo cáo của ông Thanh tra- “đã xuất hiện những vụ tham nhũng có yếu tố nước ngoài”, chỉ tiếc rằng yếu tố đó chỉ mở rộng thêm phạm vi tham nhũng, làm cho tham nhũng thêm phức tạp hơn mà thôi. Có lẽ ông Thanh tra muốn nói tới trường hợp một số người Nhật tham gia một dự án nào đó tại Việt Nam do chính phủ Nhật tài trợ, số người này bị phía Nhật điều tra vì nghi đã chi nhiều tiền cho những cán bộ công chức của Việt Nam, và tôi nhớ vào khoảng đầu năm nay, chính phủ Nhật đã yêu cầu phía Việt Nam cộng tác để mở rộng cuộc điều tra. Không biết vụ việc đã tới đâu rồi? Nhưng nếu đúng như thế, thì người tham nhũng vẫn là “ta” chứ không phải Nhật.

    2.- Những “cái cũ” của tình hình tham nhũng hiện nay là gì? Xin nêu ra một vài điều sau đây:

    - Các vụ tham nhũng do các cơ quan, tổ chức tự phát hiện là rất hạn chế, mà PHẦN LỚN LÀ DO DÂN phát hiện;
    - Tiến độ xử lý các vụ án trọng điểm về tham nhũng mà dư luận quan tâm còn RẤT CHẬM;
    - Việc xử lý các vụ tham nhũng CHƯA NGHIÊM MINH, CHƯA TRIỆT ĐỂ (“chưa” nghĩa là “không”); một uỷ viên của Uy ban Thường vụ Quốc hội nhắc lại rằng một năm thanh tra hàng nghìn cuộc, đưa ra xử lý hàng trăm trường hợp nhưng có tới 1/3 ĐƯỢC HƯỞNG ÁN TREO;
    - Trong một số vụ việc, TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU (nói chung là các quan chức) CHƯA ĐƯỢC XEM XÉT, LÀM RÕ;
    - Việc thu hồi tài sản và khắc phục hậu quả do tham nhũng gây ra CHƯA TỐT (chỉ thu hồi được hơn 3.000 tỉ đồng trên tổng số hơn 6.700 tỉ phải thu hồi);
    - Năm 2008, đã xuất hiện một số trường hợp người tố cáo có dấu hiệu BỊ TRẢ THÙ, nhưng chưa được xử lý. Đây là một điểm mới nữa (?), được chính chủ nhiệm UB Tư pháp của Quốc hội bức xúc nêu lên.

    Cuộc họp tại Uy ban Thường vụ Quốc hội ngày 8/10 nói trên cũng lại cho thấy tính bất cập của một số biện pháp phòng, chống tham ô, tham nhũng và lãng phí, và cái này cũng chả mới mẻ gì. Ví dụ:

    - Chủ trương các cơ quan, tổ chức, đơn vị TƯ THANH TRA, tự kiểm điểm nội bộ;
    - Quy định các cán bộ, công chức phải TỰ GIÁC NỘP LẠI quà biếu, quà tặng;
    - Quy định cán bộ, công chức phải TƯ KÊ KHAI tài sản và thu nhập.

    Đọc những chủ trương, quy định trên, ai mà không thấy đương nhiên là “không kết quả như mong muốn”. Đó chỉ là những chuyện hình thức mà thôi, bởi vì làm sao “mình tự đánh mình” được, làm sao anh em đồng chí với nhau trong cùng cơ quan, tổ chức lại có thể “quyết liệt” với nhau được, nhất là khi mình chỉ là cấp dưới? Hoạ chăng mấy “ông thánh” mới dám làm. Mà thánh thì hiếm lắm! Không hiểu người ta đưa ra chủ trương chống tham nhũng như thế là thật lòng hay là thế nào? Việc tự kê khai tài sản và thu nhập chẳng những là hình thức mà còn hoàn toàn thiếu thực tế đối với hoàn cảnh kinh tế Việt Nam hiện nay nữa. Rồi kê khai mà không có cơ chế xác minh, kiểm tra, chưa có biện pháp chế tài đối với kẻ chẳng may bị khám phá là gian dối, thì rõ ràng là chuyện nửa vời, đưa ra cho có mà thôi. Ong Ksor Phước, chủ tịch Hội đồng Dân tộc phát biểu: “Tôi thấy có hiện tượng nhiều giám đốc các sở, ngành, lãnh đạo mua nhà, đất ở Hà Nội, Tp HCM. Có những người hông chỉ mua vài tỉ đồng mà lên tới vài chục tỉ đồng. Vậy chúng ta có dám khoanh vùng vấn đề này để tìm hiểu, xử lý không?” (Tuổi Trẻ, sđd, tr.3).

    3.- Tôi có ghi lại một vài ý kiến của Quốc Hội năm 2004 về vấn đề tham nhũng, xin nêu lên để so sánh. “Tất cả các lãnh vực kinh tế đều bị phát hiện có tham nhũng. 82% vụ việc tiêu cực bị phát hiện là nhờ nhân dân tố cáo và báo chí” (Thiếu tướng Trịnh Thanh Vân, Đại biểu Hà Nội. Theo báo TT ngày 29-5-2004). Bài “Tham nhũng: phần chìm của tảng băng” trên TT 3-11-2004, nhắc lại ý kiến một đại biểu Quốc hội: “Vấn đề tham nhũng đã được nêu lên khá gay gắt ở nhiều khoá QH, nhiều nhiệm kỳ của chính phủ, nhưng đến nay không giảm mà còn có xu hướng phát triển rộng”. Bài báo cũng ghi lại 5 biện pháp đề nghị của Bí thư Tỉnh uỷ kiêm Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Bình Thuận như sau: 1/ dân chủ, 2/ công khai các chủ trương, chính sách, 3/ cơ chế, giải pháp cụ thể thay vì kêu gọi chung chung, 4/ biện pháp mạnh, 5/ kiểm tra, thanh tra thường xuyên.

    Tại Hội nghị phòng chống tội phạm chiều 9-11-2004, Đại tá Nguyễn Hoà Bình thuộc Bộ Công an đã có bài tham luận rất được chú ý. Sau khi đưa ra mấy đặc trưng của thực trạng tham nhũng hiện nay [2004], bài tham luận đề cập tới “7 hiện tượng” trong phòng, chống tham nhũng:

    - 1/ tỷ lệ phát hiện rất thấp (khoảng 5%), tỷ lệ ẩn rất cao ( tới 95%).
    - 2/ quyết tâm chống tham nhũng chung chung rất cao, nhưng vào vụ việc cụ thể thì có biểu hiện chần chừ, thiếu quyết tâm,
    - 3/ tỷ lệ tham nhũng do cấp huyện phát hiện rất thấp, cấp tỉnh thì lẻ tẻ, chủ yếu do cấp trung ương,
    - 4/ đấu tranh chống tham nhũng thường là ở sân đối phương, còn ở sân nhà đấu tranh rất thấp (Bộ về tỉnh đánh, tỉnh đánh ở huyện, hay tỉnh này sang đánh ở tỉnh kia thì được, nhưng tỉnh mà đánh doanh nghiệp ở tại tỉnh mình thì kết quả rất hạn chế […]
    - 5/ cơ quan truy tố xét xử thường có kết quả rất “ÊM”, v.v. (TT ngày 10-11-2004).

    4.- Kết luận. Từ năm 2004 (và dĩ nhiên từ trước đó) đến năm 2008 này, khó tìm ra được nét nào tiến bộ và kết quả thực sự trong phòng chống tham nhũng. Chắc không phải là không có những cán bộ, công chức, nhà lãnh đạo thật lòng muốn tiêu diệt nạn tham nhũng, lãng phí đang tàn phá đất nước, nhưng vấn đề phòng chống không nằm chủ yếu trong ý thức, thiện chí hay quyết tâm của những cá nhân, mà là trong các cơ chế. Không ai tham nhũng được ngoài những kẻ có chức có quyền, tức cán bộ, công chức, người lãnh đạo mà tuyệt đại bộ phận là đảng viên. Nay chính những người ấy làm luật, hay đưa ra những chủ trương, chính sách chống tham nhũng để mình và các đồng chí của mình thi hành, và lại cũng chính mình giám sát mình và xét xử mình. Làm thế chẳng khác nào vừa đá bóng vừa thổi còi vậy. Cần phải có những người giám sát thực sự, mà trong hệ thống chính trị Việt Nam, những người đó phải nằm ngoài những kẻ cầm quyền, đó là nhân dân và giới báo chí; nhưng họ lại chưa có thực quyền nào cả. Luật pháp có dám tạo ra những cơ chế, tổ chức của nhân dân và báo chí [không phải là Mặt trận] và trao cho họ những quyền hạn mạnh mẽ, đủ rộng lớn để giám sát những kẻ có chức quyền hay không? Thiết tưởng đó là thách thức hàng đầu đối với các nhà lãnh đạo đất nước, mà nếu không đáp ứng được, e rằng điệp khúc “tham nhũng vẫn còn nghiêm trọng, diễn biến phức tạp” sẽ còn được lặp lại dài dài.

    Ngày 12-10-2008
    Lm Nguyễn Hồng Giáo, OFM
     
     
     
    Xung đột giữa nhà nước Việt Nam và tôn giáo qua các cuộc tranh chấp với Công Giáo gần đây

    “…Đảng Cộng Sản Việt Nam đang cần một thay đổi lớn, thay đổi cả một văn hóa quyền lực. Đây là một thay đổi rất khó khăn vì ngoài một nhận thức mới họ còn phải giải quyết những sai lầm, kể cả những tội ác, đã tích lũy từ nhiều thập niên…”

    Diễn tiến vụ Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà có thể tóm lược trong vài nét chính: tịch thu nhà đất một cách tùy tiện không văn bản, hứa trả lại đất, nhưng rồi không trả và đề nghị các mảnh đất khác, sau đó khẩn cấp công viên hoá các khu đất giáo phận đang đòi lại, bắt giam những người được coi là có uy tín trong khối giáo dân, gửi côn đồ tới khiêu khích và đánh đập giáo dân tham gia cầu nguyện.

    Diễn tiến này không khỏi gây ra nhiều thắc mắc. Tại sao không trao trả những khu đất yêu cầu mà lại chỉ định các khu đất khác? Có phải vì những khu đất đòi hỏi đã được chuyển nhượng nên không thể trao trả? Tại sao không lập công viên tại các khu đất đã đề nghị cho giáo phận Hà Nội? Có phải vì lời tuyên bố của tổng giám mục Ngô Quang Kiệt là khối Công Giáo chỉ đòi lại những nơi đã không được sử dụng vào công ích nên nhà nước đã vội vàng công viên hoá khu đất để vô hiệu hoá việc đòi lại đất? Tại sao lại vu khống và lăng nhục tổng giám mục Kiệt bằng các phương tiện truyền thông nhà nước? Tại sao lại sử dụng bọn xã hội đen?

    Nhưng muốn hiểu những gì xảy ra cần ý thức trước hết một điều, đó là đề tài “Phân tích sự xung đột giữa nhà nước Việt Nam và tôn giáo, điển hình qua các cuộc tranh chấp với Công Giáo gần đây” tự nó đã chứa đựng một sai lầm. Không làm gì có xung đột và cũng không làm gì có tranh chấp. Bởi vì chỉ có thể nói tới xung đột và tranh chấp khi các đối tác trong cuộc tranh giành với nhau một quyền lợi mà cả hai đều có một lý do nào đó để cho là của mình. Đằng này chỉ là một sự bắt chẹt một chiều của một nhà nước cậy có bạo lực đối với một thành phần ôn hoà của xã hội dân sự. Công Giáo bị cướp đoạt đất một cách tùy tiện không qua một văn bản nào cả. Họ đòi hoặc phải trả lại họ hoặc phải có văn bản tịch thu hẳn hoi. Như vậy không thể gọi là một tranh chấp được. Vả lại các tôn giáo Việt Nam đều không có tham vọng chính trị nên không muốn và cũng không thể tranh chấp với chính quyền cộng sản. Đặc biệt là trong trường hợp Công Giáo thì hàng giáo phẩm Công Giáo Việt Nam từ trước đến nay luôn luôn có khuynh hướng nhẫn nhục với chính quyền, theo như lời Chúa phán: "của César hãy trả cho César, của Đức Chúa Trời hãy trả cho Đức Chúa Trời", ngay cả khi César lấn sang quyền của Thiên Chúa. Thái độ nhẫn nhục quá đáng này nhiều khi đã khiến người ta phải phiền lòng. Bởi vậy quan hệ giữa Công Giáo, và các tôn giáo Việt Nam nói chung, với chính quyền cộng sản chỉ là một quan hệ đàn áp đơn phương.

    Nhưng tại sao lại có quan hệ đàn áp đơn phương như vậy?

    Tính toàn trị và quan liêu của nhà nước công sản

    Nhà nước Việt Nam hiện nay chỉ là công cụ của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Và ĐCSVN thì lại quan niệm rằng một khi mình đã cướp được chính quyền ("cướp chính quyền" là tiếng mà chính người cộng sản đã dùng để nói về Cách Mạng Tháng 8) thì tất cả đất nước là của họ. Đảng đã quy định quyền này bằng điều 4 của hiến pháp để biến Đảng thành một ông vua kiểu mới. Đảng là luật, chỉ một mình Đảng có quyền trên đất nước còn mọi người khác, mọi tôn giáo, phải thần phục, không có quyền đòi hỏi mà chỉ được phép xin, để Đảng tùy tiện cho hay không cho. Chính vì vậy nhà nước Việt Nam, công cụ của Đảng, đã tỏ ra hống hách quan liêu, không bao giờ chấp nhận là mình đã sai, không bao giờ muốn biết tới quyền của những người ngoài Đảng. Những ai có ý định đòi hỏi, không chấp nhận cách hành xử "xin-cho" thì phải bị đàn áp và trừng phạt. Trái với một nhận định hơi vội vàng, chủ nghĩa Mác-Lênin chưa hề cáo chung tại Việt Nam, mô hình kinh tế của nó đã phá sản và không thể tiếp tục được nữa, nhưng văn hóa toàn trị của nó vẫn còn đó.

    Sợ hãi xã hội dân sự

    Như mọi chính quyền toàn trị, chính quyền cộng sản Việt Nam rất sợ xã hội dân sự. Vì vậy họ chủ trương bóp nghẹt xã hội dân sự. Các tôn giáo là những thành phần của xã hội dân sự. Các tôn giáo lại có số người đông đảo, có truyền thống lâu dài, có lòng tin và sự gắn bó cao. Đó là những thành phần xã hội dân sự bền vững nhất nên cũng phải bị khống chế chặt chẽ nhất. Xã hội dân sự là điểm trên đó lập trường của đảng cộng sản và của đối lập dân chủ đối chọi với nhau một cách rõ rệt nhất. Một bên, đảng cộng sản, coi xã hôi dân sự như một mối nguy cẩn phải triệt tiêu; một bên, đối lập dân chủ, coi đó là yếu tố nền tảng của đất nước cần được phát huy tối đa.

    Trong dự án chính trị Thành Công Thế Kỉ 21, Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã phát biểu một quan điểm trái ngược hẳn với quan điểm của chủ nghĩa cộng sản:

    “Xã hội dân sự là toàn thể các giáo hội, hiệp hội, câu lạc bộ, các tổ chức thiện nguyện, các nghiệp đoàn, hợp tác xã, công ty, xí nghiệp. Nói chung, đó là tất cả các kết hợp của người dân, được thành lập để cùng theo đuổi một số mục đích chung và không nhắm tranh giành quyền lực chính trị.

    Ý niệm xã hội dân sự đã được xuất hiện cùng một lúc với các xã hội văn minh. Đó là những sợi dây chằng chịt gắn bó những con người với nhau và gắn bó con người với xã hội. Những sợi dây liên lạc đan xen đó tạo ra sự bền chắc của quốc gia. Các kết hợp công dân tạo thành xã hội dân sự cũng là những cái nôi cho ý kiến, sáng kiến và tiến bộ. Một xã hội dân sự mạnh bảo đảm các ý kiến mới được nảy sinh nhanh chóng, các mâu thuẫn được phát hiện và giải quyết kịp thời, xã hội không ngừng tiến hóa trong hòa bình và trật tự.

    Trong mô hình xã hội của chúng ta, xã hội dân sự còn được giao phó một vai trò quan trọng là thực hiện liên đới xã hội, giúp đỡ và bênh vực những người yếu kém và thiếu may mắn.

    Mọi kết hợp đều tạo ra sức mạnh. Sức mạnh của xã hội dân sự là sức mạnh tổng hợp, nhưng không bao giờ thống nhất, của các kết hợp công dân có khi cùng hướng với nhau, có khi biệt lập với nhau và cũng có khi đối chọi với nhau. Sức mạnh của xã hội dân sự từng lúc và từng cơ hội hòa nhập với nhà nước hay đối lập với nhà nước, nhưng lúc nào cũng ảnh hưởng trên nhà nước và không bao giờ có tham vọng tranh quyền với nhà nước bởi vì nó không có và không thể có tham vọng chính trị.

    Xã hội dân sự đảm bảo sự năng động của xã hội và đồng thời cũng bảo đảm tự do, dân chủ, nhân quyền, ngăn chặn mọi ý đồ độc tài chuyên chính. Mọi chế độ độc tài bạo ngược đều nhắm trước hết tiêu diệt xã hội dân sự. Bản chất của các chế độ độc tài là dựa trên một thiểu số để khống chế một xã hội phân hóa. Các bạo quyền không cần dân chúng tin yêu mình mà chỉ cần người dân đừng gắn bó với nhau để không có sức đề kháng. Không gì thỏa mãn các tập đoàn độc tài hơn là sự thờ ơ và bất lực của quần chúng.

    Triết lý của một chế độ dân chủ, trái lại, coi xã hội dân sự là thành tố áp đảo và nền tảng của quốc gia vì thế vai trò của nhà nước là làm cho các kết hợp công dân ngày càng đông đảo, không ngừng tiến lên và mạnh lên để đóng góp tích cực cho sự phồn vinh của xã hội. Nhà nước dân chủ đa nguyên tự coi mình là công cụ của xã hội dân sự với sứ mệnh bảo đảm hoạt động lành mạnh của xã hội dân sự, để xã hội dân sự tạo hạnh phúc cho các công dân. Đó không phải là một sự từ nhiệm mà là một triết lý chính trị mới của một chính quyền đủ tự tin để đặt lòng tin vào các công dân. Trong quan hệ biện chứng với xã hội dân sự, nhà nước dân chủ đa nguyên tự coi mình là người trọng tài, phối hợp và thể hiện những nguyện vọng của xã hội dân sự. Nhà nước phục vụ chứ không khống chế xã hội dân sự”

    Văn hoá tôn giáo của đảng cộng sản Việt nam

    Việt Nam là một trong những nước may mắn không thực sự có vấn đề tôn giáo. Số người có tôn giáo chỉ là một tỉ lệ nhỏ và họ cũng không hề quá khích. Công giáo 8%, tín đồ Phật Giáo thực sự, nghĩa là những Phật tử hành đạo một cách tương đối đều đặn vào khoảng 10%, Cao Đài và Hoà Hảo chỉ còn rất ít tín đồ thực sự. Một cuộc thăm dò gần đây của đại học Irvine, Hoa Kỳ, cho thấy gần 90% thanh niên Việt Nam tuyên bố họ không theo và cũng không muốn có một tôn giáo nào; gần 100% không muốn tôn giáo can thiệp vào hoạt động chính trị. Bất cứ một chính quyền nào, trừ chính quyền cộng sản, cũng không có lý do nào để phải lo ngại các tôn giáo. Vấn đề tôn giáo chỉ đặt ra vì, ngoài tâm lý toàn trị, văn hoá cộng sản về bản chất cũng không khác một văn hóa tôn giáo, nghĩa là cũng đòi người dân tin Đảng thay vì lý luận, cũng đòi được tôn sùng thay vì phê phán. Chúng ta có thể thấy văn hoá tôn giáo của đảng cộng sản qua những ứng xử như việc thần thánh hoá các lãnh tụ (Hồ Chí Minh đã được đưa vào chùa và còn được cho ngồi ở nơi trang trọng hơn Đức Phật), việc đảng không bao giờ sai lầm, việc chủ trương xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa, việc hô hào học tập đạo đức Hồ Chí Minh…. Chính văn hoá tôn giáo này đã khiến đảng cộng sản nhìn các tôn giáo như là các đối thủ.

    Âm mưu chia rẽ Công Giáo với phần còn lại của dân tộc

    Âm mưu lộ liễu của chính quyền CSVN là chia rẽ Công Giáo với phần còn lại của dân tộc. Họ muốn là dân chúng nhìn vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ như là một tranh chấp giữa một bên là chính quyền CS muốn xây công viên và thư viện, nghĩa là những tiện ích công cộng phục vụ toàn dân, và một bên khác là Công Giáo chỉ muốn giành các khu đất cho mình. Vì vậy nhà nước đã sử dụng các cơ quan truyền thông để xuyên tạc vu khống, để khích động dân chúng và cố tạo ra hiềm khích giữa dân chúng và người Công giáo. Chiến dịch đả kích và bôi nhọ tổng giám mục Kiệt -bằng cách cắt xén và xuyên tạc những gì ông nói và bịa đặt cho ông những ý đồ mà ông không hề có- nằm trong mục tiêu cô lập người Công Giáo để dễ đàn áp. Chúng ta cần phải cảnh giác với âm mưu này và lên án mạnh mẽ một chính quyền đang cố tình chia rẽ dân tộc. Chia để trị luôn luôn là chủ trương của những chính quyền toàn trị. Đó cũng là lý do khiến đảng cộng sản rất dị ứng với chủ trương Hoà Giải và Hoà Hợp Dân Tộc mà Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên không ngừng cổ võ. Chính vì “Hòa giải và hòa hợp dân tộc là điều kiện cần cho thắng lợi của cuộc vận động dân chủ hiện nay và cũng là điều kiện cần cho thành công của cố gắng phục hưng đất nước ngày mai” (TCTK21) nên chúng ta cần phải cảnh giác với mọi âm mưu phá hoại chất liệu nhân xã của dân tộc ta.

    Vấn đề cụ thể: cướp đoạt nhà đất để chia chác

    Ngoài những nhận định về triết lý chính trị chúng ta không thể bỏ qua một mâu thuẫn cụ thể giữa chính quyền CS và các tôn giáo, đó là vấn đề nhà đất. Đảng CS đã cướp đoạt quá nhiều nhà đất của dân chúng, trong đó có các tôn giáo. Khối dân oan hiện nay lên tới gần một triệu người. Vấn đề nhà đất không phải là vấn đề riêng của Công Giáo, hay của một tôn giáo nào, hay của các tôn giáo, mà là vấn đề chung của cả dân tộc. Cả một dân tộc bị cướp bóc! Chính vì vậy mà các biến cố Thái Hà và Tòa Khâm Sứ nguy hiểm cho chế độ vì sự phản kháng của Công Giáo có thể lây lan sang nhiều thành phần dân tộc khác. Trong lịch sử cận đại của thế giới chưa có trường hợp một đảng cầm quyền nào cướp đoạt nhà đất của dân chúng trên một qui mô lớn như tại nước ta. Nhà đất là một trái bom nổ chậm. Điều đó càng khiến nhà nước cộng sản sợ và phản ứng thô bạo.

    Một hy vọng

    Những phân tích trên đây một lần nữa tái xác nhận là trong tình trạng hiện nay tại Việt Nam điều được nhìn như các xung đột giữa chính quyền với các thành phần dân tộc thực sự mới chỉ là những đàn áp đơn phương của một chính quyền đồng hóa cai trị với thống trị. Sự kiện người Công Giáo không nao núng, vẫn giữ được quyết tâm mà không bị trượt tuột vào thái độ căm thù là một yếu tố rất quan trọng và là một hy vọng. Nó có thể tạo ra thay đổi tâm lý cả trong xã hội Việt Nam lẫn trong đảng cộng sản. Về phía xã hội Việt Nam nó tạo ra ý thức rằng dù quyền lợi chính đáng đến đâu cũng phải đấu tranh có tổ chức nếu muốn giành thắng lợi. Cuộc đấu tranh của người Công Giáo Hà Nội đã có hiệu lực vì họ có tổ chức. Về phía đảng cộng sản từ chỗ không thể đàn áp người ta có thể dần dần bỏ tâm lý đàn áp và chấp nhận đối thoại như là phương thức văn minh hơn và hiệu quả hơn để giải quyết những bất đồng. Chúng ta không mong đợi gì hơn.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đang cần một thay đổi lớn, thay đổi cả một văn hóa quyền lực. Đây là một thay đổi rất khó khăn vì ngoài một nhận thức mới họ còn phải giải quyết những sai lầm, kể cả những tội ác, đã tích lũy từ nhiều thập niên trong quá trình giành chính quyền, giữ chính quyền và lạm dụng chính quyền. Những người cầm quyền hiện nay không phải là nguyên nhân của phần lớn những vấn đề nghiêm trọng của đất nước, họ chủ yếu là những người đã kế thừa một di sản nặng nề. Chắc chắn rất nhiều người yêu nước sẵn sàng thông cảm những khó khăn của họ và sẵn sàng đánh giá những bước đi đúng hướng. Với điều kiện là chính họ cũng phải sẵn sàng chấp nhận một đoạn tuyệt quyết định với tâm lý và những tập quán cũ.

    Nguồn: Thôngluận.org
    Phan Bá Việt
    October 13

    Tháng Mười Hà Nội + Tin ''La Vang có thêm 15ha đất'' có đúng không? và từ đâu ra?

     
     
    Phạm Đình Trọng
     
    Tháng Mười Hà Nội
     
    Tháng Mười đến, lại nhớ ngày tên lính Pháp xâm lược cuối cùng rời khỏi Hà Nội mất hút trên cầu Long Biên. Tháng Mười đến, thủ đô Hà Nội lại thêm một tuổi giải phóng, kinh đô Thăng Long lại thêm một tuổi lịch sử. Tháng Mười đến, lại nhớ ngọn gió se se trên cánh tay trần và màn sương bảng lảng mỗi sớm mỗi chiều trên Hồ Gươm, trên Hồ Tây, cả trên đường phố, trên vòm cây làm cho đường phố huyền ảo và sâu hút trong tâm tưởng. Ði trên đường phố lãng đãng sương giăng như đi trong sương khói huyền thoại, như đi vào quá vãng lịch sử.

    Sài Gòn, thành phố của sông rạch nên cuộc sống cứ mải miết chảy, hối hả chuyển động, thành phố sôi động tất bật của kinh doanh, dồn dập sự việc của báo chí. Hà Nội, thành phố của hồ, của lắng đọng suy tư, của uyển chuyển chính trị và tinh tế nghệ thuật. Hồ Gươm. Hồ Tây. Hồ Trúc Bạch. Hồ Thiền Quang. Hồ Bảy Mẫu. Hồ Ba Mẫu. Hồ Thủ Lệ. Hồ Ngọc Khánh. Hồ Thành Công. Hồ Ðồng Nhân. Hồ Văn. Hồ Quỳnh Lôi. Hồ Yên Sở. Hồ Linh Ðàm… Rồi những hồ đã bị san lấp: Hồ Hào Nam, Hồ Kim Liên, Hồ Hoàng Cầu… Trên đất nước ta có lẽ không nơi nào có nhiều hồ như Hà Nội. Nhiều hồ vì Hà Nội là trung tâm, là rốn trũng của tam giác châu thổ sông Hồng, nơi dồn tụ, lắng đọng màu mỡ của con sông Hồng sóng sánh phù sa. Nghề tinh của cả nước cũng dồn về kinh kì mà trổ tài. Người hiền của cả nước cũng tụ về thủ đô mà cống hiến. Hà Nội thành nơi hội tụ của tinh hoa. Và tinh hoa ấy đã trở thành cốt cách Hà Nội. Tinh tế, khéo léo trong ứng xử. Tài hoa trong cuộc sống lao động sáng tạo đời thường. Tài hoa cả khi phải cầm súng đánh giặc giữ nước.

    Năm 1967, cho máy bay vào đánh phá Hà Nội, Mĩ sử dụng loại bom hiện đại nhất, lúc đó là bom được dẫn đường bằng chính hình ảnh mục tiêu và Hồ Tây mênh mông sóng nước không thể bố trí trận địa pháo cao xạ cũng là hướng những chiếc máy bay Mĩ hạ độ cao lao xuống đánh phá nhà máy điện Yên Phụ, nơi tạo ra nguồn sáng cho thủ đô. Nhưng thật bất ngờ, trong một đêm bỗng xuất hiện ba trận địa pháo cao xạ nổi lênh đênh trên những chiếc phao thép được kết nối lại như những chiếc bè vững chãi trên sóng nước Hồ Tây. Hôm sau, hàng đàn máy bay Mĩ từ hướng Hồ Tây nối nhau hùng hổ lao về phía nhà máy điện Yên Phụ liền bị những đường đạn thẳng căng quất lên từ ba trận địa pháo Hồ Tây. Bị đánh bất ngờ, lũ máy bay Mĩ vội vọt lên cao, đường bay bị chặn đứng. Cùng lúc đó, từ nhà máy điện Yên Phụ, những vòng tròn khói đen bao quanh nhà máy nối nhau bốc lên cao, che kín mục tiêu của những quả bom tinh quái! Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt đó, bom Mĩ rải thảm dọc phố Khâm Thiên dân cư đông đúc, bom Mĩ rải thảm trùm xuống bệnh việc Bạch Mai nhưng nhà máy điện Yên Phụ với những chiếc máy phát điện cổ lỗ sĩ đốt than cám bụi mù mịt vẫn không một giây phút ngừng đỏ lửa, tạo ra dòng điện cho lưới điện thủ đô.

    Tháng Mười đến, nhớ những tháng Mười Hà Nội xưa lại băn khoăn lo nghĩ cho những gì đang diễn ra ở Hà Nội hôm nay. Tháng Mười, mùa thu đã chín. Cuối thu rồi sao không khí vẫn oi ả thế! Chiều muộn, ngọn gió đã se lạnh nhưng cái se lạnh ấy không còn gợi cảm nữa! Vòm trời lại ngăn ngắt xanh mà không gợi sự bâng khuâng, sâu lắng như mọi năm nữa! Vụ việc ồn ào ở Thái Hà, ở tòa Tổng Giám mục xảy ra từ tháng Tám, tháng Chín còn mang cái căng căng bức bối sang tháng Mười và chắc còn kéo dài âm ỉ lâu dài không biết đến bao giờ. Cái băn khoăn, cái căng căng bức bối không phải vì sự việc xảy ra mà vì cách ứng xử của chúng ta với sự việc đó.

    Dân khiếu kiện đất đai là việc thường ngày từ nhiều năm nay ở nhiều nơi trên đất nước ta. Họ là những đoàn người căng lều bạt ăn dầm nằm dề trước văn phòng hai Quốc hội ở Thành phố Hồ Chí Minh, là những đoàn người đứng ngồi lổn nhổn ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng ngay sát Quảng trường Ba Ðình, Hà Nội. Lần này đến tòa Tổng Giám mục và nhà thờ Thái Hà lên tiếng và giáo dân chỉ tập trung ở ngay mảnh đất khiếu kiện mà sao chúng ta lại lúng túng và như hốt hoảng dẫn đến căng thẳng, ấm ĩ thế nhỉ? Dù là nhà thờ, là Công giáo khiếu kiện thì họ cũng là một hạt nhân trong Mặt trận Tổ quốc, là một thành phần trong khối đại đoàn kết dân tộc, là nhân dân ruột thịt thân yêu của chúng ta, sao chúng ta phải vội vã huy động công an và bộ máy tuyên truyền rầm rộ vào cuộc, ứng xử như với kẻ thù đối kháng vậy? Lại nữa, suốt trong những ngày đó, tối nào trong chương trình thời sự của đài Truyền hình Việt Nam cũng có hình ảnh những người khiếu kiện và những ngôn từ gay gắt, áp đảo phê phán việc “gây rối trật tự”, “vi phạm pháp luật” ở giáo xứ Thái Hà và tòa Tổng Giám mục, nhưng khi phóng viên phương Tây đến nơi sự việc để chụp ảnh thì công an ta lại ngăn cản và thu máy ảnh của họ! Ðiều đó làm cho những người khiếu kiện và người ngoài cho rằng chúng ta không công bằng, không khách quan trong thông tin và không đàng hoàng trong xử lí vụ việc!

    Dân khiếu kiện là sự việc dân sự chứ không phải vụ việc hình sự. Sự việc dân sự phải được trả lời bằng tiếng nói dân sự. Tiếng nói dân sự là tiếng nói của lí: Mảnh đất ấy trong quá trình biến động của lịch sử dân tộc và trong sự nhìn nhận của pháp luật hiện hành về đất đai. Tiếng nói dân sự còn là tiếng nói của tình: Do lịch sử để lại, trên đất nước ta có rất nhiều nơi có tình trạng đất đai như ở Thái Hà, như ở tòa Tổng Giám mục và đều đã an bài theo sự định đoạt của lịch sử. Nhà nước không thể mở ra một tiền lệ để tất cả những nơi ấy đều bỏ qua thực tế lịch sử ào ào lên tiếng đòi đất! Vì thế nhà thờ cần cùng với nhà nước biến mảnh đất ấy thành mảnh đất phúc lợi cho cả xã hội. Tạo ra vườn hoa đẹp ngay cạnh nhà thờ làm cho không gian nhà thờ càng thêm đẹp, càng mở rộng, vừa là không gian tâm linh của cõi đạo, vừa là không gian văn hóa của cõi đời. Giáo dân đến với đức tin ở cõi đạo cũng là đến với văn hóa ở cõi đời.

    Cho đến hôm nay, con người Việt Nam vẫn là con người của nền sản xuất nông nghiệp, coi trọng giá trị tình cảm cao hơn giá trị vật chất, lời chào cao hơn mâm cỗ kia mà. Con người ấy rất dễ bị thuyết phục bởi cái tình, “nói ngọt lọt đến xương”. Ðược tôn trọng và lắng nghe, lại được nghe nói lại những lời chân thành đó, nhà thờ sẽ vui vẻ đồng thuận cùng nhà nước biến mảnh đất khiếu kiện thành vườn hoa đẹp của thành phố và của nhà thờ. Sự việc sẽ êm thấm và tốt đẹp biết bao!

    Nhưng chúng ta đã không làm như thế! Mấy thế hệ liên tiếp phải lao vào cuộc đấu tranh cách mạng, chúng ta đã quen với việc dùng sức mạnh chuyên chính vô sản giải quyết mọi trở ngại, xử lí mọi điều trái với ý muốn của chúng ta! Trở về đời sống dân sự đã mấy chục năm nhưng thói quen đó đã thành lối mòn trong tư duy! Với quyền lực và sức mạnh nhà nước, chúng ta đã giải tán những người khiếu kiện! Ðã khởi tố và giam giữ một số người! Người hăng hái trong khiếu kiện thì bị khép tội “gây rối trật tự”! Người đặt tay xô đổ bức tường cũ bao miếng đất khiếu kiện thì bị khép tội “phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa”! Chúng ta cũng đã gấp gáp biến mảnh đất gây khiếu kiện thành vườn hoa! Người khiếu kiện đã về nhà hòa vào nhân dân mênh mông như sóng biển nhưng trong lòng họ nỗi ấm ức không những không mất đi mà còn tăng lên! Dư luận rộng rãi cũng không thể yên lòng, vì cách giải quyết ấy mới kết thúc sự việc ngoài xã hội chứ chưa giải tỏa nỗi niềm trong lòng người, chưa làm sáng tỏ lẽ phải và chưa làm yên dân! Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân. Ðó là văn hiến Ðại Việt đã được Nguyễn Trãi nêu ra. Trong thời chiến, mọi nỗ lực của nhà nước đều nhằm huy động, tập hợp được sức mạnh cao nhất của cả dân tộc vào cuộc chiến đấu chống ngoại xâm. Trong thời bình, mọi nỗ lực của nhà nước phải nhằm làm yên dân. Nếu coi yên dân là mục đích cao nhất, mục đích cuối cùng của nhà nước thì trong vụ việc ở Thái Hà và ở tòa Tổng Giám mục chúng ta chưa làm được gì, nếu không muốn nói là chúng ta đã thất bại!

    Tháng Mười đến, nhìn Hà Nội hôm nay lại nhớ người Hà Nội ngày nào. Những người Hà Nội ấy đâu rồi nhỉ?

    10.10.2008

    © 2008 talawas
     
     
    VietCatholic News (Thứ Hai 13/10/2008 11:30)
     
    Tin ''La Vang có thêm 15ha đất'' có đúng không? và từ đâu ra?
     
    QUẢNG TRỊ - Trong bài “Thánh Địa La Vang có thêm đất” trong BBC (www.bbc.co.uk/vietnamese) ngày 10.10.2008, cập nhật 10h38 GMT, có đăng tin: “Phó Chủ tịch UBND Quảng Trị Nguyễn Đức Chính cho biết trong một cuộc họp báo hôm thứ Năm 9/10 rằng tỉnh chính quyền tỉnh Quảng Trị loan báo: cấp bổ sung cho nhà thờ La Vang thêm 15ha đất để phục vụ hoạt động tín ngưỡng của giáo dân và đã gửi thông báo chính thức về việc này tới Thứ trưởng Ngoại giao của tòa thánh Vatican.”

    Tôi, linh mục Nguyễn Vinh Gioang, Hạt trưởng Hạt Công giáo Quảng Trị, được nhiều người hỏi bằng miệng, hoặc gởi emails từ xa để hỏi về vấn đề nêu trên và sự thực ra sao. Tôi thực sự không biết là có sự kiện như vậy và việc "chính quyền Quảng Trị gửi thông báo chính thức về việc này tới Thứ trưởng Ngoại giao của tòa thánh Vatican".

    Để trả lời chính xác, - vì tôi không biết gì về “cuộc họp báo thứ Năm 9/10” nầy -, tôi đã tìm đọc báo “Quảng Trị” (Cơ quan của Đảng Bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam Tỉnh Quảng Trị, Tiếng nói của Đảng Bộ, Chính Quyền và Nhân Dân Quảng Trị) số 2742, Thứ sáu, 10-10-2008, tôi thấy có bản tin trong ngày 9/10, nhan đề “UBND tỉnh họp báo về tình hình KT-XH 2006-2008 và thông tin một số chủ trương mới của tỉnh” đăng ở trang nhất và tiếp theo trang 4.

    Tôi lên mạng báo điện tử www.baoquangtri.vn, tôi cũng đọc thấy bài nầy nơi “Quảng Trị Online, Thứ hai, 13.10.2008”.

    Tôi xin đưa ra nguyên văn bản tin nầy để đối chiếu với bản tin của BBC.

    Sau đây là nguyên văn bản tin của báo “Quảng Trị” (báo đọc và báo điện tử):

    UBND tỉnh họp báo về tình hình KT-XH 2006-2008 và thông tin một số chủ trương mới của tỉnh

    Ngày cập nhật: 10/10/2008 9:18:46 SA

    (QT) - Hôm qua, 9/10/2008, UBND tỉnh Quảng Trị tổ chức họp báo với các cơ quan thông tấn báo chí địa phương và Trung ương đóng trên địa bàn nhằm thông báo về tình hình KT-XH 2006-2008 và thông tin về một số chủ trương mới về phát triển KT-XH của tỉnh. Đồng chí Nguyễn Đức Chính, UVTU Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh chủ trì buổi họp báo.

    Đánh giá về những thành tựu và hạn chế của tỉnh sau hơn 2 năm thực hiện kế hoạch 5 năm 2006-2010, UBND tỉnh khẳng định nền KT-XH của tỉnh đã có bước phát triển đồng bộ, toàn diện trên tất cả các lĩnh vực. Tỉnh đã huy động tốt các nguồn lực xã hội cho đầu tư phát triển để đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng kinh tế và chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng hiệu quả và bền vững. Đời sống vật chất tinh thần của nhân dân tiếp tục được nâng lên.

    Tỉnh đã chú trọng gắn kết giữa phát triển kinh tế với việc giải quyết các vấn đề xã hội và thực hiện tiến bộ xã hội, giữ gìn và bảo vệ môi trường. Đã tạo được những tiền đề cơ bản về kết cấu hạ tầng, nâng cao năng lực sản xuất...chuẩn bị cho bước phát triển các thời kỳ tiếp theo. Cải cách hành chính, thực hành tiết kiệm chống lãng phí, phòng chống tham nhũng tiếp tục được quan tâm thực hiện. An ninh chính trị và trật tự xã hội ổn định.

    Đến cuối năm 2008, một số chỉ tiêu quan trọng sẽ hoàn thành trước kế hoạch 5 năm 2006-2010 như thu nhập bình quân đầu người, tổng thu ngân sách Nhà nước trên địa bàn, trồng mới rừng tập trung hàng năm, tạo việc làm cho người lao động, giảm tỷ lệ hộ nghèo bình quân hàng năm.

    Tuy nhiên, bước vào thực hiện kế hoạch năm 2008, tình hình lạm phát đã bùng phát trên phạm vi cả nước, giá cả tăng cao đã ảnh hưởng xấu đến tất cả lĩnh vực đầu tư, sản xuất, kinh doanh... Rét đậm, rét hại và dịch bệnh phát sinh mạnh trong 6 tháng đầu năm đã tác động tiêu cực tới sản xuất trong tỉnh, nhất là đối với sản xuất nông nghiệp, làm cho tốc độ tăng trưởng kinh tế năm 2008 chững lại và ảnh hưởng lớn đến những thành quả mà tỉnh đã đạt được trong những năm qua, nhất là trong lĩnh vực xóa đói giảm nghèo, đảm bảo an sinh xã hội, đời sống của người nghèo và người làm công ăn lương.

    Trên cơ sở những đánh giá giữa kỳ kế hoạch 5 năm 2006-2008 và dự báo tình hình thực hiện kế hoạch trong những năm tới, tỉnh đã đưa ra những mục tiêu cụ thể và các giải pháp đồng bộ, quyết liệt trên tất cả các lĩnh vực nhằm đạt và vượt kế hoạch đã đề ra. Bên cạnh đó, tỉnh đã năng động và đầy sáng tạo trong việc đưa ra chủ trương và chính sách có tính chiến lược nhằm thúc đẩy nền kinh tế tăng trưởng nhanh và bền vững. Đó là việc chủ động đưa ra các dự án phát triển lớn như sân bay, cảng biển nước sâu bên cạnh việc chú trọng hoàn thiện các chính sách đầu tư và thu hút đầu tư ở các khu kinh tế trọng điểm của tỉnh như Khu KTTMĐB Lao Bảo, Khu công nghiệp Nam Đông Hà, Quán Ngang.

    Về dự án xây dựng cảng biển nước sâu Mỹ Thủy và Khu kinh tế Đông Nam Quảng Trị, sau khi các nhà khoa học đã nghiên cứu, khảo sát để nhận diện dự án, gần đây nhất, Chính phủ đã nhất trí với chủ trương của tỉnh và cho phép tỉnh lên kế hoạch xây dựng dự án. Đây được coi là dấu hiệu tốt lành để Quảng Trị huy động mọi nguồn lực đầu tư xây dựng một cảng biển có quy mô lớn và khu kinh tế dịch vụ nằm ở phía Nam của tỉnh. Hiện tại, mọi công việc đang tiến hành khá thuận lợi và nhận được sự giúp đỡ, ủng hộ nhiệt tình của các Bộ, ngành của Trung ương và người dân trong vùng dự kiến xây dựng dự án...

    Về những chủ trương phát triển KT-XH của tỉnh trong những năm tới, dự án xây dựng cảng biển nước sâu Mỹ Thủy và Khu kinh tế Đông Nam Quảng Trị là một trong những dự án lớn có tính chiến lược. Vì vậy, tỉnh mong muốn các cơ quan báo chí tiếp tục thông tin, ủng hộ tỉnh về chủ trương này. Ngoài ra, còn có một số vấn đề khác như tình trạng buôn lậu ở cửa khẩu Lao Bảo, tình trạng đơn thư khiếu nại, tố cáo vượt cấp và chưa chính xác...tỉnh mong muốn các cơ quan báo chí quan tâm và tập trung tuyên truyền đúng bản chất và chủ trương định hướng của tỉnh...

    Kết thúc buổi họp báo, đồng chí Nguyễn Đức Chính khẳng định những thành tựu về KT-XH của tỉnh đã đạt được có một phần đóng góp quan trọng của các cơ quan báo chí. Vì vậy trong thời gian tới, tỉnh mong muốn được các cơ quan báo chí quan tâm hợp tác với tỉnh để tạo dựng được kênh thông tin chính thống nhằm phản ánh kịp thời, chính xác các vấn đề KT-XH của tỉnh.

    H.N.K


    Tôi tìm trong báo “Quảng Trị” (báo đọc và báo điện tử) để xem có tin gì được đăng trong ngày 09.10.2008 có liên quan đến La Vang, nhưng không thấy có tin gì liên quan.

    Tôi có điện thoại hỏi linh mục Lê Sĩ Hiền, Quản nhiệm Đền Thờ La Vang, thì linh mục cho biết: “Có một trưa nào đó, BBC có phỏng vấn ngài về La Vang”.

    Vậy tôi xin Quý Vị hãy hỏi Đài BBC xem bản tin: “Phó Chủ tịch UBND Quảng Trị Nguyễn Đức Chính cho biết trong một cuộc họp báo hôm thứ Năm 9/10 rằng tỉnh đã gửi thông báo chính thức về việc này tới Thứ trưởng Ngoại giao của tòa thánh Vatican.” được xuất xứ chính xác từ đâu?

    Luôn tôn trọng sự thật và sự chính xác, không thiên vị, không có thành kiến, tôi viết bài nầy để nói lên lập trường ngay thẳng và thành tâm của tôi: tôi không biết gì về bản tin nầy.

    Linh mục Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang
    Hạt trưởng Hạt Quảng Trị
    Diên Sanh, ngày 13 tháng 10 năm 2008
    October 12

    Ân Xá Quốc Tế kêu gọi LHQ điều tra đàn áp Công Giáo ở Việt Nam+ Thêm một vụ tranh chấp đất đai tại Giáo xứ An Bằng + Vấn đề Công Bằng Xã Hội

     
    Ân Xá Quốc Tế kêu gọi LHQ điều tra đàn áp Công Giáo ở Việt Nam
    Người Việt
     
    LONDON 11-10 (TH) - Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), một tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế trụ sở chính ở London-Anh Quốc, kêu gọi LHQ nên chú ý đến những gì đang diễn ra ở Việt Nam và nên gửi một báo cáo viên đặc biệt đến nước này điều tra về tình trạng vi phạm nhân quyền của chế độ Hà Nội.

    Sự đề nghị của AXQT được đưa ra ở cuối một bản tường trình dài về những vụ đàn áp giáo dân Công Giáo Việt Nam khi họ tham gia các buổi cầu nguyện ôn hòa. Ít nhất đã hai lần, báo cáo viên nhân quyền LHQ đến Việt Nam để điều tra đều đã bị chế độ Hà Nội cản trở di chuyển và bưng bít thông tin.

    Bản phúc trình của AXQT miêu tả các biến cố liên quan đến những buổi cầu nguyện ở Tòa Khâm Sứ cũ và ở khu đất là tài sản của Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Ðặc biệt là thái độ của nhà cầm quyền CSVN đối với các lời yêu cầu trả lại tài sản bị nhà cầm quyền tước đoạt từ nhiều chục năm qua. Thay vì trả lại, nhà cầm quyền đã sử dụng bạo lực từ bắt giữ đến dùng các thành phần xã hội đen để khủng bố giáo dân, vi phạm các quyền tự do tôn giáo. Không những vậy, CSVN còn sử dụng hệ thống truyền thông một chiều để bôi nhọ, vu khống các tu sĩ và giáo dân Công Giáo.

    “Nhà cầm quyền CSVN phải chấm dứt các hành động hăm dọa và tấn công người Công Giáo cũng như phải bảo đảm bảo vệ chống lại bạo lực của các nhóm người do nhà cầm quyền bảo trợ.” AXQT viết như vậy trong bản thông cáo báo chí phổ biến ở London ngày 10 Tháng Mười 2008.

    AXQT tường thuật chi tiết chuỗi biến cố diễn ra từ cuối năm ngoái đến nay trong đó hàng ngàn giáo dân tham gia các buổi cầu nguyện ôn hòa hậu thuẫn cho Tổng Giáo Phận Hà Nội đòi lại các bất động sản đã bị nhà cầm quyền tước đoạt. Sau một giai đoạn đối thoại thương thuyết tưởng đã xong khi nhà cầm quyền cho hay hồi Tháng Hai là sẵn sàng trả từ từ các tài sản của Giáo Hội Công Giáo đã bị chiếm, nhưng nhà cầm quyền lại đột nhiên trở mặt. Bạo lực đã được thi hành sau khi ủy ban nhân dân thành phố đe dọa hồi Tháng Chín.

    “Công an dùng gậy đánh giáo dân, 20 người đã bị thương, ít nhất 8 người đã bị bắt...” AXQT “tin rằng nhiều người khác có nguy cơ bị bắt giữ. Trong những ngày gần đây, công an CSVN gia tăng đe dọa các người cầu nguyện phản kháng, liên tục gọi đi thẩm vấn cả giáo dân cũng như tu sĩ...”

    Các giáo dân bị bắt giữ “đã bị cáo buộc tội phá hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng theo các điều 143 và 245 của luật hình sự CSVN. Hai tội này phạt đến 7 năm tù.”

    Cái tội danh sau (gây rối trật tự công cộng) rất cần quan tâm đặc biệt vì tính cách mơ hồ của nó. Bởi vì nó không tuân thủ theo các tiêu chuẩn (pháp lý) quôc tế và nó thường được dùng để trấn áp những ai bầy tỏ quyền tự do ngôn luận và tụ họp ôn hòa.

    Tổ chức AXQT “tin rằng nhiều người đã bị bắt giữ và nhiều người khác có nguy cơ bị bắt giữ gồm cả các giáo sĩ ở Thái Hà, tổng giám mục Hà Nội và hàng trăm giáo dân Công Giáo các khu vực nông thôn”.

    Thêm nữa, “Nhà cầm quyền CSVN đã công khai đe dọa sẽ dùng 'pháp luật' trừ phi giáo dân chấm dứt các buổi cầu nguyện mà họ gọi là hoạt động tôn giáo bất hợp pháp”.

    Bản phúc trình AXQT nói rằng những người tổ chức các buổi cầu nguyện “đã bị đe dọa bạo lực. Trong một trường hợp, công an tới nhà một ký giả quan sát cuộc cầu nguyện tại một tỉnh miền Bắc. Viên công an dọa cha mẹ của ký giả đó rằng con trai của họ phải chấm dứt tham dự vào vụ cầu nguyện nếu không muốn bị giết.”

    Hệ thống truyền thông do nhà nước kiểm soát chặt chẽ “đã đăng tải nhiều bài viết trong chiến dịch rầm rộ vu khống các lãnh tụ Công Giáo ở Hà Nội. Họ bị mô tả như những kẻ phản quốc và chống Việt Nam, còn tổng giám mục thì bị vu cáo là bẻ cong sự thật, vu khống nhà cầm quyền, không tôn trọng pháp luật và thách đố nhà nước”.

    Theo AXQT “chiến dịch tấn công của hệ thống tuyên truyền của nhà nước CSVN có thể mờ đường cho những vụ tấn công bạo lực khác”.

    Các vụ tấn công các người tham dự cầu nguyện ôn hòa là “do các thành phần băng đảng có sự hậu thuẫn của nhà nước và công an”. Hàng trăm những người này mặc đồng phục xanh có hàng chữ “Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản” tấn công giáo dân ở Thái Hà vào các ngày 31 Tháng Tám rồi 25 Tháng Chín 2008. Tất cả các lần này, người ta thấy có sự hiện diện của công an CSVN nhưng “không khi nào người ta thấy công an hành động bảo vệ người cầu nguyện dù khi người ta bị bọn côn đồ tấn công”.

    Bản phúc trình của AXQT cảnh cáo rằng các hành vi đe dọa người giáo dân Công Giáo đang trên đường gia tăng.

    “Một số sinh viên Công Giáo cho nhà thờ của họ hay là ngày 4 và 5 Tháng Mười 2008 họ đã bị hiệu trưởng trường đại học đe dọa nếu họ còn tiếp tục tham dự vào các sinh hoạt ở nhà xứ Thái Hà, họ có thể bị đuổi.”

    Kết luận bản phúc trình, AXQT nhắc nhở chế độ Hà Nội rằng họ là một chính quyền đã ký vào Bản Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Chính Trị và Dân Sự nên “bắt buộc phải tôn trọng các quyền tự do diễn đạt, quyền tự do hội họp ôn hòa và quyền tự do tôn giáo.” Họ đòi CSVN phải “thả ngay vô điều kiện những ai đã bị bắt giam vì diễn đạt quan điểm một cách ôn hòa; bãi bỏ các cấm cản bất hợp pháp các quyền tự do hội họp, tự do diễn tả và tự do tôn giáo.” Ðặc biệt phải “sửa lại các điều khoản trong Bộ Luật Hình Sự có từ năm 1999 liên quan đến an ninh quốc gia” và đặc biệt không được dung túng các hành động tấn công và đe dọa giáo dân Công Giáo. Mọi hành động tấn công, đe dọa giáo dân Công Giáo của công an gồm cả các hành động sử dụng bạo lực quá đáng của công an và côn đồ mà nhà cầm quyền bảo trợ phải được điều tra độc lập và vô tư để đem những kẻ có trách nhiệm ra trước tòa án xét xử theo đúng các tiêu chuẩn quốc tế.

     
     
    VietCatholic News (Chúa Nhật 12/10/2008 17:30)
    Vấn đề Công Bằng Xã Hội

    Nhân cuộc họp THƯỢNG HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC THẾ GIỚI đang diễn ra tại đền Thánh Phao Lô Ngoại Thành, tôi nhớ tới Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, cũng trong cuộc họpTHĐGMTG trước đây tại Roma, ngài có nói "Đã có nhiều Giám Mục tử đạo vì đức tin. Nhưng chưa có Giám Mục nào tử đạo vì công bằng xã hội".

    Tôi lại biết cái chết oanh liệt của Đức Cha Oscar Romero, Tổng Giám Mục El Salvador. Ngài bị ám sát ngay trong Thánh Lễ sau một bài giảng chống bất công.

    ĐứcTổng Ngô Quang Kiệt là người biến những suy tư, trăn trở của Đức cố TGM Nguyễn Kim Điền thành hành động.

    Trong cuộc họp với các vị Lãnh Đạo UBNDTP Hà Nội, Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã nói lên tiếng nói công lý, ngài can đảm nói lên sự thật, ngài đòi hỏi sự công bằng cho mọi người dân, không riêng gì người công giáo.

    Ngài là một vị anh hùng cho một cuộc chiến đấu không cân sức giữa cái thiện và sự dối trá, để rồi ngài bị trả giá bằng sự vu khống bịp bợm, đê hèn, vô liêm sỉ.

    Đức Tổng Kiệt không mất gì cả, ngài không đơn độc, ngài được sự ủng hộ của những người yêu công bằng và sự thật, được sự đồng thuận của các tôn giáo khác và được sự đồng hành của các tổ chức vì quyền con người trên thế giới.

    Một đất nước có được Hòa Bình là một đất nước phải có Tự Do, Công Bằng Xã hội, và pháp luật phải được đặt lên hàng đầu.

    Một người dân và một đảng viên cùng một tội như nhau, nhưng với người dân thì phải ở vài năm tù, còn đảng viên thì: họp nội bộ, kiểm điểm trách nhiệm và cảnh cáo, coi như xong...

    Một người dám đứng lên để nói lên sự thật, lại bị trù dập...
    Hai nhà báo nói lên sự thật, sẽ bị đưa ra tòa vào ngày 14 và 15 tháng 10 này!
    Như vậy thì Công lý, Công Bằng Xã hội ở đâu?

    Một đất nước muốn có Hòa Bình thì người dân được quyền nói lên sự thật. Bởi vì sự thật là nền tảng của hòa bình.
    Một đất Nước có tồn tại là phải hiện diện sự tự do của người dân
    Một đất nước văn minh khi có người Lãnh Đạo biết soi rọi để tự kiểm bản thân, để rồi lắng nghe nguyện vọng của người dân, luôn luôn thấu hiểu.

    Tháng vừa qua, tại vùng Châu Á, 3 vị Thủ Tướng đã phải từ chức, bởi vì sao?

    Bởi vì dư luận gây sức ép buộc họ phải từ chức.
    Đó là những đất nước mà người dân họ có quyền đòi hỏi công lý, công bằng xã hội.
    Đó là những đất nước mà các nhà Lãnh Đạo ý thức được trách nhiệm phải từ chức khi không mang lại hiệu quả trong việc điều hành đất nước.

    Những lời phát biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt là một bài học vở lòng dạy cho chính quyền UBNDTP Hà Nội cần phải nghiệm và học thuộc lòng, là Kim Chỉ Nam soi đường dẫn lối, để phục vụ nhân dân, phục vụ cho công bình xã hội tốt hơn.

    Tôi vẫn tin rằng bài phát biểu của Đức TGM Ngô quang Kiệt có sự linh ứng của Chúa Thần. Bởi vì trước và sau đó, Chúa Thánh Thần vẫn liên tục hiện diện trong những lần thắp nến cầu nguyện tại Hà Nội, tại Sai Gon, tại Uc, tại Pháp, tại Hoa Kỳ...
    Hạnh Nguyên

     
     

    Thêm một vụ tranh chấp đất đai tại Giáo xứ An Bằng

    Gia Minh, phóng viên đài RFA
    2008-10-12

    Tranh chấp đất đai do phía chính quyền địa phương không thể đưa ra lý do thuyết phục được dân chúng là khá phổ biến tại Việt Nam. Ngoài đất đai do tư nhân sử dụng, đất đai do các tôn giáo quản lý để phục vụ hoạt động giáo dân cũng nằm trong tình trạng đó.

    Một vụ việc mới đang xảy ra tại giáo xứ An Bằng, xã Vinh An (Phú Vang, Thừa Thiên- Huế), khi mà địa phương yêu cầu nhà thờ tháo dở tượng Thánh Giá và bàn làm lễ trên khu đất của một giáo dân trong giáo xứ vào tối Ngày 11 Tháng Mười vừa qua.

    Linh mục chánh xứ An Bằng, Nguyễn Hữu Giải, cho Gia Minh biết một số diễn biến đang xảy ra tại giáo xứ của ông.

    Đòi tháo dở tượng Thánh, bàn thờ

    LM Nguyễn Hữu Giải: Nội dung tranh chấp là từ Ngày 26 Tháng Chín cho tới bây giờ Giáo Xứ An Bằng chúng tôi sống trong sự đe dọa của công an, của chính quyền các cấp, rồi của lính biên phòng. Nơi cây Thánh Giá chúng tôi dựng ở lễ đài đó thì họ đóng hai cái trại, họ canh gác cả ngày cả đêm. Chúng tôi lên cầu nguyện thì bị họ theo dõi rất kỹ. Rồi người ta đi từng nhà để hù dọa và lấy những lời sơ hở để người ta bôi nhọ chúng tôi.

    Rồi trong xã, mỗi buổi sáng lúc 5 giờ rưỡi - lâu nay thì không có- bây giờ bắt loa nói về chính sách tôn giáo, nói về nhà nước tôn trọng Công Giáo như thế nào. Ngày nào cũng có nói như vậy, mà trước đây thì không. Rồi số giáo dân bị mời lên làm việc, ví dụ như ngày bữa qua cũng như ngày hôm nay thì một số bị công an huyện mời lên làm việc riêng từng người giống như kẻ có tội vậy, phải cách ly.

    Còn tôi thì lên làm việc ngày bữa qua là từ 8 giờ 30 đến 10 giờ 30 tại huyện Phú Vang. Họ cũng buộc tội tôi mà tôi cũng trả lời rõ ràng. Ngày hôm nay thì công an tỉnh, huyện, xã đi từng nhà trong giáo xứ, đặc biệt các ông có chức việc ở trong giáo xứ.

    Rồi họ cũng dò hỏi, cũng có ý kiến, rồi cũng nói là chúng tôi làm sai để xem thử người giáo dân đó có chấp nhận làm sai hay không. Rồi một số thanh niên bị mời vô xã và bị hù dọa đủ cách, đủ kiểu. Và đặc biệt họ quyết định rằng họ sẽ tháo dở tượng Thánh Giá và bàn thờ.

    Gia Minh: Thưa Linh Mục, trong thời gian xây dựng Thánh Giá và bàn thờ đó thì khi xây dựng chính quyền địa phương họ có ý kiến gì không ạ?

    LM Nguyễn Hữu Giải: Họ có nói cái đất đó là đất phòng hộ, nhưng mà chúng tôi nói là “Không! Đất có chủ”. Họ luôn nói đất đó là rừng phòng hộ, nhưng mà chúng tôi luôn luôn nói đất ni có chủ, có bằng chứng đàng hoàng, có trước có sau, chưa ai cắt cái đất của ông Lê Khinh là chủ đất đó dù bây giờ ông đã qua đời nhưng còn con ông và cháu ông còn sống.

    Gia Minh: Thưa Linh Mục, sau khi chính quyền có quyết định nói rằng sẽ phá dở tượng Thánh Giá và bàn thờ đó thì bản thân Linh Mục cũng như là giáo dân trong giáo xứ có những suy nghĩ và những ý kiến ra sao ạ?

    Phản ứng giáo dân

    LM Nguyễn Hữu Giải: Thì tất cả bà con giáo dân, nhất là cả cái vùng An Bằng đó, là không chấp nhận cho tháo gỡ. Mình không chấp nhận tháo gỡ. Còn nhà nước tháo gỡ thì cái đó tùy nhà nước, còn chúng tôi lui tới cầu nguyện.

    Còn nhà nước dùng bạo lực thì đó là quyền của nhà nước, còn chúng tôi không bao giờ tháo gỡ. Và chúng tôi chỉ dùng cái phương pháp của người Công Giáo, đó là cầu nguyện.

    Và nếu có mặt tại hiện trường thì chúng tôi dùng trạng thái là ngồi, chúng tôi không đứng bởi vì đứng thì nhiều khi có sự đưa tay ra đưa tay vào rồi họ buộc tội chúng tôi là dùng bạo động. Cho nên chúng tôi ngồi mà cầu nguyện, mà đọc kinh thôi. Đó là thái độ của chúng tôi.

    Gia Minh: Đó là thái độ, nhưng rồi còn trong diễn tiến về mặt pháp lý cũng như đối với Giáo Hội thì Giáo Xứ An Bằng có đơn từ như thế nào, thưa Linh Mục?

    LM Nguyễn Hữu Giải: Đơn trương thì chúng tôi đã gửi thư phúc đáp cho Huyện đầy đủ và Huyện đã làm việc với chúng tôi trên thư phúc đáp đó 2 lần. Luôn luôn họ buộc tội chúng tôi vi phạm 2 điều là không có được giấy cho phép mà cứ làm và điểm thứ hai là lấn chiếm đất của phòng hộ. Cứ hai điều đó, nhưng mà chúng tôi nói “Không! Đất chúng tôi là có chủ, có quyền sử dụng”.

    Gia Minh: Đối với giáo quyền là Tòa Tổng Giám Mục Huế thì phía Giáo Xứ hẳn nhiên cũng có trình bày và Tòa Giám Mục có những ý kiến như thế nào chưa, thưa Linh Mục?

    LM Nguyễn Hữu Giải: Chính UBND Huyện Phú Vang có gửi cho Tòa Giám Mục một bức thư và yêu cầu Tòa Giám Mục phải chỉ đạo chúng tôi dưới này phải tháo gỡ, nếu không thì nhà nước sẽ tháo gỡ cây Thánh Giá cũng như bàn lễ. Và Đức Cha có photocopy cái thư người ta gửi cho Ngài và gửi về cho chúng tôi.

    Rồi chúng tôi cũng gửi tất cả hồ sơ của chúng tôi lên Tòa Giám Mục rồi. Cách đây mấy ngày tôi cũng gặp Đức Tổng Giám Mục Tê-Pha-Nô Nguyễn Như Thể, tôi cũng trình bày và tôi cũng thưa với Ngài là nhà nước thì họ cứ theo cái luật của họ, họ sẽ làm tới.

    Gia Minh: Đức Tổng Giám Mục có ý kiến gì sau khi Linh Mục trình bày không ạ?

    LM Nguyễn Hữu Giải: Thì Đức Giám Mục thấy chúng tôi làm có cái lý của chúng tôi. Cái lý của chúng tôi là cái đất đó là có chủ. Còn nhà nước nói “Không! Đất đó của nhà nước”, (tranh chấp) hai bên thì bây giờ chúng tôi đòi cái pháp lý. Nhà nước đã chiếm cái đất đó khi nào? Và có văn thứ nào gửi cho gia tộc họ Lê đó chưa?

    Chúng tôi hỏi nhà nước, nhà nước không trả lời. Về phía người dân thì trăm người như một, cũng như trong làng đều công nhận đó là mảnh đất mà ông Lê Khinh đã khai thác từ lâu trước 1975.

    Gia Minh: Hẳn nhiên là sự việc sẽ còn diễn tiến nhiều lắm thì đến đây cũng xin chân thành cảm ơn Linh Mục và chúng tôicũng tiếp tục tìm hiểu vấn đề cũng như sẽ hỏi ý kiến về phía chính quyền về vụ việc này.